ẩm lúc nãy đã không kiên nhẫn được nữa, đứng dậy bỏ đi. Thêm một lúc nữa, đại yêu còn lại cũng thấy bứt rứt khó chịu, đứng dậy phủi phủi y phục, dạo quanh đại điện một vòng, rồi trở lại sau lưng Việt Cẩm.
Lúc này Việt Cẩm đang cúi đầu tìm hiểu miếng ngọc giản màu đỏ vừa tìm được lúc nãy, tay theo bản năng thò về phía ngọc giản lúc trước đã tìm hiểu xong.
“Xoạt!” Ánh điện màu bạc đột ngột loé lên trong đại điện âm u.
Việt Cẩm đau đớn rụt tay lại, đưa mắt nhìn, tức thì hiểu ra cẩm chế trên miếng ngọc giản mà mình muốn lấy nếu chỉ dựa vào bản thân thì hẳn là không phá được, bát giác nói với người phía sau: “Cảm phiền, miếng ngọc giản này…”
Còn chưa nói xong, phía sau đã thò ra một cánh tay đẹp như ngọc cầm lấy miếng ngọc giản.
Lỗ hổng độ một ngón tay giống như hoa văn trên miếng ngọc giản rung lên, ánh sáng bạc bắn ra sáng chói hơn ban nãy mười mấy lần, không nhấp nháy một lúc như ban nãy mà nhử một bầy rắn nhảy múa, làn ra bốn phía.
Một tiếng “ủa” khẽ vang lên trong đại điện.
Cánh tay thon dài ấy không rụt lại, tiến lên bắt lấy miếng ngọc giản, mạnh mẽ bóp nát thứ ánh sáng bạc đã trải dài ra mấy mét xung quanh.
“Nhai Xế?” Sau khi nhìn rõ chủ nhân của bàn tay, Việt Cẩm hết sức kinh ngạc, lập tức nở một nụ cười, rất khẽ, như có như không, “Bên kia mới đó đã xong hết rồi à?”
“Xong rồi.” Khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười rất nhẹ đó của nàng, trong lòng Nhai Xế bất giác lâng lâng, yêu lực cuồn cuộn tràn vào trong miếng ngọc giản, sau khi kiểm tra thấy không còn cấm chế nào nữa mới vứt qua cho Việt Cẩm.
Việt Cẩm bắt lấy, ôm cuốn sổ lưu trữ ngọc giả vừa tìm được đi về phía chiếc bàn kê sát tường ở phía sau: “Kết quả không tệ chứ?” Dứt lời, nàng thong thả nhìn quanh một lượt, phát hiện tên đại yêu còn lại không biết đã bỏ đi từ lúc nào.
“Nàng sẽ biết nhanh thôi.” Nhai Xế bình thản đáp, nhưng giữa ấn đường thấp thoáng hiện lên sự ngạo nghễ.
Việt Cẩm nhẹ gật đầu, ngồi xuống, trải giấy ra, mài mực, chuẩn bị ghi lại những thứ mình vừa sắp xếp lại. Chỉ là mới viết được vài chữ, giọng Nhai Xế lại bất ngờ vang lên: “Tâm trạng nàng không tốt hả?”
Tay Việt Cẩm run lên, một giọt mực rỏ lên giấy, nhanh chóng lan ra, thành một mảng đen lớn trên giấy Vân Hồ trắng tinh. Cả một tờ giấy đã không còn dùng được, Việt Cẩm cũng không vội thu lại, chỉ ngẩng đầu lên hỏi: “Sao lại hỏi vậy?”
Nhai Xế nhàn nhã dựa vào một cái giá gần đó: “Mài mực viết chữ là để tĩnh tâm, tiếc là chữ của nàng không tĩnh được.”
Việt Cẩm cúi đầu nhìn tờ giấy Vân Hồ mới chỉ có vẻn vẹn hai chữ được viết theo lối chữ thảo: “Cũng không có gì.” Sau khi ngừng lại một lúc khá lâu nàng mới thong thả nói: “Chỉ là cảm thấy có chút kì lạ thôi.”
“Cái gì kì lạ?” Nhai Xế hiếu kỳ hỏi.
Việt Cẩm nhìn Nhai Xế một cái rồi quay đi, ánh mắt thẫn thờ nhìn ra ngoài điện, không có điểm dừng, không có điểm kết thúc: “Chỉ thấy kì lạ vì sao nhưng người ta không muốn giết cuối cùng đều chết trong tay ta, còn những kẻ ta muốn giết…”
Nàng khẽ lẩm bẩm: “Lại không giết chết được.”
