ã bị nhiệt tình của anh hút vào khiến cho cô mất cả năng lực để nói chuyện, chỉ có thể để lại từng tiếng rên rỉ, lửa dục trong cơ thể cũng càng lúc càng dâng cao.
“A……” Đầu vú bị gặm cắn truyền đến một luồng sóng khoái cảm, khiến cho Vạn Linh Chi cũng không nhịn nổi nữa, trong cánh môi đang khép chặt bật ra một tiếng rên rỉ: “Ưm……A……”
“Thoải mái không?” Tiếng rên của cô tiết lộ cô đã động tình, khiến cho anh lập tức cảm thấy càng thêm hưng phấn.
Tống Thiên Tước chậm rãi chuyển nụ hôn từ trên đôi ngực sữa non mềm trắng nõn của cô xuống dưới bụng của cô, thân thể của cô lập tức cong về phía anh, không ngừng run rẩy.
“Ưm……” Cô không kiềm nén được khẽ đong đưa thân thể, trong lòng hoảng hốt giống như cảm thấy giữa hai chân tựa hồ có một dòng nước ấm chảy ra.
Vạn Linh Chi cảm thấy rất thoải mái, giống hệt như đang nằm trên bông, toàn bộ sự tỉnh táo và lý trí đều bị động tác của Tống Thiên Tước đánh tan. Chỉ cảm nhận được đầu lưỡi linh hoạt nóng bỏng của anh đang liên tục di chuyển qua lại trên đỉnh bộ ngực sữa của cô, đầu vú màu đỏ hồng của cô bị cắn mút đến mức giống như được bôi một lớp nước trơn mịn. “A…… Thiên Tước, em……em……” Hai tay của cô không tự chủ vươn ra ôm lấy đầu của anh, không ngừng rên rỉ.
Lúc toàn thân cô gần như muốn xụi lơ không còn chút sức lực nào, bàn tay của Tống Thiên Tước đã cởi hết toàn bộ áo ngủ tơ tằm của cô ra, để lộ đôi chân thon dài cân xứng, đùi ngọc trắng nõn không chút tỳ vết, anh thu hết cảnh đẹp này vào trong mắt.
Trên quần lót màu trắng viền tơ có một mảng nước ướt đẫm nhàn nhạt. Nhìn thấy cảnh đẹp mê người này, đôi mắt của anh trầm xuống, ngón tay đặt ở bên ngoài, cách lớp vải thật mỏng khẽ ma sát tiểu hoa huyệt ở giữa hai chân của cô: “Linh Chi, em đã động tình rồi.”
“A……” Tay của anh giống hệt như có dòng điện, vừa chạm vào nơi riêng tư chưa từng cho ai chạm vào kia liền khiến cho nơi đó có cảm giác giống hệt như có một dòng điện chạy qua.
Vạn Linh Chi xấu hổ muốn khép hai chân lại, nhưng lại bị Tống Thiên Tước ngăn cản trước một bước. Anh dùng chân của mình tách hai chân của cô ra, sau đó dùng bàn tay rắn chắc thăm dò vào trong, nhẹ nhàng mơn trớn trước huyệt động thần bí của cô.
“Em rất ngọt!” Ngón tay của anh chậm rãi vỗ về chơi đùa ở trước cửa huyệt đã hơi ẩm ướt của cô, giở trò đùa giỡn khiến cho cô gần như không thở nổi.
“Em……Thiên Tước, ưm……”
“Em đã ướt rồi……” Ái dịch vừa ấm áp vừa ướt át dính vào ngón tay của anh, khiến cho anh không nhịn được giọng nói cũng trở nên hơi khàn khàn.
Một tay của Tống Thiên Tước kéo quần lót màu trắng viền tơ của cô ra, khiến cho vườn hoa xinh đẹp mê người của cô hoàn toàn hiện ra ở trước mắt anh. Hiện tại đôi mắt của anh đã bị lửa dục che kín, anh vươn tay vừa nhẹ nhàng xoa nắn vừa từ từ vê nhẹ phía trên cánh hoa mê người kia, hơn nữa anh còn dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc vào tiểu hoa hạch.
