u, đây là điềm báo trước mỗi khi anh có suy nghĩ gì đó.
Nhưng câu nói tiếp theo của Du Nhiên đã hoàn toàn bóp chết suy nghĩ này ngay từ trong nôi: “Phần lớn đàn ông trên phim truyền hình đều như vậy.”
Khuất Vân: “… Sau này tới nhà tôi không được xem ti vi nữa.”
“Dù sao anh chính là không thích người ta biết hai chứng ta đang hẹn hò.” Du Nhiên cúi đầu, cong cái cổ thành một độ cong có vẻ uất ức.
Khuất Vân dừng bước, Du Nhiên cũng dừng theo.
“Em đã không thích như vậy thì chúng ta thẳng thắn công khai quan hệ đi.” Khuất Vân đề nghị.
“Thật?” Du Nhiên chậm rãi mở to mắt: “Anh thật sự bằng lòng?”
“Miễn cho em nói tôi không bằng đàn ông trên phim truyền hình.” Khuất Vân cầm lấy tay Du Nhiên, nhìn thẳng về phía trước: “Vậy, từ bây giờ hãy công khai đi.”
Đầu tiên, Du Nhiên không hiểu, nhưng sau đó, khi theo ánh mắt Khuất Vân nhìn lại, cô lập tức hiểu ra – phía trước, là hai cô bạn tốt cùng phòng của Du Nhiên.
Một giây trước khi ánh mắt hai người kia nhìn về phía bên này, Du Nhiên không chút do dự, dùng hết sức bình sinh đẩy Khuất Vân vào bụi cây bên đường.
Sau đó, Du Nhiên chạy lên phía trước như không có việc gì, gặp bạn cùng phòng, rồi lại coi như không có việc gì mà trở về trường cùng bọn họ.
Ngày hôm sau, khi Du Nhiên tới khoa tìm tài liệu, gặp phải Khuất Vân trong phòng làm việc, Du nhiên nhìn thấy trên cái trán xinh đẹp của anh có một vết bầm tím.
“A, thầy Khuất, trán thầy làm sao vậy?” Một thầy giáo bên cạnh hỏi.
Khuất Vân nhẹ nhàng ném cho Du Nhiên một cái liếc mắt, rồi lại nhẹ nhàng nói: “Bị vướng phải một con mèo, đập vào tảng đá.”
“Thật hay giả vậy, không có chuyện gì chứ?”
“Tôi không sao… Nhưng con mèo đấy thì có.”
“Con mèo đó làm sao?”
Nói đến đây, khóe miệng Khuất Vân hiện lên một tia bén nhọn: “Con mèo đó, sẽ bị tôi lột da, róc xương, chết không có chỗ chôn.”
Nói xong, toàn bộ phòng làm việc ngập trong một làn gió lạnh tràn tới từ Siberia, vù vù thổi.
Mà hàm răng Du Nhiên bắt đầu đập vào nhau, khớp xương run rẩy.
Sau ngày đó, Du Nhiên quyết định trốn tránh Khuất Vân vài hôm, nguyên nhân rất đơn giản – cô nàng không muốn trở thành con mèo bị lột da.
Sau đợt khai giảng là năm thứ ba, bởi vì Du Nhiên không có ý định thi nghiên cứu sinh nên năm thứ ba này đối với cô mà nói chính là thời gian tốt để tiếp tục sống phóng túng.
Nhưng hiện thực lại không đơn giản như vậy.
Khi Du Nhiên vừa mới vào trường, bởi vì buồn chán nên đã tham gia vào câu lạc bộ kịch, nhưng nhiệt tình rất nhanh đã biến mất, sau đó không còn tham gia vào bất cứ hoạt động nào của câu lạc bộ kịch nữa.
Nhưng khai giảng năm nay, những nguyên lão của câu lạc bộ kịch đều đã lên năm thứ tư, gia nhập vào đội ngũ tìm việc làm. Vì vậy, bọn họ đành phải giao ra chức vụ đội trưởng đội kịch.
