ng thì một chiếc dép sẽ chẳng rơi ở chân cầu thang.
“Em sợ ở một mình trong phòng lắm, lúc xuống cầu thang nhanh quá, không cẩn thận mới ngã.”
Duật Tôn đưa cô trở lại bàn ăn, “Em là đá tảng hả? Đã sợ, sao không gọi cho tôi.”
“Em gọi rồi…” Mạch Sanh Tiêu buột miệng, nói được ba từ, thì cắn môi không dám nói nữa.
Duật Tôn lấy điện thoại ra, kiểm tra nhật ký cuộc gọi, đúng là thấy số của Sanh Tiêu gọi đến, y nghĩ ngay đến một khả năng, là cô gái ở Cám Dỗ. Duật Tôn đặt di động xuống, Mạch Sanh Tiêu không thấy y nói gì, cũng chẳng dám hỏi nhiều.
“Tôi không nhận được.”
Y không nhận được, tất nhiên là vì có người khác nghe rồi, “Nhưng em có gọi.”
Duật Tôn thấy sắc mặt Sanh Tiêu không được tự nhiên, liền bật cười, “Tôi ở Cám Dỗ, lúc đó đang vào toilet, điện thoại bị người ta nghe mất.”
Mạch Sanh Tiêu vẫn nhớ tiếng ồn ào huyên náo vọng lại từ đầu dây bên kia, “Anh nói chuyện này với em để làm gì?”
Cặp môi mỏng của Duật Tôn hơi cong lên, đúng vậy, sao y phải giải thích với cô?
Y đứng dậy, cô lập tức chộp ngay lấy cánh tay của y,”Anh đi đâu?”
“Mạch Sanh Tiêu, có phải em không thể rời khỏi tôi được, đúng không?”
Sanh Tiêu nghe vậy, thật sự rất muốn buông tay ra, nhưng cô vẫn sợ, xiết chặt lực tay một chút, kéo tay áo của y, Duật Tôn thấy thế, nhẹ giọng “Tôi đi xem trong tủ lạnh còn gì ăn không.”
Mạch Sanh Tiêu đứng lên, đi theo y, dì Hà để phần cho Sanh Tiêu một bát cơm nhỏ trong tủ lạnh và mấy món ăn mặn.
Cô thường ăn rất ít, Duật Tôn hâm lại thức ăn bằng lò vi sóng cho nóng rồi đặt trước mặt Sanh Tiêu, tay trái cô giữ chặt bát, tay kia cầm thìa cẩn thận múc từng miếng nhỏ đưa vào miệng. Cô không quen để người khác giúp, ăn một miếng xong ngừng một lát mới ăn tiếp, cứ thế bát cơm đã vơi đi gần nửa.
Duật Tôn không bón cho cô, có một số việc Sanh Tiêu nhất định phải tự lập, nếu để người khác giúp, thì cô có khác gì người tàn phế.
“Chị em có thói quen uống thuốc ngủ à?”
Mạch Sanh Tiêu lắc đầu, “Em không biết.” Cô cảm thấy áy náy,”Có lẽ chị ấy chịu nhiều áp lực quá nên phải uống thuốc mới ngủ được.”
Sanh Tiêu ăn xong cơm thì lên lầu cùng Duật Tôn.
Trong phòng hơi bừa bộn, gối ôm của sôpha và điều khiển điều hòa đều nằm trên mặt đất. Vào đến phòng, Mạch Sanh Tiêu tìm thành giường rồi mem theo đó ngồi xuống, tiếng sấm vẫn vang lên bên ngoài cửa sổ, tia chớp lóe sáng trên bầu trời Hoàng Duệ Ấn Tượng, khiến người ta hãi hùng.
“Sợ hả?”
Sanh Tiêu cảm thấy vị trí bên cạnh lún xuống, “Em chưa bao giờ sợ hãi như hôm nay. Chắc do mắt không nhìn thấy nên cứ có âm thanh vang lên bên cạnh là em lại lúng túng. Lúc nào cũng có cảm giác xung quanh mình giăng đầy nguy hiểm, khi tất cả mọi thứ yên tĩnh, em lại thấy như có rất nhiều người đang vây quanh em, bọn họ trợn mắt lên nhìn chằm chằm vào em.” Mạch Sanh Tiêu lấy hai tay che mặt, Duật Tôn hiểu, hôm nay mà để cô ở lại đây một mình, nhất định cô sẽ sợ chết khiếp.
“Duật Tôn, nếu sau này chúng ta có cãi nhau, anh giận đến mức nào cũng đừng để em lại một mình nhé, được không?”
Y vươn tay ôm lấy cô, “Nếu em bằng lòng ở bên tôi, tôi sẽ thương yêu em, sẽ tốt với em.”
“Giả sử, ngày nào đó anh không thích em nữa thì sao?” Sanh Tiêu ngẩng đầu, mở to đôi mắt huyền đen láy.
