, là bởi vì anh đã yêu cô gái này rồi, cho nên anh cũng muốn để cho cô đi vào thế giới nội tâm của mình, anh nguyện ý chia sẻ tất cả với cô, bao gồm quá khứ và cả tương lai.
"Anh rất nhớ mẹ, đúng không?" Vạn Linh Chi cảm thấy đau lòng thay anh, tuổi còn nhỏ như vậy đã mất mẹ, lúc đó chắc là anh đã rất đau lòng!
Tống Thiên Tước nghiêng đầu nhìn cô một cái, ánh mắt thâm sâu, sau đó quay lại nhìn thẳng phía trước, mím môi, trầm mặc không nói.
Vạn Linh Chi cảm nhận được giờ phút này anh đang khổ sở, cho nên mới không mở miệng nói chuyện tiếp, cô cũng lẳng lặng ngồi cùng với anh....
Khi chiếc xe đỗ lại trước một tòa biệt thự xinh đẹp, thì Tống Thiên Tước dừng xe tắt máy.
"Đến rồi."
"Oa, thật là một căn nhà xinh đẹp." Căn biệt thự này xây dựng theo phong cách Châu Âu, toàn bộ xung quanh đều trồng cây cối xanh um tươi tốt, trong không khí còn vương vấn hương hoa nhàn nhạt.
"Vào thôi." Tống Thiên Tước một tay xách túi du lịch, một tay kéo cô đi vào bên trong.
Vạn Linh Chi vừa bước vào cửa thì thấy ở phòng khách có đặt một cái lò sưởi cực lớn, cô hưng phấn chạy tới: "Vào mùa đông, nơi này nhất định là rất ấm áp, phải không?"
"Đúng vậy, vào mùa đông, mẹ anh thích nhất là ngồi ở chỗ này, sau đó kể chuyện cổ tích cho anh nghe." Lúc Tống Thiên Tước nói chuyện, trong mắt ẩn chứa nụ cười nhẹ nhàng.
Vạn Linh Chi thích nhìn dáng vẻ tràn đầy tình cảm ấm áp như hiện tại của anh. Nhìn quanh bên trong căn nhà một vòng, Vạn Linh Chi phát hiện tất cả khung hình đặt trên tủ đều là một đứa bé trai và một người phụ nữ xinh đẹp cùng chụp chung, cô đi tới cầm một khung hình trong số đó lên.
"Đây là anh và mẹ sao?"
"Mẹ thật xinh đẹp!" Thân là phụ nữ, Vạn Linh Chi cũng không nhịn được cảm thán một câu, đó là một mỹ nhân theo phong cách cổ điển với mái tóc dài buông xõa.
"Xinh đẹp thì có ích lợi gì chứ?" Tống Thiên Tước lạnh nhạt, giễu cợt nói: "Cuối cùng còn không phải là cũng không có phúc sao? Để cho người khác ngồi vào vị trí Tống phu nhân."
"Thiên Tước?" Vạn Linh Chi không biết vì sao anh lại đột nhiên trở nên lạnh lùng như vậy.
"Bà ấy chính là một người phụ nữ xinh đẹp ngốc nghếch mà thôi." Tống Thiên Tước khổ sở nói: "Nếu như bà ấy đủ thông minh, thì cũng sẽ không vì sinh ra anh mà mạo hiểm hy sinh tính mạng."
"Thiên Tước, sao anh có thể nói như vậy chứ?" Lần đầu tiên Vạn Linh Chi tức giận với anh: "Mẹ yêu ba, nên mới có thể muốn sinh con cho ba, mà bà ấy mạo hiểm sinh ra anh, tất cả đều là bởi vì bà ấy yêu anh!"
"Anh tình nguyện bà ấy không cần." Lần đầu tiên Tống Thiên Tước để lộ tính khí bốc đồng của mình ở trước mặt người khác.
