ra phía cửa, lửa ngùn ngụt bốc lên, dưới lòng bàn chân bỏng rẫy, Mạch ba đem một chậu nước to hất về phía cửa ra vào, đợi cho lửa thoáng ra chút ít, liền hô to," Đi mau, mau đi ra!"
Ông trở lại phòng bếp chuẩn bị lấy nước, nhưng không ngờ một cây cột ầm ầm nện xuống, Mạch mẹ lao đến ôm lấy chồng mình, rồi một cây cột nữa lại đổ xuống ngăn cách Mạch Sanh Tiêu cùng Tương tư ở bên ngoài.
" Cha, mẹ--" Sanh Tiêu bệnh hoảng loạn lao vào, Mạch tương tư vội ôm eo cô lại," Đi mau, Em muốn bị chết cháy à?"
" Em không đi, nhanh đi cứu bọn họ, ba mẹ còn đang trong lửa......"
Trong phòng khách, truyền đến tiếng kêu thảm thiết, hai chị em thương tâm gần chết, cuống họng đều cơ hồ tắc nghẹn, cạnh cửa tủ giày đốt thành tro bụi, một cây cột lại đổ xuống, đổ ngay sau lưng hai người, Mạch tương tư té ngã trên đất, Sanh Tiêu vội vàng dùng hết sức đem ả kéo lên," Chị......"
" Sanh Tiêu, đi mau!"
" A, a--"
Mạch Sanh Tiêu khóc cơ hồ xụi lơ trên mặt đất, Tương tư nhìn thấy trên đỉnh đầu cây cột lại chuẩn bị đổ xuống, ả hai mắt nhìn về phía cửa ra vào, nếu không đi sẽ không kịp nữa.
Bởi vì Sanh Tiêu tới gần cửa ra vào, xung quanh hai người lại đều là lửa, Mạch tương tư những tưởng đem Sanh Tiêu đẩy về phía cửa ra vào, cũng chỉ có như vậy, ả mới có thể có cơ hội chạy trốn.
Lúc Sanh Tiêu bị té ngã trên mặt đất, Mạch tương tư lại muộn một bước, bị cây cột nhà đổ xuống hai đùi ả.
Tương tư nhìn thấy bóng lưng Sanh Tiêu biến mất tại đầu bậc thang, Mạch Sanh Tiêu vẫn cho là Tương tư lúc ấy là vì cô, mới bị tàn phế, nhưng trong nội tâm Tương tư, cũng nghĩ là như vậy, ít nhất nếu không phải là ả đẩy, Sanh Tiêu khả năng sớm đã bị chết cháy ở bên trong trận đại hỏa hoạn đó rồi.
Mặc kệ ả lúc đó ra tay, là vì cứu Mạch Sanh Tiêu, hay là tự bảo vệ mình, ít nhất ả đã dùng đôi chân này, đổi lấy mạng của Sanh Tiêu.
Nhưng mà dựa vào cái gì? Mạch Sanh Tiêu hiện tại có thể ăn sung mặc sướng, mà ả lại trở thành cái dạng như vậy?
Sanh Tiêu lên lầu, trong phòng ngủ cũng không bật đèn, cô sờ soạng đi vào, đôi mắt mấy tháng nhìn không thấy đã làm cô hoàn toàn quen thuộc nơi này, cô tới gần bên giường, vừa ngồi vào chỗ của mình, thì người đàn ông nằm ở trên giường lớn liền đứng dậy, khuôn mặt tuấn tú tiến đến cần cổ cô," trở lại rồi."
Mạch Sanh Tiêu đôi mắt có chút mỏi nhừ, cũng không có phản ứng, chỉ là hai mắt nhìn xa xa.
Duật Tôn tay đặt ở trên vai cô, dùng sức một cái đem cô nằm dưới thân hắn trên giường lớn," Mạch Sanh Tiêu, em muốn thử cô ta, hay là muốn thử tôi?"
Quả nhiên cái gì đều không thoát khỏi ánh mắt của hắn.
Sanh Tiêu lắc đầu," Em không có ý gì."
" Thật sự sao?"
Mạch Sanh Tiêu cũng không rõ mình là cố tình hay là vô tình ý, Duật Tôn trong đêm tối bày ra cái khuôn mặt này, lời của cô, hắn lại hoàn toàn không tin.
Sanh Tiêu nhìn thấy trên mặt người đàn ông không vui, cô nâng lên một tay đặt ở trên trán," Ngủ đi,em mệt mỏi quá."
" Thời gian tốt như vậy lại ngủ, em không biết là quá lãng phí sao?"
Mạch Sanh Tiêu sức cùng lực kiệt, mà ngay cả sức lực động tay đều không có, cô biết rõ người đàn ông này muốn cái gì," Để hôm khác đi, em không muốn......"
Duật Tôn chế trụ hai tay của cô, cũng không để tâm liền hành động, Sanh Tiêu chuyện gì cũng không muốn làm, đơn giản nằm đó để hắn tùy ý làm gì thì làm.
Chỉ là tinh lực người đàn ông dồi dào, biến đổi mọi tư thế giằng co cô đến nửa đêm, Mạch Sanh Tiêu mặc dù mệt chết đi, lại nhắm chặt hai mắt nhưng như thế nào đều không ngủ được. Duật Tôn sáng sớm nhận được điện thoại vội vàng đứng dậy, lái xe ra Hoàng Duệ ấn tượng.
Sanh Tiêu rửa mặt xong, tại trên ban công ngồi thật lâu đều không có xuống lầu, cô nhất thời không biết đối mặt với Tương tư như thế nào.
