Tôi sán lại, chăm chăm nhìn vào mắt anh: “Rốt cuộc anh là ai? Có thể nói cho tôi biết không?” Chỉ trong hai ngày tiếp xúc, tôi liền nhận ra anh hoàn toàn không giống như tôi đã nghĩ trước đó. Anh viết chữ rất đẹp, đầu óc lại thông minh, ý chí kiên cường, phân tích sự việc rõ ràng đâu ra đấy, phản ứng nhanh, trực giác nói cho tôi biết, anh không phải người bình thường.
Tôi lườm anh: “Đấy là tên tôi đặt cho anh, tôi muốn hỏi họ tên thật của anh cơ.”
Môi anh khẽ động đậy, nhưng không trả lời.
Cuối cùng tôi đành đầu hàng trước: “Thôi, anh không nói thì thôi. Bao giờ anh muốn nói thì nói.”
“Sẽ có ngày ấy.” Anh khẽ nói.
“Mong là thế.” Thực ra tôi cũng chẳng băn khoăn nhiều về tên của anh, tôi biết anh sẽ không hại tôi, thế là đủ rồi.
Khi tôi ra ban công nghe điện thoại của Tang Duyệt quay vào, Ân Chân liếc tôi một cái, định nói gì lại thôi.
Tôi bật cười: “Lại đến lượt anh có việc muốn nói với tôi sao?”
Ân Chân dụi dụi mắt, “Cái lọ thuốc hít của cô ấy có thể cho tôi xem được không?”
Tôi cắn cắn môi, nếu nói anh có chỉ số IQ cao, thì lời nói và hành động của anh thực sự rất cổ quái. Nói thế nào nhỉ, hình như hơi lạc hậu so với thời đại.
Tôi châm một điếu, đưa cho anh kèm theo gạt tàn.
Anh dùng sức hít một hơi, bị sặc nên ho liên tục.
Tôi mím môi, tình hình còn tệ hơn so với lần đâu tôi hút thuốc.
Anh nhắm mắt vào: “Tôi hơi chóng mặt.” Vừa nói xong, người đã ngã xuống nền.
Tôi vô thức đỡ lấy anh, anh hoàn toàn không còn ý thức gì nữa mà nặng nề nằm xuống, kéo tôi ngã theo.
“Này!” Tôi vỗ nhẹ vào mặt anh.
Chẳng có bất kì phản ứng nào.
Tôi sợ hãi, giơ tay ra trước mũi xem còn thở không.
Vẫn thở, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này mới quay sang bóp tay mình, lúc ngã đập vào chân ghế, đau chết mất.
Không lâu sau, Ân Chân phát ra tiếng ngáy nhè nhẹ.
Tôi khóc không được cười chẳng xong, chắc có lẽ say thuốc, nhưng người ta chỉ chóng mặt buồn nôn, còn anh lại ngủ luôn không tỉnh.
Vốn định để anh nằm dưới đất ngủ một đêm cũng không phải là không thể, nhưng vấn đề bây giờ là tôi đang bị anh đè lên, tôi không có nghĩa vụ vừa nuôi ăn cho ở, lại còn bị coi là cái gối thịt cho người ta nằm.
Tôi dùng sức để đẩy. Bình thường nhìn anh ta gầy gò như vậy, không ngờ lúc ngủ lại nặng thế này.
Đẩy mãi, tôi đã mồ hôi mướt mát, anh vẫn không suy chuyển.
Tôi bắt đầu nghi ngờ, có phải anh đang cố ý “hưởng lợi” từ tôi không? Nhưng tiếng anh ngáy đều đều vang lên thế kia mà, tôi đúng là dùng bụng tiểu nhân để đo lòng quân tử rồi.
Tôi lại thử lần nữa, cuối cùng đành từ bỏ.
Cũng may lần sờ tìm được điều khiển điều hòa, tôi bắt đầu mở đến 30 độ.
Dù vậy, ngủ thế này vẫn thấy lạnh. Dến cuối cùng tôi đành phải ôm lấy Ân Chân, quả nhiên ấm hơn rất nhiều.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi cảm thấy như bị ai đó đá cho một cái, tôi kêu thét lên. Một bàn tay sờ vào trước ngực tôi, túm lấy cổ áo tôi, nghiêm giọng hỏi: “Ai?”
