Đây là trạm cuối cùng của Y Hi Nhi và Vũ Văn Bác, sở dĩ lựa chọn nơi này chỉ có một nguyên nhân đó chính là ở Wall Street này có một khối tượng con bò đúc bằng đồng đen.
Cái tượng bò đúc bằng đồng đen được coi biểu tượng của Wall Street, cũng là địa điểm mà các du khách thích tới để chụp ảnh lưu niệm nhất, rất nhiều người chỉ muốn để lại hình ảnh này trong ảnh lưu niệm của mình coi đó là một dấu hiệu chứng tỏ đã từng đến nơi đây, dĩ nhiên cũng có một số ít người là thật sự thích bức tượng đúc bằng đồng đen, nhưng khẳng định chắc chắn không có người nào vì rất thích ăn thịt bò nên mới tìm bò chụp ảnh chung .
Y Hi Nhi thích ăn bò, đây là chuyện tất cả mọi người đều rất khinh bỉ. Nhớ ngày đó còn chưa hiểu được cái gì là tình tình ái ái, cùng Vũ Văn Bác chơi trò "cha và con gái". Lúc chơi, có một hồi phát bệnh muốn ăn thịt bò, còn bị Vũ Văn Bác cười nhạo tính tình cũng giống như một con bò.
Bởi vì sợ bị cháy nắng, hôm nay Y Hi Nhi cố ý mặc quần dài và áo sơ mi có ống tay áo dài, lên khuôn mặt nhỏ bé chưa bao giờ thích tô son trát phấn bây giờ cũng phá lệ bôi kem chống nắng, khiến cả khuôn mặt khít khao ngọt ngào, gương mặt không sử dụng phấn má hồng cũng đỏ ửng cùng đôi mắt đen láy thật to, vóc dáng nhỏ nhắn, tất cả điều này khiến Y Hi Nhi trong mắt những người ngoại quốc qua lại không ngớt ở Wall Street như đứa trẻ.
Bởi vì trên mặt Y Hi Nhi đầy vẻ sung sướng, cũng lây sang các du khách bên cạnh, rất nhiều người mỉm cười gật đầu hoặc là chào hỏi với cô, Y Hi Nhi cũng rất rộng rãi đáp trả mỉm cười từng cái với họ.
"Vũ Văn Bác, nhanh lên một chút nhanh lên một chút, anh mới mấy tuổi sao, làm thế nào lại đi chầm rì rì so với lão nương thế, phía trước có một nhà hàng ăn ngon siêu cấp vô địch, chúng ta nhanh đi ăn, ăn xong rồi về buổi tối còn có hoạt động rất quan trọng rất quan trọng đấy." Y Hi Nhi gấp gáp ôm cánh tay Vũ Văn Bác, dùng sức kéo.
Chụp ảnh xong tâm tình Y Hi Nhi rất sảng khoái vui vẻ, trên mũi không khỏi ra một tầng mồ hôi hột rồi, đi du lịch mấy tháng, mặt Y Hi Nhi đã không còn trắng trẻo điểm hồng nõn nà, mà là bày ra nước da đỏ ửng khỏe mạnh, hai má giống như cánh hoa hồng thơm tho mê người, dáng vẻ trẻ con béo mập đã biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi, cho nên mặc dù trên thực tế Y Hi Nhi so với trước khi kết hôn tăng cân nhiều hơn nhưng nhìn qua trái lại càng nhỏ gầy thêm rồi, được cái cực kỳ khỏe mạnh cực kỳ săn chắc, tản ra sức quyến rũ mê người.
Đôi tay Y Hi Nhi cùng hợp lại, ôm lấy cánh tay Vũ Văn Bác, nhìn gương mặt Vũ Văn Bác không lo lắng và nhàn tản, trong lòng gấp gáp đến không chịu được.
"Yên tâm đi, chỗ đó sẽ không chạy mất, em cứ nhảy tới nhảy lui như vậy, buổi tối về khách sạn không được khóc kêu đau chân nha." Vũ Văn Bác cưng chiều lau mồ hôi hột trên mũi Y Hi Nhi, sau đó nhéo nhẹ mũi Y Hi Nhi một cái, bước chân lại tăng nhanh hơn một chút.
