y bước đến bên cạnh Quách sư huynh đang ngã sấp mặt xuống đất, vội vàng kiểm tra, xác định đối phương vẫn còn một chút hơi thở yếu ớt, mới tạm thời yên tâm. Cắn răng, cậu lại lần nữa cúi người muốn đỡ Quách sư huynh đang ngã trên đất lên, bỗng cậu thấy xung quang trở nên tối đen.
Đây là….Ngô Tử Tề hốt hoảng ngẩng đầu thì thấy ba ngọn gió lớn với màu sắc khác nhau đang lơ lửng trên bầu trời, mà ngọn gió ở giữa là một thanh trường kiếm khổng lồ màu đen dài đến cả trăm mét, bóng râm ở xung quanh cậu lúc này chính là do trường kiếm tạo ra.
Ngô Tử Tề nhẹ chớp mắt, cậu thấy trường kiếm trong không trung hạ xuống, sau đó…đột nhiên cậu mở to hai mắt, to hết cỡ, đến nỗi rách cả đuôi mắt, chảy cả máu, cậu nhìn thấy thanh trường kiếm màu đen đó, không có va chạm dữ dội, không có tiếng rít gào sắc lạnh, mà trực tiếp xuyên qua đại trận cuối cùng bảo vệ Thương Ngô Sơn, rất nhẹ nhàng, rất đơn giản, như xuyên qua một tờ giấy, xuyên qua, rồi phá nát.
Giây phút đó vô số mảnh vỡ màu vàng nhạt bay lả tả giữa không trung, các loại phù triện do ánh sáng vàng nhạt dệt nên giống như cát, bị gió thổi bay tứ tán, những điểm sáng ấy lấp lánh đầy trời, đẹp khôn tả xiết, cũng trào lộng đến vô cùng.
Đất trời, núi non rung chuyển ầm ầm, Ngô Tử Tề loạng choạng ngã ngồi xuống đất, cuối cùng cũng sực tỉnh, khuôn mặt tái mét, cậu chẳng buồn nghĩ xem Vân Thuỷ Môn thế nào, yêu tộc ra sao, cúi người dìu Quách sư huynh vẫn còn bất tỉnh nhân sự lên, cố gắng đi về phía trước.
Trong sơn đạo, thỉnh thoảng có những hòn đá nhỏ từ trên trời rơi xuống, Ngô Tử Tề vấp ngã dúi dụi nhưng không ngừng tìm đường chạy trốn, khó khăn lắm mới qua được lối đi nhỏ hẹp cheo leo bên vách núi, chuyển sang đợn đường bằng phẳng, rộng rãi. Nhác thấy bóng dáng mấy người đang đứng ở phía trước, cậu mừng rỡ hô lên: “Các sư huynh, sư tỷ ở phía trước, xin hãy giúp đỡ, đệ là Thiên Kiếm…”
Cậu đột nhiên im bặt, đồng tử co lại, phản chiếu vẻ mặt kinh ngạc của Việt Cẩm.
“Thiên Kiếm, đồng môn với ngươi à?” Bầu không khí tĩnh mịch bị Bạch Cốt phá vỡ. Hai đại yêu còn lại mặc dù không nói gì, nhưng cũng cực kì hứng thú hết nhìn Việt Cẩm lại chuyển qua Ngô Tử Tề.
Việt Cẩm im lặng một lúc rồi gật đầu lên tiếng xác nhận: “Trước đây là đồng môn.”
Bầu không khí lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng, ba đại yêu đứng rải rác quanh người Việt Cẩm, cũng không ai lên tiếng.
Nhưng bầu không khí không vì thế mà dịu đi chút nào, có lẽ là vì ánh mắt càng lúc càng phức tạp của Việt Cẩm chăng?
Ngô Tử Tề gắng gượng nãy giờ rốt cuộc cũng lùi ra sau một bước, nghẹn ngào nói với Việt Cẩm: “Việt sư tỷ, sư tỷ, tha cho đệ, tha cho đệ đi, đệ sẽ không nói ra đâu, ít nhất nể tình trước đây…”
Việt Cẩm khẽ nhắm mắt, hàng lông mi dài khẽ run, rung động mỏng như cánh ve, nhẹ như cánh bướm, dưới ánh nắng ấm áp, mang ve dịu dàng, yếu ớt.