Dựa theo quy tắc bất thành văn, chỉ có sinh viên năm thứ ba mới có thể đón nhận trọng trách này.
Mà sinh viên năm thứ ba lại chỉ có tất cả năm người, trong đó có một người vì quá ham mê diễn kịch mà tạm nghỉ học, hiện nay đã trở thành khách quen của khoa tâm thần; một người nữa trong số đó có giác ngộ rất cao về chính trị, bận rộn tham gia những trường huấn luyện của Đảng, vội vã tỏa sáng tỏa nhiệt, không có thời gian tham gia những hoạt động vô nghĩa này; hai người còn lại bởi vì diễn kịch mà yêu nhau, cũng vì yêu nhau mà trở mặt với nhau, rồi vì trở mặt với nhau mà thề không bao giờ bước chân vào câu lạc bộ kịch nữa.
Bởi vì rất nhiều lý do ngoài ý muốn này, Du Nhiên trở thành thành viên duy nhất có thể đảm nhận chức vụ trưởng câu lạc bộ kịch.
Vốn loại người lười như Du Nhiên chắc chắn sẽ không tham dự vào việc này, nhưng vừa khéo để cổ vũ nhiều sinh viên tham gia hoạt động câu lạc bộ hơn, làm phong phú thêm những hoạt động ngoại khóa, nhà trường liền ra quy định chỉ cần là lãnh đạo của câu lạc bộ sẽ được công thêm hai điểm vào điểm xét học bổng cuối kỳ.
Có thể tưởng tượng được, Du Nhiên yêu tiền như mạng đương nhiên sẽ không chịu vứt bỏ hai điểm này, nói cách khác, cô nàng đồng ý tiếp nhận.
Khi cựu chủ nhiệm câu lạc bộ kịch trao chìa khóa sân khấu cho Du Nhiên, vẻ uất ức và bất đắc dĩ trong ánh mắt khiến Du Nhiên vô cùng khó chịu, giống như giao một khuê nữ thuần khiết cho cô nàng vấy bẩn vậy.
Nhưng hiện thực là như vậy.
Dù có luyến tiếc thế nào, vẫn cứ phải giao ra.
Học kỳ này, ngoại trừ là bạn gái của Khuất Vân, Du Nhiên lại có thêm một danh hiệu nữa – trưởng câu lạc bộ kịch.
Hai điểm này thật sự không dễ kiếm, hai ngày sau, Du Nhiên đã ra một kết luận như vậy.
Những cơn nắng gắt cuối thu rốt cuộc đã tới, ánh nắng giống như dùng ớt vẽ lên cánh tay người ta, nóng rát.
Nhưng trong khí trời như vậy, Du Nhiên lại phải ngồi dưới ánh mặt trời, vào giữa trưa.
Tân sinh viên nhập học, tình cảm vô hạn, nhiệt huyết vô cùng, đây là sức lao động miễn phí và là cây hái ra tiền tốt nhất, vì vậy mỗi câu lạc bộ đều dùng toàn bộ sức lực để kêu gọi các tân sinh viên.
Cho nên một tuần này, câu lạc bộ nào cũng đặt một cái bàn trên sân vận động, chờ cá mắc câu.
Chỉ cần người nào có vẻ là tân sinh viên đi qua, lập tức xông lên, dùng sự nhiệt tình còn nóng hơn cả nắng cuối thu mà nói: “Bạn học, gia nhập câu lạc bộ XX của chúng tôi đi, khiến cho cuộc sống sinh viên thêm sắc màu đi!”
Tình cảnh như vậy, ai không biết còn tưởng đi nhầm vào trụ sở chính của công ty bán hàng đa cấp ấy chứ.
Công việc như vậy tiêu hao rất nhiều sức lực, vì vậy mỗi câu lạc bộ đều phân công mọi người lần lượt trực ban.
