Vừa rạng sáng ngày thứ hai, lần đầu tiên tất cả mọi người đều rời giường cùng một lúc, mới vừa đi vào phòng khách, thì đã phát hiện người chủ trì nhà họ Tống, ông nội Tống đã sớm ngồi ở đó chờ bọn họ.
"Ba?" Ba Tống và Hoàng Tú Phân kinh ngạc nhìn ông nội Tống đang ngồi trên ghế sa lon, không phải là ông đang ở chỗ người bạn già sao?
"Ông nội?" Hai chị em nhà họ Tống cũng cùng kinh ngạc hô lên.
Ngay cả Vạn Linh Chi cũng tò mò, tại sao mới sáng sớm ông nội đã xuất hiện ở nhà, tối hôm qua lúc trở về vẫn không nhìn thấy người mà! Trong mọi người, Tống Thiên Tước có thể nói là người trấn định nhất, giống như anh đã dự liệu được ông nội sẽ ở nhà, anh dắt tay Vạn Linh Chi ngồi xuống ghế sa lon cách đó không xa.
"Ông nội, người đã về."
"Không phải cháu vội vã gọi ông về, nói là có chuyện muốn tuyên bố sao?" Ông nội Tống liếc cháu trai một cái, rõ ràng là đứa cháu này ở trong điện thoại nói có chuyện cực kỳ khẩn cấp, muốn ông phải lập tức chạy về ngay.
"Ông nội đâu phải là người cháu có thể lay động được chứ? !" Tống Thiên Tước được tiện nghi còn ra vẻ, cười nhạt nói: "Ông nội, cháu muốn nghỉ phép một tháng! Tháng này đành làm phiền ông và ba trông cói nhiều một chút, đừng làm cho công ty sụp đổ là được rồi."
"Nghỉ phép?" Ông nội Tống nhíu mày hỏi "Tại sao?"
"Cháu không nghỉ phép, thì làm sao có thời gian đi hưởng tuần trăng mật với Linh Chi chứ? Không đi hưởng tuần trăng mật, thì lấy chắt trai từ đâu tới cho ông ôm chứ?" Giọng nói Tống Thiên Tước rất nghiêm chỉnh, giống hệt như là đang nói chuyện gì rất trọng đại vậy.
Vạn Linh Chi ở bên cạnh nghe được lời nói thì anh thì sắc mặt đỏ tới mang tai, ngượng ngùng không biết làm sao cho phải. Sao anh lại đột nhiên nghĩ đến chuyện này chứ? Cô còn tưởng rằng tối hôm qua anh hai nói đến chuyện này thì anh hoàn toàn không để ở trong lòng, ai ngờ anh đều nghe lọt hết toàn bộ.
Trong giây lát đó, lòng của Vạn Linh Chi bỗng ấm áp, ngọt ngào, giống hệt như đang ăn mật ong.
"Thiên Tước, sao con lại đột nhiên nói muốn đi hưởng tuần trăng mật, vậy còn công ty thì phải làm sao?" Hoàng Tú Phân gấp gáp nói. Thằng nhóc này đi mất rồi, vai nam chính không có, thì trò chơi này phải diễn tiếp như thế nào đây.
"Không phải là nó vừa mới nói là để cho ba và tôi tạm thời quản lý sao?" Sắc mặt ba Tống lộ vẻ khó hiểu nhìn chằm chằm vợ của mình, từ lúc nào thì bà ấy cũng bắt đầu quan tâm tới chuyện này vậy?
"Ý của em là, sao lại đột ngột như vậy." Hoàng Tú Phân ấp úng giải thích.
"Dì Phân, dì cũng không cần quan tâm chuyện của tôi đâu!" Tống Thiên Tước ngụ ý tỏ thái độ.
Hoàng Tú Phân lập tức không có lời nào để nói, không thể làm gì khác hơn đành âm thầm thất vọng ở trong lòng.
