Trời trong gió mát, ánh nắng ấm áp trải xuống, dễ dàng hấp dẫn con sâu ngủ vốn tiềm tàng trong cơ thể. Đứng ở lưng chừng Thương Ngô Sơn, Ngô Tử Tề ngáp lần thứ mười ba kể từ khi ra ngoài đến giờ.
Người bên cạnh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa: “Ngô sư đệ, nếu đệ đã buồn ngủ đến thế thì có thể quay về nghỉ ngơi, ta không để bụng đâu!” Hắn nhấn mạnh mấy chữ cuối.
Ngô Tử Tề lấy tay lau nước mắt, xấu hổ cười làm lành: “Quách sư huynh, thực ra không phải đệ buồn ngủ mà là nắng ấm thoải mái quá.”
“Nắng ấm thoải mái quá? Đệ có còn là một người tu đạo nữa không? Chỉ cần luyện đến nhập môn tầng thứ ba là đã không còn sợ nóng lạnh…” Quách sư huynh đột nhiên im bặt.
Sắc mặt Ngô Tử Tề tối lại, rồi cậu cười: “Đệ quả thực vẫn không tiến bộ, đến giờ mới chỉ đạt tầng thứ hai.”
Gã sư huynh họ Quách nghe vậy liền ngượng nghịu, vội vàng đưa lời an ủi: “ Nói cho cùng cũng là lỗi của yêu nữ kia, đệ vốn dĩ đã có tu vi tầng thứ tư, nhưng bị yêu nữ đó tập kích, bỗng chốc rớt xuống nhập môn tầng thứ hai.”
Ngô Tử Tề im lặng không đáp.
Quách sư huynh cũng không nói thêm, suy cho cùng môn phái xảy ra chuyện chẳng tốt đẹp gì như thế, quả thực chẳng phải là chủ đề thú vị: “Đệ cũng đừng lo, mặc dù nói những pháp khí quý giá mà phẩm kì hội lần này đưa ra không đến phần chúng ta, nhưng muộn một chút tự nhiên sẽ có buổi tụ hội do đệ tử các phái tổ chức, đến lúc đó sử dụng mấy viên đan dược nhị, tam phẩm, không sợ không hồi phục được linh lực.”
“Đa tạ sư huynh, đệ hiểu rồi.” Ngô Tử Tề nở một nụ cười gượng gạo, trong lòng bất giác nghĩ tới đêm Việt Cẩm rời bỏ sư môn.
Cái đêm âm u không chút ánh sáng ấy, thực sự là một cơn ác mộng kể từ khi cậu bắt đầu hiểu chuyện cho đến giờ. Trong bóng tối, không biết từ chỗ nào vọng lại một tiếng rên rỉ; không biết chỗ nào có sư huynh ngã xuống; cũng không biết…không biết mình có thể sống tiếp đến giây sau hay không?
Nhưng cho dù như thế, cho dù cậu biết tin Hạ Lam Duyệt sư tỷ và các sư huynh khác đã chết, thậm chí cho dù bản thân cậu cũng bị trọng thương, may mắn lắm mới thoát chết, tại sao cậu vẫn cảm thấy….cảm thấy Việt Cẩm sư tỷ không phải là người như thế?
Không phải như thế…
Khoảnh khắc các ngón tay Ngô Tử Tề run lên bần bật.
“…Sư đệ, Ngô sư đệ?” Giọng nói của Quách sư huynh vang bên tai Ngô Tử Tề.
Ngô Tử Tề giật mình: “Sư huynh?”
Quách sư huynh cau mày, vẻ mặt có chút khinh thường: “Đang nói chuyện bình thường mà cũng xuất thần được?” Rồi vỗ vai Ngô Tử Tề, “Ta hỏi đệ tinh thạch có đủ không, nếu không đủ ta có thể cho đệ mượn tạm một ít. Nếu trong khoảng ba đến năm mươi viên thì không có vấn đề.”
