77F1.Xtgem.Com
HOME
Thủ Thuât
Khám Phá
Đọc Truyện
Media
WAPMASTER
Chủ Nhật 03/05/2026 12:00
Trưa ấm áp 🌝
√
WAPSITE NGỪNG CẬP NHẬT DATA MỚI , MỌI THẮC MẮC LIÊN HỆ QUA
FACEBOOK
.
Trang chủ
›
Đọc Truyện
›
Ngôn Tình
›
Cẩm Tâm
Chương 02
Theo dõi
ường, hành lễ với mấy người bọn họ: “Nhị sư huynh, tam sư tỷ, tứ sư huynh.”
Ngôn sư huynh vẫn tỏ thái độ phớt lờ, tam sư tỷ khẽ “ừ” một tiếng. Chỉ có nhị sư huynh là mỉm cười hỏi Việt Cẩm: “Muội gặp đại sư huynh rồi à? Thấy thế nào?”
Việt Cẩm cười nhẹ, đáp: “Đa tạ nhị sư huynh quan tâm, đại sư huynh dạy muội rất tận tâm, nghiêm túc.”
Nhị sư huynh nghe vậy lại nói: “Đại sư huynh xưa nay tính tình luôn thế, hơi lạnh lùng, nhưng rất có trách nhiệm.” Nói xong, nhị sư huynh cũng không dài dòng, giới thiệu với Việt Cẩm, “Đây là Linh Phi sư tỷ, nhập môn sớm hơn muội mười năm, hình như cũng hơn muội mười tuổi, phải không nhỉ?” Nhị sư huynh quay sang hỏi Chúc Linh Phi.
Chúc Linh Phi hờ hững đáp: “Muội sinh vào năm Lệ Đế thứ hai mươi ba.”
Việt Cẩm khẽ cười, nói: “Năm đó khi được mang lên núi, muội còn quá nhỏ, không nhớ rõ nữa, chỉ biết trước lúc nhập môn, lúc kiểm tra căn cốt, sư phụ bảo muội mới mười tuổi.”
Nhị sư huynh nghe vậy thì “Ồ” một tiếng: “Vậy song thân của sư muội…”
“Bị thất lạc giữa lúc chiến loại. Khi ấy muội còn nhỏ, thực sự chẳng còn nhớ được gì.” Việt Cẩm từ tốn đáp.
Nhị sư huynh thử dài một tiếng rồi không nói gì thêm nữa thay vào đó chỉ và nam tử đang nhắm mắt ngồi thiền, nói với Việt Cẩm: “Đây là Ngôn sư huynh. Trước đây hai người có đôi chút hiểu lầm, nhưng bây giờ mọi người đều đã vào nội môn, lại cùng là đệ tử của tôn sư, những chuyện linh thú ngày nào đừng tính toán chi nữa. Chung quy cũng chẳng phải chuyện to tát gì…”
Nhị sư huynh còn chưa nói xong bỗng một giọng nói lạnh lùng vang lên, chính là giọng Ngôn sư huynh, người vốn đang nhắm mắt ngồi xếp bằng một bên.
Hắn mở mắt nhìn Việt Cẩm, đôi mắt lạnh lẻo như hàn tinh: “Ngươi dựa vào cái gì mà vào được nội môn?”
Nghe hỏi, Việt Cẩm không tránh khỏi nổi giận.
Nhị sư huynh cũng tức giận gằn tiếng: “Tả Ngôn Chấp , đệ nói cái gì thế hả?”
Tả Ngôn Chấp đột ngột đứng dậy, thế như kiếm sắc rời vỏ, kiếm khí bắn ra bốn phía, kình phong cắt da cắt thịt. Ánh mắt hắn đảo qua nhị sư huynh, lạnh nhạt không chút tình cảm: “Nhị sư huynh, huynh muốn làm gì cứ làm, đừng có kéo đệ vào.”
Trong mắt nhị sư huynh thoáng chốc lóe lên một tia sợ hãi khó hiểu, mặt lại càng phẫn nộ: “Tả Ngôn Chấp, đệ…”
“Nhị sư huynh.” Việt Cẩm thấy thế vội lên tiếng ngắt lời nhị sư huynh.
