[Bài học thứ bảy] Trai trẻ, cũng không thể đùa giỡn
Khuất Vân chọc đúng vào tâm sự của Du Nhiên – cô nàng thật sự muốn bị anh ăn hoặc là ăn anh.
Nhưng bị đương sự nói trắng ra như thế, Du Nhiên có chút ngượng ngùng, bởi vậy, Du Nhiên chạy thẳng về ký túc xá, vô cùng thuần khiết mà ngủ một mình.
Cứ ngủ như thế, ngủ thẳng tới khai giảng luôn. Tối ngày hai mươi tám, Du Nhiên đúng giờ đi tới giảng đường cùng bạn học, ngoan ngoãn đi tập trung, nhìn Khuất Vân vào phòng.
Lúc này, Du Nhiên hoàn toàn không cảm thấy phiền chán, bởi vì chàng trai đang đứng trên bục giảng kia chính là của cô.
Đó là một bí mật, mang theo cảm giác cấm kỵ, là một hương vị thật thầm kín.
Du Nhiên dùng hai tay chống cằm, đôi mắt như bóng đèn 2000 oát, sáng quắc.
Bạn học bên cạnh ngồi cũng không yên: “Du Nhiên, trải qua một kỳ nghỉ hè, thù hận của cậu với thầy Khuất lại càng sâu rồi à?”
“Sao cậu lại nói vậy?” Tim Du Nhiên đập mạnh một cái.
Bạn học chỉ ra nguyên nhân: “Ánh mắt cậu nhìn thầy Khuất giống như muốn ăn sống nuốt tươi người ta vậy, còn là loại không chịu nhả xương nữa.”
“Dùng dao cắt có vẻ văn minh hơn.” Du Nhiên cười ha ha, chuyển hướng câu chuyện.
Nguy hiểm, thật quá nguy hiểm, Du Nhiên quyết định sau này phải cố gắng khống chế dục vọng của mình tại nơi công cộng.
Buổi tối, khi trở lại phòng ngủ, vì không gặp nhau cả một kỳ nghỉ, mọi người đương nhiên là vô cùng nhung nhớ, theo lẽ thường sẽ phải mở cuộc trò chuyện đêm khuya.
Bốn nữ sinh, bằng hai nghìn con vịt, suýt chút nữa thổi bay cả nóc nhà, chủ đề câu chuyện thay đổi từ tam giác tình yêu giữa Chu Đổng, Hầu Bội Sầm, Thái Y Lâm, đến ai đã thành công giảm đi một phân số đo vòng đùi, cuối cùng tung ra một tin tức có sức công phá bằng một quả bom nhỏ – một nữ sinh năm thứ hai của hệ sư phạm yêu chính chủ nhiệm lớp cô ta, sự việc phát triển đến trình độ một nhà ba người, mà quan trọng nhất là thầy giáo kia đã có gia đình, sau khi bà vợ biết được, bà ta không hề làm ầm ỹ, chỉ lẳng lặng thu thập chứng cứ, di dời tài sản, chủ động đề nghị ly hôn, đuổi chồng ra khỏi nhà, một cây kim cũng không cho mang đi, cuối cùng của cuối cùng, bà ta còn muốn phơi bày chuyện của chồng trước và nữ sinh trước mặt lãnh đạo nhà trường, khiến anh ta thân bại danh liệt.
Nghe nói lão thầy giáo kia còn nắm lấy vai vợ trước, hổn hển hỏi: “Không phải cô đã hứa với tôi sẽ không nói chuyện này ra sao?”
Bà vợ trước liếc lão một cái, thản nhiên nói: “Khi kết hôn, anh hứa cả đời này chỉ nhìn một mình tôi, kết quả thì sao?”
Chỉ như thế, ông thầy giáo kia bị nhà trường xa thải, còn nữ sinh kia cũng bị khuyên thôi học, kết cục của hai người vô cùng thê thảm.
Tin bát quái này khiến Du Nhiên đổ mồ hôi lạnh.