Mặt tôi đỏ bừng giơ chân lên: “Á, tay anh đang đặt ở đâu đấy?”
Bàn tay đó buông tôi ra, dưới ánh đèn mờ ảo, người đang mặt đối mặt với tôi là Ân Chân. Vẻ mặt anh không vui: “Cô muốn làm gì?”
Tôi muốn làm gì? Muốn chửi rủa! Tôi tức giận: “Anh nhìn kĩ đi, là tôi bị anh đè lên.”
Anh nhớ lại, có lẽ cũng đã hiểu ra lí do, lập tức kéo tôi dậy: “Xin lỗi, tôi… không phải cố ý đâu.”
Tôi biết anh không cố ý, nếu trong lòng anh có ý xấu gì, chắc chắn tôi đã liều mạng với anh rồi.
Nhưng không tránh khỏi có chút gượng gạo.
Tôi xua xua tay, cố tỏ vẻ thoải mái: “Thôi, anh về phòng ngủ đi”
Anh xoa xoa tay, mấy lần định nói gì đó, nhưng chỉ nói được một từ “Tôi…” rồi không nói tiếp nữa.
Tôi chẳng thèm bận tâm, đi về phòng mình.
***
Cả đêm tôi ngủ không yên giấc, đầu óc không chịu nghỉ ngơi, toàn nghĩ tới những việc linh tinh, cho đến tận gần sáng mới chìm dần vào giấc ngủ, khi tỉnh lại lần nữa, vừa nhìn đồng hồ, tôi gần như nhảy ra khỏi giường.
Luống cuống mặc quần áo, rửa mặt đánh răng, kéo Ân Chân ra khỏi nhà, vội vội vàng vàng nhét một nắm tiền xu vào tay anh: “Tôi không kịp đưa anh đến cửa hàng hoa, anh tự đi xe bus nhé, biết không?”
Anh điềm đạm ừ một tiếng: “Chuyện tối qua…”
Tôi cắt ngang: “Dù anh muốn nói gì, để tối về hẵng hay.” Tôi vừa gọi taxi vừa lẩm bẩm: “Sao nhìn anh có vẻ còn băn khoăn về chuyện đó hơn cả tôi nhỉ?”
Tôi lao như bay vào công ty, vừa thở hồng hộc vừa nói: “Quẹt thẻ!”
Chung Thiền Quyên an ủi tôi: “Đừng lo, còn một phút nữa mà.”
Tôi chỉ muốn ngã ngay ra nền.
“Có cần tới mức thế không hả?” Chung Thiền Quyên khinh miệt nhìn tôi.
Tôi không có sức để tranh luận nữa, cô ấy sao có thể hiểu sự vất vả của tôi.
Chung Thiền Quyên cũng không để ý tới tôi nữa, đi vòng quanh cái máy chấm công, còn không ngừng lẩm nhẩm hát: “Em ôm cái máy quẹt thẻ cười hi hi…”
Hình như có một đám quạ đang bay qua đỉnh đầu tôi.
Tôi tốt bụng nói với từng đồng nghiệp rằng: “Người này cử chỉ hành vi điên rồ, mong mọi người đừng để ý.”
***
Buổi sáng vẫn bình lặng trôi qua.
Buổi chiều để tránh bị Quách Thần Thần gọi vào phòng “tâm sự”, tôi thà chạy ra ngoài gặp khách hàng còn hơn. Tôi lật tìm danh sách khách hàng, nhìn đi nhìn lại, quyết định cố gắng thử lại lần nữa với một khách hàng đã từng hủy hợp đồng hết sức kì lạ.
Xe của công ty đã bị phòng hành chính điều đi để chuẩn bị cho bữa tiệc cuối năm rồi, tôi đành đi taxi, hi vọng khi thanh toán không bị Quách Thần Thần lấy cớ gạt ra.
