Lúc Tống Thiên Tước toàn thân nhẹ nhàng khoan khoái quay trở lại căn phòng, thì cô gái nhỏ dễ xấu hổ kia đã ngồi nghiêm chỉnh ở bên giường.
Tống Thiên Tước chậm rãi đến gần cô, anh phát hiện mình vừa tiến lên một bước, thì hô hấp của cô liền nhanh thêm một phần. Anh giống như là cố ý, lúc còn cách cô có một bước thì ngừng lại, ánh mắt dừng lại trên cánh môi đỏ hồng mềm mại của cô. Một cơn dục vọng mãnh liệt làm cho anh không nhịn được mà vươn tay trái ra nắm lấy chiếc cằm vừa xinh đẹp vừa mềm mại của cô.
"A. . . . . . Anh. . . . . ." Vạn Linh Chi bị buộc ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt của anh, đáy lòng càng không ngừng run nhẹ.
"Em biết tối nay phải làm gì chứ?" Tống Thiên Tước rất nghi ngờ không biết rốt cuộc cô có biết đêm tân hôn sẽ phải làm những gì không?
"Ừm." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vạn Linh Chi giống hệt như khối sắt bị nung đỏ, dùng giọng nói nhẹ nhàng gần như không nghe thấy tiếng mà trả lời: "Mẹ em có nói cho em biết rồi."
Ánh mắt của Tống Thiên Tước lập tức nhuộm đầy ý cười, cố ý trêu chọc cô: "Vậy tức là đã biết phải làm gì rồi sao?"
Lời nói mập mờ như thế, càng khiến cho đầu của Vạn Linh Chi cúi thấp hơn nữa, nhưng cô lại bị anh kiềm giữ chặt, cho nên tất cả biểu cảm trên mặt đều bị anh nhìn thấy rất rõ ràng, không có chỗ để trốn.
Đôi mắt của Tống Thiên Tước trầm xuống, cúi đầu hôn cô, đầu lưỡi giống hệt như là có ý thức, lập tức chui vào trong miệng của cô, từ từ lấn sâu hơn. Một luồng khí nóng trong cơ thế bốc lên không cách nào khống chế được gần như muốn thiêu hủy anh.
"Ưmh. . . . . ." Vạn Linh Chi ngây thơ, đơn thuần bị động tác điên cuồng, mạnh mẽ bất thình lình của anh dọa sợ nên co người lui về phía sau, nhưng lại bị một bàn tay khác của anh đè lại sau ót, không thể động đậy.
Tống Thiên Tước một tay quấy nhiễu ở em nhỏ của cô, một tay khác lại giữ chặt đầu của cô. Sau đó không để ý tới sự giãy giụa yếu ớt của Vạn Linh Chi, một lần nữa bá đạo ngậm mút môi của cô.
"Ưm. . . . . ." Đầu óc của Vạn Linh Chi trống rỗng, xúc cảm từ đầu lưỡi truyền tới cảm giác tê dại chạy khắp toàn thân. Đầu lưỡi của anh quấn lấy đầu lưỡi của cô sít sao. Cái loại cảm giác thân mật đó khiến cho thân thể cô không ngừng nóng lên.
Trời ạ, đây chính là hôn môi sao? Nó cũng giống như lời miêu tả trong tiểu thuyết sao, sẽ làm cho người ta ngây ngất, làm cho người ta say sưa sao?
Tống Thiên Tước dùng sức gặm mút môi mềm của cô, khuấy đảo tàn phá bừa bãi ở trong miệng của cô, giống hệt như muốn mút luôn hồn cô ra ngoài. Đầu lưỡi của anh giống như ngọn lửa thiêu đốt toàn bộ tường thành non mềm trong miệng cô, làm cho đầu óc Vạn Linh Chi càng ngày càng mơ hồ không rõ, lý trí cũng càng ngày càng xa.
"Trời ơi! Nụ hôn của em, môi của em, thật giống như mật ngọt. . . . . ." Dù thế nào Tống Thiên Tước cũng không nghĩ tới mùi vị của cô lại tuyệt vời hơn cả dự đoán, khiến cho anh khó kìm nén tình cảm của mình.