Nhai Xế nhìn Việt Cẩm, mùi hương nhàn nhạt của gỗ thanh đàn vây xung quang hắn. Hắn thấy khuôn mặt nàng chìm trong ánh sáng, một nửa mềm mại, nhẵn nhụi như ngọc, một nửa cứng rắn, lạnh lẽo như đá.
“Việt Ninh Song nhảy vũ khúc Thịnh thế phồn hoa là do nàng hả?” Nhai Xế đột ngột lên tiếng.
Chuyển chủ đề quá nhanh, Việt Cẩm sững người rồi mới trả lời: “Sao lại hỏi vậy?”
“Chỉ là hỏi một tiếng thế thôi.” Nhai Xế bình thản đáp, “Vì sao lại dạy con bé nhảy vũ khúc Thịnh thế phồn hoa chứ?”
Cảm nhận được Nhai xế không vui, Việt Cẩm khẽ nhíu mày, sau đó khuôn mặt dần giãn ra: “Bởi vì cô bé muốn lấy lòng huynh.”
“Bởi vậy nàng liền sắp đặt cho nó lấy lòng ta?” Nhai Xế trừng mắt nhìn Việt Cẩm.
Việt Cẩm có chút dở khóc dở cười: “Được một cô bé lấy lòng không tốt sao? Mặc dù tính tình không được tốt lắm, nhưng nhìn từ một góc độ khác cô bé đó cũng rất thú vị, dùng để điều hoà tâm trạng thực ra cũng không tệ.” Những lời này của nàng là thực lòng.
Nhai Xế cười lạnh một tiếng, trào phúng đáp: “Ta còn tưởng nàng sẽ nói là cưới con bé cũng không tệ.”
“Nếu huynh thực sự muốn cưới con bé, ít nhất cũng phải đợi đại sự ổn định đã.”
“Hử?” Vẻ mặt Nhai Xế đã dịu lại vài phần.
“Cô bé không chịu được áp lực.” Việt cẩm cười, “Huynh hiểu ý của ta mà.”
Mắt Nhai Xế loé lên, nói ra những suy nghĩ rất thật trong lòng: “Ta nghĩ quan hệ giữa nàng và con bé rất tốt…Vũ khúc đó mà nàng cũng dạy. Đó là vũ khúc cung đình của Việt Thị nắm đó phải không? Nghe nói chỉ có công chúa và cung phi mới biết….”
“Người còn giữ không nổi, vũ khúc cung đình gì chứ.” Việt Cẩm cười nhạt, cũng không giải thích tại sao mình lại biết, chỉ nói: “Còn về phần tại sao ta dạy cô bé, không phải vì huynh sao?”
“Ta?” Nhai Xế ngẩn ra.
“Đúng thế, nếu không phải vì ‘ca ca’ như huynh không quan tâm đến ‘muội muội’ này ra sao, ta phải đưa ra hạ sách này chắc ?” Việt Cẩm nghịch ngợm nhấn mạnh hai chữ “ca ca” và muội muội ”, “Nếu cha mẹ đã không còn, đại ca cũng không thương, tiểu muội đương nhiên đành phải cân nhắc xem làm sao tự bảo vệ, làm sao sống cho thoải mái.”
Nhai Xế nghẹn họng, đang định phản bác, nghĩ lại mình từ đầu đến giờ quả thực cũng chưa từng thể hiện thái độ gì, nếu không Việt Cẩm sẽ không phải uống rượu với Bạch Cốt cả một ngày trời như thế. Nhưng hắn không thể hiện thái độ là vì tin tưởng Việt cẩm có thể tự mình giải quyết, huống hồ ngày tháng sau này còn dài, lẽ nào nàng cứ có chuyện là lại lôi hắn ra? Nhưng hắn thực không đoán ra Việt cẩm lại làm thế, hơn nữa chẳng phải lúc đó nàng còn bị thương nặng…
Nhai Xế thấy rối rắm. Không phải vì hắn đã làm sai, mà vì hắn biết rõ mình đã làm đúng, nhưng lại không nhịn được mà phản bác lại chính mình, rồi tìm cách chứng minh mình đã làm sai hoặc đã làm không tốt….
“Chết tiệt! ” Trong điện chợt vang lên giọng nói ảo não của Việt Cẩm.
Nhai xế cuối cùng cũng dứt ra khỏi mớ bòng bong biện luận của chính mình, hỏi: “Sao thế? ”
“Sót mất một miếng ngọc giản. Ta nhớ rõ là đã tìm ra rồi mà.” Việt Cẩm cố nén sự mệt mỏi và lo lắng, đứng dậy đi về phía cái giá để tìm.