Tập đoàn Lãm Giang nằm giữa nơi giao nhau của khu Phổ Đà và Gia Định, tôi tìm thấy Tiểu Triệu - người phụ trách việc mua bán với công ty tôi, không hỏi nguyên nhân của lần hủy hợp đồng đầu tiên, chỉ niềm nở tươi cười mong anh ta suy nghĩ lại việc hợp tác giữa hai bên.
Tiểu Triệu đón tôi vào văn phòng, đóng cửa lại, vẻ mặt khó xử: “Niên Dĩnh, chúng tôi là khách hàng thường xuyên rồi, vẫn hợp tác vui vẻ, kí hợp đồng với bên cô cũng giúp tôi đỡ được rất nhiều việc, nhưng…” Giọng anh ta thay đổi: “Giám đốc mua hàng mới về của chúng tôi không chịu gật đầu, tôi chẳng có cách nào.”
Tôi lạ lẫm hỏi: “Lão Từ đâu? Nghỉ việc rồi à?”
Tiểu Trịnh hạ thấp giọng, nói: “Nghe nói bị cho nghỉ hưu sớm rồi.”
Tôi nghĩ ngợi: “Thế giám đốc mới là do ai giới thiệu?”
“Do chúng ta thân quen nên mới cho cô biết, nhưng cô đừng nói ra đấy.” Tiểu Triệu cẩn thận nhìn quanh, ghé sát tai tôi thì thào: “Nghe nói là bạn gái mới của tổng giám đốc chúng tôi.”
“Ồ!” Nhìn vẻ mặt thần bí của anh ta, tôi đành phối hợp nói: “Thì ra là thế!” Thực ra tổng giám đốc Thẩm Trạch của tập đoàn Lãm Giang đa tình bên ngoài, thay bạn gái còn nhanh hơn thay áo, ban đầu tôi còn hứng thú buôn bán với Tiểu Triệu về chuyện này, nhưng nghe nhiều rồi, tôi cũng chán.
“Nói đi cũng phải nói lại, Niên Dĩnh, cô với cô ta không có thù gì chứ, tại sao vừa nhắc đến tên công ty các cô, đặc biệt là tên cô, cô ta liền nghiến răng nghiến lợi?”
“Tôi có quen cô ta đâu.” Tôi cười cười, rồi bổ sung thêm một câu, “Tôi cũng không quen tổng giám đốc của anh.”
Tiểu Triệu gãi gãi đầu.
“Anh hãy nghĩ cách khác giúp tôi đi.” Tôi vẫn chưa chịu buông tha. Đơn hàng của tập đoàn Lãm Giang với tôi mà nói rất quan trọng, mất khách hàng này, thì tiền thưởng của tôi bị cắt giảm một nửa.
“Tôi thật sự lực bất tòng tâm.” Tiểu Triệu xòe tay.
Tôi cắn cắn môi: “Thế tôi có thể đi gặp vị giám đốc mới của anh không?”
Tiểu Triệu do dự hồi lâu: “Cũng không phải là không thể, nhưng giám đốc Ôn đã ra ngoài từ nửa tiếng trước rồi.”
“Đi đâu? Khoảng bao giờ thì về?” Tôi nhìn đồng hồ.
“Việc của lãnh đạo sao tôi dám hỏi nhiều.” Tiểu Triệu mặt mày nhăn nhó.
Tôi nghĩ cũng đúng, nên không làm khó anh ta nữa. “Tôi nghĩ chắc chắn là cô ấy có hiểu lầm với công ty tôi, vậy anh giúp tôi cái hẹn, tôi sẽ giải thích cho cô ấy hiểu.”
“Việc này cứ để tôi.” Tiểu Triệu hào sảng nhận lời.
“Vậy tôi về trước đây, nhờ anh cả đấy.”
“Yên tâm đi!”
Tôi cầm túi lên, tay vừa chạm tay nắm cửa, Tiểu Triệu đã ngăn tôi lại: “Niên Dĩnh, giám đốc Ôn về rồi.” Anh ta chỉ chỉ ra cửa, tôi nhìn theo ánh mắt anh ta, một khuôn mặt phụ nữ khá xinh đẹp đang đưa hai người khách tóc vàng mắt xanh vào phòng khách.
