Tang Viêm ngầm hiểu, đỡ Tô Ngải Nhã vào xe, cô ả muốn tìm cho mình một chỗ dựa, cho dù không phải là Duật Tôn, nhưng ít nhất cũng không thể qua loa đại khái được. Đúng như dự đoán của cô ả, Tang Viêm đưa cô về vịnh Linh Lung.
Trước cửa biệt thự có hai người bảo vệ, Tang Viêm đem cô ả vào nhà, nghiêng người nói nhỏ vào tai một người “Gọi chị dâu của các chú tới.”
Tô Ngải Nhã đang dựa vào người hắn hỏi “ Anh vừa nói gì ?”
Tang Viêm cúi xuống nhẹ giọng thì thầm “Tôi bảo họ không được vào kẻo làm hỏng chuyện tốt của chúng ta.”
Mạch Sanh Tiêu khi nhận được điện thoại của Thư Điềm cũng hơi lo lắng, cô ấy không chịu nói gì, chỉ bắt cô đi thật nhanh đến vịnh Linh Lung. Sanh Tiêu không biết ở đâu liền gọi xe taxi.
Thư Điềm sốt ruột đứng trước cửa vịnh đợi cô, Sanh Tiêu vừa xuống xe đã bị Thư Điềm kéo tay chạy vào.
“Thư Điềm, có chuyện gì vậy ?”
Sanh Tiêu bị kéo vào biệt thự, Thư Điềm mở cửa đi vào thì thấy Tô Ngải Nhã đang ngồi trên ghế salon, giầy cao gót đã tuột khỏi chân, đôi chân thon dài trắng muốt đang vắt trên người Tang Viêm. Thấy hai người tiến đến Tang Viêm vội đứng lên “Cuối cùng em cũng tới.”
Ánh mắt Tô Ngải Nhã dừng trên người các cô đầy do dự, sắc mặt cô ả dần trở nên trắng bệch “ Các cô…”
“Không ngờ là cô lại ngu ngốc đến mức tự mình dẫn xác đến cửa?” Thư Điềm đi đến gần Tang Viêm, cái cằm nhỏ có nâng lên “Lúc còn ở Hoa Nhân chẳng phải ngày nào cô cũng gào to gào nhỏ rằng những người nghèo kiết xác như chúng tôi đừng bao giờ mơ tưởng bước chân vào những nơi như thế này sao?Thế nào, bây giờ đầu óc cô đã sáng sủa hơn hồi đó chút nào chưa?”
Mặt cô ả tràn ngập vẻ không thể tin nổi, thần sắc đầy vẻ phẫn nộ nhìn về phía Tang Viêm “ Chính là anh “.
“Tôi vừa nhìn đã nhận ra cô “. Lúc trước Thư Điềm bị đánh thâm tím khắp người phải đưa vào viện, cô đã đưa ảnh của Tô Ngải Nhã cho Tang Viêm xem, Tô Ngải Nhã chỉ biết có một người luôn muốn tìm cô, lại không ngờ rằng người đó là Tang Viêm.
Đáy mắt Tang Viêm chuyển sang vẻ lạnh lùng, quàng tay ôm chặt Thư Điềm “ Cô ấy chính là người phụ nữ của tôi”.
Sắc mặt Tô Ngải Nhã suy sụp, tái nhợt dọa người.
Thư Điềm nắm tay Sanh Tiêu đến trước mặt Tô Ngải Nhã, cô vung mạnh tay tát vào mặt cô ả “Lúc trước không phải cô đã nói sẽ cho người cưỡng bức chúng tôi à?” Cô lại tiếp tục giáng một cái tát nữa vào má bên kia của cô ả “Còn muốn mạng của chúng tôi nữa chứ, Tô Ngải Nhã, bây giờ cô đến thử đi, tôi thách cô đấy.”
Mạch Sanh Tiêu không ngờ Thư Điềm khi tức giận cũng có thể nói những lời chua ngoa đến vậy, Tô Ngải Nhã bị đánh khóe miệng trào đầy máu tươi, tóc tai rối bù, biết rõ hôm nay là kiếp nạn dù muốn cũng không thể trốn, một khi Thư Điềm đã nổi điên chắc chắn sẽ rất lợi hại.