Lúc anh nhẹ nhàng nỉ non bên tai Vạn Linh Chi, giọng nói khàn khàn lại phát ra từ tính cực kỳ hấp dẫn.
Nhưng mà suy nghĩ của Vạn Linh Chi đã sớm bay tới phương xa, không còn nghe thấy anh nói
cái gì nữa rồi. Toàn bộ giác quan trên cơ thể đều bắt đầu dao động theo nụ hôn của anh, nhẹ nhàng như đang bước đi trên bông.
Vạn Linh Chi cảm thấy thân thể cô đã bắt đầu nóng lên vì nụ hôn của anh, càng làm cho cô không kìm lòng được mà run rẩy. Khi bị sự quyến rũ tràn đầy nam tính của anh xâm lược, cô bắt đầu không tự chủ được mà đáp lại Tống Thiên Tước.
"A... Không...." Giác quan mạnh mẽ quá mức đánh thẳng vào cô, khiến cho cô sợ hãi.
"Linh Chi! Đừng kháng cự anh! Đừng sợ! Anh sẽ làm cho em cảm nhận được niềm vui sướng trước nay chưa từng có!" Tống Thiên Tước kéo cả người cô lên giường, đồng thời đè thân thể của mình lên người cô. Thân thể như lửa nóng còn có tình triều như cơn sóng cuồng nhiệt, lại khiến cho cô sắp hít thở không thông lần nữa, cũng khiến cho cô không thể động đậy.
"Em.... sợ...." Vạn Linh Chi rụt rè nói, không biết nên làm như thế nào.
"Đừng sợ, có anh ở đây." Đây là quá trình cần phải trải qua, hiện tại muốn dừng lại đã là chuyện không thể nào. Anh vừa trấn an cô, vừa dùng tay trái vuốt ve thân thể của cô, dẫn tới cho cô một loạt run rẩy.
"Ưm....A!" Vạn Linh Chi không nhịn được bật ra một tiếng thở gấp, bởi vì tay của an bắt đầu thăm dò vào trong từ phía dưới áo ngủ của cô. Hơn nữa còn đặt lên bộ ngực mềm mại của cô, cách bra viền tơ nhẹ nhàng xoa nắn đầu vú nhạy cảm của cô.
"A!" Cô căng thẳng cắn môi dưới, lúc muốn kháng cự lại sự đụng chạm của anh, thì cảm giác tê dại làm con người ta ngượng ngùng đó, lại khiến cho trong lòng cô có một chút mong đợi.
"Anh sẽ từ từ, em thả lỏng đi! Ngoan!" Anh nhẹ nhàng trấn an ở bên tai cô, chưa từng có một người con gái nào có thể khiến cho anh lo lắng như thế. Anh mở miệng ngậm vành tai xinh xắn, mềm mại của cô, dùng răng nhẹ nhàng gặm, cắn.
"Này!" Cái miệng nhỏ nhắn của Vạn Linh Chi khẽ bật ra tiếng rên rỉ nhỏ xíu, toàn thân dần dần nóng lên khiến cho lý trí của cô càng ngày càng trôi xa.
"Không ngờ em gầy như vậy, nhưng chỗ nên lớn thì tuyệt đối không nhỏ chút nào." Tay của anh dùng sức vuốt ve bộ ngực sữa mềm mại của cô, dịu dàng nói lời mập mờ ở bên tai cô.
Vạn Linh Chi nghe thấy lời trêu chọc của anh, liền quay mặt sang chỗ khác không dám nhìn anh, điều này thật sự quá mắc cỡ!
"Đừng xấu hổ, chúng ta là vợ chồng, những lời này cũng chỉ có hai chúng ta nghe được, không phải sao?" Tống Thiên Tước biết cô dễ xấu hổ, lại cố ý to gan khuyên cô như vậy. Ha ha, anh cảm thấy mình thật sự là quá xấu xa rồi.