Y Hi Nhi cười muốn tránh ngón tay Vũ Văn Bác ra, nhưng không được, nũng nịu trừng mắt nhìn Vũ Văn Bác một cái, cái miệng trắng nõn nà nhỏ nhắn vểnh lên, mất hứng nói: "Nhưng em muốn nhanh lên một chút để được ăn nha, mới vừa có một ông cụ người Thụy Điển tới đây du lịch nói với em thịt bò nơi đó làm ăn rất ngon, quả thật chính là mỹ vị nhân gian."
"Xem nước miếng em đã muốn chảy ra kìa, ăn hàng vặt." Vũ Văn Bác bất đắc dĩ mặc cho Y Hi Nhi lôi kéo mình trên đường mạnh mẽ đi thẳng về phía trước.
"Đúng, Em thề phải làm một siêu ăn hàng vĩ đại nhất vũ trụ, như thế nào? Rất có chí khí đúng không, có phải trong ngực em có đồi núi khe nước không nhỉ." Y Hi Nhi tự hào kiêu ngạo nói, trên mặt hiện ra tự tin rực rỡ mê người, giống như mặt trời lấp lánh.
"Từ khi nào mà trong lòng em có chí khí vậy, sao cư nhiên anh lại không biết?" Vũ Văn Bác cố ý nghi ngờ nhìn Y Hi Nhi, bây giờ Vũ Văn Bác đã không còn là đại ca của hội Liệt Diễm, cũng không phải là chủ tịch của tập đoàn Vũ Văn nữa rồi, bây giờ anh chỉ là một người đàn ông bình thường mới kết hôn, anh muốn dùng cuộc sống đơn giản nhất của mình làm vợ yêu quý khoái hoạt vui vẻ.
Sau khi Y Hi Nhi nghe vậy, mất hứng, nhẹ nhàng vỗ một chút vào lồng ngực Vũ Văn Bác, chọc cho Vũ Văn Bác buồn cười rồi lại không dám cười, chỉ sợ làm vợ yêu quý thật sự mất hứng, tối về anh có thể gặp họa.
"Vậy lòng em mang chí lớn có được không? Cấp bậc thấp hơn một chút cũng được." Y Hi Nhi suy nghĩ một lát, mặc kệ thế nào, dù sao cô cũng có cảm giác mình rất có chí khí, về phần hình dung bằng cái gì thì chẳng sao cả, chỉ cần Vũ Văn Bác nhận định cô có chí khí là được.
"Việc này sao, để tối về anh kiểm tra thật tốt một chút xem có phải thật như vậy hay không rồi sẽ kết luận lại." Vũ Văn Bác dùng ánh mắt mập mờ dạo một vòng trên ngực Y Hi Nhi, khóe miệng chứa đựng một nụ cười như có như không, rất có cảm giác đùa giỡn.
Y Hi Nhi thấy ánh mắt Vũ Văn Bác, phản ứng đầu tiên còn không có nghĩ đến chuyện nam nữ, chợt thấy nụ cười đùa giỡn trong mắt Vũ Văn Bác lúc này mới giật mình biết mình cư nhiên bị Vũ Văn Bác ăn đậu hủ, mặc dù là trên ánh mắt nhưng cũng đủ làm cô căm tức rồi.
Loại này chuyện nơi khuê phòng này trong đáy lòng Y Hi Nhi đã cởi mở đến trình độ không thể thấp hơn so với Vũ Văn Bác, nhưng mà loại ở trước mặt mọi người này, Y Hi Nhi dù sao vẫn là một cô gái truyền thống, trong lòng có chút chút gánh nặng, cho nên nhanh chóng đỏ mặt.
Có điều gương mặt Y Hi Nhi vốn chính là đỏ ửng ngược lại giúp che giấu ngượng ngùng của cô, chỉ có cặp mắt ẩn tình, rồi lại nổi giận trừng mắt nhìn Vũ Văn Bác một cái, tăng nhanh bước chân của mình tiếp tục đi về phía trước, không hề kéo cánh tay Vũ Văn Bác nữa.