Tang Viêm ngồi lại ghế salon nghiêng người về phía Thư Điềm thấp giọng nói “Lúc trước cô ta đối với em thế nào, bây giờ em trả gấp đôi cho cô ta.”
Mạch Sanh Tiêu không khỏi trợn tròn mắt, ngữ khí này thật sự là giống Duật Tôn như đúc.
Thư Điềm hiển nhiên là chưa hết giận, cô kéo Mạch Sanh Tiêu tới “Sanh Tiêu, đánh đi, nếu không phải vì bố cô ta thì bác trai bác gái cũng chếtoan chết uổng, có giết cô ta cũng không xả hết hận được.” Sanh Tiêu nắm chặt hai tay nhưng vẫn không làm gì.
“Cậu thật là! Cậu cũng biết là lúc trước thiếu chút nữa chúng ta đã bị cô ta hại chết.” Thư Điềm kéo mạnh cánh tay Tô Ngải Nhã, dây áo của cô ả tuột xuống lộ ra một mảng lớn khuôn ngực tròn đầy. Thư Điềm nắm chặt tóc cô ả, tay liên tiếp tát vào mặt Tô Ngải Nhã nhưng là cô ả không dám phản kháng, mặc Thư Điềm đánh chỉ dám kêu lên.
“Tôi cho cô biết, cô gây khó dễ Sanh Tiêu chính là gây khó dễ cho tôi, cả cuộc đời tôi chỉ có mình cô ấy là bạn, tôi thách cô động đến cô ấy đấy.”
“Á..” Tô Ngải Nhã lấy hai tay bảo vệ đầu, mũi bị đánh chảy máu đầm đìa “ Đừng đánh, đừng đánh nữa”. Cô ả thoáng nhìn thấy Sanh Tiêu, chật vật tránh Thư Điềm , bò sang ôm chân Sanh Tiêu “Cứu tôi với, cứu tôi, đừng để cô ta đánh tôi. Mạch Sanh Tiêu, cô nhất định có thể…hiểu được tâm tình của tôi, bố tôi chết, cái gì tôi cũng không còn, ngay cả chỗ ở cũng không có. Tôi không tìm cô thì còn tìm ai được nữa ?”
Sanh Tiêu bị cô ả cuốn chặt lấy chân, thiếu chút nữa ngã nhào xuống, Thư Điềm ngồi xuống ghế thở hồng hộc, một tay chỉ vào Tô Ngải Nhã “ Sanh Tiêu, cậu bảo phải làm gì bây giờ ?”
Mạch Sanh Tiêu không chút nghĩ ngợi “Đưa cô ta đến sở cảnh sát.”
Tô Ngải Nhã nghe vậy cuống quýt ngẩng đầu “ Không cần, tôi không muốn ngồi tù.”
“Thế chẳng phải quá hời cho cô ta sao, mình muốn tống cô ta vào nhà thổ, cô ta không phải thích câu dẫn đàn ông để lên giường sao? Để cô ta được toại nguyện đi.” Thư Điềm nhớ tới lần trước bị Tô Ngải Nhã hãm hại trong lòng không khỏi nộ khí bừng bừng.
“Lần em và Thư Điềm bị bắt cóc không báo cảnh sát, e rằng lấy chứng cớ là rất khó khăn.”Tang Viêm lấy một điếu thuốc ra châm.
Trên mặt cô thể hiện thái độ rất kiên quyết, cái chết của ba mẹ không có chứng cứ nên không thể khởi tố, bây giờ Tô Niên đã gặp báo ứng, Tô Ngải Nhã phạm tội nào, sẽ bị trừng phạt ra sao nếu bị bắt, Thư Điềm biết rõ tính cô, đem người vào nhà chứa là chuyện thất đức, Sanh Tiêu không phải loại người nhẫn tâm như vậy.
“Được, chúng ta đưa cô ta đến sở cảnh sát.”
“Đã vậy, anh cũng có quan hệ với mấy quan chức, khép cô ta vào tội bắt cóc cũng không thành vấn đề.”
