ờng cho Duật Tôn, hôm nay, tương tư lại làm cho cô mặt dầy đi cầu xin hắn.
Tựa như lúc trước cô thay Mạch tương tư gánh tội, Tương tư cũng là khóc náo loạn kêu cô đi cầu xin Duật Tôn.
Sanh Tiêu đau nhức cực điểm, mệt mỏi cực điểm, đem mặt chôn ở trong lòng bàn tay.
Mạch tương tư cũng không có phát hiện được Sanh Tiêu là đang từng bước một nghi ngờ lời của ả, ở trong mắt của ả, Mạch Sanh Tiêu vì ả có thể không chú ý tới bất kì điều gì, thậm chí là hoàn toàn không có tâm cơ.
" Sanh Tiêu?"
" Chị, chị nói rất đúng," Mạch Sanh Tiêu tiếng nói buồn bực từ giữa ngón tay truyền tới," Chúng ta như vậy cũng là không đi được, em chỉ hi vọng, chân của chị có thể chữa trị được cho tốt."
Tương tư mặt nhìn về phía ngoài cửa sổ, vừa xong, Mạch Sanh Tiêu còn nhất quyết đòi đi, cùng Duật Tôn liều chết không nghe lời, bây giờ, lại muốn mở miệng đi cầu xin hắn.
Cái cảm giác này, tất nhiên không hề dễ chịu a.
Mạch tương tư cười cười, cảm thấy rất thoải mái,cầm quyển tâm lý học ở trên đùi tiếp tục xem.
0
Tương tư mặt nhìn về phía ngoài cửa sổ, vừa xong, Mạch Sanh Tiêu còn nhất quyết đòi đi, cùng Duật Tôn liều chết không nghe lời, bây giờ, lại muốn mở miệng đi cầu xin hắn.
Cái cảm giác này, tất nhiên không hề dễ chịu a.
Mạch tương tư cười cười, cảm thấy rất thoải mái,cầm quyển tâm lý học ở trên đùi tiếp tục xem.
Hai chị em cứ ở phòng cho đến trưa, dì Hà mở cửa đi vào kêu các cô đi ra ngoài ăn cơm.
"dì Hà, duật thiếu trở về chưa?" Tương tư đặt quyển sách sang một bên hỏi.
" Đã trở về rồi."
" Sanh Tiêu, chị không đi ra đâu."
Mạch Sanh Tiêu bám lấy tay củadì Hà," Được ạ, em đợi tí nữa sẽ nhờdì Hà mang cơm vào đây cho chị."
Sanh Tiêu đi lúc ra ngoài thì vừa vặn Duật Tôn cũng vừa trở về không lâu, bây giờ đang ngồi ở trước bàn ăn. Cô lần lần men men theo mép bàn rồi ngồi xuống, dì Hà bận rộn đem cơm tối phong phú bưng lên bàn, Mạch Sanh Tiêu hai tay đan vào nhau đặt ở trên đầu gối, hai người như cũ ai cũng không nói lời nào.
Từ khi Sanh Tiêu con mắt nhìn không thấy, dì Hà trên theo thói quen món ăn trên bàn đều nói qua một lượt cho cô biết, bà còn có ý tốt gắp vào trong bát của Sanh Tiêu," Mạch tiểu thư cô cứ ăn trước đi, Tôi đi chuẩn bị thức ăn cho Tương Tư."
Mạch Sanh Tiêu cầm lấy cái thìa, ăn hai miếng, trong không khí yên tĩnh như trước chỉ có âm thanh của bát đũa, yết hầu của cô như mắc ngẹn, một miếng cơm như mắc kẹt ở trong cổ họng không sao nuốt xuống được.
Trước mặc cô bày biện một đĩa sườn xào chua ngọt, Sanh Tiêu dùng đôi đũa quơ quơ vài cái mới gắp lên được một miếng, cô đưa tay hướng về phía Duật Tôn, nam nhân thấy thế, cũng không cảm kích, ăn hai ba miếng cơm liền bỏ bát đũa xuống, đứng lên.
Dì Hà từ trong phòng tương tư đi ra," Duật thiếu, nhanh như vậy đã ăn xong rồi sao?"