Nơi Y Hi Nhi đến thật ra chỉ là một nhà hàng Mĩ rất bình thường mà thôi, nhưng thịt bò ở đó quả thật được làm rất có hương vị, Y Hi Nhi ăn xong một phần rồi còn chưa đủ, lại thêm một phần, ăn thật sự thỏa thích.
Giữa quá trình ăn cơm còn xảy ra một sựu kiện nho nhỏ đệm vào, Y Hi Nhi cũng không biết là nên cười hay là nên giận.
Ăn được một nửa, Y Hi Nhi chợt muốn uống một ly rượu, có thịt ăn ngon như vậy dĩ nhiên là phải nghĩ tới rượu, từ xưa tới nay, mặc kệ là quốc gia nào thì rượu thịt đều bị trói chung một chỗ, lúc người đã uống rượu thỏa thích sẽ muốn ăn thịt, ăn thịt vui vẻ liền muốn uống rượu, là đạo lý hiển nhiên thôi.
Nhưng, nhân viên phục vụ nói, không thể bán rượu cho Y Hi Nhi.
Tại sao? Tại vì trong phòng ăn của nhà hàng Mĩ người chưa thành niên không thể uống rượu, luật pháp cấm thương nhân bán rượu hay loại thức uống có cồn cho người chưa thành niên.
Y Hi Nhi nghe xong, lập tức lấy gương ra, nhìn qua nhìn lại một lần, bất đắc dĩ hỏi thăm một đôi tình nhân bàn bên cạnh: "Xin chào, hai người xem thử tôi giống mấy tuổi?"
Bàn bên cạnh của Y Hi Nhi là một đôi tình nhân tới từ nước Pháp, nhiệt tình hào phóng, trả lời rất nhanh: "Em gái mười sáu tuổi chăng? Chúng tôi lúc mười sáu tuổi vẫn còn ở quốc gia mình đọc sách, em bây giờ đã có thể ra khỏi nước đi du lịch, đó là ba em sao? Dáng dấp hai người cũng thật giống, chỉ là em đáng yêu hơn nha."
Nghe xong, mặt của Y Hi Nhi xụ xuống.
Người Châu Á trong mắt người phương Tây vốn được xem giống như trẻ con, cộng thêm bản thân Y Hi Nhi mang một gương mặt trẻ con, ở các nước chiều cao phái nữ phổ biến đều là 1m7 trở lên, Y Hi Nhi một mét rưỡi mấy hoàn toàn triệt để là một đứa trẻ rồi.
Vũ Văn Bác nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Y Hi Nhi xụ xuống, cười ha ha.
Đây là lần đầu tiên Y Hi Nhi bị đả kích như vậy, bởi vì lúc trước Y Hi Nhi rất ít khi uống rượu, thỉnh thoảng muốn uống rượu cũng là đang ở trong khách sạn, mà cho dù ở quán rượu cũng có thẻ chứng minh, nhân viên khách sạn dĩ nhiên sẽ biết Y Hi Nhi nhìn vậy nhưng thật ra là một cô gái tuổi gần 30, căn bản sẽ không có người làm khó cô.
"Cười cái gì? Có gì đáng cười?" Y Hi Nhi tức giận bất bình trừng mắt nhìn Vũ Văn Bác một cái, khó chịu chỉ chỉ nước trái cây trên thực đơn, sau đó đem thực đơn đưa lại cho nhân viên phục vụ.
"Tốt, ngài xin chờ một chút, nước trái cây sẽ tới nhanh thôi." Nhân viên phục vụ tao nhã lễ độ nói, sau đó lui xuống.
"Ha ha, em gái nhỏ đừng đau lòng, trước kia lúc đi học tôi cũng muốn len lén uống rượu, nhưng mỗi lần đều vấp phải trắc trở, cuối cùng vẫn là thừa dịp sau khi ba ra khỏi nhà uống trộm Whisky của ông ấy, kết quả uống xong trực tiếp say khướt trong phòng bếp, tạo ra một chuyện cười lớn ầm ĩ." Cô gái người Pháp bàn bên cạnh thấy Y Hi Nhi hình như rất không vui, lại rất thích cái cô bé phương Đông đáng yêu này, cảm thấy thật sự giống búp bê, trong lòng có cảm giác đặc biệt thân thiết, cho nên kể ra chuyện xấu của chính mình, hi vọng Y Hi Nhi không buồn bực nữa.