Dì Hà gõ cửa phòng đi vào, thấy cô ngồi ở bên ngoài, trong nội tâm cũng an tâm không ít," Sanh Tiêu, xuống dưới ăn điểm tâm a."
" dì Hà, dì đã trở lại?"
" Cháu của tôi đã hạ sốt, tôi ở nhà cũng chẳng giúp được cái gì, chi bằng trở lại nơi này......" dì Hà đi qua đỡ Mạch Sanh Tiêu đứng lên, cô biết rõ dì Hà sáng sớm trở về gấp như vậy chính là lo lắng, Sanh Tiêu không có nhiều lời, đi theo dì Hà xuống lầu.
Mạch tương tư cũng dậy thật sớm,mặc một chiếc quần jean, một chiếc áo lông bó sát người.
Cách ăn mặc như là người tối hôm qua và ả là hai người hoàn toàn khác nhau.
Hai chị em ngồi ở trước bàn ăn, ai cũng không có mở miệng trước, dì Hà thấy không khí căng thẳng, cũng mím môi không nói lời nào. Bà đem bữa sáng mang lên bàn, Mạch Sanh Tiêu không hề muốn ăn, gẩy gẩy bát cháo," dì Hà ......"
" Hả?"
" Dì giúp chị của tôi đem hành lý dọn dẹp một chút, ăn xong cơm trưa, dọn sang bên nhà mới." Mạch Sanh Tiêu tay phải cho vào trong túi quần, đem một chiếc chìa khóa móc ra đưa tới trước mặt Tương tư," Đây là tòa nhà trước kia công ty Duật Tôn từng đầu tư, giữ lại một phòng tốt nhất cho chị."
Tương tư cũng không đưa tay ra đón lấy ," Sanh Tiêu, em......"
Dì Hà gật gật đầu đáp ứng, trước tránh đi.
" Chị nếu muốn học tiếp, có thể nói cho em biết, nếu chị thích đi làm, em cũng sẽ giúp chị tìm một chỗ, em sẽ thường xuyên đến đó thăm chị, bên trong đều lắp đặt thiết bị tốt nhất, đồ điện cũng đều đủ, còn có......" Sanh Tiêu đem một chiếc thẻ đặt ở trên mặt bàn, hoa văn trên chiếc thẻ ánh kên mặt Tương tư ," Trong thẻ này có chút tiền, là Duật Tôn bình thường cho em, em hoàn toàn không dùng đến."
Mạch tương tư nuốt một ngụm sữa trong miệng xuống," Em là muốn nhắm mắt làm ngơ?"
" Em là không muốn chị lún vào quá sâu."
Tương tư khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh, ả liếc mắt những thứ trên bàn, vươn tay đem cái chìa khóa cùng thẻ thu lại.
Chuyện tới nước này, cho dù ả đau khổ cầu khẩn cũng vô dụng, tính tình Mạch Sanh Tiêu ả không phải không biết rõ.
Duật Tôn sau khi ăn cơm xong liền trở về Hoàng Duệ ấn tượng, hắn cau mày, trong mắt mơ hồ ẩn chứa tức giận. Sáng sớm hôm nay hắn đã bị thư kí đánh thức, đi tham gia cuộc họp ban giám đốc, tại thành phố Bạch Sa này Duật Tôn vì che dấu thân phận mà phải lập một công ty và tạo cho mình không ít ô dù. Hắn cần một nơi tẩy sạch quá khứ trước đây của hắn, làm cho hắn có thể quanh minh chính đại đứng vững gót chân ở đây.
Nhưng mà Ban Giám đốc gần đây đã có người bắt đầu gây sự, nói Duật Tôn bên ngoài bị đưa tin tình cảm cá nhân không ngừng, bao dưỡng sinh viên nữ, ảnh hưởng cực kém, nói phải có một lần bầu lại Tổng Giám Đốc.
Duật Tôn mặc dù chiếm cổ phần lớn nhất của công ty, mặc dù không chút nào sợ hãi trước những người bảo thủ này, có thể hắn trời sinh tính không ngại phiền toái, Ban giám đốc náo loạn như vậy, đến lúc đó nhất định kinh động các toà soạn truyền thông.
Hết lần này tới lần khác có mấy lão già ương bướng gây chuyện, Duật Tôn ngày hôm nay lại cần một thân phận để dấu thân phận, hắn có chút không kiên nhẫn.
Dì Hà đem toàn bộ đồ đạc của Tương tư đóng gói rồi đặt ở ngay tại cửa gian phòng của ả, Mạch tương tư ngồi ở trong phòng không có đi ra, Sanh Tiêu đi xuống lầu, vén tấm lụa trắng ở trên đàn dương cầm ra, ngồi xuống.
Những người bảo thủ kia phản đối hắn chỉ có một lý do duy nhất, đơn giản chính là tính phong lưu của hắn, rồi nói hắn cùng lúc bao nuôi rất nhều đàn bà, làm cho rất nhiều người phẫn nộ, hủy danh dự của công ty.
Duật Tôn ánh mắt không khỏi trên người Sanh Tiêu, hắn trở thành mục tiêu cho mọi người chỉ trích nguyên nhân, kỳ thật nói trắng ra là rất đơn giản......
Người đàn ông giật môi dưới, nhưng, nếu như hắn chịu kết hôn, có phải là đã êm đẹp, hắn tuyệt đối có năng lực sắp xếp dị nghị, ổn thỏa mọi ý nghĩ đối nghịch?
Dù sao, kết hôn và không kết hôn, đối với hắn mà nói, cùng lắm chính là trong nhà có thêm một tờ giấy.
Hôm nay hắn sủng ái Mạch Sanh Tiêu, vừa vặn không cần đi tìm những người khác, là ai nói không có tình yêu, thì không thể kết hôn?