" Không có khẩu vị."
Mạch Sanh Tiêu tay dừng ở giữ không trung, cô ngượng ngùng rụt về, nhưng không ngờ cổ tay run lên, một bát nước canh lớn đổ trên mặt bàn, nước canh bắn tung tóe vào chiếc áo trắng trên người cô.
Dì Hà vội vàng đi tới, cầm khăn mặt giúp côxử lý.
Duật Tôn đi vào phòng khách, đưa lưng về phía Sanh Tiêu mở TV lên.
" dì Hà, chị của tôi thế nào?"
" Đang dùng cơm."
Chị ấy chịu ăn cơm là tốt rồi.
Duật Tôn ngồi không bao lâu liền lên lầu. Sanh Tiêu đứng ở đầu bậc thang phân vân một lúc lâu, cuối cùng cũng quyết định vịn lan can cầu thang đi lên,Tương tư đẩy xe lăn đi ra, vừa vặn trông thấy bóng lưng Mạch Sanh Tiêu biến mất tại góc rẽ.
Cô men theo vách tường đi đến phòng ngủ, tay vừa chạm đến đến cánh cửa, cửa liền mở ra.
Người đàn ông đó cũng không khóa cửa.
Mạch Sanh Tiêu một đường đi vào, Duật Tôn nằm ở trên giường nghỉ ngơi, nghe được âm thanh liền mở mắt ra, chỉ thấy côdò dò dẫm dẫm đi tới. Hắn không có nói chuyện, giương mắt lạnh lẽo nhìn Sanh Tiêu.
Cô đầu gối đụng phải giường lớn, lúc này mới đứng lại bước đi. Sanh Tiêu chậm rãi cúi người, tại mép giường ngồi vào chỗ của mình, cô không xác định Duật Tôn có phải là là ở đây hay không , tay vừa vươn tới phía trước, lại thoáng cái liền mò tới mặt hắn.
Côbất giácvội rụt tay lại.
Duật Tôn nhìn thấy những này động tác của cô, cũng không thèm mở miệng nói trước.
Không khí yên tĩnh gần như hít thở không thông, Mạch Sanh Tiêu ngồi ở mép giường, thực sự không biết phải nói gì.
Giằng co hồi lâu, đến lúc Duật Tôn nhịn không được," Em vào đây làm cái gì?"
" Đây cũng là phòng của em."
Cô nghe được Duật Tôn cười lạnh," Có phải là tôi ngừng cấpthuốc của hai chị em cô, cho nên cô muốn tới đây để ngủ cùng tôi một đêm, để tôi tiếp tục giúp cô cấp thuốc trị liệu?"
Mạch Sanh Tiêu cảm thấy một trận nhục nhã xông tới, cô đứng người lên muốn chạy đi.
Người đàn ôngchỉ cần một tay chế ngự cổ tay cô, đem cô dùng sức vất lên trên giường, Lưng Sanh Tiêu vừa chạm xuống giường , đang định giãy dụa đứng lên, đã bị Duật Tôn đè lại hai vai. Hắn cầm chặt lấy bàn tay thon dài của Mạch Sanh Tiêu, năm ngón tay cùng cô đan xen vào nhau.
Những chiếc hôn nhỏ vụn rơi vào cần cổ của cô, Sanh Tiêu nhắm mắt lại, tay kia luồn qua dưới nách Duật Tôn, dùng sức ôm lấy phía sau lưng của hắn.
Mạch tương tư buổi tối cũng không có đợi Sanh Tiêu xuống, ả sớm đã tắt đèn, ngủ ngon giấc.
Hôm sau, dì Hà đi vào trong phòng của Tương tư thu gom quần áo mang đi giặt, thấyMạch Sanh Tiêu cũng không có ở trong phòng, bà hiểu ý cười, đi ra ngoài còn cố ý đóng của lại.
Đến lúc ăn sáng, trên lầu vẫn thấy không có động tĩnh, dì Hà thức thời không có lên lầu quấy rầy hai người.