Dường như có một luồng sức mạnh không rõ tên tràn vào lồng ngực, Ngô Tử Tề lấy hết can đảm nói: “Việt sư tỷ, đệ vẫn luôn cảm thấy, cảm thấy tỷ có…”
“Lí do gì đó”, bốn chữ này còn mắc nghẹn nơi cổ họng Ngô Tử Tề, vẫn còn chưa kịp nói ra, trường kiếm của Việt Cẩm, chuẩn xác mà thản nhiên đâm qua trái tim cậu.
Một vùng lạnh lẽo.
Ngô Tử Tề vẫn đứng thẳng, vẻ cầu xin và mờ mịt đồng thời hiên lên trên mặt cậu, hình thành một vẻ mặt quái dị khó diễn tả thành lời.
Việt Cẩm bắt buộc mình phải nhìn cho rõ khuôn mặt hãy còn non nớt kia, sau đó nàng dần thu lại trường kiếm: “Bên trên hòm hòm rồi phải không?”
“Hòm hòm rồi.” Lần này, ngoài Bạch Cốt ra, lần đầu tiên đại yêu đáp lới Việt Cẩm.
Việt Cẩm không nhiều lời, quay người đi thẳng lên phía đó, Bạch Cốt chìm trong im lặng rồi lặng bước theo Việt Cẩm.
Chỉ còn hai đại yêu vẫn sững sờ đứng đó.
“Chết rồi à?”
“Chết rồi! ”
“Nhóc con này từng có mâu thuẫn với nàng ta?”
“Mâu thuẫn xem ra không giống, nhưng có chút giao tình thì có nhiều khả năng hơn.”
Đại yêu gợi chuyện cười hì hì nói: “Ta cũng nghĩ thế, đối lập với những kẻ có chút giao tình những giao tình không đủ sâu là phiền phức nhất, giết cũng khó, giữ lại cũng khó, nếu không chú ý sẽ ít nhiều đưa ra quyết định không tỉnh táo.”
“Nhưng có vẻ nàng ta rất dứt khoát.” Đại yêu còn lại chưa thể hiện thái độ.
Đại yêu gợi chuyện “ừm” một tiếng, đưa lời cảm thán: “Ít nhất cũng đủ nhẫn tâm.”
Hắn không nói về Việt Cẩm nữa, chỉ vào kẻ bị thương trước mặt, hỏi : “Kẻ còn lại thì sao ?”
“Chỉ là con kiến hôi còn thoi thóp chút hơi tàn mà thôi.” Đại yêu còn lại cười khinh thường, phất tay áo, chẳng buồn nhìn thêm, lập tức cưỡi yêu phong bay lên đỉnh núi.
Đại yêu gợi chuyện vội nói :“Đợi đã, ngươi chạy nhanh thế làm gì ? Tốt xấu cũng lưu lại cho ta một chút thể diện chứ!” Rồi cũng vội vàng bỏ đi.
Không ai chú ý tới, kẻ được Ngô Tử Tề gọi là Quách sư huynh đang ngã sấp xuống đất hơi cử động ngón tay.
*
Bồng Sơn Thiên Kiếm, vầng tịch dương đỏ quạnh toả ra hào quang vạn trượng, thẩm thấu vào từng áng mây, đỉnh núi, thiên địa cũng vì thế mà trở nên ấm áp.
Sự tĩnh lặng phía sau núi bị những tiếng bước chân và tiếng hít thở dồn dập phá vỡ, đệ tử chấp sự của Thiên Kiếm Môn cầm kiếm, vội vàng chạy lên ngục sám hối trên đỉnh núi, chưa nhìn thấy cự thạch trước cửa ngục đã gào lên :
“Đại sư huynh, đại sư huynh!”
