Thứ hai đầu tuần đáng ghét, ngày mà tôi oán hận nhất, nhưng cho dù thế nào thì vẫn cứ phải dậy đi làm.
Đã không biết bao nhiêu lần tôi thề rằng, nếu doanh thu của cửa hàng hoa có thể duy trì ở con số bao nhiêu bao nhiêu thì tôi sẽ tạm biệt sếp, nhưng mãi vẫn chưa hạ nổi quyết tâm, vì vậy tôi vẫn phải tiếp tục chịu đựng vị sếp nữ già khó tính còn trinh nguyên của mình.
Tôi thử hết bộ này tới bộ khác, không quyết định được xem nên mặc bộ nào.
Không thể mặc rực rỡ quá, sợ trinh nữ già khó chịu.
Không thể mặc đơn giản quá, sếp lớn du học ở trời tây về, thích những màu sắc tươi tắn, sáng sủa.
Không thể quá trẻ trung năng động, chọc giận trinh nữ già, khiến “mụ ta” không chịu nổi sẽ tống cổ tôi đi.
Không thể…
Nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, cuối cùng tôi chọn cách ăn mặc trung tính nhất: áo sơ mi trắng quần âu đen, bên ngoài khoác chiếc vest kẻ nhỏ, đây có lẽ là cách ăn mặc an toàn nhất.
Đáng tiếc là, khi tôi ra khỏi phòng, lại đá phải một người.
Ân Chân đang nằm nghiêng ngả trên ghế sô pha, trong tay vẫn cẩm cuốn Thực hành ngũ bút tự hình.
Tôi lay anh: “Này, dậy đi!”
Anh dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ: “Mấy giờ rồi?”
“Sắp tám giờ rồi.” Tôi lao vào nhà tắm đánh răng rửa mặt, chỉ mất năm phút. Sau đó thấy mắt Ân Chân vẫn vằn tia máu vì thiếu ngủ, kinh ngạc hỏi: “Không phải anh thức cả đêm đấy chứ?”
Ân Chân miệng ngậm bàn chải, chỉ ậm ờ đáp: “Cũng gần thế!”
“Anh tưởng học cấp tốc thì biết ngay được à.”
Anh lau lau miệng: “Thực ra cũng không khó lắm.”
Tôi cố kìm chế để không trợn mắt lườm anh, những từ gốc đó tôi phải học mất một tuần, rồi mất một tháng luyện tập mới có thể nắm được quy luật, cho dù anh có thông minh hơn tôi đi nữa, thì tuyệt đối cũng không thể một tối là học được ngay. “Nhìn bộ dạng đắc ý của anh, không lẽ đã thuộc rồi?”
Ân Chân tự động thay quần áo: “Cô có thể kiểm tra.”
“Từ vàng trong màu vàng thì đánh thế nào?” Tôi tiện miệng hỏi.
“A, M, W.”
“Mũi?”
“T, H, L.”
“Tấu trong tấu chiết?”
“D, W, G, D”
“Tên anh?”
“T, X, E, N, P, Y, F, W, à không, phải là R, V, N, C, P, Y, E, W.”
Tôi mở văn bản ra gõ thử, thất kinh, không sai một từ. Đặc biệt là từ Chân cuối cùng, rõ ràng từ này rất khó. “Anh, anh có phải người bình thường không?”
“Quá khen!” Anh điềm đạm đáp.
IQ của người này, phải đạt 180! Đối mặt với anh, tự nhiên tôi thấy không… tự nhiên. Tôi ngượng ngùng nói: “Mau thay giầy, đi cùng tôi luôn!” Rồi ngay lập tức thay đổi suy nghĩ, cho dù IQ của anh có hơn 180, chẳng phải vẫn đi làm thuê cho tôi đấy sao. Nghĩ tới đây, tôi bỗng chuyển giận thành vui.
Tôi đưa Ân Chân đến quán gần nhà ăn sáng, gọi cho anh nước đậu và một ít bánh nướng, còn tôi cũng gọi cho mình một phần bánh chao hành, ngồi cách xa anh một chút, tôi không ăn được những thứ có liên quan đến đậu, đặc biệt là nước đậu, ngửi mùi đã muốn nôn.