Tuy Khuất Vân không vợ cũng không con, cô cũng là gái chưa chồng, nhưng dù sao bọn họ cũng là thầy trò, loại tình yêu này lúc nào cũng mờ ám.
Nếu trường học biết, nói không chừng hai người cũng có kết quả như vậy.
Thế nhưng, vừa nhớ tới gương mặt đẹp trai của Khuất Vân, lý trí của Du Nhiên lập tức tan thành mây bay.
Trong lúc cô nàng không để ý, chủ đề buổi nói chuyện đã thay đổi, nhưng nhân vật chính trong câu chuyện lại chuyển thành người mà Du nhiên quen thuộc nhất, Khuất Vân.
“Mọi người có nhận ra không, thầy Khuất hình như lại đẹp trai hơn rồi.”
“Đúng rồi, hình như rất có hương vị đàn ông.”
“Thật muốn lột áo của thầy ấy để xem cơ ngực kia thế nào.”
“Rắc.”
“…Quái, tiếng gì vậy?”
“Hình như Du Nhiên đang cắn hạt dưa.”
“Thật ra, thứ tớ muốn lột, là quần của thầy Khuất.”
“Rắc rắc.”
“Du Nhiên, cậu cắn hạt dưa có cần dùng sức như thế không, cẩn thận gãy răng đấy… Đúng rồi, thật ra tớ không chỉ muốn lột quần thầy ấy, tớ còn muốn cùng thầy ấy… hí hí!” Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (77F1.XTGEM.COM)
“Tớ cũng vậy, chúng ta quyết định vậy đi, sau này hai cậu một người chịu trách nhiệm lột áo, một người chịu trách nhiệm lột quần, tớ lên đầu tiên.”
“Dựa vào cái gì, tớ muốn là người đầu tiên.”
“Này, tớ thành không khí từ khi nào vậy!”
“Được rồi, được rồi, được rồi, theo thông lệ quốc tế, chơi kéo búa lá để quyết định.”
“Khực!”
“Du Nhiên, cậu cắn hạt dưa hay gặm gỗ vậy, vì sao nghe lại đáng sợ như thế?”
Du Nhiên không lên tiếng, chỉ dùng răng cắn chăn của mình, vô cùng phiền muộn.
… Lũ sắc nữ này, lại dám thảo luận làm thế nào mần thịt người đàn ông của cô ngay trước mặt cô, bệnh cao huyết áp của Du Nhiên suýt chút nữa tái phát.
Nhưng khi quan hệ đang ở trong tình trạng bí mật, ngay cả tư cách để ngăn cản mấy cô nàng kia dâm dê cũng không có, thật bi kịch.
Chính vì điều này, Du Nhiên chỉ tay lên trời thề, cô nhất định phải lột quần áo Khuất Vân, mần thịt anh trước tiên.
Ngày hôm sau, khi Khuất Vân nhìn thấy Du nhiên, rất tự nhiên mà nhìn ra được có điều gì đó bất thường trong mắt cô.
“Dường như em có ý đồ gì đó.” Khuất Vân ngồi trên ghế sô pha, hai chân thật dài, đang vắt lên nhau, tay phải nhẹ sờ mũi, đầu hơi cúi, mấy sợi tóc trên trán hòa cùng với hàng lông mi dài.
Đen với đen, từ trong ra ngoài đều đen.
Mà tay trái của anh đang gác trên sô pha, bàn tay cầm gọng kính.
Cho dù không phải ngày tốt, nhưng vì gặp được cảnh đẹp, nên Du Nhiên ăn ngay nói thật: “Em định ăn anh.”
Nghe vậy, Khuất Vân khẽ nhướng mí mắt lên, đôi mắt như dòng suối thanh mát kia có chút thay đổi, giống như có vài cánh hoa đào rơi vào đó, lộ ra vẻ đẹp kiều diễm nhất.
Tiếp theo, anh bỗng nghiêng người, vươn những ngón tay như ngọc nâng cằm Du Nhiên lên.
Du Nhiên nhắm mắt lại theo phản xạ.