Cơn giận của nhị sư huynh thoáng dịu lại: “Tiểu sư muội?”
Tốc độ trở mặt nhanh chóng đó không tránh khỏi đôi mắt của Việt Cẩm, nàng cười thầm quay sang Tả Ngôn Chấp, dù một bụng tức giận, nhưng trên mặt lại thể hiện nét thong dong.
“Ngôn sư huynh, huynh hỏi muội dựa vào cái gì mà vào được nội môn… Vậy chẳng hay, Ngôn sư huynh cho rằng mình dựa vào cái gì mà vào được nội môn?”
“Dựa vào kiếm trong tay, dựa vào cảnh giới luyện đan.” Tả Ngôn Chấp trả lời đầy kiêu hãnh.
Việt Cẩm gật đầu: “Thì muội cũng như thế.”
Ánh mắt Tả Ngôn Chấp bỗng chốc lạnh lẽo.
Nhị sư huynh cùng tam sư tỷ từ đầu đến giờ chỉ nói đúng một câu đều tỏ thái độ hết sức kinh ngạc.
Ngược lại, Việt Cẩm rất bình thản, như thể không biết những lời mình vừa nói có thể đem lại hậu quả gì?
Lát sau, Tả Ngôn Chấp nói bằng giọng lạnh như băng: “Ngươi có ý gì?”
“Sư huynh không hiểu ư?” Việt Cẩm hỏi lại, nhìn hai người bên cạnh, trầm ngâm một lúc rồi mỉm cười, nói tiếp: “Ý của muội là nếu sư huynh đã cho rằng muội không đủ tư cách vào nội môn, đồng thời sư huynh lại lấy làm kiêu hãnh vì cảnh giới kiếm thuật của mình… Vây chi bằng huynh và muội tỷ thí một phen, xem xem sư huynh và muội, ai có tư cách làm đệ tử nội môn hơn.”
Tả Ngôn Chấp nghe thế khẽ gật đầu: “Được, được lắm. Ta không biết…” Hắn gằn từng chữ rồi cười rộ lên một cách khác thường, hiển nhiên đã cực kỳ tức giận: “Ta không biết rằng sư muội lại tự tin vào bản thân mình như thế!”
“Sư huynh nặng lời rồi. Muội chẳng qua chỉ trả lời theo cách nghĩ của sư huynh mà thôi.” Việt Cẩm đáp lại.
Sắc mặt Tả Ngôn Chấp âm u như trời sắp nổi giông, cuối cùng hắn cất giọng hỏi như xác định: “Ngươi muốn tỷ thí với ta?”
“Ba tháng sau, trên đỉnh Thiên Đô, trước mặt tất cả các đệ tử Thiên Kiếm Môn, sư huynh thấy thế nào?” Việt Cẩm trực tiếp đưa ra đáp án.
Tả Ngôn Chấp nắm chặt trường kiếm lạnh như băng, trong chớp mắt, vẻ mặt hắn lại thờ ơ như trước: “Nếu ngươi đã nói vậy thì trong trận đấu ấy sinh tử tự chịu, ta tuyệt đối sẽ không nương tay.”
Nhị sư huynh nghe thế, hai mày nhíu chặt. Tam sư tỷ Chúc Linh Phi đứng bên nãy giờ cũng khẽ nhíu mày. Cả hai đang định mở miệng đưa lời khuyên giải thì Việt Cẩm đã quả quyết trả lời:
“Nếu đã là tỉ thí trên đỉnh Thiên Đô thì chuyện sinh tử muội đương nhiên sẽ tự chịu, nào dám mong sư huynh nương tay.”
Tả Ngôn Chấp nghe vậy phất tay áo, không nói thêm một lời, ngự kiếm bay đi.
Sau đó, Chúc Linh Phi cũng nhẹ nhàng cất tiếng : “Nhị sư huynh, muội đi trước đây.”
Nhị sư huynh lúc này mới nhìn Việt Cẩm mà than rằng: “Tiểu sư muội, trước đó huynh đã nói với muội về tính tình của Ngôn sư huynh rồi. Muội hà tất phải đối chọi gay gắt không ai nhường ai với đệ ấy làm gì?” Hắn thở dài não nề, lại : “Chuyện năm đó, muội cũng không hoàn toàn đúng.”
