Dừng lại! Dừng lại! Thôi ngay! Thôi ngay! Chúng ta đều phải, đều phải đi… Chỉ còn lại mỗi mình muội thôi!
Chỉ còn lại mỗi mình muội, thế nên muội nhất định không được quên, nhất định, nhất định…
Việt Cẩm bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, ngồi bật dậy nhìn khắp ra xung quanh, bỗng thấy một nữ tử đầu tóc rũ rượi đang đứng ngoài màn trướng hoảng hốt nhìn mình, mặt mày xanh lét như ma.
Nàng nhanh chóng đặt tay lên Băng Diệm kiếmđặt mé bên cạnh, vừa rút ra được một đoạn thì thấy nữ tử kia cũng đặt tay lên kiếm tư thế rút kiếm giống mình y hệt, đầu óc đang đờ đẫn của Việt Cẩm lúc này mới tỉnh táo lại, ý thức được nữ tử bên ngoài kia chính là mình, là cái bóng của mình trong gương.
Tiếng nước rơi tí tách ngoài hiên như gần như xa, vang vọng, khắc khoải, ánh trăng lọt qua ô cửa sổ, trắng tựa sương. Gió lạnh thổi vào trong phòng liên tục lượn lờ, gào thét, làm màn trướng không ngừng tung bay, chới với không có điểm tựa. Việt Cẩm chỉnh lại tư thế, từ từ thả lỏng cơ thể. Nàng dựa vào đầu giường, giương mắt nhìn đỉnh màn, ánh mắt thoáng mơ hồ.
Có những lúc, ví dụ như đêm tối thế này, nàng sẽ dừng lại, suy nghĩ, rồi tự hỏi: “Những việc mình làm thật sự có ý nghĩa?”
Có, thực sự rất ý nghĩa. Lần nào Việt Cẩm cũng tự trả lời như thế, bởi lẽ nàng không thể không trả lời như thế, huống hồ chi đó vốn là sự thật.
Thế nhưng có rất nhiều chuyện Việt Cẩm không dám nghĩ tiếp.
Những chuyện này, rồi bao nhiêu những chuyện khác, cho dù có ý nghĩa thì đã sao?
Những thứ nàng kì vọng, những thứ nàng muốn bảo vệ, người đó, những người đó, từ lâu đã không còn trên thế gian này nữa rồi.
Xung quanh chỉ còn mỗi mình nàng bơ vơ trơ trọi.
Việt Cẩm mơ màng tự cười khổ.
Bởi vậy, cho dù là mịt mờ đến do dự, cho dù là ghét đến độ căm thù, nàng vẫn phải tiếp tục đi về phía trước, đi mãi, đi mãi, cho đến lúc chết, hoặc cho đến tận cùng của sự tuyệt vọng.
Vì trách nhiệm đã đè nặng trên vai từ lúc mới lọt lòng.
Còn những thứ khác…
Việt Cẩm bỗng nhớ lại “Nếu có lấy ta cũng sẽ lấy nàng” mà Nhai Xế buột miệng nói lúc trước, ánh mắt sáng lên, khóe môi nở một nụ cười ấm áp.
Hắn thích nàng.
Nàng cũng thích hắn.
Trong đêm tối, nụ cười ấy dần trở nên rất đỗi thê lương. Nhưng… vậy thì đã sao?
Cùng lúc đó, tại một gian phòng khác.
Một tiếng “Rắc” đột ngột vang lên, hầm hầm tức giận đã một canh giờ, Nhai Xế vô thức bóp vỡ chén thứ chín của đêm nay.
Tráng hán đứng hầu bên cạnh Nhai Xế mặt đã biến sắc, hắn chịu đựng áp lực khổng lồ để dâng lên chén trà thứ mười lên cho Vương của mình.
