Nhai Xế quay sang nhìn Việt Ninh Song, thấy nàng ta mím chặt môi, mặt tái xanh, khóe mắt còn vương lệ. Hắn có phần mất kiên nhẫn, nhíu mày, nhưng giọng đã dịu đi một chút: “Ninh Song, muội ra ngoài trước đi, đợi nàng ấy tỉnh lại ta có chuyện muốn nói với muội.”
“Chuyện gì mà không thể nói lúc này?” Việt Ninh Song có vẻ như đã bình tĩnh lại.
Thế nhưng Nhai Xế không có ý định nói tiếp.
Việt Ninh Song thấy vậy cười tự giễu: “Nhân loại kia bây giờ cũng đâu có nghe được. Lúc này Nhai Xế ca ca nói rõ ràng không phải vừa hay ư? Hay là bây giờ rời mắt một chút thôi huynh cũng không nỡ?”
Nhai Xế cúi đầu nhìn Việt Cẩm rồi đứng dậy, ra hiệu cho tráng hán và tiểu yêu theo hầu Việt Ninh Song đi ra ngoài.
“Có chuyện gì mà không thể ở đây nói thẳng ra?”
Tráng hán sợ hãi nhìn Nhai Xế.
Khoảnh khắc thân hình Việt Ninh Song khẽ lảo đảo.
“Muội là muội muội của ta. Năm đó trước lúc lâm chung mẹ ta từng dặn, bất luận thế nào ta cũng phải chăm sóc muội cả đời.”
“Chăm sóc? Cả đời?” Việt Ninh Song hướng đôi mắt oán hận nhìn Việt Cẩm, “Nhai Xế, muội từ nhỏ đã thích huynh, rõ ràng huynh biết muội muốn gì… Bây giờ huynh còn mặt mũi để nói rằng sẽ chăm sóc muội cả đời?”
“Không nói rõ với muội ngay từ đầu là lỗi của ta. “Nhai Xế thờ ơ nói tiếp.
Việt Ninh Song không khỏi bật cười thành tiếng: “Có phải huynh còn muốn nói rằng huynh vốn muốn giữ lại chút thể diện cho muội, tiếc là muội không biết xấu hổ?”
Nhai Xế không muốn trả lời, nhưng thấy tráng hán cứ liên tục đánh mắt với mình ý chừng khuyên giải, đành thở dài buông nhẹ một câu: “… Muội ở yêu tộc bao năm nay, sao có thể nói rằng thích là không biết xấu hổ chứ!”
Sắc mặt Việt Ninh Song dịu đi đôi chút. Hốc mắt đã đỏ hoe, nàng ta cắn môi: “Nhai Xế ca ca, muội đã ở bên cạnh huynh bao năm nay, vì sao nàng ta có thể còn muội lại không? Một tu sĩ nhân loại như nàng ta…”
“Ninh Song.” Nhai Xế bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, liền lên tiếng ngắt lời Việt Ninh Song.
Việt Ninh Song nhìn chằm chằm Nhai Xế, đến mức tầm mắt dần mờ đi nhưng vẫn quyết không chịu nhìn sang chỗ khác.
Vốn dĩ họ đã sống cùng nhau suốt bao năm qua, dù không vừa mắt nhưng cũng không thể không có chút tình cảm. Nghĩ vậy Nhai Xế đưa tay xoa đầu Việt Ninh Song như hồi nàng ta còn bé.
Việt Ninh Song sững sờ, tất thảy oán hận, tủi thân, buồn khổ, đau đớn bỗng chốc bùng lên trong lòng, những giọt nước nơi khóe mắt không ngừng đua nhau rơi xuống.
“Biết vì sao bình thường các đại yêu ở đây không qua lại với muội không?” Nhai Xế thu tay lại, dịu dàng hỏi.
Việt Ninh Song đờ đẫn ngước lên, không hiểu tại sao Nhai Xế lại nói đến chuyện này.
“Bởi vì bọn họ coi thường muội.” Nhai Xế bình thản buông nhẹ một câu.