"Tống Thiên Tước, anh nghĩ như vậy là sai rồi!" Vạn Linh Chi bật khóc, hơi lớn tiếng với anh: "Đối với một người mẹ mà nói, đứa con không phải tùy tiện nói bỏ là có thể bỏ được! Mẹ nhất định là vô cùng yêu anh, mới có thể quên mình mạo hiểm tính mạng sinh anh ra..... anh phải tự mình chăm sóc bản thân, phải sống thật tốt, bà ấy mới có thể an tâm."
Tống Thiên Tước đưa mắt nhìn cô gái nhỏ đang kích động ở trước mắt, đáy lòng lạnh lẽo đột nhiên cảm thấy rất ấm áp.
"Đứa ngốc, em khóc cái gì chứ?" Anh tự tay kéo cô nhóc đang khóc đến rối tinh rối mù tới ôm vào lòng.
"Em mới không khóc." Vạn Linh Chi vươn tay xóa bay chứng cớ, quật cường phản bác.
"Anh phát hiện em càng lúc càng to gan rồi, bây giờ cũng dám phản bác lại anh rồi." Tống Thiên Tước cười nói, ôm cô thật chặt, khẽ nỉ non ở bên tai cô, nói: "Cám ơn."
Vạn Linh Chi mắc cỡ đỏ mặt, vùi sâu ở trong ngực của anh không lên tiếng.
Tống Thiên Tước cứ lẳng lặng ôm cô như vậy, chủ động nói tới chuyện của mẹ với cô: "Mẹ anh chính là một thiên kim tiểu thư, thân thể bà không tốt. Sau khi gặp gỡ ba anh, thì khó kìm nổi lòng mà yêu ông, không để ý tới sự phản đối của người nhà kiên quyết muốn gả cho ông. Sau đó, ba anh tiếp nhận công ty từ trong tay ông nội, thì bỗng chốc thay đổi càng ngày càng bận rộn hơn, mẹ anh không hề oán hận một câu chỉ ở nhà lẳng lặng chờ đợi, chờ một ngày ba anh rảnh rỗi sẽ quan tâm tới bà, đáng tiếc, gần như không có cái cơ hội kia. Sau đó bà mang thai, dù biết rõ thân thể không cho phép, nhưng bà vẫn khăng khăng sinh anh ra, sau khi sinh anh, thân thể của bà cũng thay đổi càng ngày càng kém hơn, cũng chính là bắt đầu từ lúc đó, ba anh không còn bước vào phòng bà nữa. . . . . . Mẹ anh cũng biết rõ, ba anh ở bên ngoài có người phụ nữ khác, nhưng bà vẫn ngây ngốc, hi vọng đợi đến ngày ba anh quay đầu lại, cuối cùng vẫn không đợi được, cứ như vậy ra đi."
Vạn Linh Chi không nhịn được rơi nước mắt, tim của anh hẳn là rất đau! Cô vươn tay vòng qua hông của Tống Thiên Tước, dùng sức ôm lấy anh, muốn an ủi anh.
"Anh cảm thấy bà quá ngốc nghếch rồi, bỏ ra nhiều như vậy vì một người đàn ông phản bội mình." Tống Thiên Tước cúi đầu nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt kiên định: "Linh Chi, nếu như sau này anh biến thành người đàn ông như vậy, em nhất định không được làm giống mẹ anh, biết không?"
"Anh mới không phải là người đàn ông như vậy." Vạn Linh Chi khẳng định nói.
"Em quá đơn thuần, làm sao em biết anh không phải người đàn ông như vậy."
"Em tự mình biết rõ." Vạn Linh Chi kiên định nói: "Sẽ không phải."
"Ngu ngốc." Tống Thiên Tước ôm chặt cô: "Anh tuyệt đối sẽ không giống ba anh, bởi vì anh hận ông ấy, cho nên anh tuyệt đối sẽ không trở thành người như vậy!"
"Thiên Tước, không nên hận ông ấy." Vạn Linh Chi có chút sợ, sợ hận ý kia sẽ làm anh bị thương: "Bởi vì nói như vậy, anh cũng sẽ bị tổn thương ."