Mạch Sanh Tiêu giơ giơ cánh tay lên, cô thần sắc mệt mỏi, chuyển thân, tiếp tục cuộn tròn trước ngực nam nhân ngủ tiếp. Duật Tôn cũng ngủ được rất sâu, hai người quần áo tùy ý vứt bỏ trên mặt đất, mà ngay cả mọi cái gối đều bị ném xuống giường, có thể thấy được nam nhân ra sức nhiều và mãnh liệt như thế nào.
Hắn ôm cô ngủ đến gần giữa trưa,bữa cơm tối hôm hai người đều ăn không được, bụng hai người hẳn là đã đói bụng kêu ầm ĩ.
Duật Tôn xốc chăn lên chuẩn bị xuống, nhưng lại lưu luyến chiếc giường đang nằm.
Mạch Sanh Tiêu không chút nghĩ ngợi ôm lấy cánh tay của hắn, cô lười biếng nằm trên giường, đôi mắt híp híp lại, mặt dường như dán sát vào tay của hắn," Ngủ tiếp đi."
Duật Tôn trở về ổ chăn, khuôn mặt tuấn tú cũng tỏ ra bộ dạng lười biếng.
Hai người ai cũng không có nhiều lời, đối mạch Sanh Tiêu mà nói, chuyện Tương tư tự nhiên không muốn đề cập đến.
Còn đối với Duật Tôn mà nói, Mạch Tương tư chẳng qua cũng chỉ là người ngoài mà thôi.
Đến tận giữa trưa, dì Hà thấy hai người còn không xuống, lúc này mới lên lầu khe khẽ gọi .
Mạch Sanh Tiêu bị Duật Tôn lôi kéo tay đi xuống lâu, dì Hà vui sướng mà chuẩn bị ăn cơm, Tương tư tại phòng mình nhìn thấy bộ dánghai người sóng vai, không khỏi giương cười. Cuối cùng,thuốc của ả không cần bị ngừng, mà trải qua chuyện này, Duật Tôn muốn tiến tới với Sanh Tiêu, đó là điều vô cùng khó khăn.
Mạch Sanh Tiêu lấy quà đã chuẩn bị cho dì Hà lấy ra," dì Hà , thật ngại quá, vốn trở về là đem cho dì luôn, thế mà….."
" Mạch tiểu thư, cô thật sự là quá khách sáo." Dì Hà cao hứng vô cùng nhận lấy, liên tục nói cảm ơn.
Tương tư vẫn như trước không có ra khỏi phòng, Sanh Tiêu ăn cơm xong, Duật Tôn có việc ra ngoài, côđi vào trong phòng Mạch tương tư.
" Sanh Tiêu, bọn em đã ổn rồi à?"
" Chị , chị không phải đều thấy được sao?"
Mạch tương tư đẩy xe lăn đi đến bên người cô, ra vẻ cực kì vui vẻ," Như vậy là tốt rồi, chị hi vọng em có thể tìm được tình yêu của mình."
Sanh Tiêu cúi đầu xuống," Dù là anh ấy thương tổn chị như vậy, chẳng lẽ em còn có thể giả bộ làm như không có chuyện gì xảy ra mà ở bên cạnh anh ấy sao?"
" Sanh Tiêu, em đừng nghĩ nhiều như vậy, bọn em chỉ là do nhu cầu thôi, em chỉ cần không phải yêu hắn thật lòng, chắc chắn cũng không có thương tổn gì."
Mạch Sanh Tiêu đem lời của ả nhất nhất ghi nhớ vào lòng, Duật Tôn khi trở về, cô đang ngồi thần ở trên ban công.
Hắn đi qua," Muốn uống thuốc không, tôi buổi chiều đã phái người đem tới đây rồi."
" Em biết rồi." Sanh Tiêu ôm Hải Bối, hình như có tâm sự gì đó, bộ dáng hình như không yên lòng .
" Em Có trách tôi ngừng thuốc của em và chị mình không?"
Mạch Sanh Tiêu lắc đầu, như trước kia đắm chìm ở trong thế giới của chính mình.
" Mấy ngày nữa trường của em sẽ khai giảng, tôi đã sai người xin phép cho em nghỉ 3 tháng rồi, dôi mắt đến lúc đó giả sử như không tốt, liền trực tiếp giúp em cầm bằng tốt nghiệp về đây a."