Y Hi Nhi nhìn cô gái Pháp đó, miễn cưỡng nở ra nụ cười, nhưng nặn nụ cười nửa ngày cũng không nặn ra được, cuối cùng vẻ mặt vẫn đưa đám, vùi vào trong cánh tay.
Vũ Văn Bác cưng chiều nhìn Y Hi Nhi, sau đó cởi mở rộng rãi nhìn đôi tình nhân đến từ Pháp kia, "Cám ơn, dù sao tính tình cô bé nhà tôi cũng hơi bướng bỉnh một chút, đừng trách móc."
Lúc Vũ Văn Bác nói, trong lòng đang cười thầm, đã lâu rồi không thấy vẻ mặt Y Hi Nhi đáng yêu như vậy, bỗng nhiên lại nhớ tới thời gian trước kia của hai người bọn họ, khi đó còn là quan hệ cha và con gái, mà bây giờ cô đã là cô vợ nhỏ của anh, loại cảm giác này thật rất kỳ diệu.
"Em gái nhỏ, nước trái cây của em tới rồi đây." Nhân viên phục vụ bê đến một cốc nước trái cây lớn, vẻ mặt tươi cười nói.
Y Hi Nhi âm âm u u nhìn nhân viên phục vụ một cái, sau đó ôm lấy cốc nước trái cây, ừng ực ừng ực điên cuồng uống, nếu không uống thật nhiều nước để dập tắt ngọn lửa vô danh trong lòng, Y Hi Nhi cảm giác mình nhất định sẽ nổ tung.
Vũ Văn Bác nhìn Y Hi Nhi, không thể làm gì khác hơn là giải thích với nhân viên phục vụ: "Tâm tình cô ấy không tốt."
"Không vấn đề gì đâu, con gái của anh thật đáng yêu, các cô bé đều sẽ có thời kỳ này, muốn uống rượu lại không thể uống, tâm tình dĩ nhiên là không vui ." Nhân viên phục vụ rất hiểu nói.
Nhân viên phục vụ nói xong, liếc mắt nhìn Y Hi Nhi, kinh ngạc phát hiện, cái cô bé phương Đông này đã một hơi uống cạn nửa cốc nước trái cây rồi, phải biết trong nhà hàng của bọn họ thức uống một cốc đều là 1000 milliliter, một hơi uống vào nhiều như vậy, khả năng hô hấp thật đúng là rất tốt nha.
Y Hi Nhi cảm giác nhân viên phục vụ sắp rời khỏi, dừng uống đồ uống lại, hét lớn một tiếng: "Đợi chút, cho tôi thêm một ly, tôi muốn dập tắt lửa."
Nhân viên phục vụ nhìn Y Hi Nhi một chút, rồi nhìn Vũ Văn Bác, dò hỏi, đến tột cùng có nên mang thức uống cho cô bé phương Đông này không đây?
Vũ Văn Bác bất đắc dĩ nhìn nhân viên phục vụ gật đầu một cái.
Y Hi Nhi lại cúi đầu, cố gắng ừng ực ừng ực uống thức uống, sau đó thoải mái ợ lên no nê, hài lòng vỗ vỗ cái bụng.
"Tiêu hết giận chưa?" Vũ Văn Bác sủng ái lấy khăn giấy lau thức uống nước trên khóe miệng Y Hi Nhi.
Y Hi Nhi gật đầu một cái, sau đó có rất đáng thương nhìn Vũ Văn Bác, "Dường như em rất cần vào toilet."
"Nhanh lên một chút đi, chớ đem bụng no làm hư, đợi lát nữa nghỉ ngơi một chút rồi chúng ta trở về khách sạn." Vũ Văn Bác dặn dò, bây giờ đã hơn bảy giờ tối, cũng không còn sớm lắm nên trở về nghỉ ngơi thôi, nhất là hôm nay Y Hi Nhi chơi cả ngày, nhất định chân rất mỏi, trở về phải giúp cô ấy xoa bóp lòng bàn chân, nếu không ngày mai không di chuyển đư