Nhai Xế trừng đôi mắt đỏ như máu của mình nhìn chằm chằm vào chén trà trên tay tráng hán, bất giác nghiến răng, ngay khi tráng hán nghĩ rằng Nhai Xế sẽ bóp nát chiếc chén trên tay mình thì hắn lại đột ngột lên tiếng.
“Thực sự nàng không để ý đến ta một chút nào sao?”
Tráng hán run rẩy, thầm nghĩ ngàu không đầu không cuối nói vậy thì ai mà biết được, thế nhưng may mà hắn phản ứng không chậm, đoán ra người Vương nhắc đến là ai: “Là… là Việt cô nương?”
“Nàng ấy thực sự không thích ta một chút nào sao?” Nhai Xế phớt lờ gã tráng hán.
Nhưng tráng hán đáng thương không dám phớt lờ Vương của mình: “Thực ra, thực ra cũng chưa chắc…”
“Nàng ấy ghét ta đến nỗi chỉ chạm vào một chút đã nôn thốc nôn tháo?” Nhai Xế nói ra nguồn cơn, đồng thời vỗ mạnh xuống cái bàn trước mặt khiến nó nhanh chóng hóa thành cát bụi.
Tráng hán há hốc miệng, thụt lùi về sau hai bước, dường như muốn giấu đi sự hiện diện của bản thân. Nhưng tiếc là Nhai Xế đã ngẩng đầu lên, giương đôi mắt thẳm lại nhìn hắn: “Lúc nãy ngươi nói gì?”
Tráng hán giật bắn mình: “Thực ra, thuộc hạ thấy Việt cô nương rất để ý người.”
“Hử?” Nhai Xế lạnh lùng hỏi.
Gần cát tránh hung vốn là bản năng của sinh vật, yêu tộc đương nhiên không ngoại lệ. Vẻ mặt thật thà, giọng điệu trơn tru bắt đầu bịa chuyện: “Việt cô nương là nhân loại, dù bị môn phái dồn đến bước đường cùng phải theo phe chúng ta, thì cho dù bản thân cô nương ấy đồng tình với chúng ta, giống như hiện giờ đang dốc hết sức vì chúng ta, cũng có những điều không tiện nói. Trước đó vẫn còn đối lập, lại chỉ mới tiếp xúc chưa lâu, hơn nữa chúng ta cũng chưa hoàn toàn thoải mái với cô nương ấy. Bởi vậy, khả năng lớn nhất là Việt cô nương vì thích hoặc vì cảm kích, nên yêu ai yêu cả đường đi lối về.” Nói mãi, nói mãi, ngay đến bản thân tráng hán cũng sắp bị chính mình thuyết phục, hắn liếc nhìn thần sắc Nhai Xế , thấy sắc mặt đối phương đã dịu lại, càng thêm tự tin hơn, “Hơn nữa, hồi đó cũng là do Vương đã gài bẫy người ta, Việt cô nương đồng ý tới đây, chẳng phải chứng tỏ ít nhất cô nương ấy cũng không ghét người sao?… Nhưng… rốt cuộc vì sao người lại nghĩ rằng Việt cô nương không thích mình?”
Phản ứng kịch liệt như vậy sao? Tráng hán sững người: “Người chạm vào đâu? Cô nương ấy có đồng ý cho người chạm vào hay không?”
“Không.” Nhai Xế đáp, mặt đã có phần mất tự nhiên, “Là vô tình, chỉ là chạm nhẹ lên… má.” Rốt cuộc hắn cũng không nói lên sự thật.
Chưa đồng ý? Tráng hán hiểu ra: “Thì ra là người giở trò lưu manh với Việt cô nương.”