Việt Cẩm khẽ cười: “Chuyện năm đó là yêu lang muội nuôi ăn mất linh thú mà Ngôn sư huynh vừa mang về định thuần dưỡng. Người ngoài nhìn vào đương nhiên muội sai. Nhưng năm đó, rốt cuộc ai đúng ai sai khó mà nói cho rõ ràng được. Hơn nữa, tình huống vừa rồi chẳng qua là Ngôn sư huynh muốn tính toán rõ ràng lại chuyện năm đó với muội, và muội ngược lại cũng muốn làm rõ với Ngôn sư huynh. Chỉ có vậy mà thôi.”
Nhị sư huynh nghe xong liền biết chuyện này không còn cách nào khuyên giải.
Việt Cẩm cũng lập tức chắp tay chào nhị sư huynh: “Hôm nay thật làm phiền sư huynh, muội xin phép cáo từ trước, hai ngày nữa sau khi sắp xếp mọi thứ xong xuôi, muội nhất định sẽ đăng môn cảm tạ sư huynh.”
Nói xong nàng xoay người, quay về chỗ ở mới của mình. Trong lòng thầm nghĩ thực ra nàng hà tất phải cùng hắn đối chọi gay gắt không ai chịu nhường ai như thế? Hôm nay nhường một bước cũng không phải là không thể. Nhưng phải biết rằng, trên thế gian này không có bức tường nào không lọt gió. Nếu những lời đối đáp đó truyền ra ngoài, biết đâu sau này nàng và ai đó xảy ra xung đột, người ta lại bắt nàng phải nhượng bộ thì sao? Lúc ấy liệu nàng có thể tiếp tục nhường hay không?
Nếu không, họ lại lấy chuyện hôm nay ra nói.
Nếu nhường, hôm nay nhường một bước, ngày mai nhường một bước, thì phải nhường đến mức nào mới là giới hạn cuối cùng?
Nghĩ đến đây, ánh mắt Việt Cẩm dần trở nên lạnh lẽo.
***
Trên thế gian này quả nhiên không có bức tường nào không lọt gió.
Vào ngày thứ sáu Việt Cẩm vào nội môn, cũng là ngày thứ sáu tin tức nàng và Tả Ngôn Chấp tỷ võ trên đỉnh Thiên Đô được truyền đi. Lần thứ ba đi ra từ Cảnh Viên của đại sư huynh, nàng nghe thấy đám đông đang thì thầm bàn tán về những lời đánh giá của đại sư huynh dành cho mình trong ngày đầu tiên gia nhập nội môn: Tư chất không theo kịp tiến cảnh, đã sử dụng thủ đoạn bàng môn tà đạo.
Đương nhiên, câu nói này đã qua bao lần tam sao thất bản mà thành như thế này:
“…Đáng buồn thay, tài năng của cô ả Việt Cẩm kia còn thua xa mức bình thường! Vào được nội môn chẳng qua là do nịnh bợ Giới Luật trưởng lão, lại thêm dựa hơi Chấp Kiếm trưởng lão năm xưa đưa ả về môn phái mà thôi. Còn những danh tiếng có từ trước tới nay hẳn là có người tương trợ, chứ thực ra… Haizz, thật tiếc cho thanh danh một đời của Chấp Kiếm trưởng lão!” Người vừa nói thở dài một tiếng thay cho lời kết.
Lúc này, Việt Cẩm đang trên đường về nơi luyện kiếm, nghe thấy những lời đó chỉ cười xòa rồi đi tiếp, lại nghĩ bụng tuy rằng câu nào câu nấy đầy mùi ganh tỵ, nhưng ít nhất cũng có điểm đúng.
Năm đó quả thực Chấp Kiếm trưởng lão không nên mang nàng về môn phái. Tiếc thay cho thanh danh một đời của ông.
Đêm đã về khuya, trăng treo lơ lửng trên bầu trời, tỏa xuống nhân gian thứ ánh sáng dịu nhẹ, cây cối vì thế cũng nhuốm một màu lạnh lẽo.
