Sau khi người đó rời đi, có người khác xuất hiện, vạch sân cỏ ra, cầm máy nghe lén đi.
Đêm khuya, bên trong một phòng cho tổng thống.
Vũ Văn Bác đã tắm rửa, thay một bộ quần áo thoải mái, an tĩnh nhắm mắt nghỉ ngơi. Anh đang đợi một kết quả mà kết quả đó trên thực tế anh đã đoán trước rồi nên mới có thể tự nhiên, tùy ý như vậy.
"Cốc cốc cốc!" Tiếng gõ cửa vang lên mang theo một chút xíu kiềm chế, người tới gõ cửa cũng có vẻ rất thận trọng, cẩn thận.
"Vào di." Vũ Văn Bác mở mắt, mở miệng đơn giản.
Người tới chính là người lấy đi máy nghe lén, vừa vào cửa đã mỉm cười, "Chủ tịch, chuyện đã theo phát triển phương hướng ngài tính toán."
"Xem ra con cá đã mắc câu rồi. Thông báo cho Đoan Mộc Thác để anh ta gia tăng động tác trong tay, nhất định phải ép Lý Nghị không chỗ để trốn, cuối cùng chỉ có thể hợp tác với chúng ta." Vũ Văn Bác chậm rãi cười, chuyện anh – Vũ Văn Bác muốn làm cho tới bây giờ cũng sẽ không thất bại. Lần này cũng không ngoại lệ.
"Vâng" người kia lẳng lặng lui ra.
Phụ nữ của anh đã muốn, bất luận là cái gì, Vũ Văn Bác cũng sẽ giúp cô ấy cầm trong tay, mặc kệ bất kỳ giá nào.
Cố Nhã Thuần, cô chờ xem, tôi không làm cô trở thành kẻ địch bởi vì chúng ta sẽ là bằng hữu hơn nữa sống chung hòa bình. Ai kêu tôi một khi yêu ai thì yêu cả đường đi của người ta luôn. Cô thật may vì đã là bằng hữu với cô ấy như vậy chúng ta không thể làm gì khác hơn là cũng làm bằng hữu.
Vũ Văn Bác hướng về phía không khí, mỉm cười.
Cùng lúc đó, Cố Nhã Thuần hắt hơi một cái, trong nội tâm lại là nghĩ tới, đoán chừng Y Hi Nhi lại đang len lén mắng cô sau lưng.
Cố Nhã Thuần nghĩ Y Hi Nhi đang không tốt, vừa nghĩ liền đi ngủ không được, dứt khoát trực tiếp lật người xuống giường. Hôm nay cô đánh không nhẹ hay là đi xem một chút đi, dù sao cũng là một cô giá, hơn nữa da Y Hi Nhi rất mỏng, trước đây dùng thuốc cầm cự được đã là tốt lắm rồi.
Y Hi Nhi đúng là da mỏng, so với người bình thường còn mỏng hơn, cô còn tự giễu mình là mệnh nha hoàn lại được thân thể tiểu thư, da thịt mịn mềm.
Tắm xong, Y Hi Nhi nhìn trên người mình từng vết thương màu đỏ, nước mắt cũng mau rớt xuống. Vũ Văn Bác lúc ấy làm cha cũng không đánh cô thảm như vậy, thảm nhất lần thứ nhất kia cũng chỉ là đánh vào mông, mặc dù rất mất mặt nhưng căn bản không bị thương.
Nghĩ đến Vũ Văn Bác, Y Hi Nhi trong lòng lại bắt đầu ngọt như mật, phụ nữ trong lúc yêu rất dễ dàng cảm thấy ngọt ngào. Hôm nay nhớ tới lúc ấy cảm thấy chuyện rất bi thảm cũng là một loại ngọt ngào căn bản liền quên mất lúc ấy bị Vũ Văn Bác đét vào cái mông làm cô thành bộ dạng rất thảm hại, quả thật chính là hận không thể giở phần mộ tổ tiên nhà Vũ Văn Bác lên.