Ân Chân chầm chậm ăn xong, tôi đã đợi tới sốt cả ruột.
Tôi đưa anh tới cửa hàng hoa, buông một câu: “Tối tôi sẽ đến đón anh, anh đừng chạy lung tung.”
Rồi vội vội vàng vàng đến công ty, quẹt thẻ xong vừa đúng chín giờ, tiền thưởng chuyên cần tháng nay coi như vẫn giữ được, tôi vỗ vỗ ngực thở phào: “Số mình vẫn may thật!” Vừa nói xong câu ấy, thì trợ lí hành chính của công ty - Chung Thiền Quyên ôm cái máy quẹt thẻ đi, đây là thú vui hàng ngày của cô ấy, không ai có thể giành làm được.
“Thảm rồi, thảm rồi!” Đinh Nhất Nhị làm cùng bộ phận thị trường với tôi chạy như bay vào, mặt nhăn mày nhó nói: “Tiểu Chung, có thể xuê xoa cho lần này không?”
Chung Thiền Quyên mặt chí công vô tư: “Không được!” Rồi sau đó khe khẽ nói: “Để em quẹt giúp chị.”
Nước mắt cảm động của Đinh Nhất Nhị sắp chảy ra: “Lần sau mời em ăn cơm.”
Chung Thiền Quyên khinh miệt nói: “Lần nào chị cũng nói mời ăn cơm, bình quân mỗi tháng nói hai lần, em nghe mà ngứa ngáy hết cả tai rồi.”
Đinh Nhất Nhị lè lè lưỡi đáng yêu, cười hi hi: “Chị vào làm việc đây.”
Tôi vỗ vỗ vai chị ta: “Đi, cùng vào.”
Chung Thiền Quyên kéo tôi lại: “Niên Dĩnh!”
Tôi quay đầu.
“Hôm nay sếp cậu hình như tâm trạng không vui đâu, phải cẩn thận đấy.” Chung Thiền Quyên nhìn tôi với ánh mắt thông cảm.
Tôi nhún vai lẩm bẩm: “Một năm ba trăm sáu lăm ngày, thì có tới ba trăm ngày tâm trạng chị ta không tốt, có để cho ai sống nữa không?”
“Haizz, chúc cậu may mắn.”
Tôi nũng nịu: “Ôm cái đi!”
Chung Thiền Quyên nghe vậy nhảy tránh tôi ba mét.
Tôi mở máy tính, đầu tiên là online QQ.
Tang Duyệt và Hoài Ngọc quả nhiên đã vào phòng chat, chat rất sôi nổi từ lâu.
Hoài Ngọc: “Thẻ chấm công bị đục lỗ rồi, bạn Niên Dĩnh của chúng ta hôm nay lại đến muộn.”
Xì, người này sao lại thích thẻ chấm công bị đục lỗ thế chứ, chắc chắn rất hợp với Chung Thiền Quyên, để hôm nào giới thiệu cho hai bọn họ gặp nhau.
Không thấy không thấy, tôi không nhìn thấy gì hết!
Buổi sáng trôi qua trong bình lặng, tôi vốn định chạy qua cửa hàng hoa xem thế nào, nhưng bị Đinh Nhất Nhị hào hứng lao tới kéo ra ngoài.
“Tiểu Dĩnh, ở đường Thạch Môn mới mở một nhà hàng, chúng ta tới đó thử đi.”
“Em có chút việc, chị đi đi.”
Đinh Nhất Nhị nhìn tôi: “Em thừa hiểu nếu chị đi một mình sẽ lạc đường mà.”
Tôi thật sự phục chị ta, từ công ty tới đường Thạch Môn chỉ mấy bước chân thôi mà.