"Con có thể suy nghĩ được như vậy cũng không tệ, chuyện này cứ làm như vậy đi! Con cứ đưa Linh Chi đi chơi thật vui vẻ, đi nơi nào cũng được." Ông nội Tống gõ bàn ra quyết định cuối cùng: "Còn những chuyện khác cứ giao cho lão già này làm là được." Nói xong, ông nội Tống còn đặc biệt nhìn lướt qua Hoàng Tú Phân, và Hoàng Phương Nghiên đang đứng bên cạnh bà từ đầu đến cuối vẫn không có cơ hội mở miệng.
Hai người lập tức cảnh giác hít một hơi thật sâu. Đôi mắt sắc bén của ông cụ Tống giống như xem thấu tất cả, làm cho đáy lòng hai người đều rất sợ hãi.
"Con tính lúc nào thì lên đường?" Ông nội Tống thu hồi tầm mắt, bình tĩnh hỏi.
"Đợi một lát sẽ đi ngay."
"Nhanh như vậy sao?" Ba Tống nói lên tiếng lòng của tất cả mọi người.
Hoàng Tú Phân tự biết là kế hoạch của mình xem như đã thất bại. Tống Thiên Tước làm như vậy chính là dồn bà vào đường cùng, không để cho bà có bất kỳ cơ hội nào. Tối hôm qua màn kịch nhìn như vô tình gặp mặt kia, nhất định là đã khiến cho nó nhận ra cái gì đó, cho nên hôm nay mới gọi ông cụ Tống trở về từ sáng sớm.
Nhưng mà như vậy, thật sự là rất không cam tâm!
"Con đã sai người giúp việc mang hành lý lên xe rồi, chỉ đợi nói một tiếng với ông nội và ba xong thì sẽ đi ngay." Nói xong, Tống Thiên Tước lập tức kéo tay Vạn Linh Chi đứng dậy: "Ông nội, chuyện còn lại làm phiền người rồi." Dứt lời, không cho Vạn Linh Chi cơ hội nói lời tạm biệt thì đã kéo cô đi ra ngoài.
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, hai cô cháu Hoàng Tú Phân sững sờ đứng im tại chỗ. Hai chị em nhà họ Tống thấy kế hoạch của mẹ còn chưa bắt đầu thì đã chết từ trong trứng nước, chỉ có thể hai mặt nhìn nhau.
"Vị tiểu thư này là ai?" Con ngươi đen sắc bén của ông nội Tống quét về phía Hoàng Phương Nghiên, lạnh nhạt hỏi.
"Ba, con bé là cháu gái của con." Hoàng Tú Phân nhỏ giọng trả lời ông.
"Hoàng tiểu thư hẳn là cũng có nhà của mình, tại sao lại tới ở nhà chúng ta, hơn nữa còn ở đối diện phòng của vợ chồng Thiên Tước? Vị trí nữ chủ nhân này con làm như thế nào vậy, một chút phép tắc cũng không biết sao?" Giọng nói hùng hậu hàm chứa một cơn tức giận không cho phép nói xen ngang, sắc mặt của ông nội Tống hết sức nghiêm túc.
"Ông nội Tống, con mới vừa từ Mĩ về, thuận tiện tới thăm cô, còn chưa kịp về nhà." Hoàng Phương Nghiên to gan giải thích với ông.
"Hoàng tiểu thư thật hiếu thảo, chưa về gặp ba mẹ mà đã tới chào cô trước, lòng hiếu thảo này chắc là dùng sai chỗ rồi!" Ông nội Tống lạnh nhạt châm chọc, làm cho người ta không khỏi có chút rùng mình.
"Con.....đợi lát nữa con sẽ về nhà." Hoàng Phương Nghiên cắn chặt răng, không cam lòng nói.
"Vậy thì tốt, đợi lát nữa ta sẽ bảo tài xế đưa Hoàng tiểu thư về nhà tin chắc là ba mẹ của con sẽ rất vui mừng khi thấy con học thành tài quay về nước." Nói xong, ông cụ Tống quay đầu lại dặn dò quản gia đi chuẩn bị xe, căn bản là không cho cô ta có một chút cơ hội nào lưu lại đây.