Đến đi, đến đi, kiss lần thứ hai.
Nhưng cẩn thận cảm nhận, Du Nhiên cảm thấy động tác của Khuất Vân có chút kỳ lạ, anh không dịu dàng nâng cằm cô, mà cố ý dùng sức biến cái miệng cô thành hình chữ O.
Hàm răng trắng bóc của Du Nhiên đã lồ lộ ra như thế.
Kế tiếp, Khuất Vân nói như thế này: “Răng còn chưa mọc đủ đã muốn ăn thịt người.”
Du Nhiên hóa đá, ngồi đờ ra ba phút, sau đó vẻ mặt không thay đổi, đứng dậy, đi về phía phòng bếp.
“Làm gì vậy?” Khuất Vân hỏi.
“Lấy dao phay… băm anh ra.” Du Nhiên trả lời.
Khuất Vân vẫn nhàn nhã như không: “Đừng phí sức làm gì, khi biết em tới, tôi đã giấu hết dao đi rồi.”
Du Nhiên: “…”
Thói quen đôi khi là một chuyện thật tốt.
Ví dụ như hiện tại, Du Nhiên đã quen với việc bị Khuất Vân đả kích, nên cảm thấy chẳng sao cả.
Sau khi khai giảng, nhìn từ ngoài vào cuộc sống có vẻ chẳng khác gì trước đây, nhưng sâu bên trong, sóng ngầm bắt đầu trỗi dậy.
Ví dụ như nói đến Du Nhiên, vì tránh cho tình cảm này không bị phơi bày dưới ánh nắng, mỗi ngày cô nàng phải vắt óc nghĩ xem nên đi đâu hẹn hò với Khuất Vân mới lãng mạn, mới an toàn.
Nhưng, bởi vì tình yêu cuồng nhiệt phân bố ra một lượng hormone lớn, nhâm nhi những suy nghĩ phức tạp như vậy cũng khiến Du Nhiên cảm thấy ngọt ngào.
Sau mấy tháng nóng chảy mỡ, thời tiết rốt cuộc cũng mát mẻ hơn một chút.
Ngày hôm đó, Khuất Vân đưa Du Nhiên tới làng du lịch ở ngoại thành uống trà, ngắm phong cảnh.
Khuất Vân ngồi trên ghế mây, hai chân vẫn vắt chéo như thường lệ, thanh thản nhã nhặn, còn tay anh đang cầm chiếc cốc bằng đất nung, chậm rãi uống trà.
Anh nhắm mắt lại, dưới ánh nắng mặt trời, mí mắt hơi mỏng gần như biến thành trong suốt, giống như có thể nhìn thấy những mạch máu nho nhỏ, cùng với dòng máu đang chảy bên trong.
Đôi môi kia, nhẹ chạm vào chiếc cốc, mềm mại như cánh hoa.
Lát sau, Khuất Vân buông chén trà, nhẹ giọng nói: “Tôi đưa em tới đây là để ngắm phong cảnh.”
Trong lúc anh nói điều này, Du Nhiên ngồi ở đối diện đang hai tay chống cằm, tràn ngập yêu thương nhìn Khuất Vân.
“Anh còn đẹp hơn.” Du Nhiên trả lời như thế.
“Rất nhiều khi,” Khuất Vân nói: “Tôi có suy nghĩ muốn bóp chết em.”
“Rất nhiều khi,” Du Nhiên nói: “Em có ý nghĩ muốn đẩy anh lên giường.”
Khuất Vân cho rằng tranh cãi với một người suy nghĩ không bình thường là không có ý nghĩa, vì vậy anh lựa chọn im lặng.
Du Nhiên thấy vậy lại càng dùng ánh mắt tàn sát gương mặt Khuất Vân giữa thanh thiên bạch nhật, cuối cùng không nhịn được nữa, vươn tay ra sờ lên mũi anh.
Mũi của Khuất Vân, khi tới gần chỗ chân núi, hơi gồ lên, ngón tay chạm tới có thể cảm nhận được một sự thay đổi rất nhẹ.