Tôi cần phải trịnh trọng giới thiệu chị đồng nghiệp Đinh Nhất Nhị này một chút, chị ta vốn có một cái tên nghe rất hay, rất kêu là Phó Vũ Tình, vừa văn vẻ lại vừa có ý nghĩa, nhưng chị ta kêu nhiều nét quá, viết rất phức tạp, thế là sau này khi lớn tự mình đi đổi thành cái tên như bây giờ. Cũng may con trai chị ta theo họ bố, nếu không thì đúng là một câu chuyện cười thú vị.
Điều đáng buồn cười nhất là, chị ta sinh ra ở Thượng Hải, học đại học ở Thượng Hải, sống hơn ba mươi năm trời vẫn chưa rời khỏi Thượng Hải lần nào, thế mà vẫn có thể lạc đường tại những nơi gần nhà và công ty.
Mỗi lần có ai muốn hẹn chị ta đi ăn cơm đều lo lắng vô cùng, chỉ sợ chị ta không tìm được tới nơi.
Nếu như để chị ta đi một mình, thì có lẽ tới chiều vẫn chưa thấy chị ta đâu.
Tôi đành bất lực nhận lời.
Chị ta vui sướng suýt nữa thì nhảy cẫng lên, tôi lại lần nữa câm nín, phải hiểu chị ta đã là mẹ của một đứa trẻ con mười tuổi rồi đấy.
Tôi và Đinh Nhất Nhị khoác vai nhau đi trên đường, một ông lão khá lớn tuổi đi bên cạnh nhìn chúng tôi mấy lần, sau đó thở dài thườn thượt: “Thời thế thay đổi, thời thế thay đổi rồi!”
“Ông ta đang nói linh tinh gì thế?” Đinh Nhất Nhị hoang mang hỏi.
Tôi cố ý vít cổ chị ta, dựa vào thân mật: “Ông ta tưởng hai chị em mình là Les.”
“Xí!” Đinh Nhất Nhị đỏ bừng mặt. “Thế mà ông ta cũng nghĩ ra được, già rồi mà còn không nghiêm túc.”
Tôi sờ sờ mũi: “Ông ta không nói sai, hậu cung của trẫm không bao giờ là đủ, thêm nàng nữa trẫm không chê.”
“Xùy xùy xùy!”
Khi đi ngang qua cửa hàng hoa của mình, tôi quá đỗi kinh ngạc bởi cảnh khách hàng đang bao quanh cửa hàng vòng trong vòng ngoài.
Từ khi nào công việc kinh doanh của cửa hàng trở nên tốt như thế, lẽ nào Ân Chân đúng là có khả năng ấy? Tôi kéo Đinh Nhất Nhị nói: “Chúng ta vào xem xem!”
Đinh Nhất Nhị là một trong vài đồng nghiệp ở công ty biết tôi mở cửa hàng hoa, chị ta cười hi hi: “Tiểu Dĩnh, em phát tài rồi.”
“Hi vọng đúng là như thế.” Tôi chỉ sợ bọn Tiểu Thanh tự ý làm việc gì đó mà tôi không biết.
Tôi thử lách qua đám người để đi vào trong, nhưng bị bọn họ phản đối quát tháo: “Đừng tưởng xinh đẹp mà có thể chen ngang nhé, không thấy chúng tôi đã xếp hàng cả nửa ngày rồi đấy à?”
Đinh Nhất Nhị bịt miệng cười thầm, tôi cố gắng kìm nén: “Tôi là chủ cửa hàng này.”
Trịnh Tiểu Vân thò đầu ra: “Trời ơi, đúng là chủ cửa hàng đấy, mọi người mau tránh đường.”
Tôi hiên ngang, đầu ngẩng cao ngực ưỡn thẳng sải bước vào cửa hàng trước những ánh mắt chăm chú của mọi người, cảm giác thật tuyệt. Vừa vào đã thấy Ân Chân đang ngồi trên chiếc ghế dài ở cửa, cắm cúi viết chữ, vùi đầu làm việc.