Du Nhiên vốn tưởng rằng việc nhỏ này không cần đội trưởng ra mặt, nhưng cô sai rồi, cô không những bị phân công trực ban mà còn bị sắp xếp vào giữa trưa.
Đen đủi, thật sự quá đen đủi.
Du Nhiên vừa nằm bò ra bàn vừa dùng cây quạt để tặng các bạn gia nhập uể oải phe phẩy.
Nhưng cái bàn này, cơn gió này, đều như bị luộc qua nước nóng, nóng bỏng tay.
Du Nhiên thật sự không nhịn được nữa, hét lớn một tiếng: “Vì sao cứ phải sắp xếp tôi ra sân khấu!!!”
Con tôm nhỏ bên cạnh đen mặt: “Đội trưởng, ra sân khấu chính là diễn viên.”
Du Nhiên: “Sao, vậy chúng ta chắc là ghế ngồi.”
Con tôm nhỏ: “…”
Để tránh phải phun ra máu, con tôm nhỏ tự giác chạy đi mua kem, Du Nhiên lại nằm bò trên bàn, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đang mơ màng ngủ, bỗng có người vỗ mạnh lên bàn một cái.
Du Nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy một cậu trai trẻ.
Nói thật, bề ngoài không tệ, ngũ quan tuấn tú đoan chính, kiểu người thể thao, mặc quần áo bóng rổ, da màu lúa mạch khỏe mạnh, lông mi vừa đen vừa dày, giống như một con chim quật cường, muốn giãy ra khỏi sự kìm kẹp.
“Tôi đến báo danh.” Cậu trai nói.
Du Nhiên nhìn cậu sinh viên chắc chắn là mới vào trường còn đang tuổi trẻ dào dạt này, lẩm bẩm nói: “Cậu là Tiểu Tân*?”
*Tiểu Tân là cách gọi trong tiếng Trung của Shin – cậu bé bút chì.
“Tôi họ Long.” Long Tường nhíu mày.
“Không, cậu là Tiểu Tân.” Du Nhiên rất khẳng định.
“Ai là Tiểu Tân?” Long Tường vô cùng mất kiên nhẫn.
“Tiểu Tân, cậu bé bút chì.” Du Nhiên bình tĩnh nói.
Long Tường: “…”
Sau ba lần phun máu, Long Tường hít sâu một hơi, tiếp tục với mục đích khi tới đây: “Tôi tới báo danh.”
“Được, điền lí lịch trước đi.” Du Nhiên đưa cho Long Tường một tờ giấy đăng ký, sau đó buồn ngủ không chịu nổi, tiếp tục nằm úp sấp nghỉ ngơi.
Ngay khi sắp đi vào giấc ngủ, lại bị Long Tường đập bàn một cái làm tỉnh giấc: “Dậy đi, tôi điền xong rồi!”
Thái độ kiêu ngạo, giọng điệu mất kiên nhẫn.
“Tôi là đội trưởng đội kịch.” Du Nhiên trưng ra danh hiệu của bản thân, muốn cậu bé Tiểu Tân trẻ ranh này tôn trọng mình một chút.
Nhưng không có hiệu quả gì.
Bởi vì cậu bé bút chì Tiểu Tân nhướng thẳng cặp lông mày rậm lên, dùng khẩu khí mất kiên nhẫn như trước mà nói: “Tôi mặc kệ cô là ai! Tâm thần, háo sắc!”
Thật ra, Du Nhiên cũng thường xuyên bị Khuất Vân mắng là đầu óc có vấn đề, nhưng đó là bạn trai nhà mình mắng, Du Nhiên cảm thấy chẳng sao cả.
Nhưng nay lại bị một thằng nhóc miệng còn hôi sữa mắng thẳng vào mặt, Du Nhiên cảm thấy quá mất mặt.
Vì vậy, Du Nhiên tiếp tục nói: “Tiểu tân, chúng tôi sẽ không cho cậu gia nhập cậu lạc bộ kịch.”
“Vì sao?” Lông mày Long Tường lại dựng thẳng lên lần nữa, trong đôi mắt màu đen hừng hực lửa giận.