“Tôi không muốn ngồi tù, tôi không muốn ngồi tù…” Tô Ngải Nhã là thiên kim tiểu thư được nuông chiều từ tấm bé, dù trong mơ cũng không ngờ rằng có một ngày mình lại rơi vào vòng lao lý, cô ả sống chết nắm chặt tay áo Sanh Tiêu “Xin tha cho tôi, thật sự tôi không muốn ngồi tù.”
Thư Điềm tiến tới đẩy cô ả ra “Như vậy chẳng phải quá dễ với cô sao, buông tay!”
Tô Ngải Nhã ngã trên mặt đất, ánh mắt ngập tràn phẫn hận “Thư Điềm, hôm nay cô ép chết tôi, ngày nào đó, tôi thề nhất định sẽ để cô chết trên tay tôi.”
Thư Điềm nghe vậy liền tức giận dẫm nát tay cô ả “Đến giờ phút này mà cô vẫn còn nói ra được những lời thối tha như thế. Cô muốn thề chứ gì, được tôi chờ, hy vọng cô nói được làm được, không phải chỉ là gió thoảng mây bay, nhưng trước hết cô hãy cầu nguyện được sống sót mà ra khỏi đây đi đã.”
Tang Viêm vỗ tay xong liền có người đến mang Tô Ngải Nhã đang cố sức chửi bới ra ngoài, Sanh Tiêu lạnh lùng nhìn theo, cô rất tin vào nhân quả báo ứng ở đời.
Thư Điềm có vẻ mệt mỏi, hai bàn tay đỏ bừng, cô kéo Sanh Tiêu ngồi xuống ghế salon “ Đừng sợ, từ nay về sau sẽ không có ai tổn thương cậu, ngày nào cô ta chưa bị bắt thì ngày đó lòng mình không yên.”
Khóe miệng cô run run, từ đáy lòng dâng lên xúc động “Thư Điềm, cảm ơn cậu.”
“Giữa bọn mình còn nói cảm ơn sao?” Cô nói xong, hai mắt nhìn Tang Viêm “ Khá khen hôm nay có người chịu đựng rất tốt, ôm người đẹp trong tay mà tâm không phiền ý không loạn.”
Tang Viêm biết rõ cô nói điều gì, anh ta dập tắt thuốc lá “Không phải em nói vết thương của anh chưa khỏi cần phải kiềm chế, không được vận động sao?”
Thư Điềm thấy anh thản nhiên nói những lời thân mật giữa hai người, sắc mặt nhuộm hồng, gắt gao lấy đệm gối đập vào người hắn “Không đứng đắn, im ngay cho em.”
Mạch Sanh Tiêu không nhịn được mà cười khổ, Thư Điềm giống cô, đều không phải muốn bước chân vào con đường này nhưng bản chất của hai người lại khác nhau.
Ít nhất, Tang Viêm yêu cô ấy, mà cô ấy cũng yêu Tang Viêm.
Chương 46.4 Duật Tôn, cứu em
Editor: Vulacxuyenha
Beta: Run_man
Thư Điềm có ý muốn giữ cô ở lại ăn cơm, nhưng cô không yên tâm về Tương Tư nên chỉ ở lại một lúc rồi về.
Trên đường về cô mua thuốc trị bỏng, khi vào Hoàng Duệ Ấn Tượng cô bắt gặp cảnh Tương Tư đang ngồi xích đu, trong tay cầm quyển sách chăm chú đọc, lúc Sanh Tiêu đến gần cũng không nhận ra.
“Chị ơi!” Mạch Sanh Tiêu đưa tay giật lấy sách, dí sát vào mắt mới biết là sách về ngành y.
“ Sao bây giờ mới về.”
Sanh Tiêu đem cuốn sách trả lại Tương Tư. “Em cùng bạn nói chuyện phiếm, không ngờ lại muộn vậy, chị, em mua thuốc trị bỏng rồi, chị về phòng để em bôi cho nhé.”
“Chị không đau mà.”
“Vậy cũng không được, trên đùi chị bị trầy hết da rồi.” Sanh Tiêu vừa nói vừa đẩy Tương Tư về phòng, bôi thuốc cho chị xong thì trời đã tối.