Tống Thiên Tước lại bị cô gái nhỏ này thuyết phục một lần nữa: "Từ trước tới nay anh đều luôn sống như vậy, cho đến khi gặp được em, thì em bắt đầu làm cho anh thay đổi, là em khiến cho anh dần dần buông xuống những chuyện này, có thể không lâu nữa, thì anh có thể buông xuống toàn bộ."
"Buông xuống đi! Hãy buông xuống tất cả những quá khứ không vui vẻ kia." Vạn Linh Chi ngẩng đầu nói với anh: "Nhất định là mẹ cũng hi vọng anh sống vui vẻ, không cần mang theo hận ý sống qua ngày."
"Cái thế giới này tại sao lại có thể có người ngốc nghếch giống như em chứ?" Tống Thiên Tước không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm cô gái này: "Nhưng mà, anh thật may mắn khi có được em!" Bởi vì nhờ có cô, anh mới cảm thấy cuộc sống này không hề xám xịt, mới cảm thấy cuộc sống này có nhiều sắc thái!
Giờ phút này Vạn Linh Chi mới phát hiện, thật ra thì Tống Thiên Tước rất cô đơn, đồng thời cũng rất tịch mịch. Bởi vì ba chồng phản bội tình yêu của mẹ chồng, cho nên anh mới không tin tưởng vào tình yêu, cũng không dám yêu; bởi vì dì Phân nhúng tay vào tính kế mẹ chồng, khiến cho anh cảm thấy chán ghét hai người em gái cùng cha khác mẹ.
Cô chưa từng nghĩ đến mình cũng có thể nhìn thấu mọi chuyện như vậy, có lẽ chính bởi vì mình yêu người đàn ông này, cho nên mới có thể hiểu rõ lòng của anh như thế.
Vạn Linh Chi vòng tay ôm chặt hông của anh, chôn mặt ở trước lồng ngực của anh khẽ nói: "Tống Thiên Tước, em yêu anh." Yêu rất sâu đậm! Cô không kìm lòng được mở miệng thổ lộ với anh, đây là chuyện mà trước
kia dù nghĩ cô cũng không dám nghĩ đến, nhưng bây giờ vì người đàn ông này, tất cả cô đều có thể làm được!
“Anh còn tưởng rằng, cả đời anh cũng không nghe được những lời này chứ?” Tống Thiên Tước cười nhẹ nói: “Em vừa dễ xấu hổ lại vừa nhát gan như vậy, để cho em chủ động thổ lộ, rất khó phải không?”
“Anh…” Cô ngẩng đầu nhìn về phía anh: “Còn anh, anh có yêu em dù chỉ một chút hay không?”
Tống Thiên Tước cúi đầu chăm chú nhìn khuôn mặt cô, không trả lời.
Vạn Linh Chi lẳng lặng chờ, thời gian càng lâu, ánh mắt của cô càng ảm đạm: “Không có sao? Không có một chút nào sao?” Cô nản chí nói: “Vậy không ghét cũng được, anh không chán ghét em chứ?”
“Em chính là thiên kim tiểu thư ngốc nghếch nhất mà anh từng thấy.” Tống Thiên Tước mỉm cười, vươn tay nhéo nhẹ chiếc mũi thon của cô: “Nếu như anh không thích em, thì cũng sẽ không dẫn em tới chỗ này, và cũng sẽ không nói cho em biết nhiều như vậy.”
“Ý của anh là muốn nói… anh thích em, đúng không?” Vạn Linh Chi mong đợi nhìn anh.
Chỉ thấy Tống Thiên Tước gật đầu một cái: “Đúng, hơn nữa không chỉ là thích, mà còn là yêu!”
“A!” Vạn Linh Chi lại không để ý hình tượng hét lớn một tiếng lanh lảnh, trong lòng đều ngập tràn bong bóng hạnh phúc: “Em sẽ vĩnh viễn cùng ở bên cạnh anh, đồng thời cũng yêu anh thay phần của mẹ!”
