Đồng tử Nhai Xế co lại, cổ tay vẫy một cái, từ trong không trung lấy ra một thanh trường kiếm màu đỏ như máu, nhưng không bay về phía Vân Hàn Cảnh, mà lao đến túm lấy con đại yêu thua trận, bay thẳng ra ngoài cửa động.
Sắc mặt Vân Hàn Cảnh trầm xuống, thân hình bất động, nhẹ vung kiếm lên, từ trong không trung xuất hiện một con chim ưng màu lam từ kiếm khí, cấp tốc đuổi theo Nhai Xế và đại yêu, thế như chẻ tre, chỉ trong tích tắc đã biến to, rồi định dựa vào thân hình khổng lồ của mình hòng nhấn chìm hai người đang bay ra ngoài cửa động.
Chính lúc này, chỉ nghe một tràng cười sang sảng vang lên, con chim ưng màu lam đột nhiên nổ tan, tàn ảnh bay khắp bốn phía. Nhai Xế xách con yêu từ tốn bay ra khỏi động. Khi đã bay xa rồi còn lưu lại một câu, trường bào đỏ phấp phới tung bay, hừng hực như lửa: “Vân Hàn Cảnh, khi khác gặp lại, ta và ngươi sẽ thỏa sức đánh một trận.”
Trận hỗn loạn không nằm trong phạm vi khống chế, tức thì khiến đám đông nhốn nháo cả lên. Việt Cẩm nhân cơ hội đó đến bên Vân Hàn Cảnh, khẽ gọi: “Đại sư huynh!”
Vân Hàn Cảnh quay sang Việt Cẩm, khi thấy máu đang không ngừng chảy trên mặt nàng, hắn khẽ cau mày đưa lời hỏi: “Lúc nãy muội đã đi đâu hả?”
Bản thân Việt Cẩm chẳng hề bận tâm, tùy tiện đưa tay lên lau vệt máu trên mặt rồi thở hổn hển nói: “Hai đệ tử của Vân La Phái trong lúc chiến đấu với yêu tộc không may…”
“Không may làm sao?” Một tiếng quát lớn đột ngột vang lên, vừa từ trong thông đạo đi ra, Phó Thư Khanh lao ngay đến bên cạnh Việt Cẩm, đưa tay hòng chụp lấy bả vai nàng.
Trong nháy mắt Việt Cẩm còn chưa kịp phản ứng, ánh mắt Vân Hàn Cảnh đã trở nên lạnh lẽo, cũng không thấy hắn làm động tác gì, chỉ nghe “rắc” một tiếng, cánh tay đang thò ra của Phó Thư Khanh lập tức rụt về. Hít một hơi thật sâu, hắn quay sang rít lên: “Vân Hàn Cảnh…”
“Phó sư huynh hãy đi theo muội.” Việt Cẩm nói, ban đầu nàng định đi vào theo lối thông đạo nhỏ hẹp, kín đáo mà mình từng vào, nhưng khi ngẩng đầu lên liền thấy thông đạo lớn do chính mình tạo ra lúc nãy. Việt Cẩm có chút ngẩn người, sắc mặt vẫn còn hơi tái, nàng nhanh chóng đi vào thông đạo, dẫn mọi người tới cái động trong kia.
Vân Hàn Cảnh lặng lẽ vào cùng Việt Cẩm.
Đồng tử Phó Thư Khanh co lại, nhưng thoắt cái đã khôi phục lại vẻ tự nhiên. Hắn không vội đi theo ngay mà quay sang cảm ơn đệ tử các môn phái hôm nay đã đến tương trợ cuộc vây quét, rồi mới dẫn đệ tử của mấy môn phái tự nguyện ở lại giúp mình nhanh chóng đuổi theo Việt Cẩm và Vân Hàn Cảnh.
Đích đến không quá xa, cả đoàn người nhanh chóng đến trước hang, khi tình cảnh trong hang hiện lên, có mấy cô nương không tránh khỏi há hốc miệng sửng sốt.
Việt Cẩm thoáng im lặng, do dự không biết có nên đổ hết mọi việc lên đầu Nhai Xế, thế nhưng rốt cuộc nàng lại nhớ ra vết kiếm trên cổ con tiểu yêu là do chính mình để lại, đành thở dài một tiếng đáp: “Là sau khi hai vị sư đệ không may gặp nạn.”