Một khắc trước, trong đĩa vẫn đựng đầy thức ăn thơm ngon ngào ngạt, vậy mà giây tiếp theo đã thành một mớ hổ lốn, Hạ Lam Duyệt nhếch môi hỏi Việt Cẩm: “Sư tỷ, tỷ cảm thấy mình đã sai ư?”
Nói xong, cũng chẳng cho Việt Cẩm thời gian để trả lời, bắt đầu đếm:
“Một.” Món ăn thứ hai bị đạp đổ.
“Hai.” Món thứ ba bị đạp đổ.
“Ba.” Món thứ tư.
“Bốn.” Món thứ năm.
“Năm.” Món thứ…
“Lam Duyệt sư muội.” Tiếng Việt Cẩm vang lên, thanh âm khàn khàn.
Hạ Lam Duyệt nhẹ cười, ả thu lại cái chân đang chuẩn bị đá vào bát canh, nhẹ giọng khuyên bảo: “Sư tỷ, đã ba ngày rồi. Linh nguyên bị khóa, thân thể của sư tỷ chẳng khác nào phàm nhân, nếu còn tiếp tục không chịu ăn gì thì bất luận thế nào cũng không thể chịu thêm được nữa… Vì giữ cái gọi là sĩ diện ấy, chịu khổ có đáng không? Chỉ là một câu nói mà thôi, huống hồ trước đây Hứa sư huynh cũng chiếu cố sư tỷ rất nhiều, đúng không nào?”
Việt Cẩm nhìn Hạ Lam Duyệt: “Năm đó Hứa sư huynh quả thực đã rất tốt với ta…”
Sự việc cuối cùng cũng phát triển theo đúng ý của ả, đáng lẽ Hạ Lam Duyệt phải vui mới đúng, thế nhưng thay vào đó ả lại cảm thấy bất an, hoặc có thể là bởi vì… Mặc dù Việt Cẩm đang bị xích lại, phải ngồi trên mặt đất, muốn nhìn ả phải ngước lên mới có thể nhìn nhưng trên mặt Việt Cẩm vẫn cười rất tươi, giọng nói ung dung tự tại.
Là giả bộ? Hạ Lam Duyệt thầm nghĩ, nhưng quả thật ả không nhìn thấy dù chỉ một chút miễn cưỡng hiện lên trên khuôn mặt đối phương. Nhưng sao có thể không phải là giả bộ chứ? Đã ra nông nỗi này, sao đối phương lại không hề tức giận, thậm chí còn cười, còn ung dung tự tại.
Không hiểu sao, khoảnh khắc đó Hạ Lam Duyệt bỗng nhớ đến câu nói mà Hứa Nham đã từng nhắc nhở mình: “Đừng trêu chọc ả ta nữa.” Sao có thể chứ?
Hứa Nham sư huynh, người mà ả thích… Hạ Lam Duyệt nắm chặt tay lại.
“Nhưng quá khứ đã là quá khứ rồi.” Tiếng Việt Cẩm vang lên, bị lẫn trong tiếng rít gào của gió nên thanh âm có chút biến đổi, khuôn miệng nàng từ từ toát ra hơi thở lạnh lẽo. Thứ lạnh hoàn toàn khác biệt.
Hạ Lam Duyệt nhìn Việt Cẩm. Ả nhìn thấy môi nàng khô nứt, mặt trắng bệch, dáng vẻ nàng chật vật, tiều tụy… Nhưng đồng thời ả cũng nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của nàng, cùng với nụ cười bình thản, khuôn trang ung dung, trấn định như thể đang nắm chắc mọi thứ trong tay.
“Xoảng!” Một âm thanh đột ngột vang lên, là tiếng Hạ Lam Duyệt giơ chân hất đổ hộp đựng thức ăn và đồ ăn còn lại.
Ả nhìn Việt Cẩm chăm chăm, nở nụ cười dữ tợn: “Nếu sư tỷ vẫn nghĩ vậy thì muội không nói nhiều nữa, đành đợi chiều tối lại đến thăm sư tỷ vậy.”
Đến tối sao? Việt Cẩm cười, nói một câu thật lòng: “Ta sẽ đợi muội tới.”
Hạ Lam Duyệt ôm một bụng tức giận bỏ đi, Việt Cẩm ngồi trong ngục sám hối chờ đợi màn đêm tối tăm lại giáng xuống. Chỉ là không ngờ rằng, đêm còn chưa tới, đã có một gã đệ tử ngoại môn đang lặng lẽ đi vào.
“Việt sư tỷ? Việt sư tỷ?” Gã đệ tử ngoại môn nằm phủ phục ngoài cửa phòng giam gọi khẽ, “Sư tỷ, đệ ở đây! Sư tỷ, đệ ở đây này!”
Việt Cẩm lẳng lặng nhìn đối phương một lát, thầm đoán hắn làm vậy hẳn cho rằng nàng không chỉ bị khóa linh nguyên, mà ngay cả mắt cũng chẳng nhìn thấy gì, nên đáp: “Ta nhìn thấy đệ rồi.”
Hiển nhiên, gã đệ tử kia rất lấy làm kinh ngạc: “Sư tỷ, mắt của tỷ không sao rồi à?”
“…” Quả nhiên đúng là hắn nghĩ mắt nàng không nhìn thấy gì.
Gã đệ tử ngoại môn kia nhìn chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, da mặt rất mỏng, sau khi hiểu ra, mặt liền đỏ như gấc, chân tay luống cuống nói: “Sư tỷ, đệ từng đi nghe ngóng, thấy họ nói người nào bị giam trong ngục sám hối, sẽ không nhìn thấy gì nữa. Xin lỗi.”
Việt Cẩm nghe vậy bật cười, đáp: “Ta không sao.” Ngừng một lát, nàng lại hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Tâm trạng của cậu nhóc mới vào đột ngột đi xuống, im lặng một lúc cậu chàng nói khẽ: “Sư tỷ, xin lỗi tỷ, việc đưa cơm cho tỷ vốn là do đệ phụ trách.”
Việt Cẩm hiểu ra, nàng gật đầu: “Không sao, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, Ngô sư đệ.”
Hắn ngẩn ra, vừa kích động lại vừa như không dám tin: “Sư tỷ, tỷ vẫn còn nhớ đệ à?”
“Nếu ta nhớ không lầm, năm đó ta đã xét duyệt việc lên núi cho đệ phải không? Hơn nữa khi ta mới vào nội môn, đệ cũng đã giúp ta sắp xếp đồ đạc.” Việt Cẩm nói.
Mắt Ngô sư đệ sáng lên: “Sư tỷ không nhớ lầm đâu! Chỉ có điều lúc đó bao nhiêu người như thế, đệ tưởng là sư tỷ đã quên mất đệ từ lâu rồi, không ngờ sư tỷ vẫn nhớ.” Nói xong, cậu chàng có vẻ vô cùng hưng phấn, nhưng một thoáng sau mặt mày lại ủ rũ: “Nhưng lần này… sư tỷ, đệ vốn nghĩ Hạ sư tỷ chỉ vào chế giễu, mắng chửi vài câu thôi, thật không ngờ tỷ ấy lại quá đáng như thế…”