Ngô Tử Tề đương nhiên cũng thấy được sự khinh thường đó, nhưng cậu không oán hận, ngược lại còn cảm thấy cảm kích. Thực ra, giới tu đạo là vậy, có bản lĩnh thì đi đến đâu cũng được coi trọng, không có bản lĩnh thì đi đến đâu cũng bị coi thường. Vậy mà Quách sư huynh còn băng lòng giúp đỡ cậu…
Ngô Tử Tề nghĩ vậy, đang định mở miệng chuẩn bị cảm ơn đồng thời từ chối khéo, thì bỗng nghe thấy có tiếng chuông nặng nề văng vẳng vang lên, linh lực khổng lồ hình mũi tên màu vàng nhạt rẽ tầng mây, bắn thẳng về phía xa.
Luồng linh lực cuồn cuộn chấn động tam linh này muốn không chú ý cũng khó. Hai người đang đứng canh gác đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn. Lát sau, Quách sư huynh ngậm ngùi nói: “Mọi người nói Vân Thuỷ môn là đệ nhất luyện khí trong giới tu đạo, thấy được một phần cũng có thể suy ra được toàn bộ. Đệ xem, sức mạnh của chuông trấn hồn trực tiếp tác động lên tâm ấn của ta và đệ, cũng may chỉ dùng để cảnh báo, nếu là đối địch…” Hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Ngô Tử Tề cũng vậy: “Cảnh báo cái gì?”
Vừa nói xong, tiếng rít gào sắc lạnh vang len khắp cả dãy núi, mây bay cuồn cuộn, cây cỏ ngã rạp, xác xơ, bầu trời trong xanh bỗng đâu mây đen ùn ùn kéo đến rồi nhanh chóng tụ lại, chẳng mấy chốc thấp thoáng hiện lên một khuôn mặt gớm ghiếc như cái đầu lâu.
“Đó là gì vậy?” Ngô Tử Tề há hốc miệng, thậm chí không cần vận chuyển linh lực để thăm dò, hắn cũng có thể cảm nhận rõ luồng khí quái dị mà đám mây đen tản ra kia mang tới.
Mặt Quách sư huynh tái mét, trong mắt là nỗi sợ hãi không khó nhận ra: “Đã đứng trên sườn núi rồi, sao có thể cảm nhận được hơi thở của yêu tộc rõ nét như vậy chứ? Đại trận hộ sơn của Vân Thuỷ Môn…”
Dường như ứng với suy đoán của Quách sư huynh, trên bầu trời Thương Ngô Sơn đột nhiên bay lên hàng loạt dải sáng màu vàng chói. Những dải sáng này xoay tròn, biến hoá, đồng thời đan xen với hàng loạt phù triện, toả ra ánh sáng vàng nhàn nhạt, bao trùm lên cả Thương Ngô Sơn, hơi thở quái dị đè lên trái tim hai người cũng theo đó mà biến mất.
Ngô Tử Tề vừa thở phào một hơi thì bỗng thấy Quách sư huynh ở bên cạnh không chỉ mặt tái mét mà trán đã đổ mồ hôi lạnh, kinh ngạc hỏi: “Sư huynh?”
Quách sư huynh không nhìn Ngô Tử Tề, hắn thậm chí còn không nghe thấy Ngô Tử Tề nói gì, chỉ nhìn chằm chằm lên trởi, lắp bắp: “Đây, đây là…”
Ngô Tử Tề mơ mơ màng màng ngước nhìn lên, thấy có đủ các loại yêu tộc hình thú kì dị tập trung bên ngoài màn sánh sáng màu vàng, đen ngòm một mảng lớn, che phủ cả đất trời, nhiều không đếm xuể.
*
Ở một nơi cách bọn Ngô Tử Tề không xa.
“Diệt Thế Cửu Âm trận.” Mày Việt Cẩm hơi nhíu lại, đặt trận bàn trong tay xuống, lùi ra sau mấy bước, rồi trở lại giữa đám yêu tộc.
Đây là một đỉnh núi rộng khoảng mấy trượng vuông bên cạnh Thương Ngô Sơn, dốc đứng cao nghìn trượng, lơ lửng giữa từng không, có thể nhìn rõ bốn phái xung quanh, trời đất xa xôi nhìn không sót thứ gì.
