g thêm sâu đậm, chính là vì quá sâu đậm nên mới là lưỡi dao nhọn hại cô và chính mình, từng chút một tổn thương cô.
Sanh Tiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, rất lâu vẫn không quay lại, cô rất gầy, mảnh khảnh và yếu ớt, giống như chỉ còn da bọc xương.
Trên khuôn mặt hắn lộ rõ vẻ thương yêu, bàn tay nắm lấy tay nắm cửa, dùng sức mãi mà không thể mở ra.
“ Anh Nghiêm.”
Tiếng nói Mạch Tương Tư rất nhỏ vang bên tai, Nghiêm Trạm Thanh rút tay về, chỉ thấy Tương Tư đang ngồi trên xe lăn, một chiếc chăn mỏng đắp trên đùi. “ Sao lại không vào ?”
Nghiêm Trạm Thanh xoay người, màu áo xanh ngọc càng tôn lên vẻ mặt tái nhợt của hắn, mái tóc có chút rối, người đàn ông này quả thực rất đẹp trai, nét đẹp mang vẻ thư sinh tao nhã. Mạch Tương Tư quay xe lăn đi ra ngoài, Nghiêm Trạm Thanh thấy thế cũng ra theo.
“Tôi vốn cho rằng, người sẽ cùng em tôi đến cuối còn đường chắc chắn là anh.”
Hắn nghiêng người dựa vào vách tường, không biết phải mở miệng thế nào.
“ AnhNghiêm, em tôi không thích Duật Tôn, tôi cầu xin anh, anh hãy cứu nó”. Khuôn mặt Tương Tư nồng đậm bi thương, hơi nghếch chiếc cằm lên, cô nói “ Nếu tôi không phải kẻ tàn phế, Sanh Tiêu chắc chắn sẽ rời bỏ hắn ta, nhưng bây giờ nó không thể , Duật Tôn nhất định sẽ không buông tha để chúng tôi đi. Anh có biết đêm ba mươi năm nay, nó bị sao không?”Tương Tư nói đến đây, hốc mắt đỏ bừng, nước mắt không kìm nén được chảy ra. “Cũng bởi vì nó ở với anh bị người ta chụp ảnh được, Duật Tôn…hắn, hắn đem Sanh Tiêu kéo lên đàn dương cầm rồi cưỡng bức nó, ngày hôm sau, khắp người nó toàn vết thương, trên cánh tay, trên lưng tất cả đều là máu, thiếu chút nữa mạng sống cũng không còn, anh Nghiêm, nếu anh thật sự yêu Sanh Tiêu, xin anh hãy cứu nó…”
Nghiêm Trạm Thanh quá sợ hãi, môi run run “ Lời cô nói là sự thật ?”
Mạch Tương Tư dùng sức gật đầu, bộ dáng gầy yếu run rẩy như thống khổ vô cùng “Tôi không ngờ con bé lại tiếp tục theo Duật Tôn, hắn ta chính là ma quỷ, ngày nào nội tâm hắn khó chịu cũng sẽ mang Sanh Tiêu ra để trút giận, nó chỉ mới có 21 tuổi thôi, anh Nghiêm, vì muốn được ở bên anh mà nó đã chịu rất nhiều đau khổ, vì cớ gì hai người không thể ở bên nhau ?”
Nghiêm Trạm Thanh cảm giác mình không thể hít thở được, trong lòng đau đớn như bị giày xéo, từng chút một, chút một rách ra.
Tay phải hắn vịn chặt vào tường, đi về phía sau Tương Tư, tròng mắt đỏ hồng, thần thái bị co rút, giống hệt người gỗ, đi ra ngoài hành lang, dần dần biến mất khỏi tầm mắt của Mạch Tương Tư.
Mạch Tương Tư lấy tay xoa xoa đôi mắt hơi sưng, hít thở thật sâu, trên khuôn mặt đã giãn ra phảng phất nụ cười tự giễu, lúc này mới đẩy cửa phòng bệnh đi vào.