Nhưng dường như Khuất Vân không thích sự đụng chạm trêu chọc như vậy, anh nắm lấy tay Du Nhiên, hỏi: “Làm gì vậy?”
“Đừng nhỏ mọn như vậy, để em sờ một tí đi.” Du Nhiên nói.
“Động tác thân mật này nếu để người quen nhìn thấy thì không tốt lắm.” Khuất Vân nói.
“Có gì không tốt?” Suy nghĩ của Du Nhiên bắt đầu rẽ sang rất nhiều đường: “Ý của anh sẽ không phải là ở cùng em rất mất mặt đấy chứ?”
“Không phải chính em cho rằng quan hệ của chúng ta cần giữ bí mật sao?” Khuất Vân không tiếp chiêu.
“Nhưng ở đây không hề có ai quen biết chúng ta.” Du Nhiên yếu ớt cúi đầu, ai oán nói: “Em hiểu rồi, nhất định là anh ghét bỏ em.”
“Yên tâm.” Khuất Vân đã sớm quen với máu diễn kịch của Du Nhiên, anh lại cầm chén trà lên, suy nghĩ rồi nói: “Cho dù có ghét bỏ, cũng phải chờ ăn được rồi mới ghét.”
“Anh cho rằng nói như vậy em sẽ không có ý đồ với thân thể anh nữa?” Du Nhiên cười, nói thầm: “Cứ mơ đi, em nhất định phải vấy bẩn sự trong sạch của anh.”
Khuất Vân ngẩng đầu, thở dài: “Tôi nhớ khi vừa quen biết em, rõ ràng em còn chưa cởi mở như thế.”
“Bởi vì khi đó anh không phải người đàn ông của em, em cởi mở với anh làm gì?” Du Nhiên tung ra một đáp án vô cùng hợp tình hợp lý.
“Nói cách khác, em hiện giờ mới thật sự là em?” Khuất Vân hỏi.
“Đúng vậy.” Du Nhiên gật đầu, ngay cả do dự một chút cũng không có.
“Nếu vậy,” Khuất Vân bỗng không báo trước mà nghiêng người lại gần, giọng nói có chút không đàng hoàng: “Vậy, chúng ta ở lại đây một đêm, hơn nữa, chỉ thuê một phòng… Thế nào?”
Nói xong, Khuất Vân giữ nguyên tư thế như vậy nhìn Du Nhiên, đôi mắt đó dường như còn đen tối hơn cả ác quỷ địa ngục.
Anh đang đợi câu trả lời của Du Nhiên.
Du Nhiên im lặng hồi lâu, hồi lâu, hồi lâu.
Cuối cùng, khi mặt trời dần dần ngả về Tây, rốt cuộc cô nàng cũng không phụ sự mong đợi của mọi người mà nói: “Em thấy, bằng thể lực của chúng ta, nên trọ lại liên tục ba đêm đi.”
Lần này, đổi lại là Khuất Vân im lặng hồi lâu, hồi lâu, hồi lâu.
Phòng đương nhiên không thuê, hai người trở về khi màn đêm buông xuống.
Du Nhiên đề nghị muốn ngủ lại nhà Khuất Vân, nhưng chủ nhà không đồng ý, bởi vì lấy trường đại học là trung tâm, trong vòng bán kính ba km đều là khu vực nguy hiểm.
Kết quả là, chủ đề cuộc nói chuyện lại trở về nội dung vừa rồi.
“Anh còn nói anh không ghét bỏ em?” Du Nhiên tiếp tục ai oán.
“Là em nói không muốn bị người khác biết chúng ta đang hẹn hò.” Khuất Vân giải thích nhàn nhạt.
“Vậy vì sao anh không hề phản đối lời đề nghị đó, dù chỉ một chút? Những chàng trai khác đều kiên quyết phản đối loại đề nghị này.” Du Nhiên đau đớn oán trách bạn trai tuyệt tình.
“Những chàng trai khác? Có thể cho ví dụ không?” Giọng nói của Khuất Vân bắt đầu nhẹ hơn nhi