Sau khi thấy quản gia đã đưa Hoàng Phương Nghiên đi, ông nội mới chậm rãi chuyển tầm mắt sang người con dâu đang đứng ở bên cạnh.
"Ta còn chưa chết, thì cái nhà này vẫn là do ta làm chủ, nếu như có người dám âm thầm làm vài chuyện không thể lộ ra ngoài ánh sáng ở dưới mí mắt của ta, vậy cũng đừng trách ta đến lúc đó đuổi ra khỏi cửa chính nhà họ Tống." Nói xong, thì liếc về phía Hoàng Tú Phân, nhìn chằm chằm vào bà ta im lặng một lúc rồi nói tiếp: "Qua ít lâu nữa, ta sẽ sắp xếp mai mối cho Mân Côi và Bách Hợp, cô hãy chuẩn bị cho hai đứa nó một chút." Dứt lời, không để ý tới phản ứng của bọn họ, xoay người rời khỏi phòng khách..
Hai chị em nhà họ Tống thấy ông nội rời đi, mới dám há mồm thở dốc, mới vừa rồi thật sự là quá đáng sợ!
"Tú Phân, là của mình thì sẽ là của mình, không phải là của mình, thì cũng đừng vọng tưởng nữa." Ba Tống ngầm ý nói với vợ mình: "Bà tự mình suy nghĩ kỹ đi, đừng làm những chuyện khiến cho mình phải hối hận nữa." Ngay sau đó, ba Tống cũng xoay người đi về phía cửa chính.
Hoàng Tú Phân ngồi liệt ở trên ghế sofa, hai mắt nhìn thẳng về phía trước.
"Mẹ?" Hai người con gái của bà thấy thế thì lo lắng gọi.
Hoàng Tú Phân vờ như không nghe thấy, bà biết ý đồ kia của mình đã bị ba chồng và chồng phát hiện! Nhất là mới vừa rồi ba chồng đã ngụ ý nói thẳng, rõ ràng là đang cảnh cảo bà không được phép phá hỏng hôn nhân của Tống Thiên Tước và Vạn Linh Chi, nếu không cũng sẽ bị đuổi ra khỏi nhà họ Tống; trước khi đi chồng bà cũng đã nói rõ là ông sẽ không đứng về phía bà, đồng thời cũng ngụ ý nói rõ sau này bà đừng vọng tưởng nữa.
Không đúng, bà còn có hai người con gái! Chỉ cần hai người con gái của bà gả vào chỗ tốt, như vậy nửa đời sau của bà vẫn có chỗ để trông cậy, Hoàng Tú Phân đột nhiên nhớ tới vừa rồi ba chồng đã nói, sẽ sắp xếp cho hai người con gái của bà đi xem mắt.
Hoàng Tú Phân thu hồi vẻ mặt ai oán, quay đầu nhìn chằm chằm hai người con gái của mình, giống như đang đánh giá một loại hàng hóa từ trên xuống dưới....
Tống Thiên Tước lái xe RV chạy trên đường cao tốc, mà Vạn Linh Chi ở bên cạnh thì đang hưng phấn giống như đứa trẻ được đi du lịch, không ngừng nhìn chằm chằm cảnh sắc chạy lướt qua bên ngoài cửa sổ. Một lúc lâu sau, cô mới quay đầu lại, ánh mắt mong đợi nhìn về phía anh: "Chúng ta thật sự đang đi hưởng tuần trăng mật sao?"
Vạn Linh Chi thế nào cũng không nghĩ đến bản thân có một ngày có thể đi hưởng tuần trăng mật. Cô cho là sau khi cô kết hôn thì sẽ vẫn là bộ dáng kia, sẽ không có điểm gì tốt hơn nữa. Hơn nữa lúc đầu Tống Thiên Tước cũng không hề có dự định đi hưởng tuần trăng mật, cô cũng hơi thất vọng, cho nên hôm nay lúc anh muốn bổ sung tuần trăng mật này thì càng làm cho cô rất vui mừng, điều này chứng tỏ anh thật sự coi trọng cuộc hôn nhân này, cũng coi trọng bản thân cô.