Sanh Tiêu nằm viện 5 ngày thì ra viện trở về Hoàng Duệ Ấn Tượng, một tháng sau tinh thần đã vui vẻ trở lại, dì Hà rất lo lắng cho cô, chắm chút từng li từng tí, không cho cô thế này, không cho cô thế kia, kể cả việc ăn uống của cô cũng quản lý rất nghiêm ngặt.
Gần đây Duật Tôn bận rất nhiều việc, hình như công ty có chuyện gì đó, Sanh Tiêu chưa bao giờ hỏi y làm việc gì, cứ coi như cô dám hỏi, y cũng sẽ không trả lời.
Cô ở cạnh y lâu như vậy, đây lần đầu tiên Duật Tôn thấy cô chơi đàn.
Mạch Tương Tư ngồi ở xe lăn bên cạnh, chăm chú nhìn cô. Mái tóc dài đen bóng mượt không quá eo, từ lúc cô chơi đàn, khuôn mặt hết sức tập trung, hai tay thành thục không ngừng lướt trên những phím đàn đen trắng. Thân thể mảnh mai của cô khoác lên bộ quần áo mà Duật Tôn mới mua, áo trắng thuần khiết, chiếc áo có vẻ hơi rộng so với người cô, cánh tay xắn lên cao. Trên cổ là chiếc vòng đơn giản mà xa hoa hình cây lá. Phía dưới mặc một chiếc quần dài màu đỏ, hai chân thon dài ẩn hiện, phác họa vừa đúng vóc dáng cô, vùng bụng trắng trẻo được tôn lên thật nhẵn nhụi, Duật Tôn đặt thứ đồ trong tay xuống bàn trà, chậm rãi lại gần.
Tương Tư là người nhìn thấy Duật Tôn trước tiên, y ra hiệu bảo cô ta đừng lên tiếng nhưng Tương Tư đã cố tình mở lời trước : “Anh đã về”.
Duật Tôn hơi có cảm giác mất mát, đôi mắt đẹp dài lướt qua Tương Tư, y đến ngồi cạnh Sanh Tiêu, ngón tay thon dài đặt lên phím đàn “ Chúng ta cùng chơi”.
Cô chơi tay trái kết hợp nhuần nhuyễn với tay phải của y, cùng hợp tấu một bản nhạc. Dì Hà tựa vào mép bàn ăn, khuôn mặt phúc hậu lộ ra tươi cười, Mạch Sanh Tiêu thuần khiết mà điềm đạm lại đáng yêu, rất xứng với Duật Tôn, trông bọn họ đẹp đôi quá.
Tiếng đàn khoan thai, róc rách như nước suối chảy, nốt nhạc cuối cùng vừa dứt lại khiến cho người ta cảm giác vẫn chưa thỏa mãn. Mạch Sanh Tiêu chưa bao giờ hợp tấu với bất kỳ ai mà trôi chảy và hay đến vậy, dù sao tay kia cũng không phải àn tay mình, Duật Tôn đưa hai cánh tay lên phím đàn, khóe môi mỏng nâng lên, nhìn thẳng vào Sanh Tiêu “ Nếu có một ngày, em chỉ có thể chơi đàn bằng một tay, anh nhất định sẽ làm cánh tay còn lại của em.”
Khuôn mặt đong đầy niềm xúc động, người đàn ông này cô chưa bao giờ gặp, thực ra, chỉ cần cô để tâm quan sát y kỹ một chút, sẽ thấy rằng, ẩn sâu trong đáy mắt Duật Tôn không phải chỉ có nham hiểm độc ác, ít nhất khi y nói những lời này, ánh mắt y dịu dàng, chân thật.
Sanh Tiêu bị y nhìn chăm chú đến mức xấu hổ, cánh mi rủ xuống, cô đem khuôn mặt quay sang hướng khác.
Đôi tay chính là sinh mệnh của cô, cô làm sao có thể để chúng bị phá hủy.
Duật Tôn quấn một ít tóc của cô vào ngón tay đặt lên môi hôn “ Hôm nào đi làm tóc với chị em đi, cho khuây khỏa.”
Tương Tư nghe thấy, lúm đồng tiền ẩn hiện nở rộ như hoa.