Vẫn như thường ngày ăn xong cơm tối, Duật Tôn nhận điện thoại xong liền đến bên Sanh Tiêu đang xem TV “Chúng ta ra ngoài chơi.”
Cô biết rất rõ, bây giờ ra ngoài là để đi ăn đêm “Tôi không muốn đi.”
Từ trước đến nay cuộc sống của cô rất nề nếp, Duật Tôn cầm chìa khóa xe, thân ảnh tuấn dật đứng chắn trước mặt cô, khuôn mặt anh tuấn tràn đầy vẻ chân thành và bá đạo “Muốn đi với em.”
Sanh Tiêu đánh bất đắc dĩ, cô đi qua Duật Tôn hướng về phía Tương Tư, đẩy chị trở về phòng “ Tôi đi thay quần áo.”
Lúc cô đi ra, cô mặt chiếc áo len có hình chú gấu ngộ nghĩnh, đây là chiếc áo ấm cô và Thư Điềm bới được trong gian hàng đại hạ giá, con gái là như thế mà, cứ thấy ở đâu có hạ giá là xúm xít vào mua, vậy là hai cô mỗi người mua một chiếc. Mái tóc dài của Sanh Tiêu được búi lên trông rất trẻ trung, để lộ ra cần cổ mảnh khảnh, Duật Tôn đi trước, “Trẻ con chết đi được.” rồi kéo lấy bàn tay nhỏ bé của cô, hai người cùng ra khỏi Hoàng Duệ Ấn Tượng.
Bọn họ lại đến bar Cám dỗ quen thuộc, Duật Tôn hình như rất thích nơi này. Sanh Tiêu bị y dắt vào bên trong. Cám Dỗ có nhiều tầng lầu, sàn nhảy rát rộng rãi, được thiết kế ở trên cao, chiếm diện tích gần như cả quán bar, bởi vì ở trên cao như vậy nên từ bên trong có thể nhìn được cảnh sắc bên ngoài, phảng phất như đang được vui đùa cùng mây gió. Một vũ công xinh đẹp mở đầu bằng màn múa cột rất điêu luyện, tiếng nhạc to lớn lấn át tất cả, chỉ còn nghe thấy những tiếng hò hét quay cuồng của những con người trụy lạc. Âm thanh đó không ngừng đập dồn dập vào tai Sanh Tiêu, bốn phía quanh phòng được trạm trổ những hình thù kỳ quái, trên sàn nhày có vài tên đàn ông đang uốn éo với những vũ công, châm ngòi lửa nhiệt tình ở đây. Nơi này làm cho người ta có cảm giác như được lên Thiên đường, có lúc xuống 18 tầng địa ngục sâu.
Đây là quán bar xa hoa bậc nhất ở thành phố này, từ sau khi Tước Thiếu mua Cám Dỗ, anh ta gần như không thay đổi nơi này nhiều. Duật Tôn buông lỏng tay Sanh Tiêu ra, y có hẹn với vài người bạn, thấy y vào phòng mọi người đều niềm nở đứng dậy chào.
Sanh Tiêu chầm chậm đi sau y, có người nhanh miệng liền trêu “ Duật thiếu, anh chơi đùa cô bé này chưa chán sao? Đã lâu lắm rồi đó nha”.
Cơ thể y hơi nghiêng về phía sau, một cánh tay khoác trên vai cô, kéo cô gần sát vào mình “Cậu không biết thân thể cô ấy đâu, kể cả chơi trăm lần, hoài mà vẫn không chán.”
Khuôn mặt cô chợt căng thẳng xấu hổ, xung quanh mọi người cùng cười ồ lên. Duật Tôn nhàn nhã lấy tay vỗ vào vai cô, người bên cạnh liền đem ly rượu đến trước mặt cô “ Cô bé, đến đây, anh mời em một ly, em uống được rượu chứ ?”
Mạch Sanh Tiêu lắc đầu, rượu Vodka đã được pha chế với vài thứ rượu khác, thì một loại chất lỏng có màu vàng đậm, cô không uố