Bạch Cốt đứng bên cạnh Việt Cẩm, xung quanh còn có ba đại yêu nữa, kẻ đứng, kẻ ngồi, kẻ lơ là, kẻ cảnh giác, ai ai cũng đã phóng thích khí thế của mình, nếu có người tu đạo nào nhìn từ xa liền có thể phát hiện ra chỗ này có các loại yêu phong đủ màu xông thẳng lên trời, trực tiếp uy hiếp trời xanh, quả thực là trắng trợn không chút kiêng dè. Quanh người Bạch Cốt cũng được bao bởi một lớp khí đen, trên mặt cũng phủ một lớp tử khí màu xanh đạm, sợi xích bằng xương thoắt ẩn thoắt hiện trong màn khí, hắn hỏi: “Không phá được à?”
Sắc mặt Việt Cẩm hơi tái, càng làm nổi bật ánh mắt sắc bén như lưỡi dao của nàng: “Trận pháp này ta thật hết cách, chỉ có thể cứng chọi cứng thôi.” Ngừng một lát, nàng nói tiếp: “Với tu vi hiện tại của ta, chỉ cần không có gì bất ngờ, trận pháp này hộ sơn chính thức lưu lại cuối cùng đều không thể lay chuyển. Vân Thuỷ Môn chọn trận pháp này chưa chắc đã là chuyện không hay.”
Đại yêu ngồi ở vách núi bên cạnh Bạch Cốt cười rộ lên, giọng nói như kim như ngọc, không phân biệt được là nam hay nữ: “Nếu không có những huyễn hoặc, biến ảo của trận thế và pháp khí thì những tu sĩ kia sao có thể là đối thủ của ta. Cứng chọi cứng? Đây chỉ là một cái mai rùa khá to mà thôi.” Hắn bỗng nhiên “ủa” một tiếng, “Lại đến nữa à? Lớp người ngã xuống, lớp sau lại lên.”
Hắn chỉ tay một cái, yêu lực màu xanh đậm từ đầu ngón tay bắn ra, chỉ một tia yêu lực nho nhỏ nhưng lên đến giữa không trung trong tích tắc liền hoá thành vô số quái trùng, bay vù vù, trong nháy mắt đã lao về đám tu sĩ đang ngự kiếm phi hành, bao vây bọn họ lại, hình thành một quả cầu màu xanh đậm khổng lồ. Chẳng mấy chốc tiếng gào thét thê lương từ đằng xa vọng đến, thêm một lúc nữa, đám mây xanh từ từ quay trở lại, nơi vốn có tu sĩ xuất hiện, nay đến một mẩu xương cốt cũng chẳng còn.
Hòn đá nhỏ đột ngột xuất hiện không làm dấy lên dù chỉ một chút động tĩnh trên đỉnh núi. Đại yêu ngồi bên vách đá cười như không cười nói, “Đến lượt chúng ta rồi”, sau đó một tay chống xuống đất, mang theo đám quái trùng, từ trên đỉnh núi cao ngàn trượng nhảy xuống, nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa.
“Cái gã này vẫn thích khoe khoang như thế.” Một đại yêu khác chậc lưỡi một tiếng.
Gã cuối cùng tiếp lời: “Chúng ta cũng đi thôi, Vân Thuỷ Môn này…” Hắn lặng lẽ cười, phất tay gọi yêu phong ra, bay về nơi ánh sáng vàng nhạt nhấp nháy kịch liệt ở phía trước.
Trong nháy mắt, trên đỉnh núi chỉ còn lại Việt Cẩm và Bạch Cốt đang rảnh rỗi không có việc gì làm bên cạnh: “Chúng ta cũng đi chứ?”
Bạch Cốt kinh ngạc ra mặt, nhưng rồi lập tức hưng phấn gật đầu, đạp lên lưỡi hái bằng xương dưới lòng bàn chân, cùng Việt Cẩm lúc này đã đặt chân lên kiếm, bay đến Thương Ngô Sơn.