Ngày hôm sau, từ bệnh viện ra về Sanh Tiêu muốn đưa Tương Tư đi dạo phố, nhưng Tương Tư chỉ một mực đứng trước cổng bệnh viện, không muốn đi. Tối qua cô cũng nghĩ kỹ, chất tóc của Tương Tư đã rất đẹp, bây giờ đang có trào lưu làm tóc xoăn, nếu chị cô làm chắc chắc sẽ rất xinh đẹp.
Duật Tôn đi xuống nhà, đúng lúc thấy Tương Tư đang giúp dì Hà bày biện bát đũa, còn Sanh Tiêu đang ở phòng bếp chuẩn bị lấy cháo.
Duật Tôn dừng bước ở cầu thang, khuôn mặt Tương Tư tươi cười, cũng chăm chút đến ăn mặc, phần eo y khẽ dựa vào cầu thang, Mạch Sanh tiêu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện vì sao hai chân Tương Tư không thể đứng lên được, ngồi xe lăn, sao có thể đẩy được Tô Niên xuống lầu. Y cố ý đến tận hiện trường vụ án, xung quanh tầng cao nhất có một vòng inox bảo vệ rất chắc chắn, cho dù Tương Tư ngồi trên xe lăn đẩy ông ta cũng không có khả năng Tô Niên sẽ bị ngã, chỉ có duy nhất một khả năng, đó là Tương Tư có thể đứng lên, hai tay dùng sức đẩy lưng Tô Niên mới có thể thành công.
Cũng có thể, Sanh Tiêu lựa chọn cách chịu tội thay vì cô muốn giấu diếm điều gì đó?
Duật Tôn tạm bỏ qua nghi ngờ trong lòng mình, đi vào phòng ăn.
Sanh Tiêu đem một bát cháo cho Tương Tư “ Chị, cẩn thận nóng.”
Tương Tư lơ đễnh gặp ánh mắt chằm chằm dọa người của Duật Tôn, nghĩ thế nào lại đưa chén cháo cho y “ Anh ăn trước đi”.
Duật Tôn cũng vươn tay cầm lấy, nhưng bỗng nhiên buông tay.
“ Á….” Giọng Tương Tư nghẹn ngào vang thét lên.
Sanh Tiêu vội vàng đặt bát đũa xuống, cô lo lắng ngồi xổm trước mặt Tương Tư, cầm lấy khăn lạnh lau nhanh cháo nóng. “ Chị, chị không sao chứ ?” Nước mắt cô suýt nữa chảy ra, tròng mắt mờ mịt hơi nước, hét lên với Duật Tôn “Anh…”
“ Chân của cô ta sẽ không cảm thấy nóng đâu”. Duật Tôn hời hợt buông một câu, ánh mắt nhìn lên khuôn mặt đau đớn vặn vẹo của Tương Tư “Chẳng lẽ cô vẫn có cảm giác đau?”
Bấy giờ, Sanh Tiêu mới nhớ ra, tâm trạng căng thẳng treo lơ lửng bỗng nhiên được thả xuống, dù vậy vẫn rất đau lòng giữ chặt tay Tương Tư “ Chị, chị có đau không?”.
Mạch Tương Tư không khỏi nắm chặt tay Sanh Tiêu, ngón tay sắc nhọn nắm chặt lòng bàn tay đến rướm máu, trên mặt không khó để nhận thấy đau đớn, sống lưng chảy mồ hôi lạnh, cô ta tận lực che giấu hết thảy, khóe miệng chậm rãi giãn ra, những ngón tay cứng đờ cũng từ từbuông lỏng, nhẹ nhàng xoa đầu Sanh Tiêu “ Chị không đau, em quên rồi à? Chân chị đã sớm không còn cảm giác được gì.”
Mắt Sanh Tiêu ăp ắp đau đớn. “ Chị, em xin lỗi…”
“ Nha đầu ngốc này”. Mắt Mạch Tương Tư ẩn hiện tầng hơi nước. “ Đưa chị về phòng thay quần áo, chẳng phải em muốn đưa chị đi chơi à ?”