"A!" Tiếng rên rỉ run rẩy của cô chứng tỏ lý trí của cô đã hoàn toàn bị tình dục khống chế rồi.
Trong cơ thể của Vạn Linh Chi có một dòng nước ấm không ngừng chảy ra, theo bắp đùi của cô chảy xuống mặt giường, cảm giác lạ lẫm này khiến cho cô cảm thấy sợ hãi .
"Cô bé ngốc, đó là bằng chứng cho thấy em cũng muốn anh, đừng sợ." Nhìn thấy cô xấu hổ, ngay cả ánh mắt cũng tràn ngập ý tứ không biết phải làm sao thì giọng điệu của anh không khỏi tràn đầy cưng chiều.
". . . . . ."
"Đừng sợ, bây giờ em chỉ cần phản ứng theo cảm giác của chính mình là được rồi." Tống Thiên Tước dùng sức hôn môi của cô, nhưng vào lúc này, tay của anh lại chậm rãi đưa vào tiểu huyệt non mềm vừa ướt át vừa chặt chẽ của cô.
"Ưm. . . . . ." Hoa huyệt căng chặt không kẽ hở của cô đột nhiên bị vật cứng xâm nhập, theo bản năng cô chỉ muốn giãy giụa, nhưng mà anh lại càng hôn cô sâu hơn.
"Ưm. . . . . ." Tay của anh bị vách huyệt non mềm ở bên trong bao chặt, rút ra đâm vào giữa con đường tràn đầy ái dịch ấm áp, cô không tự chủ được mà nâng cao mông của mình phối hợp với anh.
"A. . . . . . Ưm. . . . . ." Cái miệng nhỏ nhắn của cô khẽ phát ra tiếng rên mê người.
"Thích anh thăm dò em như vậy không?"
Vạn Linh Chi mềm yếu không còn chút sức lực nào mà ngã phịch ở phía dưới thân thể của anh, chậm rãi gật đầu, con người đen láy khép hờ, sắc mặt đỏ ửng, cả người tản ra một loại sức hút cực kỳ mê hoặc.
Anh từ từ tăng nhanh tốc độ chuyển động của ngón tay, mỗi một lần đưa vào rút ra như vậy đều khiến cho thân thể mềm mại của cô không tự chủ được mà đong đưa theo anh, toàn thân đều lạc trong khoái cảm cực độ.
"A..." Vạn Linh Chi liên tục rên rỉ không ngừng.
Tống Thiên Tước cúi đầu xuống cắn mút bộ ngực sữa mềm mại của cô, bên cạnh đó ngón tay của anh cũng tăng nhanh tốc độ rút ra đưa vào, khiến cho cô càng ngày càng chảy nhiều dịch ngọt.
Vạn Linh Chi không kiềm chế được mà ôm đầu của anh kêu lên: "A....A...."
Toàn thân cô giống hệt như sắp bốc hỏa, làn da trắng như tuyết không chút tỳ vết cũng bắt đầu hiện ra màu hồng mê người. Nhìn cảnh tượng dụ hoặc như thế này cho dù là ai thì cũng sẽ không nhịn được, huống chi là anh còn đang trong trạng thái lửa dục tăng cao. Tống Thiên Tước quyết định không nhẫn nại nữa, trực tiếp mở rộng đùi ngọc của cô.
Trong lúc còn đang hoảng hốt, Vạn Linh Chi đột nhiên cảm thấy có một vật cứng nóng bỏng đang chống đỡ ở trước tiểu huyệt non mềm của cô.
"Linh Chi, nhẫn nại một chút, sẽ hơi đau." Anh vừa nói vừa ấn xuống vô số nụ hôn đầy yêu thương ở trên mặt của cô.