Việt Ninh Song nhịn không được muốn hỏi cho ra nhẽ, nhưng Nhai Xế đã nói tiếp: “Muội gọi Việt Cẩm là gì?”
“Nhân loại!” Việt Ninh Song buột miệng đáp.
“Nhân loại?” Nhai Xế từ tốn nói, “Muội đã bao giờ nghĩ rằng bản thân muội cũng là một ‘nhân loại’ chưa?”
“Muội…” Việt Ninh Song định biện hộ.
Nhai Xế cười: “Muội muốn nói muội không giống có phải không? Đương nhiên là muội không giống.” Hắn tiếp, “Muội là công chúa của Việt Thị, là huyết thống duy nhất còn sót lại của Việt Thị. Khi Việt quốc còn, muội tôn quý biết bao. Việt quốc vong, muội liền được yêu tộc cứu về, cũng càng được thêm tôn kính… Ninh Song, muội có biết mẹ ta vì để bảo vệ muội đã phải trả một cái giá thế nào không?”
“Dì Quỳnh…” Việt Ninh Song nghe đến đây không khỏi nghẹn ngào.
“Trong trận chiến đó, mẹ ta bị trọng thương, sau khi đem muội về, tu vi không chỉ không gia tăng mà còn giảm dần theo từng năm, cuối cùng ba năm trước bà rốt cuộc cũng qua đời. Trước lúc mất, thực lực của bà còn không bằng một đại yêu.” Nhai Xế nhìn Việt Ninh Song một cái rồi đột nhiên bật cười, “Ta chưa bao giờ trách muội vì chuyện này. Thật ra ta chỉ không hiểu, nếu bà đủ quyết đoán cứu muội, bảo tồn huyết thống của Việt Thị thì vì sao lại không đủ quyết đoán cứu biểu muội thực sự của ta về.”
Sắc mặt Việt Ninh Song khoảnh khắc tức thì tái mét.
Nhai Xế chẳng thèm nhìn sắc mặt của Việt Ninh Song, vẫn tiếp tục nói: “Những chuyện này đối với ta đã là quá khứ. Dù muội có tin hay không, nhưng năm đó quả thực ta chỉ không hiểu nổi mẹ ta chứ chưa từng có ý nghĩ gì khác đối với người đến yêu tộc là muội đây.”
“… Muội tin.” Việt Ninh Song nói, “Năm đó Nhai Xế ca ca rất tốt với muội. Chỉ là sau này…”
“Sao này thế nào?” Nhai Xế hỏi.
“Sau này huynh càng ngày càng bận, càng ngày càng chẳng thèm quan tâm đến muội…” Việt Ninh Song đã cắn nát môi tự lúc nào không hay, vị đắng chát và tanh tanh, mặn mặn xộc thẳng vào khoang miệng.
“Ta có việc phải làm.” Nhai Xế nói.
“Muội biết, Nhai Xế ca ca phải bảo toàn yêu tộc dưới bàn tay của đám tu sĩ, cũng phải thuyết phục yêu tộc phân tán ở các nơi hội tụ về đây.” Lúc nói những lời này, thần thái Việt Ninh Song rất bình thản.
Nhai Xế khẽ gật đầu, lại nói: “Mỗi lần ta trở về là mỗi lần thấy muội đang đợi ta…” Hắn nói đến đây, liền nhìn sang đôi mắt đã sưng lên với vẻ tủi thân trên khuôn mặt Việt Ninh Song, những lời chưa nói ra dừng lại nơi đầu lưỡi, nhưng rồi rốt cuộc từ tốn hỏi một câu: “Muội không có việc gì phải làm sao?”
Việt Ninh Song có vẻ như không hiểu lắm.
Thực sự không hiểu ư? Nhai Xế nghĩ bụng, rồi hỏi vấn đề mà mình đã muốn hỏi từ lâu: “Muội chưa bao giờ nghĩ phải báo thù cho Việt Thị?”
Việt Ninh Song tái mặt, liên tục lùi ra sau mấy bước.