“Bởi vì,” Du Nhiên nhìn đôi lông màu sâu róm của Long Tường, chậm rãi nói: “Bởi vì câu lạc bộ kịch chúng tôi đã có đủ diễn viên đóng những vai tâm thần gào thét rồi.”
Long Tường ngẩn ra mất ba giây, rồi mới hiểu ra ý tứ của Du Nhiên, mà khi đã hiểu ra, cậu ta thành công hoàn toàn biến thành loại hình tâm thần gào thét.
“Đồ con gái đáng ghét!!!” Cái mũi vốn rất đẹp của Long Tường trong nháy mắt phình to, gần như có thể nhét vừa hai viên bi sắt.
Tiếp theo, cậu ta bám hai tay vào mép bàn, không tốn chút sức lực hất nó về phía Du Nhiên.
Du Nhiên không tránh kịp, cứ thế ngả ngửa ra, cái mông hạ cánh xuống đất.
Lại tiếp đó, Long Tường đập bản đăng ký lên bàn, xoay người, bỏ đi.
Nhưng mới đi được vài bước, phía sau lại truyền đến giọng nói của Du Nhiên: “Chờ một chút.”
Long Tường quay đầu lại, thấy Du Nhiên vừa mới đứng dậy từ mặt đất, trong tay cô, chính là bản đăng ký của cậu ta.
“Cô muốn làm gì?” Lông mày của Long Tường lại có xu hướng bay lên trời.
Du Nhiên không nói gì, chỉ nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng mà xé nát tờ giấy đăng ký kia.
Bởi vậy, lông mày của Long Tường hoàn toàn bay lên trời.
Sau một giây, phần phía trên cơ thể của Long Tường cấp tốc nhào về phía Du Nhiên.
Đó là một cỗ sát khí rất dày, ngay cả con tôm nhỏ đang mua kem ở siêu thị bên cạnh trường cũng cảm nhận được.
Lúc đó, mọi người của những câu lạc bộ xung quanh nhìn thấy, quanh thân Long Tường giống như có một quầng sáng, tập trung một sức lực rất mạnh, đi tới đâu, vô số đá sỏi nứt ra đến đấy.
Đương nhiên, với nguyên tắc không thể vì chí khí của kẻ khác mà hủy diệt uy phong của chính mình, hình dung của Du Nhiên đối với Long Tường lúc này chính là: một con bọ hung húc một cục phân về phía mình.
Mặc kệ Long Tường là sóng xung kích hay là con bọ hung, cuối cùng cậu ta cũng đi tới trước mặt Du Nhiên.
Dưới đôi lông mi vừa đen vừa dày của cậu ta là một đôi mắt đen, bên trong là một màu đỏ thẫm, giống như sao Hỏa cháy hừng hực.
Đó là độ nóng đến bỏng người, là cơn giận đến tận trời.
Tay cậu ta, hướng về phía Du Nhiên, chuẩn bị đẩy ngã cô lần thứ hai.
Nhưng bàn tay Long Tường dừng lại trước bờ vai Du Nhiên một cm – bởi vì, nó bị một bàn tay khác bắt được.
Nếu có thể coi bàn tay là một con người thì bàn tay này có thể xem như khuynh quốc khuynh thành, thon dài sạch sẽ, mịn màng như ngọc, nhưng không có chút yếu đuối, ngược lại mỗi ngón tay đều ẩn chứa sức mạnh.
Là loại sức mạnh vô cùng trầm thấp, thanh nhã, hắc ám.
Mọi người đều quay đầu lại, nhìn về phía chủ nhân cái tay kia.
Dưới ánh nắng giữa trưa, trong một vầng sáng vây quanh, chính là Khuất Vân đã lên sàn.
Du Nhiên ngẩng đầu, nhìn Khuất Vân đang che chắn cho mình ở trước mặt, bóng lưng của anh cao lớn, vững chắc như kim cương.