Mạch Sanh Tiêu gật gật đầu.
Duật Tôn thấy cô một câu cũng không nói, chỉ là gật đầu lắc đầu, nghĩ thầm cô có phải còn đang giận hắn, hắn đứng lên chuẩn bị trở về phòng, Sanh Tiêu thoáng cái cầm ống tay áo của hắn," Duật Tôn."
" Chuyện gì?"
" Chuyện Chị của em, mặc kệ chị ấy có thật là đứng lên được hay không, anh cũng đừng nhúng tay, được không?"
Duật Tôn thẫn thờ nhìn sắc mặt cô, Mạch Sanh Tiêu chịu nói như vậy, ít nhất lời của hắn, côcũng tin dù chỉ một phần nhỏ.
" Tùy em."
Mùa hè nóng bức ,buồn bực qua rất nhanh, bên ngoài đã có tiết khí mùa thu, đến buổi tối, còn có thể cảm thấy hơi lạnh.
Mạch tương tư vì sự kiện kia nên cũng quyết định chậm rãi từ bên trong đi ra, ngồi cùng Sanh Tiêu và mọi người cùng một chỗ ở trên bàn cơm ăn cơm, Mạch Sanh Tiêu mặc dù mỗi ngày đều uống thuốc đúng giờ, nhưng đôi mắt vẫn không thấy khá hơn.
Bệnh viện, phòng bệnh.
Cố tiêu tây sau khi tự thú, bị phán quyết tội hình cố ý giết người.
Nghiêm Trạm Thanh trong phòng bệnh, cửa sổ mở ra, bình hoa bách hợptrong phòng là Tô Nhu mỗi ngày đều đổi, gió nhẹ nhẹ phẩy, mùi thơm bốn phía.
Lâu như vậy vẫn chưa có tỉnh lại, tựa hồ hi vọng cũng không lớn.
Cô từ phòng tắm đi ra, Tô Nhu như cũ giúpNghiêm Trạm Thanh mát xahai tay, cô đi đến bên giường, cầm khăn nóng kéo tay của anh," Trạm Thanh, mùa hè cũng đã trôi qua rồi, đêm qua, anh có cảm nhận thấy gió lạnh không? Khi em tới đây, em mới chú ý tới ven đường rải đầy lá vàng, lá cây đều rơi xuống. Còn có, mấy ngày nay mẹ khả năng không tiện tới được, mẹ đi Phổ Đà thắp hương, trật chân, cha bảo mẹ ở nhà chữa trị vết thương cho tốt......"
Tô nhu đi đến bên kia," Trạm Thanh, anh nên đứng dậy đi một chút, trong bệnh viện rất nhiều người bệnh đều ở trong sân tản bộ,......"
Cô cúi người, đem vắt sạch nước chiếc khăn mặt ở trong tay, chuẩn bị cho nghiêm Trạm Thanhlau mặt.
Tay vừa chạm mặt anh, đã thấy anh mí mắt động đậy.
Tô nhu tưởng mình nhìn lầm, đợi côdí sát mắt vào, lại phát hiện Nghiêm Trạm Thanh mở hai mắt ra.
Trong tay khăn mặt rớt xuống chân, Tô Nhu vội vàng cầmtayNghiêm Trạm Thanh," Trạm Thanh, anh đã tỉnh chưa?"
Người đàn ông ánh mắt mông lung, yên lặng một lúc mới nhìn rõ ràng người trước mắt, trí nhớ của anhdường như dừng lại ở ngày đó ở trong phòng Trà té xỉu, anh cứ thếmở miệng định nói gì nhưng giọng nói khàn khàn mãi mới nói được hai chữ," Sanh Tiêu......"
Tô nhu sắc mặt trắng bệch," Trạm Thanh, anh tỉnh lại đi!"
" Sanh Tiêu......" Nghiêm Trạm Thanh nhớ rõ anh bị Cố tiêu tây đâm hai nhát, về sau liền cảm giác gì cũng không nhớ, Mạch Sanh Tiêu? Có phải là cũng bị đâm trúng, hay là, cô hiện tại không có việc gì?" Sanh Tiêu