"A..." Đợi tới lúc cô muốn hỏi rõ lời này của anh là có ý gì thì đã không còn kịp nữa rồi!
Eo hổ của Tống Thiên Tước dùng sức một cái, đem vật to lớn chen vào bên trong tiểu huyệt vừa căng chặt vừa mềm mại của cô.
"A! Đau..." Cả khuôn mặt của Vạn Linh Chi đều nhăn chặt lại cùng một chỗ.
"Ngoan, đợi lát nữa sẽ không còn đau nữa." Anh hôn cô, đè môi mình lên bờ môi mềm mại của cô, khẽ nói: "Cố gắng chịu đựng một chút, được không?"
"A!" Khi cảm giác đau đớn giống như muốn tê liệt này dần dần thoái lui, thì chỉ còn dư lại một chút đau nhức và cảm giác bị lấp kín, khát vọng trong cơ thể cô lại rục rịch muốn thức tỉnh thêm lần nữa.
Tống Thiên Tước dừng lại ở trong cơ thể cô, đứng im bất động, tập trung đợi đến khi nét mặt cô từ từ thả lỏng thì mới bắt đầu chậm rãi rút ra đẩy vào.
Dần dần, Vạn Linh Chi bắt đầu cả thấy không còn đau đớn nữa, điều đang chờ đón cô tiếp theo chính là một loại cảm giác tê dại không nói nên lời.
"A...." Tống Thiên Tước mạnh mẽ rút ra đẩy vào mang đến cho cô khoái cảm không ngừng, khiến cho cô càng lúc càng không ngừng phát ra tiếng rên rỉ xấu hổ.
Nghe được tiếng rên rỉ thoải mái của cô, Tống Thiên Tước càng thêm hưng phấn, điên cuồng ra vào ở trên thân thể mềm mại trắng nõn của cô, giống hệt như một con dã thú đói khát đang cắn mút thân thể của cô, cô chỉ có thể ưỡn thẳng lưng phối hợp chạy nước rút điên cuồng với anh hết lần này tới lần khác.
"A....." Vạn Linh Chi ở giữa sự ra vào mạnh mẽ có lực của anh đã đạt được kích thích thoải mái, hai tay đan chặt vào nhau đặt lên gáy anh, thân mật tựa vào lồng ngực của anh.
Tống Thiên Tước cũng vươn tay ra ôm chặt cô, cúi đầu ngậm lấy cánh môi anh đào của cô, xâm nhập vào trong khoang miệng, dây dưa không dời với cô, lúc này thế giới xung quanh giống như đã ngừng lại.
"Linh Chi!" Anh nhịn không được gầm nhẹ một tiếng, không kìm lòng nổi mà tăng nhanh tốc độ, điên cuồng chạy nước rút.
"A....A....."
Hai người đồng thời phát ra tiếng rên thỏa mãn, sau đó ôm nhau thật chặt. Một dòng tinh dịch nóng bỏng chảy vào trong hoa huyệt ấm áp của Vạn Linh Chi, lấp đầy khoảng trống trong cơ thể cô....
Vạn Linh Chi chậm rãi mở hai mắt ra, ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu xuyên qua khe hở của rèm cửa, từng sợi nắng rải vào bên trong căn phòng. Vạn Linh Chi nhìn trần nhà một lúc lâu, mới phát hiện ra mình đang ở chỗ nào.
Cô đã kết hôn, căn phòng này không phải là căn phòng cô đã sống suốt 25 năm qua, là căn phòng của cô và Tống Thiên Tước. Sau một thời gian ngắn, cô mới ý thức được mình đã là vợ của người ta, đã có thân phận mới là nàng dâu.
Cô nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, vị trí đó lạnh lẽo và trống rỗng chứng tỏ chủ nhân của nó đã rời đi được một lúc khá lâu rồi. Vạn Linh Chi cảm thấy hơi mất mát, một loại cảm giác buồn phiền lập tức xông lên đầu, khiến cho cô không phân biệt nổi là vì sao, cái miệng nhỏ chu lên, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, vang vọng ở bên trong căn phòng....