Cự thạch vẫn sừng sững bất động trước cửa ngục sám hối, nhưng người đang lặng lẽ đứng bên vách núi lúc này lại cau mày định thần, mặc dù bất mãn, nhưng trên mặt vẫn rất ôn hoà, chính là Hứa Đình Viễn: “Có chuyện gì mà làm ầm ĩ hết cả lên thế?”
Gã đệ tử chấp sự kinh ngạc: “Nhị sư huynh, huynh cũng ở đây à?” Hắn lập tức nói tiếp: “Huynh cũng mau đến điện Chính Đức đi ! Chưởng môn đang triệu tập chúng đệ tử nội môn đến nghị sự.”
Hức Đình Viễn nghe vậy không khói giật mình: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Mặt gã đệ tử chấp sự thoáng hiện lên vẻ bi thương: “Vân Thuỷ Môn bị yêu tộc công phá, nội môn đệ tử trở lên đều không ai may mắn thoát được, nghe nói đặc biệt là trưởng lão, chết đến nỗi….”
“Sao…” Hứa Đình Viễn kêu lên thất thanh, nhưng rồi lập tức quay đầu nhìn về phía ngục sám hối.
Gã đệ tử chấp sự thấy vậy theo bản năng cũng nhìn theo hướng Hứa Đình Viễn đang nhìn, những lời trong miêng bất giác nghẹn lại.
Đúng lúc này, tiếng răng rắc khe khẽ vang lên. Gã đệ tử chấp sự theo tiếng động nhìn sang liền thấy cự thạch phong toả ngục sám hối từ từ nứt ra một khe hở dài bằng ngón tay ở chính giữa, sau đó thì dừng lại.
Đây là cái gì chứ ? Còn đang chưa hiểu có chuyện gì xảy ra, gã đệ tử chấp sự lại nghe thấy cự thạch “rắc” một tiếng, khe hở dừng lại lúc nãy đã như mạng nhện lan ra bốn phía với tốc độc điên cuồng, cho đến khi bao phủ cả cự thạch.
Gã đệ tử chấp sự nhìn đến ngây người. Tiếng động từ trong cự thạch vọng đến không vì thế mà dừng lại, chỉ nghe một chuỗi tiếng nổ lách tách liên tiếp vang lên, rồi ánh sáng xanh loé sáng, “ầm” một tiếng, cự thạch bất thình lình nổ tung, bắn tung các mảnh vỡ ra khắp bốn phía. Nhưng sự việc chưa kết thúc, trong quá trình cự thạch bị chia ra thành vô số mảnh nhỏ bay tứ tán, những mảnh nhỏ lần nữa nổ tung, rồi tiếp tục nổ thành cát bụi tiêu tán giữa đất trời.
Thông đạo tối om trong ngục sám hối thình lình xuất hiện tiếng rít ù ù rợn người như con ngựa hoang được thoát dây cương, mặc sức gào thét, chui ra khỏi thông đạo, càn quét đỉnh núi, rồi cười khùng khục chui vào tai hai người đang đứng trên đó.
Dưới ánh tịch dương, trong cát bụi đầy trời, một bóng người từ thông đạo đi ra, đương nét anh tuấn, cương nghị, như tùng, như trúc, càng giống như một thanh thần binh đã được rút ra khỏi vỏ, cực kì sắc lạnh.
“Vân Thuỷ Môn đã diệt môn thế nào? Trận chiến kéo dài trong bao lâu?” Một giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Cảm giác lạnh lẽo từ tim trực tiếp truyền thẳng lên đầu, gã đệ tử chấp sự rùng mình một cái, đinh thần lại đáp: “Từ sáng nay! Trận chiến chỉ kéo dài trong nửa ngày, và kết thúc một canh giờ trước.”
“Tất cả trận pháp hộ sơn của Vân Thuỷ Môn đều bị phá cả à?” Ánh mắt Vân Hàn Cảnh tối lại, đôi đồng tử xanh thẫm lúc này dường như trở thành một viên bảo thạch không có sự sống, không có thực tế.