Văn Lan Lâu nằm ở lưng chừng Phi Loan Phong, cách đó mấy bước là một cánh rừng rậm rạp um tùm, nếu đi sâu vào trong có thể nghe thấy tiếng chảy ầm ầm bên tai. Đó chính là âm thanh của thác nước sâu phía tận cùng của cánh rừng này.
Bây giờ đã qua giờ Tý, mọi vật đều chìm trong yên tĩnh, nhưng giữa lúc tất cả đều đang chìm vào giấc ngủ, một con sói thong dong bước về phía thác nước. Nó cao ngang thân người, lông ánh bạc, con ngươi xanh thẫm, âm u, lạnh lẽo đến sởn cả gai ốc.
Con sói lúc này đang tha một túi trang phục đến bên thác nước. Bởi vì túi trang phục được nó ngậm trong miệng nên không thấy rõ rốt cuộc là trang phục gì, nhưng ít nhất nhìn từ màu sắc thì có thể đoán đó là bộ trang phục cho nữ nhân. Thả bộ trang phục xuống một chỗ khô ráo cách đầm nước sâu dưới chân thác khoảng chừng hai mét, con sói bước đi không một tiếng động, linh hoạt, nhẹ như mèo, sau khi nhìn cảnh giới khắp xung quanh một lượt, bỗng nó ngẩng đầu, hướng về phía mặt trăng, tru lên một tiếng thật dài.
Rồi có tiếng xé nước rào rào vọng tới, chỉ thấy một bóng đen bay từ dưới đầm lên rồi chuyển hướng đột ngột giữa không trung, kéo theo một chuối hạt nước trắng xóa. Cuối cùng bóng đen đó nhẹ nhàng hạ xuống bên đầm nước
Con sói vốn đang hung tợn lạnh lùng bỗng mở miệng như cười ngô nghê, nhảy phóc lên, đè người kia xuống đất, không ngừng hít hà, cái đuôi ngoe nguẩy, trông nó lúc này vô cùng thân thiết đáng yêu.
Bóng người bay từ đầm nước ra chính là Việt Cẩm. Người còn đang ướt đã bị con sói đè ngã xuống đất, nhưng nàng không hề giận, chỉ xoa đầu nói rồi nói: “Được rồi, dậy đi nào, mới có mấy ngày không gặp thôi mà, mày có thích cánh rừng này không? Tao thấy tinh thần mày hôm nay… Ồ, Huyền Xung quan ải trưởng, kiếm túng xuất Lăng Hư?” Nói mãi bỗng Việt Cẩm nhập thần lúc nào không hay, rồi buột miệng thốt lên một câu quan trọng trong pháp quyết mà nàng đang tu luyện, cũng chính là cửa ải mà nàng mãi chưa đột phá qua được.
Vừa nói đến đây, Việt Cẩm bỗng quên hẳn việc con sói còn đang đè lên người mình, giơ tay khẽ thi triển tâm pháp: “Rõ ràng là thế này, sao lại…”
Con sói đang quấn quýt quanh Việt Cẩm thấy nàng không để tâm đến
«
1
2
3
Mời bạn đọc :
Chương 03
Trở lại :
Chương 01
Danh sách chương [ 14 ]
•
Chương 14
•
Chương 13
•
Chương 12
•
Chương 11
•
Chương 10
•
Chương 09
•
Chương 08
•
Chương 07
•
Chương 06
•
Chương 05
1
›
→
Cùng chuyên mục
•
Ốc Đảo Nơi Khô Cằn
•
Muôn Trùng Nghìn Dặm
•
Không Thể Không Yêu
•
Tình Này Đành Hẹn Với Gió Đông
•
Nằm Vùng Quân Hôn
Bạn đã xem chưa?
•
Anh Chàng Ngọt Ngào
•
'Chỉ có điên mới lao đầu vô đó...'
•
Con bướm
•
Máu trên vai anh là của em đấy
•
Chấm ! Để bắt đầu chứ không phải là kết thúc
Thống kê
Trong ngày: 2
Tổng: 10