Lúc này, hai người trong phòng nhất thời không chú ý Việt Cẩm đang nằm trên giường, hơi thở dần trở nên dồn dập, mi mắt động đậy rồi từ từ mở ra.
Thở gấp mấy hơi, Việt Ninh Song nói: “Việt Thị sụp đổ là do trời phạt…”
Nhai Xế lần thứ hai cảm thấy tột cùng mệt mỏi. Hắn im lặng một lúc lâu rồi nói: “Vì sao lại bị trời phạt?”
Miệng Việt Ninh Song mấp máy, nhưng không thể cất thành lời.
Nhai Xế lúc này bỗng bật cười thành tiếng: “Muội thấy ngại khi phải nói ra sao? Việt Ninh Song, muội đâu có ngốc.”
Môi Việt Ninh Song không ngừng run rẩy: “Nhai Xế ca ca, hôm nay huynh đã không muốn nói nhiều thì lần sau chúng ta nói tiếp vậy.”
“Đã nói đến nước này rồi, muội còn nói với ta không muốn nói nhiều?” Giọng Nhai Xế đột ngột trở nên lạnh lẽo, “Muội ngại không dám nói ra chứ gì? Vậy để ta nói giúp muội. Việt Thị sụp đổ là do trời phạt. Trời phạt giáng xuống là bởi vì đế vương Việt Thị yêu một người thuộc yêu tộc chúng ta. Vợ chồng hòa thuận, lại còn sinh ra những đứa trẻ bán yêu. Bởi vậy mới khiến cho một Việt Thị an cư lạc nghiệp, quốc thái dân an năm nào cũng bị thiên tai, mất mùa. Khiến một Việt quốc thái bình thịnh trị, dân giàu nước mạnh bỗng trời long đất lở, bệnh tật lan tràn. Đây chính là cái gọi là trời phạt. Và cũng thật hay cho câu ông trời có mắt!”
Khuôn mặt Việt Ninh Song lúc này đã cắt không còn một giọt máu.
Nhai Xế hít một hơi thật sâu, làm dịu đi bao phẫn nộ đang cuồn cuộn trào dâng trong lòng: “Lòng trời sắt đá! Việt Ninh Song, trên thế gian này ai cũng có thể nói Việt Thị sụp đổ là do bị trời phạt, là do Việt Đế hoang dâm, nhưng muội, người được yêu tộc bao bọc, nuôi lớn, muội dựa vào cái gì mà dám nói như thế?”
Mặt Việt Ninh Song trắng bệch, như bị dồn vào đường cùng, nàng ta hét lên: “Huynh nghĩ muội hy vọng Việt Thị sụp đổ ư? Huynh nghĩ muội không muốn ở lại làm công chúa Ninh Song vô ưu vô lo ư? Yêu tộc ở đây có gì chứ? Huynh thì ngày nào cũng ra ngoài, muội đến một người bạn cũng chẳng có. Phụ vương của muội, mẫu phi của muội…”
Nàng ta nhìn Nhai Xế, thấy Nhai Xế cũng đang nhìn mình, trong mắt hắn không hề có tình cảm dù chỉ là một chút, nước mắt nàng ta lại tuôn trào như vỡ đê: “Nhưng muội có cách gì chứ? Hủy diệt Việt Thị là do trời phạt, lẽ nào muội có thể tu luyện đến mức độ phi thăng? Phi thăng lên trời để đòi công đạo? Đã thế những người kéo binh tiêu diệt Việt Thị là thiên hạ, cả thiên hạ, tất cả mọi người trong thiên hạ…” Nàng ta cố nén nước mắt, cắn chặt môi, mùi máu tanh nồng ngập tràn khoang miệng, “Nhai Xế ca ca có phải huynh hối hận vì năm đó không thể bảo vệ huyết thống yêu tộc? Nếu Cẩm Tâm tỷtỷ hoặc là các bán yêu ca ca khác ở đây…”
“Nếu là bọn họ, nếu bọn họ cũng giống như muội, ta sẽ tự tay bóp chết học để khỏi làm bẩn mắt.” Nhai Xế nói, giọng đã lạnh như băng.