"Aiz...."
"Cốc cốc cốc." Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa vang dội, sau đó lại có giọng nói của một cô gái trẻ vang lên: "Đại thiếu phu nhân, người đã tỉnh chưa?"
Vạn Linh Chi vừa nghe tiếng gọi thì biết là người giúp việc đang gọi mình rời giường, không cần suy nghĩ liền lập tức rời giường.
"Đã...dậy rồi, đợi tôi một chút, cô cứ đi xuống trước đi." Cô cố gắng lấy hết dũng khí trước nay chưa từng có, mới nói xong đầy đủ một câu nói này.
Cô vội vàng chạy vào phòng tắm, sửa soạn cho bản thân thật tốt. Nửa giờ sau, Vạn Linh Chi mặc một chiếc váy dài vải chiffon nhìn rất thanh nhã nhưng không mất khí chất chậm rãi bước ra ngoài.
Trong lòng Vạn Linh Chi hơi bất an, hai bàn tay nhỏ để ở bên người âm thầm nắm chặt làn váy, để hóa giải tâm tình khẩn trương của mình. Dưới sự hướng dẫn của người giúp việc, cô đi tới phòng ăn của nhà họ Tống. Cô vừa mới đi vào phòng ăn, khóe mắt liền thoáng nhìn thấy người đàn ông đang ngồi ở vị trí đầu tiên phía bên phải, chính là Tống Thiên Tước.
Anh ấy đang ở nhà sao? Vậy tại sao anh ấy lại không gọi cô rời giường, tại sao lại cố ý tới phòng ăn trước ngồi đợi cô? Từng dấu chấm hỏi lần lượt hiện lên ở trong đầu Van Linh Chi, vừa nghĩ tới khả năng có thể là anh cố tình để cho cô một mình đối diện với những người đang ngồi ở đây, đáy lòng của Vạn Linh Chi lại không ngừng trầm xuống.
"Tới đây ngồi đi." Từ lúc cô xuất hiện ở trong phòng ăn, Tống Thiên Tước vẫn luôn nhìn cô chằm chằm. Nhìn thấy cô yếu đuối giống như con thỏ trắng nhỏ bị lạc đường trong rừng sâu khiến cho anh không nhịn được lại nảy sinh suy nghĩ muốn trêu chọc cô.
Sáng sớm hôm nay, quả thật là anh cố ý không đánh thức cô, cũng không đợi cô cùng nhau xuống lầu chào hỏi mọi người. Một mặt là do anh vốn dĩ từ trước tới giờ đều không quan tâm mấy thứ lễ nghi phiền phức này, mặt khác chính là muốn xem thử cô sẽ có phản ứng gì.
Đáng tiếc, cô gái nhỏ này dù đã trở thành vợ anh, những vẫn không bỏ được dáng vẻ trước đây. Lúc này, thoạt nhìn Vạn Linh Chi có vẻ như rất căng thẳng. Vốn dĩ anh còn cho rằng trải qua khoảng thời gian dạy dỗ gần đây, cô sẽ khá hơn trước rất nhiều, vậy mà không ngờ cô gái nhỏ này chỉ thoải mái tự nhiên khi ở trước mặt anh, đến khi xuất hiện trước mặt người khác thì lại trở về dáng vẻ vốn có lúc trước.
Aiz, xem ra về sau mình còn phải tiếp tục lao tâm khổ trí nhiều rồi.
Vạn Linh Chi cẩn thận, dè dặt đi tới chỗ trống ở bên cạnh Tống Thiên Tước, nhẹ nhàng kéo ghế dựa ra rồi ngồi xuống. Trong đáy lòng âm thầm tự động viên chính mình, lần lượt chào hỏi từng người trên bàn ăn.
"Thật không ngờ lão già họ Vạn kia vậy mà lại có được một cô cháu gái khéo léo như vậy, xem ra lão ta thật sự là phải tích ph