Dĩ nhiên nếu Y Hi Nhi nói ra muốn giở phần mộ tổ tiên nhà Vũ Văn Bác lên, Vũ Văn Bác cũng sẽ không cự tuyệt, bởi vì trong lòng Vũ Văn Bác cũng rất muốn giở phần mộ lên xem lòng dạ cảu cha anh ở dưới đến tột cùng là độc ác đến thế nào. Cư nhiên cho anh tối tắm như vậy trong ba mươi năm.
Khi Cố Nhã Thuần mở cửa phòng Y Hi Nhi ra, Y Hi Nhi đang cười khúc khích.
Cố Nhã Thuần liếc một cái nhưng trong lòng khẽ thở dài.
Xem ra thật sự là yêu, yêu rất sâu.
Nhưng có một số việc cô hay muốn nhúng tay bởi vì trách nhiệm của cô. Cô đã từng nhìn về phía quốc kỳ thề, chỉ cần là nguy hại đến người của quốc gia và nhân dân, cô nhất định phải đưa hắn ra công lý mà thật bất hạnh, Vũ Văn Bác chính là kẻ xấu lớn nhất.
Hội Liệt Diễm trải rộng khắp Đông Nam Á, Trung Quốc dĩ nhiên cũng không có ít chi nhánh, phạm vào đại án đâu chỉ một việc, huống chi, hiện tại cô thân là đại đội trưởng chống khủng bố quốc tế, dĩ nhiên muốn bắt Vũ Văn Bác làm mục tiêu lớn nhất rồi.
Nghĩ đến thân phận của mình, Cố Nhã Thuần thật sự nổi giận, tại sao? Là đại đội trưởng chống khủng bố quốc tế chỉ có thể coi là tiền nhiệm, bây giờ đội trưởng là một người xó biệt hiệu"Quân ưng" , tên khốn kiếp này!
Cố Nhã Thuần vừa nghĩ tới đây, nắm chặt tay thành quả đấm.
"Cố Nhã Thuần? Cô khuya khoắt không ngủ chạy đến phòng tôi làm gì? Muốn làm chuyện cầm thú làm cũng không thích hợp, tôi đây không thể kịp sang Thái Lan để biến thành đàn ông?" Y Hi Nhi trêu nói, trên mặt cười đến xấu xa, thuận tiện đem khăn tắm trên người kéo xuống một chút, để lộ ra vết thương trên người khiến trong mắt của Cố Nhã Thuần nhìn thấy mà giật mình, để cho cô xem xem dưới tay cô đã tạo ra bao nhiêu.
Cố Nhã Thuần nhìn dĩ nhiên là không đành lòng nhưng cô lại cứng rắn một, không chịu mềm lòng.
"Cô cứ ba hoa đi, đắc chí không được bao lâu nữa đâu, đến lúc đó cô xem cho rõ." Cố Nhã Thuần đi tới bên người Y Hi Nhi, mở bình thuốc ra, kéo thân thể Y Hi Nhi qua, giúp cô ta bôi thuốc.
"Tôi nói, cô có nghĩ tới tại sao mình muốn làm cảnh sát hay không? Tôi chỉ biết cô rất liều mạng nhưng lại luôn có lý do. Trời sanh người ra làm sao có thể liền lấy mục tiêu làm cảnh sát làm mục tiêu cuối cùng của cuộc đời, cho dù là tử vong cũng muốn xông lên phía trước đây? Cô đúng là phụ nữ à." Y Hi Nhi hỏi, nhỏ giọng nói qua.
Đây là lần đầu tiên hỏi chuyện riêng Cố Nhã Thuần, cho tới nay cô đối với thân phận bối cảnh của Cố Nhã Thuần cũng chỉ vẻn vẹn dừng lại ở cấp trên mà thôi, chưa từng hiểu rõ qua gia đình của cô ấy.
"Lúc tôi còn nhỏ cũng rất vui vẻ, mỗi ngày không có phiền não, cha mẹ cũng rất thương tôi nhưng có một ngày bọn họ đột nhiên liền bốc hơi khỏi nhân gian, tôi thành đứa trẻ lang thang khắp nơi ." Cố Nhã Thuần sửng sốt một chút nhưng vẫn trả lời, những chuyện này đã hai mươi năm rồi, cô chưa từng nói với bất kỳ người nào, hôm nay nói ra giống như là đang nói chuyện của người khác.