Sanh Tiêu gật đầu, đẩy Tương Tư về phòng, cô tìm khăn mặt và chuẩn bị nước ấm, nhẽ nhàng cởi quần dài của Tương Tư, cô không khỏi kinh hoàng, trên hai đùi Tương Tư chen kín dấu vết đỏ ửng do cháo nóng đổ lên, bỏng rất nghiêm trọng, có chỗ còn bị tróc da. Sanh Tiêu che miệng lại, cảm giác còn đau đớn hơn chính mình bị thương.
“ Không sao, chị không hề cảm thấy đau đâu”.
Sanh Tiêu ngồi xổm xuống, ôm lấy eo Tương Tư “ Chị, chị nhất định phải nhanh chóng đứng dậy nhé…”
Bàn tay phải của Tương Tư trên lưng Sanh Tiêu ra sức nắm chặt lại, ẩn nhẫn giấu đi đau đớn, trong miệng toàn mùi tanh của máu “ Yên tâm, nhất định chị sẽ đứng dậy.”
Sanh Tiêu thay xong đồ cho Tương Tư, đẩy chị ra ngoài, Duật Tôn vừa vặn đang ăn điểm tâm, ánh mắt Tương Tư tránh y, đến trước bàn ăn.
“Cô không sao chứ ?”
Tương Tư ngẩng đầu, miễn cưỡng mở miệng nói “ Không có việc gì”.
Duật Tôn nở nụ cười khinh miệt “Vậy thì tốt, vừa nãy tôi không cố ý”.
Sanh Tiêu nghe vậy nên cũng chẳng muốn truy cứu thêm nữa, cô quay mặt đi, không muốn nói chuyện với Duật Tôn.
Cũng đã lâu y chưa ra khỏi Hoàng Duệ Ấn Tượng, Sanh Tiêu dùng bữa sáng qua loa muốn đưa Tương tư ra ngoài, nhưng Mạch Tương Tư nói tự nhiên thấy mệt, ăn vài miếng cháo rồi về phòng ngủ.
Tô Ngải Nhã trải qua chuyện lần trước giống con chuột trốn chui trốn lủi, băng đảng của Hải đại ca đã bị đánh tan, cô ả không dám xuất đầu lộ diện, ngày ngày phải làm gái phục vụ rượu trong quán bar để sống.
Cô ả đứng ở ngõ nhỏ, nhìn vào điện thoại, nhẩm tính toán thời gian này chắc chắn không sai, tin tức lần này cô ả phải mất một nghìn tệ mới mua được.
Cái ngõ này rất chật, lại tối tăm, bình thường chỉ có thể đi một xe vào, lúc ánh đèn xe rọi tới, Tô Ngải Nhã nhìn biển số xe của đối phương, biết chắc là đúng người. Cô ả chầm chậm tiến lên, giả vờ ngã trước chiếc xe BMW màu đen sang trọng.
Người đàn ông lập tức phanh gấp lại, sau đó mở cửa xe đi xuống “ Cô không sao chứ ?”
Tô Ngải Nhã mặc rất sexy, áo hai dây mỏng màu sáng, phía dưới chỉ mặc một cái quần short màu đen, để lộ ra hai đùi thon dài trắng nõn, giống như phơi bày toàn bộ ra trước mắt người khác, cô ả giả bộ đau đớn khó chịu, ngẩng đầu lên, người này chính là Tang Viêm.
Người đàn ông này có khuôn mặt trải đời, lúc ngồi xổm xuống có thể thấy được ẩn sau chiếc áo là một khuôn ngực cường tráng, Tô Ngải Nhã có chút ảo não, sớm biết như vậy ngay từ đầu không nên đi theo lão già Hải ca kia, cô ả thật là mù mắt mà.
“Không có việc gì, hình như tôi chỉ trật chân thôi.”
Tang Viêm nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, cô ta trang điểm quá dầy, cơ hồ nhìn không ra khuôn mặt thật. “Tôi đưa cô đi bệnh viện.”
Nói xong giơ hai tay đỡ cô ả lên. Tô Ngải Nhã đứng bằng đầu mũi chân, lúc hơi kiễng người thì ngã vào lồng ngực người đàn ông, áp khuôn ngực gần như bại lộ gần hết ra ngoài của mình, hình ảnh muôn phần thu