Nhai Xế: “…”
“Vương à, các cô nương nhân loại không giống với chúng ta. Nghe nói bọn họ rất coi trọng lệnh của cha mẹ, lời của bà mối, tự ý kết giao với nam nhân sẽ phải chịu áp lực rất lớn. Bởi vậy, nếu người thích Việt cô nương, trước hết phải bảo với cô nương ấy rằng người thích người ta, tỏ ý rằng người sẽ cưới người ta chứ không phải chỉ chơi đùa, sau khi được sự đồng ý của cô nương ấy rồi mới được chạm, ôm, hôn…”
Ban đầu Nhai Xế còn có chút mơ hồ, nghe một lúc liền thấy có gì đó không đúng, sau cùng sửng cồ lên: “Ta thích nàng ấy lúc nào?”
Tráng hán sững sốt, trợn tròn hai mắt: “Ngay từ đầu người đã có ý định chơi chán rồi bỏ sao?”
“Lúc nãy chính người nói…” Tráng hán thản nhiên buông một câu.
“Chỉ chạm môi chút chút…” Nhai Xế đột nhiên dừng lại, “Nhân loại rất để ý chuyện này à?”
“Cực kì để ý, đặc biệt là những cô nương dòng dõi quyền quý.” Tráng hán đưa lời khẳng định, sau cùng còn hiếu kì hỏi: “Nếu người đã không thích Việt cô nương, vậy còn lẫn lộn, trăn trở đến tận nửa đêm thế này làm gì?”
Cái này, quả thực, nếu hắn đã không thích nàng thì vì sao… Nhai Xế vốn từ nghèo nàn, cuối cùng cũng tìm được một lí do gượng ép đến mức không thể gượng ép hơn, trong lòng dần dần sững sờ.
“Ta chỉ khó chịu vì nàng ấy ghét ta thôi…”
“…” Tráng hán im lặng nhìn Nhai Xế, quyết định không bóc mẽ đối phương thêm nữa.
Sau đoạn hội thoại, Nhai Xế bắt đầu đứng ngồi không yên, hết quay trái lại quay phải, hắn giật lấy chén trà trong tay tráng hán, uống một hơi cạn sạch, rồi lại bóp chén trà thành bột vụn, quyết định mặc kệ trời bên ngoài còn đang tối om om, vác khuôn mặt u ám đứng bật dậy: “Ta phải đi tìm nàng ấy.”
Tráng hán cũng chọn cách tạm quên đi giờ đang là lúc nào, ân cần mở cửa, thành tâm thành ý nói: “Vương, người nhớ phải tiến hành theo đúng trình tự, từ từ từng bước một đấy nhé.”
Nhai Xế hừ một tiếng, mặt thoáng ửng đỏ, im lặng, đi thẳng ra ngoài, chỉ có điều vừa ra khỏi phòng, hắn bỗng ngẩng đầu lên, hai mắt huyết quang lóe sáng.
“Lúc này mà còn có tu sĩ dám đến… tốt lắm!”
Nửa đêm, vừa mệt vừa ngủ lại gặp ác mộng nên Việt Cẩm bừng tỉnh giữa đêm đen. Sau đó, khó khăn lắm mới cuộn người, mơ mơ màng màng dần chìm lại vào giấc ngủ. Nhưng ngay sau đó, nàng bỗng cảm nhận được linh lực dao động mãnh liệt.
Lần này thì đau đầu rồi, Việt Cẩm nhẹ day hai huyệt thái dương không khỏi thầm than, khi nhận ra hai luồng linh lực dao động kia mình đều cực kì quen thuộc, một là Nhai Xế, người còn lại…
Nàng sững sờ một lúc lâu, rồi bật người dậy, hoang mang đến độ thanh kiếm bên cạnh cũng chẳng kịp mang theo, bước xuống giường, khoác tạm áo ngoài rồi vội vội vàng vàng chạy về phía hai luồng linh lực mà mình mới cảm nhận.
Thương Ngô Sơn rất rộng, nhưng nơi đó không xa phòng Việt Cẩm lắm, rất nhanh, Việt Cẩm nhìn thấy mấy đại yêu vừa tấn công Vân Thủy môn hôm nay trở về đều đang đứng rải rác giữa không trung, không biết là đang quan sát hay thị uy, hoặc giả là cả hai. Trước mắt đám đông là cảnh giao đấu đến long trời lở đất giữa Nhai Xế và Vân Hàn Cảnh.