"Khi đó cô bao nhiêu tuổi tới? Rất xinh đẹp sao? Có phải giữ lại tóc thật dài hay không?" Y Hi Nhi chợt quay đầu cười yếu ớt hỏi, mặc dù Cố Nhã Thuần giọng nói không có bất kỳ biến hóa, nhưng không biết vì sao sao Y Hi Nhi vẫn cảm thấy trong lòng có chút ê ẩm, qua nhiều năm như vậy, Cố Nhã Thuần cũng là không dễ dàng quên đi. Khi đó nhỏ như vậy, cái gì cũng không hiểu hay nhớ gì.
"Chín tuổi, đó là một cái tuổi đẹp, có thể làm nũng tùy hứng với cha mẹ. Mẹ thích giúp tôi thắt hai cái đuôi sam thật dài, mặc quần áo thật đẹp, cảm thấy khi đó giống như là công chúa trong chuyện cổ tích. Sau khi cha mẹ rời khỏi tôi đã khóc, cảnh sát giúp tôi tìm được các chú ruột chăm sóc tôi. Tôi mặc dù không vui vẻ gì tuy nhiên cảm thấy có người nhà đang bên cạnh giúp đỡ tôi, một ngày nào đó tôi nhất định sẽ tìm được cha mẹ của mình." Cố Nhã Thuần tiếp tục nói ra suy nghĩ, lạnh nhạt nói.
Khi đó cô cũng rất cười đáng yêu, cũng có một đôi mắt thấu đáo tỏa sáng giống như mắt của Y Hi Nhi. Cố Nhã Thuần nhìn Y Hi Nhi, cảm thấy giống như là đang nhìn cái bóng trong quá khứ của mình.
"Thời gian từ từ trôi qua, đám chú bác của tôi dần lộ bộ mặt thật. Họ chiếm đoạt tài sản thậm chí bán nhà của gia đình tôi, lúc tôi biết được tất cả mọi chuyện mới là khi mười một tuổi. Khi đó tôi liền thề sau này trưởng thành nhất định phải lấy lại tất cả những thứ của mình, tuyệt đối không để cho người ta khi dễ cũng là bắt đầu từ đó ngoài mặt tôi nói ra ngoài học múa học Piano nhưng thật ra thì khi tài xế vừa rời khỏi tôi liền chạy đến nơi dạy Taekwondo, quền anh bắt đầu tiếp nhận huấn luyện."
Cố Nhã Thuần nói xong, từ nhỏ cô cũng biết vũ lực mặc không giải quyết được vấn đề tuy nhiên nó có thể bảo vệ mình. Cô liều mạng học tập, đổ mồ hôi và cố gắng nhiều hơn người khác, trời cao rốt cuộc cũng mở mắt.
"Chú cảu cô thật ác độc cho nên hiện tại nhà cửa là do cô đoạt về sao? Thật xin lỗi, hôm nay tôi còn nghĩ cô là. . . . . ." Y Hi Nhi nói xin lỗi, không nghĩ tới Cố Nhã Thuần lại có thân thế như vậy, cái người kia có thành mảnh vụn cũng còn đáng ghét.
Cố Nhã Thuần nhỏ như vậy đã mất đi cha mẹ, cho là có chú có thể dựa vào, không nghĩ tới lại là sói đội lốt cừu.
"Không, ông ta đáng chết!" Cố Nhã Thuần hung tợn nói nói, trong mắt thù hận khắp người.
Y Hi Nhi sợ hết hồn, mặc dù Cố Nhã Thuần ghét cái ác như kẻ thù tuy nhưng cũng nên làm rõ sai trái. Dù chú đoạt tài sản là rất ghê tởm nhưng cũng không trở thành đáng chết chứ?
"Cô có biết cha mẹ tôi năm đó chết ra sao không? Năm đó cũng là bởi vì chú của tôi muốn mưu đoạt công ty của ba, cuối cùng đem ba tôi đẩy vào đường cùng, ba tôi phát hiện ông ta tham ô công quỹ nhiều lần cảnh cáo ông ta không có kết quả cuối cùng không thể không báo cảnh sát, chú tôi nổi lên sát tâm trực tiếp cùng người khác sát hại cha tôi. Thi thể của cha là tôi năm mười sáu tuổi đào dưới đất lên, tôi đào lên lúc sau đã chỉ còn lại một nắm xương trắng."