"A!" Anh nhẹ nhàng vuốt ve đầu vú của cô, một trận run rẩy xông tới khiến cho Vạn Linh Chi không nhịn được hét lên một tiêng chói tai. Sau khi ý thức được tiếng hét cực kỳ mắc cỡ của mình, cô lập tức lấy tay che miệng của mình lại.
"Không được che, anh thích nghe tiếng rên mềm mại của em." Anh bá đạo chặn bàn tay nhỏ bé muốn che miệng của cô lại, anh thích nghe tiếng rên rỉ mềm mại, non nớt của cô, phảng phất giống như âm thanh tự nhiên, cực kỳ tuyệt vời.
Khuôn mặt của Vạn Linh Chi căng lên đỏ bừng, ngượng ngùng đến mức muốn độn thổ cho xong.
"Anh sẽ không để ý tới tiếng rên của em, em muốn rên như thế nào cũng được." Anh nói chuyện, giọng điệu cực kỳ tà ác, bắp đùi săn chắc gắt gao để ở giữa hai bắp đùi trắng nõn của cô, nhẹ nhàng vuốt ve.
"Em.... Em..." Cô hổn hển thở gấp, không nói hết được một câu hoàn chỉnh. Thân thể nhạy cảm mềm mại của cô bị đè ép dưới lồng ngực rắn chắc của Tống Thiên Tước, thân thể an không ngừng tỏa ra nhiệt độ nóng bức và hơi thở nam tính, khiến cho cô muốn xem như không thấy cũng không được.
"A!" Thân thể Vạn Linh Chi trở nên mềm yếu không có sức lực, bên trong cơ thể nổi lên một loại cảm giác giống như có một dòng điện chạy tán loạn, càng ngày càng mãnh liệt, rồi lại dâng lên một loại cảm giác trống rỗng khó hiểu, khiến cho cô bứt rứt, vặn vẹo thân thể mềm mại.
Chiếc lưỡi nóng bỏng của Tống Thiên Tước lại càng không ngừng liếm láp qua lại giữa khuôn mặt và thân thể của cô, khiến cho toàn thân cô không chỗ nào là không run rẩy, hô hấp cũng không tự chủ mà trở nên nhanh hơn.
"Anh.... Anh...."
"Gọi tên của anh." Tống Thiên Tước cắn nhẹ vành tai của cô, trầm thấp nói.
"Thiên.... Thiên Tước."
"Ngoan!" Cái miệng của anh lại gắt gao che kín môi cô một lần nữa, nuốt hết toàn bộ lời nói của cô vào trong miệng mình.
Kem đánh răng: phù... phù... Nóng quá.... Nóng quá.... Mạn phép cắt ở đây đợi 10 thank thì tung chap mới nha! Đừng ném đá bạn, bạn chết là ém hàng luôn đó *che miệng cười gian*.
"Đừng sợ, em chỉ cần ngoan ngoãn nằm yên, còn lại cứ giao cho anh." Anh kéo áo ngủ bằng tơ tằm của cô lên, lộ ra bra viền tơ màu trắng: "Em thật đẹp."
Đôi mắt của anh thẳng tắp nhìn chằm chằm bra viền tơ màu trắng bao bọc bộ ngực sữa đầy đặn của cô, mơ hồ nhìn thấy cả trái dâu màu hồng phấn đứng thẳng trên đỉnh núi tuyết, cảm giác như ẩn như hiện càng làm cho người ta muốn dịu dàng hôn nó, gặm nó thật tốt.
"Thiên Tước. . . . . . em. . . . . ." Hành động của anh khiến cho cô căng thẳng cắn môi dưới, dùng một đôi con ngươi to tròn như hồ nước trong veo nhìn anh, thẹn thùng nhưng lại khiến cho anh không ngừng động lòng.
Đáng chết, sao cô có thể dùng ánh mắt hấp dẫn như thế để nhìn mình chứ?
"Đừng nhìn anh như vậy, anh sợ sẽ không nhịn được, đến lúc đó sẽ làm em đau." Anh cô hết sức đè nén xôn xao trong cơ thể, khắc chế dục vọng của mình: "Anh không hi vọng lần đầu tiên của chúng ta sẽ lưu lại ấn tượng xấu cho em, anh sẽ dịu dàng yêu thương em thật tốt."