Những lời Việt Ninh Song định nói khoảnh khắc đó tức thì bị giữ chặt nơi cổ họng.
Nhai Xế cũng ý thức mình có phần mất kiểm soát, vả lại thấy dẫu bản thân có nói nhiều hơn cũng vô dụng, hắn khẽ nhắm mắt: “Được rồi, muội ra ngoài đi.”
Việt Ninh Song không dám nói gì thêm, quay người rời khỏi.
Cửa căn phòng mở ra rồi lại đóng vào, “cạch” một tiếng, lạnh lẽo, thê lương.
Nhai Xế lấy tay che đôi con ngươi đỏ như máu, đứng yên lặng một lúc, khi bỏ tay xuống, quay người lại, đôi mắt đỏ còn vương sát ý đối diện với một cặp mắt đen lay láy.
Nhai Xế sững người, trong đáy mắt sáng ý còn chưa kịp tan hết, đã rạng rỡ niềm vui: “Việt Cẩm?” Hắn sải bước đến bên giường, nắm chặt tay Việt Cẩm, rồi chạm vào đôi mắt nay đã mở ra: “Nàng tỉnh rồi? Không sao chứ?”
Cảm giác khô ráo, ấm áp từ lòng bàn tay và má, y hệt như trong mơ.
Việt Cẩm gắng sức nở một nụ cười, nét mặt vẫn còn mơ mơ màng màng, như thể đang chìm đắm trong thứ gì đó, không cách nào thoát ra được, “Đúng vậy, muội tỉnh rồi, những thứ đó đều là mộng…”
Bàn tay chạm má Việt Cẩm của Nhai Xế nắm chặt lại: “Nàng không sao chứ?”
Việt Cẩm khép hờ mắt, lặng lẽ ngồi đó.
Giọng Nhai Xế đột ngột trở nên căng thẳng: “Việt Cẩm…” Việt Cẩm mở mắt nhìn người đối diện, rất chăm chú, rồi nàng từ từ nở một nụ cười, nét mơ màng trên mặt cũng theo đó dần dần biến mất: “Muội không sao? Việc của muội còn chưa xong mà.”
Nàng khẽ cười, sắc mặt tái xanh, giọng nói thều thào đến mức không ra hơi, chỉ riêng mỗi đôi mắt nàng đã rạng rỡ, tràn đầy sức sống, tựa như ngọn lửa dưới lòng đất không bao giờ tắt nơi cực tây, âm thầm đốt cháy xung quanh.
“Nhai Xế, muội sẽ không chết đâu.”
“Muội còn có việc phải làm!”
Nói xong, Việt Cẩm lại chìm vào giấc ngủ. Nhai Xế cho người gọi đại phu đến, sau khi xác định Việt Cẩm đã không sao, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều một chút, hắn mới đứng dậy đi ra ngoài.
Trời lúc này đã dần tối, bầu trời ngả màu xám tro, gió lạnh rít từng hồi.
Nhai Xế đứng dưới một gốc cây xiêu vẹo, có vẻ như nó sắp chết, vỏ cây bong tróc ra, lá cây khô héo, vàng vọt, chợt nghe “rắc” một tiếng, gãy gọn. Hắn đứng trong vườn, lên tiếng như tự nói với mình: “Ra đi.”
Một cơi gió lạnh ập đến, dưới bóng cây đã xuất hiện thêm một người: “Vương.”
“Nhìn thấy gì rồi?” Nhai Xế hỏi.
Mộng Yểm hổ thẹn cúi gầm mặt, nói: “Vương thứ tội, Việt cô nương phong tỏa quá nghiêm ngặt, thuộc hạ…”
“Không nhìn thấy gì hết?” Nhai Xế lại hỏi.
Mộng Yểm do dự một lúc: “Cụ thể thì không rõ. Nhưng trong lòng Việt công nhân là cảnh lửa cháy đầy trời và máu chảy thành sông. Còn có rất nhiều người chết. Và cả một cảnh liên tục lặp đi lặp lại.”