Gió lạnh suốt dọc đường khiến Việt Cẩm tỉnh táo hoàn toàn. Nàng cũng đồng thời biết rõ trận chiến thế này mình không thể nhúng tay, mà dù có thể thì chen vào thế nào đây? Trong lòng bộn bề tâm trạng, nhìn hai người đang đánh hăng đến mức một mất một còn, nàng thoáng do dự, rồi vẫn bước lên trước một bước. Nơi đang diễn ra trận đấu là rừng trúc bạt ngàn, trận chiến trước mặt nàng không muốn tham gia, nhưng chẳng phải kết cục này do một tay nàng gây nên?
Cảm giác trì trệ dâng lên, khi tỉnh táo trở lại, nàng bỗng nghe thấy tiếng thét hoảng hốt, pha lẫn phẫn nộ của Nhai Xế vang lên: “Việt Cẩm, ra ngoài ngay!”
Đáng tiếc, Việt Cẩm đã chẳng còn thời gian để mà để ý đến giọng nói ấy. Lúc nàng định thần, ngẩng đầu nhìn lên, đôi chân nhẹ đặt vào ranh giới của rừng trúc thì kiếm phong của Vân Hàn Cảnh đã nhắm thẳng vào nàng chém xuống.
Đó là “Li”. Thanh kiếm không có hình dạng, không có màu sắc, bình thường nó chỉ là một thanh kiếm không hề bắt mắt, lặng lẽ nằm trong vỏ, chỉ khi nó muốn hủy diệt một thứ gì đó, toàn thân nó mới tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ như mặt trăng, rất nhanh bay ra ngàn dặm, vẽ nên một đường ánh sáng làm rung động cả tâm hồn, rồi đâm trúng mục tiêu.
… Tỷ như khoảnh khắc này.
Khi sắp đến điểm tận cùng, người ta thường có cảm giác thời gian như chậm lại. Việt Cẩm đứng đó, không còn cảm nhận được cơn gió lạnh cắt da cắt thịt đang gào rít xung quanh mình, nàng chỉ nhìn thấy một chùm sáng càng lúc càng dài, càng lúc càng rực rỡ…
Giây phút đó, gió cũng như ngừng thổi. Mũi như ngửi được thứ mùi dìu dịu thuộc về người đó, Việt Cẩm từ từ, từ từ tỉnh táo lại.
Đầu mũi kiếm chĩa thẳng, “Li” muốn giết nàng, hắn muốn giết nàng… hắn, thực sự muốn giết nàng?
“Việt Cẩm!” Tiếng thét đau thương ấy lại một lần nữa vàng lên, xé tan màn đêm yên tĩnh.
Khóe mắt Việt Cẩm đột nhiên lóe lên một chút ánh sáng, chân dồn sức, đột ngột lùi ra sau.
Vòng kết giới mỏng manh đã không thể nào bảo vệ được nàng, Việt Cẩm ngửa người ra sau tiếp tục thoái lui chạy trốn.
Lưỡi kiếm ba thước như cách một tầng nước, thoáng dao động giữa không trung, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt. Rồi sau đó, ánh sáng lại lần nữa trải đều khắp thiên địa, không có thứ gì có thể ngăn cản nổi.
Trái tim Việt Cẩm đã có thể cảm giác được sự lạnh lẽo, sắc bén kia, khoảnh khắc máu toàn thân nàng như ngừng chảy, đầu đau như búa bổ vì linh lực đã dần cạn kiệt, hình ảnh trước mắt vốn méo mó mơ hồ cũng vì thế mà trở nên tối sầm.
“Việt Cẩm!” Tiếng gọi đau thương của Nhai Xế lại một lần nữa vang lên, Việt Cẩm gắng gượng mở mắt, nàng thấy Nhai