“Nàng lấy những thứ này làm gì?” Nhai Xế đứng yên tại chỗ, hỏi bâng quơ.
Câu hỏi này trước đó Việt cẩm cũng được hỏi, nhưng vì người hỏi là Nhai Xế, nên nàng cũng trả lời cặn kẽ hơn : “Ta đang tìm phương pháp có thể khiến yêu tộc vận dụng yêu lực luyện ra pháp khí.”
Nhai Xế nghe vậy không tránh khỏi sửng sốt, đứng thẳng người: “Muộn thế này nàng còn ở đây tìm tìm kiếm kiếm là vì nguyên nhân này sao ?”
Việt Cẩm không cố tìm hiểu ý nghĩa thực sự trong lời nói của Nhai Xế, nương theo cách nghĩ của mình mà buông tiếng: “Chỉ là một suy nghĩ cách đây lâu lắm rồi, muốn thực hiện nhưng xem ra còn nhiều vấn đề.”
Lúc nói chuyện, Nhai xế không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh Việt Cẩm, cúi đầu nhìn người vẫn đang bận rộn không ngừng, như bị ma sai quỷ khiến hắn nói một câu: “Nếu có lấy, ta cũng sẽ lấy nàng.”
Lời vừa nói ra, ngay đến Nhai Xế cũng phải giật mình, chưa kịp nhìn phản ứng của Việt Cẩm, hắn đã vội vàng chữa lại: “Cũng phải lấy một người thời khắc nào cũng nghĩ đến yêu tộc.”
Giải thích xong, Nhai Xế mới thấp thỏm nhìn về phía Việt Cẩm, khi thấy đối phương vẫn vùi đầu tìm kiếm, đầu càng cúi thấp hơn, đến khuôn mặt cũng bị mái tóc che mất một nửa, xem ra nàng hoàn toàn không để vào tai những lời hắn nói.
Trong cơn tức giận, hắn dường như thấy cả một chút cảm giác chua xót cổ quái không thể diễn ta thành lời, Nhai Xế hằm hằm tiến lên một bước: “Việt Cẩm, nàng…”
“Tìm ra rồi!” Việt Cẩm vừa khẽo cũng lôi một miếng ngọc giản bằng hoàng ngọc ra, lúc quay đầu định nói điều gì với Nhai Xế, liền chạm vào thứ gì đó mềm mềm, man mát.
Hai đôi môi bất ngời tiếp xúc, hai người đồng thời im bặt, trong điện bỗng chốc trở nên yên tĩnh, chỉ có mùi hương nhàn nhạt đặc thù của gỗ thanh đàn bỗng nồng hơn, lặng lẽ chiếm cứ tất cả không gian, từ bốn phương tám hướng ập đến, thong dong mà mạnh mẽ.
Sửng sốt mấy giây, Nhai Xế định thần lại trước, lùi ra sau một bước, đang ngập ngừng đắn do xem nên mở miệng thế nào, thì thấy người đối diện đã lấy lại bình tĩnh, kế đó sắc mặt trắng bệch, lát sau…Việt cẩm quay người, nôn thốc nôn tháo.
Nhai Xế mặt xanh lè, mở to đôi mắt hoàn toàn không dám tin tình cảnh trước mặt.
“Khụ khụ…oẹ…khụ khụ…” Việt Cẩm đem tất cả những thứ trong dạ dày nôn ra sạch sẽ, sau đó phải khó khăn lắm mới áp được cơn buồn nôn cuộn lên trong bụng dừng lại. Lúc nàng đứng thẳng người để hồi lại chút sức lực, bỗng thấy Nhai Xế bên cạnh sững người nhìn mình, bất giác đờ người ra: “Chuyện này…”
“Chuyện này cái gì?” Nhai Xế cảm thấy lúc này mình vẫn còn có thể nói ra được câu này đúng là một kì tích.
Việt Cẩm không cách nào giải thích.
Nhai Xế nghiến răng, không nói gì, đá đổ cái giá bên cạnh, bước ra khỏi đại điện trong tiếng ngọc giản rơi loảng xoảng.
Chỉ còn lại một người, đại điện rất nhanh chìm trong yên tĩnh.
Việt Cẩm đứng đó, trong miệng toàn là vị chua còn sót lại sau trận nôn, nàng cúi xuống nhặt miếng ngọc giản vừa nãy đang rơi trên đất, trong tích tắc cúi xuống ấy, vẻ mặt nàng yếu đuối mà đau đớn.