"Tống phu nhân thân mến, em đã ngồi ở trên xe và đang tiến về mục đích phía trước rồi, không phải sao?" Tống Thiên Tước nhẹ nhàng đáp lại: "Nếu không, em nghĩ rằng bây giờ chúng ta đang làm gì?"
"Em có thể làm một chuyện không?" Đôi mắt sáng long lanh như hồ nước của Vạn Linh Chi nhìn chằm chằm về phía anh.
"Em muốn làm gì cũng được, không phải anh đã nói rồi sao, em có thể làm bất cứ chuyện gì, có nói bất cứ điều gì." Tống Thiên Tước cười một tiếng, vuốt cằm nói.
"A!" Vạn Linh Chi đột nhiên phấn khởi hét lên một tiếng lớn lanh lảnh, lập tức trong xe đều tràn ngập tiếng thét chói tai của cô.
Đây là lần đầu tiên trong đời, cô làm một chuyện cuồng dã như vậy, tất cả hình tượng thục nữ mà cô được dạy trước kia đều bị vứt qua một bên, cảm giác như thế này thật sự là trước đó chưa từng có, mà những điều này đều là do Tống Thiên Tước mang lại cho cô.
Tống Thiên Tước nghiêng đầu liếc mắt nhìn cô gái nhỏ đang điên cuồng gào thét. Ôi, không ngờ cô ấy nhìn thì nhỏ nhắn mà lượng hô hấp lại tốt như vậy! Anh rất vui mừng khi cô giải phóng toàn bộ đè nén trong lòng ra ngoài ở trước mặt anh, bọn họ sau này sẽ ở cùng nhau trải qua cả đời, không thể nào vĩnh viễn ‘Tương Kính Như Tân’ đối đãi với nhau như khách, huống chi, anh cũng không muốn như vậy!
Nói tóm lại, Vạn Linh Chi như bây giờ thật sự là rất tốt, hơn nữa còn có thể trở nên tốt hơn, mấy người đáng ghét trong nhà, sẽ có ông nội thay anh giải quyết, anh chỉ cần cố gắng giúp ông cụ nhà mình sinh ra một đứa chắt trai là tốt rồi! Trong lòng Tống Thiên Tước sung sướng nghĩ như vậy.
Vạn Linh Chi ngừng thét chói tai, chậm rãi hít sâu một hơi, sắc mặt vẫn còn hơi đỏ ửng, dư vị của niềm vui phấn khởi còn chưa hoàn toàn biến mất.
"Chúng ta sẽ đi đâu?" Hiện tại, cô mới nhớ tới phải hỏi điểm đến là ở đâu.
"Hiện tại mới hỏi, có phải là hơi muộn rồi không?" Tống Thiên Tước nhàn nhạt lên tiếng trêu chọc cô.
"Em....." Vạn Linh Chi ngượng ngùng cười cười, hành động mới vừa rồi của mình thật sự là rất mất mặt!
"Chúng ta tới biệt thự ở nông thôn." Tống Thiên Tước lạnh nhạt nói: "Đó là biệt thự mẹ anh để lại cho anh, trước kia mỗi khi tới mùa hè hoặc mùa đông, mẹ anh sẽ đưa anh tới nơi đó ở lại một khoảng thời gian, cảnh vật ở đó rất tuyệt, không khí cũng rất tốt, em sẽ thích."
"Thì ra là biệt thự mẹ để lại cho anh." Vạn Linh Chi nhạy cảm nhận thấy trong lời nói của anh ẩn chứa một sự hoài niệm nhàn nhạt, loại tình cảm này chứng tỏ anh hẳn là rất tưởng niệm người mẹ đã qua đời.
"Ừ, chỉ là sau khi bà qua đời rồi, anh cũng rất ít khi tới nơi đó." Chỉ có ngày giỗ hàng năm của mẹ, Tống Thiên Tước mới có thể một thân một mình tới nơi này ở lại mấy ngày, cho nên chỗ đó là lãnh địa không thể xâm phạm của anh.