Gã đệ tử chấp sự do dự một lát: “Đệ cũng không rõ lắm, nhưng nghe bọn họ nói…Trong số các trận pháp hộ sơn của Vân Thuỷ Môn hình như chỉ có Diệt Thế Cửu Âm trận cuối cùng là còn có chút tác dụng, về phần những trận pháp khác, hình như không chút tác dụng. Còn có, còn có…” Hắn ấp a ấp úng.
“Việt Cẩm cũng ở đó?” Vân Hàn Cảnh thản nhiên hỏi.
“Tất cả trận pháp ở đó là do muội ấy phá?” Câu hỏi, những thực ra không chứa bao nhiêu hàm ý nghi vấn.
“Đại sư huynh…” Gã đệ tử chấp sự ấp úng không biết nên nói gì, bỗng thấy đại sư huynh nhắm hờ mắt lại, tay đặt lên chuôi kiếm bên hông.
Một cơn chấn động kịch liệt đột ngột từ chân núi vọng đến.
Gã đệ tử cấp sự giật mình kinh ngạc, theo phản xạ nhìn khắp xung quanh, liền thấy dãy núi lớn nhỏ trùng điệp ầm ầm sụp xuống trong tiếng huyên náo rung trời, cát bụi mù mịt, núi lở, đất đá vỡ vụn.
Khoảnh khắc cát bụi ngút trời cũng dần tiêu tán. Gã đệ tử chấp sự giương mắt nhìn lên chỉ thấy những dãy núi lớn nhỏ xung quanh ngục sám hối đã hoàn toàn biến mất, giống như từ xưa đến này chưa bao giờ tồn tại.
Hắn ngơ ngác nhìn Vân Hàn Cảnh thì thấy đối phương từ từ mở mắt ra…
Sau đó, khói tản, mây tan, mọi âm thanh đều im bặt.
*
Đêm đó, trong Vân Thuỷ Môn trên Thương Ngô Sơn.
Sự thảm khốc lúc ban ngày mới chỉ diễn ra có mấy canh giờ mà mọi người lại có cảm giác giống như trải qua hàng thế kỉ. Dường như mọi diễn biến chỉ còn mang máng, mơ hồ.
Trong điện Thiên Nhuệ của Vân Thuỷ Môn, Việt Cẩm cùng ba đại yêu khác khó khăn lắm mới phá giải được cấm chế, không có Bạch Cốt sắp xếp lại số lưu giữ ngọc giản thực có chút cảm giác lực bất tòng tâm.
Đây không nghi ngờ gì là việc cực kì khô khan, không đến nửa canh giờ sau, đại yêu đang chơi đùa cùng với đám quái trùng màu xanh đậm trên tay mất kiên nhẫn đầu tiên, hừ một tiếng rồi đi ra ngoài.
Hai người khác cũng gật gà gật gù giở bừa điển tịch ra xem, thấy đồng bạn bỏ đi, nhìn nhau một lúc, rồi quay sang nhìn Việt Cẩm vẫn đang cố sắp xếp lại ngọc giản, hoàn toàn không chú ý gì đến xung quang, lên tiếng hỏi:
“Việt cô nương, cô đang làm gì vậy?”
“Sắp xếp lại.” Việt Cẩm tuỳ tiện đáp.
Người vừa hỏi nhủ thầm chẳng lẽ ta lại không biết cô đang sắp xếp lại hay sao? Cái ta không biết là vì sao cô lại muốn sắp xếp nó? Suy cho cùng yêu tộc căn bản không dùng đến những thứ này…Hắn gắt gỏng: “Sắp xếp lại những thứ này làm gì?”
“Chuyển thành thứ yêu tộc có thể dùng.” Việt Cẩm tìm tìm bới bới cả nửa ngày trời, mới lôi ra một ngọc giản màu đỏ.
Việt Cẩm vừa nói xong, hai đại yêu giật mình kinh ngạc, tranh nhau hỏi: “Có thể thật á?”
Việt Cẩm quay đầu lại nhìn bọn họ: “Thử một chút thôi.”
Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt hai đại yêu.
Việt Cẩm cũng không để tâm, chỉ tiếp tục làm việc của mình.