"Lần đầu tiên của em nên là ký ức tốt đẹp nhất!" Giọng điệu của anh hết sức nhẹ nhàng, vừa chậm chạp lại vừa dịu dàng. Ánh mắt chăm chú nhìn cô của anh cũng rất dịu dàng, giống như là đang nhìn một bảo bối cực kỳ quý báu. Tay của anh dịu dàng vuốt ve khuôn mặt mịn màng của cô, nhẹ nhàng chạm vào da thịt tinh tế, mềm mại của cô: "Anh nhất định sẽ rất dịu dàng, em đừng lo lắng." Đối với phụ nữ, Tống Thiên Tước vẫn luôn cảm thấy có cũng được mà không có cũng không sao, chưa từng có một người con gái nào mang lại cho anh cảm giác mãnh liệt giống như cô, chỉ cần nhìn chằm chằm cô cũng đã đủ khiến cho anh bị dục hỏa thiêu đốt rồi.
Trời ạ, tại sao lại như vậy chứ?
"Ưm. . . . . ." Vạn Linh Chi run run, khẽ rên thành tiếng, bàn tay phủ lên bộ ngực sữa của cô đang dùng sức xoa nắn, truyền đến từng trận khoái cảm làm cho người ta rã rời.
"Ưmh, em. . . . . ." Cô
cực kỳ căng thẳng. Lúc này, anh lại cởi bra của cô ra, làm lộ ra một bộ ngực sữa đầy đặn tròn trịa.
“Thật đẹp……” Tống Thiên Tước thì thầm, nhìn chằm chằm đôi ngực sữa mềm mại của cô.
Hai quả dâu tây màu đỏ mê người trên bộ ngực sữa trắng nõn của cô hơi ưỡn lên, giống như đang quyến rũ anh liếm láp và cắn mút nó. Tống Thiên Tước không kìm lòng được mà vươn tay phủ lên phía trên, chậm rãi vuốt ve, ngón cái và ngón trỏ nắm nhẹ, dụ dỗ cô phát ra một tiếng rên rỉ khiến người ta mắc cỡ.
“A!” Khuôn mặt của cô đỏ bừng, ánh mắt của anh không có chút kiêng kỵ, giống hệt như muốn nuốt sạch cô vào bụng, làm cho toàn thân cô không ngừng nóng lên, không ngừng run rẩy.
“Đừng xấu hổ, em rất đẹp!” Đầu của anh chôn sâu ở trước bộ ngực tuyết của cô, đồng thời lè lưỡi chậm rãi liếm mút quả dâu tây màu đỏ ở trên đầu bộ ngực sữa của cô.
“A……” Toàn thân của cô run rẩy.
“Thật là nhạy cảm.” Con ngươi đen láy, trầm tĩnh của anh thâm trầm nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô một cái, khóe môi nhếch lên tà ác nói ngọt: “Mùi vị của em thật là ngọt!”
Anh mập mờ lè lưỡi liếm mút đầu vú vừa mềm mại vừa nhạy cảm của cô, hàm răng thỉnh thoảng lại gặm nhẹ lên vật mềm mại mê người này, làm cho cô liên tục rên rỉ, khuôn mặt đỏ bừng mãi không thôi.
“Ưm……A……” Thân thể của Vạn Linh Chi bởi vì bị anh liếm mút và trêu đùa cho nên không nhịn được mà khẽ vặn vẹo.
Vạn Linh Chi cảm thấy trong cơ thể có một luồng khí muốn nổ tung, cô không nhịn được khẽ rên thành tiếng, nhưng lại cảm thấy mình phát ra âm thanh xấu hổ như vậy thật là mất thể diện, cho nên chỉ muốn gắng hết sức đè nén nó.
“Ngoan, em muốn rên thì cứ rên, không phải kiềm chế.” Anh dịu dàng dụ dỗ bên tai cô.