Trên tờ giấy đỏ viết những chữ đại loại như: Đan phượng triều dương (Chim phượng hoàng trong ánh nắng ban mai), Xuân sắc mãn viên (Sắc xuân đầy vườn), Long phi phụng vũ (Rồng bay phượng múa), Phúc tích thái lai (Họa qua phúc đến), Xuân về trăm hoa đua nở, Mặt trời chiếu sáng vạn vật lung linh… Những câu đối xuân đại loại như thế.
Tôi kinh ngạc: “Anh ta đang làm gì thế?”
Qua lời trần thuật nhanh của Tiểu Thanh và những câu bổ sung chi tiết của Tiểu Vân, lúc này tôi mới hiểu được nguồn gốc của sự việc.
Sáng sớm mở cửa hàng chưa bao lâu, có một ông già đến, ông ta ngang nhiên móc ra một tấm vải như của các thầy bói vẫn dùng, bên trên viết bốn chữ lớn: Nhận viết câu đối
Vì không có khách, nên bọn Tiểu Thanh cũng không ngăn cản ông ta, để ông ta ngồi cạnh cửa cho thêm náo nhiệt.
Ân Chân không có việc gì làm liền đứng bên cạnh nhìn ông già đó mời khách, thế mà cũng thấy ông ta có vài người tới nhờ viết.
Nhìn mãi nhìn mãi, Ân Chân mở miệng nói: “Chữ thế này mà cũng bán được tiền, tôi có thể viết đẹp hơn ông nhiều.”
Ông già đó tỏ ý không vui, “Nhan thể có gân, Liễu thể có xương, cậu thì hiểu gì.”
Ân Chân khẽ cười, tiện tay cầm bút lên, múa vài nét, khiến ông già đó ngẩn người.
Chữ anh viết tôi đã được tận mắt thấy ngay vào ngày đầu tiên, trong hành có thảo[5], nét bút phóng khoáng, đậm nhạt thoải mái, mạch văn nhất quán, chắc chắn ông già đó đang tự hổ thẹn vì sự kiêu ngạo của mình.
[5] Hành, Thảo là hai thể chữ viết của Trung Quốc.
Trịnh Tiểu Vân là người nhanh trí, mắt cô bé đảo đảo, lập tức nghĩ ra kế để thúc đẩy việc kinh doanh, phàm những khách hàng vào tiệm mua hoa, bất luận bao nhiêu, cũng sẽ được tặng kèm một câu đối xuân.
Giờ mọi người quen dùng máy tính nên chữ viết tay đẹp càng ngày càng hiếm, lại thêm sắp đến Tết, thịnh hành phong tục xin chữ, ai mà không muốn một năm mới may mắn, coi như bước đi này của Tiểu Vân rất đúng đắn.
Sau đó Tiểu Thanh thấy ông già kia chuẩn bị hổ thẹn rút lui, liền mua lại hết số giấy đỏ ông ta mang theo, cũng coi giảm bớt được tổn thất cho ông ta.
Lại sau đó, mọi người ai cũng thích chen vào để xem náo nhiệt, thế là tạo ra hiện trường “hoành tráng” như tôi vừa thấy.
Tôi bĩu bĩu môi: “Một buổi sáng anh ta viết được bao nhiêu câu đối rồi?”
Tiểu Vân suy nghĩ: “Ít thì cũng ba bốn mươi bức rồi.”
Mắt tôi sáng lên, đúng là bị Đinh Nhất Nhị nói trúng, tôi sắp phát tài rồi.
Tiểu Vân cúi đầu: “Có người chỉ mua một bông.”
Cũng không sao, coi như lãi ít nhưng có thể quảng cáo cho cửa hàng. Tôi vỗ vỗ vai Tiểu Vân: “Làm tốt lắm, sắp tới sẽ tăng lương cho em.”
“Thế còn em, còn em thì sao?” Tai Dư Tiểu Thanh vểnh lên, nghe thấy thế vội cuống quýt, chẳng buồn mài mực nữa, xông đến hỏi.
“Đương nhiên là cùng tăng.” Tôi cười.
Ân Chân liếc tôi một cái, tôi đi tới, cũng vỗ vỗ vai anh: “Tiếp tục cố gắng.”