Cô vẫn đang đợi câu trả lời của y nhưng Duật Tôn đã nghiêng người, hôn cô, câu trả lời, Duật Tôn sẽ không nói cho cô. Ít nhất, bây giờ y còn thích Sanh Tiêu, y chiều chuộng cô, thậm chí đôi lúc có thể dễ dàng tha thứ cho cô, nhưng Duật Tôn biết rõ, sớm muộn gì cũng có ngày y sẽ chán cô.
Nếu thật sự có ngày ấy, thật ra cách giải quyết rất đơn giản, cho cô một khoản tiền, đi rồi, sẽ coi như chưa hề quen biết.
Sanh Tiêu nằm yên để y đè lên người, Duật Tôn vén tóc cô sang một bên, thả đôi môi hôn lên gò má Sanh Tiêu. Đôi tay thiếu nữ ôm lấy tấm lưng dày rộng, bàn tay y từ từ chui vào váy, vuốt ve bắp đùi trong của cô.
Như có một ngọn lửa đang thiêu đốt mãnh liệt bên trong cơ thể Sanh Tiêu, sức nóng của nó gào thét muốn thoát ra ngoài, xuyên qua từng tế bào, Sanh Tiêu biết rõ mánh khóe tán tỉnh của y, cô không nhìn thấy từng tấc da thịt trắng nõn nà của mình đang phơi bày ngay trước mắt Duật Tôn. Mạch Sanh Tiêu chẳng giấu nổi vẻ ngượng ngùng trên gương mặt, cô muốn khép hai chân lại, y đã nhanh hơn, xâm nhập vào cơ thể cô, giọng nói Sanh Tiêu khàn khàn, pha chút nũng nịu, “Đừng mà, em không nhìn thấy gì.”
“Em ghét nhìn chỗ đó lắm cơ mà?” Duật Tôn chôn khuôn mặt vào giữa ngực cô, cất tiếng mơ hồ,”Làm tình không cần mắt đâu, em chỉ cần dựa vào tôi là đủ rồi.”
Khi y tốt với người phụ nữ nào, cô ấy sẽ không bao giờ phải nếm mùi khổ sở.
***
Mạch Sanh Tiêu kiệt sức nằm trên giường. Duật Tôn bế cô vào phòng tắm, cùng nhau tắm rửa. Xong xuôi, y lại bế cô lên giường, hai người đều không mặc đồ ngủ, chỉ quấn một cái chăn rất mỏng quanh người.
Cô và y ôm lấy nhau tựa vào thành giường, tóc cô vẫn còn hơi ẩm, phủ lên khuỷu tay trần trụi của y, mắt Sanh Tiêu khép hờ, lắng nghe hơi thở đầy sảng khoái của Duật Tôn, y đặt cằm lên đỉnh đầu cô rồi hỏi, “Thoải mái không?”
Mặt cô đỏ bừng, đôi mắt đen láy sáng long lanh hơn bình thường,”Sao anh thích hỏi câu đó vậy, anh thấy thoái mái là được rồi còn gì?”
“Thế ý em là không thoải mái hả?” Duật Tôn nghiêng mặt, thấy mặt cô đỏ ửng lên.
Mạch Sanh Tiêu muốn né tránh, quay đầu đi, lại chạm vào trán y, “Không đau như lúc trước”
Bên tai nghe thấy tiếng đàn ông cười rất nhẹ, “Làm tình đòi hỏi sự phối hợp ăn ý, lần sau nếu mà em chủ động,” Bàn tay to lớn của y vỗ vỗ vào mông Mạch Sanh Tiêu , “Em sẽ muốn nữa cho mà xem.”
Cô giơ tay, muốn che miệng Duật Tôn lại. “Không được nói nữa.”
“Em sờ mặt tôi làm gì?”
Mạch Sanh Tiêu muốn rút tay về thì đã bị y nắm lấy, giữ tay cô trên mặt mình, lòng bàn tay cô rất ấm, mặt Duật Tôn lại rất mát.
Y vuốt ve bàn tay cô mãi không ngừng lại, không khí trong phòng yên tĩnh, chỉ nghe được tiếng hít thở đều đặn của hai người, một sâu một nông, rất hoà hợp.
Duật Tôn không nói, Sanh Tiêu cũng không mở miệng.
Xung quanh tĩnh lặng, xa xa vọng lại tiếng gió thổi mưa rơi, Mạch Sanh Tiêu không còn hoảng sợ nữa, từng hạt mưa nối nhau nện vào cửa sổ sát đất, lốp bốp, như muốn phá vỡ cửa sổ để vào.
“Sanh Tiêu.”
Cô nhắm mắt lại,”Dạ?”
“Đi biển bao giờ chưa?”
Cô lắc đầu.
“Đợi mấy ngày nữa dì Hà về, tôi sẽ đưa em ra biển chơi, thuê một chiếc du thuyền, mang em đi hóng gió.” Duật Tôn nghĩ thầm, từ lúc Mạch Sanh Tiêu ở bên y tới nay vẫn chưa đưa cô đi du lịch lần nào, bây giờ mắt cô không khỏe lại càng phải đi.