“Cô ta chính là giám đốc của các anh à?” Tôi buồn bã nói.
“Đúng thế!” Tiểu Triệu không nhận thấy sự thay đổi của tôi. “Cô ngồi đợi một lát đi, đỡ phải đi lại lần nữa.”
“Không cần đâu!” Tôi nói như người hết hơi. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao vị giám đốc mới này lại gây khó dễ cho tôi, cho công ty tôi rồi.
Ôn Nam Hỷ, giờ là giám đốc của bộ phận mua hàng thuộc tập đoàn Lãm Giang, nửa năm trước, đã từng là đồng nghiệp của tôi. Do tự ý lấy phần trăm của khách hàng, làm tổn hại đến danh tiếng của công ty, nên bị sa thải. Cô ta vẫn nghĩ tôi đã mách lẻo hại cô ta mất việc nên rất hận tôi. Thực ra tôi chỉ biết việc cô ta làm sau khi sự việc đã xong, mà cũng không hiểu tại sao cô ta lại nghĩ là tôi làm.
Tiểu Triệu khó hiểu hỏi: “Sao thế?”
Tôi chỉ nói ngắn gọn một câu: “Rối rắm quá, không thể nào gỡ được.” Tôi từ bỏ, chào anh ta đi về.
Tôi uể oải đứng chờ xe, vô ích ra về, thật hổ thẹn uy danh là người có thành tích quán quân về nghiệp vụ trong năm của công ty.
Nhưng chuyến đi này vẫn có giá trị, ít nhất thì khi trinh nữ già nhắc đến chuyện này, tôi có thể thẳng thắn nói cho chị ta rõ nguyên nhân.
Không báo trước, cơn mưa ào ào trút xuống, cũng may một năm bốn mùa tôi đều mang theo ô trong túi, nhìn những người đi đường nhếch nhác tìm cách trú mưa, cảm giác tự hào bỗng dưng trỗi lên trong tôi.
Nhưng trời mưa thì lại có một điểm không hay, đó là xe taxi chưa đón được khách rất hiếm, tôi đợi cả nửa tiếng đồng hồ, vẫn phải đứng im tại chỗ.
Trời mưa càng lúc càng lớn.
Đã không đón được xe thì chớ, một chiếc xe con màu đỏ bắt mắt lao qua trước mặt tôi, làm nước bẩn bắn tung tóe, đáng ghét là lại bắn hết lên người tôi.
Tôi tức giận vô cùng, giơ ngón tay thối lên với theo chiếc xe.
Không ngờ, chiếc xe đó lùi lại, có người hạ cửa kính xe xuống, ném ra mấy tờ một trăm tệ màu hồng bắt mắt.
Phản ứng đầu tiên của tôi là nhặt lên định xé nát rồi ném trả hắn ta, nhưng dù sao đầu óc phản ứng vẫn nhanh hơn chân tay, tiêu hủy tiền là hành vi phạm tội, tôi không muốn mẹ phải đến trại giam thăm nuôi mình.
Tôi còn rất nhiều nhiệm vụ vĩ đại chưa hoàn thành, ví dụ như kiếm thật nhiều thật nhiều tiền để bao nuôi Chung Tiểu Oa (Chung Hán Lương), ví dụ như dàn hòa cho đôi vợ chồng thích oan gia đối đầu là bố mẹ tôi.
Tôi tức giận nhìn theo, chuẩn bị xả cho hắn ta một trận.
Nhưng người đó không cho tôi cơ hội, hắn ta huýt sáo, nho nhã thò một cánh tay ra ngoài hướng về phía tôi vẫy vẫy, sau đó lao vút đi.
Tôi lau sạch những tờ tiền, cho vào túi.
Tôi đã nhớ khuôn mặt này, lần sau để tôi gặp nữa, tôi sẽ đổi số tiền này ra thành tiền xu, sau đó ném vào đầu anh ta.
Bầu trời như bị một tấm vải đen lớn phủ lên, giơ tay ra trước mặt cũng không nhìn đủ cả năm ngón.