*
Máu, khắp nơi đều là máu. Máu chỗ đậm chỗ nhạt nhiễm đỏ cả cỏ cây, sắc màu lạnh lẽo soi bóng bầu trời xanh trong, khiến cho ông trời cũng bất giác phải trầm mặc.
Đại quân yêu tộc đã áp sát lưng chừng Thương Ngô Sơn, Diệt Thế Cửu Âm trận mặc dù nhất thời không thể bị phá vỡ, nhưng cũng không ngừng bị yêu tộc từ bốn phương tám hướng tràn tới cắn xé tạo thành những lỗ hổng. Những cuộc chiến ác liệt diễn ra không ngừng ở những lỗ hổng ấy.
Mùi máu tanh gay mũi nòng nặc khiến người ta buồn nôn, sự điên cuồng dần dần cuốn lấy cả ngọn núi. Ở những lỗ hổng của đại trận, hai bên chém giết đến đỏ cả mắt, vô số tu sĩ kiếm cong rồi, đao gãy rồi bèn đổi sang dùng cánh tay chặn, dùng răng cắn, có chết cũng không chịu lùi dù là một bước.
Yêu tộc cũng không ngoại lệ. Bọn họ dăm ba người hợp thành một nhóm tản ra xung quanh đại trận, một khi có lỗ hổng nào bị xé ra, lập tức có hằng hà sa số yêu tộc từ bốn phía như ong vỡ tổ chen chúc kéo đến, tranh nhau chen vào, bị chặt đứt hai chân thì dùng cánh tay mở đường, bị chặt đứt đầu còn có thể vừa cười khùng khục vừa lảo đảo đi về phía trước mấy mét với cái thân không đầu.
Tiếng kiếm ngâm lanh lảnh đột ngột vang lên khắp thiên địa, trong ánh kiếm quang chói lọi, một tiếng hét lớn như sấm rền vang lên: “Vân Thuỷ Đoàn Tinh Hồng ở đây, yêu ma các ngươi dám!” Lời còn chưa nói xong, ngón tay người này đã chắp thành kiếm, vô số kiếm khí dài hàng trượng nhanh như chớp động, trên đường hễ gặp phải yêu tộc, tất thảy đâm xuyên, trong tích tắc đã có mấy chục yêu quái mất mạng.
Ngay giây tiếp theo, một bàn tay khổng lồ màu xanh đạm đột ngột xuất hiện giữa không trung, tóm lấy Đoàn Tinh Hồng đang ngự kiếm phi hành. Đoàn Tinh Hồng một khắc trước còn oai phong lẫm liệt nay không thể phản kháng, nhanh chóng bị bóp nát thành một trận mưa máu, giọng nói như kim như ngọc lúc này cười vang vọng khắp cả lưng chừng núi, mái tóc dài tung bay trong gió, hắn không cần dựa vào ngoại vật, từ từ bay lên giữa không trung: “Đom đóm mà cũng đòi đọ sáng với mặt trăng!”
Lời vừa nói ra, thiên địa biến sắc.
*
“ Ha ha…ha ha ha!” Trên một con đường nhỏ cheo leo, hiểm trở giữa lưng chừng Thương Ngô Sơn, Ngô Tử Tề đang dìu Quách sư huynh nơi vùng eo đã máu thịt mơ hồ, gian nan đi về phía trước, toàn thân cậu cũng có hơn mười vết thương, một thân áo xanh này đã bị nhuộm thành màu tím, mặt cậu trắng bệch, môi run bần bật, không biết vì sợ hay vì đau, “Quách sư huynh, huynh cố gắng lên, cố gắng lên nhẽ, chúng ta rất nhanh sẽ đến được Thiên Lam đài, chỗ đó có các sư tỷ muội của Vân La sẽ giúp đỡ trị liệu…”
Chân cậu bị vấp, ngã sõng xoài xuống đất, Quách sư huynh được dìu cũng ngã theo, văng ra mấy bước.
Máu trên miệng vết thương đã đông giờ lại rách ra, Ngô Tử Tề đau đến méo mó mặt mày, cậu cố chống người dậy, lết m