Tầm mắt của Tống Thiên Tước hơi cúi xuống, chăm chú nhìn khuôn mặt tươi cười ngây thơ của cô. Anh đột nhiên phát hiện, thì ra anh có thể buông xuống toàn bộ quá khứ vì khuôn mặt tươi cười của cô, chỉ hy vọng cô có thể vĩnh viễn giữ được nụ cười như vậy.
“Thiên Tước…”
“Phải gọi là ông xã.” Tống Thiên Tước bá đạo ra lệnh.
Vạn Linh Chi thấy anh lộ ra tính tình trẻ con thì không khỏi cười một tiếng. “Thì ra đường đường là tổng giám đốc Tống thị mà cũng có lúc lộ ra tính tình trẻ con như vậy, cái vẻ mặt lạnh lùng như lúc vừa rồi, thật đúng là dọa hỏng em rồi, anh không sợ như vậy sẽ dọa người khác sao?”
“Anh chỉ để lộ bản tính chân thật của mình ở trước mặt người anh tin tưởng, những người khác anh không quan tâm. Anh tuyệt đối không để ý bọn họ cảm thấy như thế nào.” Tống Thiên Tước thâm tình ngưng mắt nhìn cô: “Em chính là người mà anh tin tưởng, mặc kệ xảy ra chuyện gì thì cũng hãy tin tưởng anh, anh vĩnh viễn đều là của em, vĩnh viễn đều là của em!”
“Em biết.” Vạn Linh Chi cũng cảm thấy rung động từ tận sâu đáy lòng, cô chưa bao giờ nghĩ đến anh sẽ có ý nghĩ như vậy với cô: “Em cũng vậy. Em vĩnh viễn đều là của anh, một mình anh mà thôi!”
Thì ra, yêu một người chính là vô điều kiện chấp nhận toàn bộ con người anh. Đây chính là cảm giác yêu một người sao? Vào giờ phút này, Vạn Linh Chi cảm thấy cực kỳ hạnh phúc, người đàn ông này ưu tú như thế, nhưng lại coi trọng cô, thật là khiến cho người ta không thể tin được.
“Vì sao anh lại yêu em?”
“Bởi vì em là người mà anh chỉ cần nhìn một cái là có thể thấy rõ toàn bộ, em vừa nhát gan lại vừa hay xấu hổ, trêu chọc em cực kỳ thú vị, nhất là lúc tay chân em luống cuống.” Người đàn ông này càng nói thì sắc mặt của người phụ nữ lại càng đau khổ.
“Anh… Sao anh có thể nói như vậy…” Vạn Linh Chi nghe xong cái lý do kỳ quái khiến anh yêu cô thì khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi xụ xuống.
“Ha ha…” Tống Thiên Tước thả lỏng người cười lớn.
Bất cứ lúc nào, cô gái nhỏ này cũng có thể phản ứng ngây thơ như vậy, thật sự là rất thú vị.
Vạn Linh Chi trừng mắt liếc anh một cái. Hừ!
“Dám trừng anh ư, lại có tiến bộ rồi.” Tống Thiên Tước ăn không nói có, khẽ gật đầu: “Xem ra, em càng ngày càng không sợ anh rồi.”
“Anh thật đáng ghét.” Vạn Linh Chi thẹn quá hóa giận, đấm nhẹ lồng ngực của anh, anh dám lấy việc bắt nạt mình làm thú vui tiêu khiển sao?
Cúi đầu nhìn sắc mặt đỏ ửng của cô, trong lòng Tống Thiên Tước bỗng cảm thấy ấm áp, ôn chặt cô: “Linh Chi, gặp được em thật là tốt!”
Từ sau khi mẹ qua đời, thế giới của anh chính là một vùng lạnh lẽo, không ngờ cô lại ngoài ý muốn xông vào thế giới của anh, mang đến cho anh sự ấm áp, khiến cho thế giới ngụy trang vốn có của anh bị cô xâm lấn từng chút một, rồi từ từ tan rã, sụp đổ.
Tống Thiên Tước cúi đầu ngậm cánh môi mềm mại của cô, nhẹ nhàng mút vào, một lúc sau mới n