Cố Nhã Thuần nhớ tới chuyện cũ không chịu nổi, cả người cũng phát run.
Y Hi Nhi nghe được trong lòng run sợ, lại không dám hỏi, quay đầu lại ôm chặt Cố Nhã Thuần, không để cho cô nói tiếp nữa.
"Đều qua rồi, đều qua rồi, đừng suy nghĩ, bây giờ không phải là thật tốt sao? À? Ngoan, tôi ở bên cạnh cô, cô hãy yên tâm đi bất luận thế nào tôi đều sẽ không lừa cô không phản bội cô, tôi nói làm được, đừng suy nghĩ, đã qua." Y Hi Nhi dịu dịu dàng dàng nói, dỗ dành Cố Nhã Thuần từ từ trấn tĩnh cảm xúc lại.
"Cho nên tôi hận những phạm nhân kia, những tên tội phạm vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, bọn họ vốn là nên bị trừng phạt. Sau đó tôi vào trường quân đội, rất nhanh liền từng bước một trở thành như bây giờ, tôi không sợ chết bởi vì tử vong không phải là lý do làm tôi sợ hãi, tất cả những người ác nên tiếp nhận trừng phạt." Cố Nhã Thuần lạnh lùng nói.
Tới bây giờ Y Hi Nhi mới biết tại sao Cố Nhã Thuần lại căm hận Vũ Văn Bác như vậy rồi, cũng đúng, rõ ràng hay làm chuyện phạm pháp tuy nhiên vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Đây chính là đại kỵ của Cố Nhã Thuần. Thời điểm Cố Nhã Thuần gặp phải Vũ Văn Bác còn có thể bình tĩnh thế kia chứng tỏ đã khống chế được rất khá, cũng hiểu Cố Nhã Thuần đối với lóng mình quyết không để cho mình có cơ hội làm sai, tuyệt không thể thân bại danh liệt.
Bởi vì Cố Nhã Thuần đặt niềm tin lên người Y Hi Nhi cũng được coi là nguwofi tin tưởng cuối cùng mà cô ấy cũng chỉ có thể thông qua cô thấy quá khứ của mình khó trách như vậy bảo vệ cô rồi. Có điều Cố Nhã Thuần như vậy làm cho người ta đột nhiên liền yêu.
Cái này người kiên cường này, trên người của cô đến tột chứa bao nhiêu bao nhiêu trách nhiệm đây?
"Được rồi được rồi, trừng phạt liền trừng phạt, chỉ là ở trước đó cô có phải làm chuyện tốt hơn hay không? Này thoa thuốc vết thương sau lưng, trước phía trước có phải cũng muốn thoa?" Y Hi Nhi chỉ chỉ ba lần vết thương hồng hồng đỏ đỏ trước ngực mình hỏi.
"Cô gái không ngượng ngùng à?" Cố Nhã Thuần nhìn Y Hi Nhi đã trơn bóng cọ ở trong lòng mình, mắng to một câu.
Mới vừa rồi rõ ràng là cô ta ôm mình an ủi, thế nào vừa quay đầu cư nhiên lại vụt đến trong ngực của cô? Cô gái này lúc nào thì trở nên linh hoạt như vậy rồi?
"Không biết a, trong thế giới của tôi không có hai chữ kia, không có cách nào da mặt đủ dầy, đều là ngài dạy có công." Y Hi Nhi không sợ chết mà cười .
"Thật là bắt cô không có cách nào." Cố Nhã Thuần cười nói, trong giọng nói có chút bất đắc dĩ, cũng có chút dung túng.
Thật ra thì, Cố Nhã Thuần vẫn không có đem chuyện nói hết.
Y Hi Nhi rõ ràng vì Vũ Văn Bác mà đến, bây giờ mặc dù còn không có làm gì nhưng trong lòng Cố Nhã Thuần so với ai khác đều hiểu