“Thì ra là nhị sư huynh.” Việt Cẩm lập tức cúi người hành lễ.
Người đang bước tới nhìn Việt Cẩm một cái, mỉm cười nói: “Sư muội khách khí rồi. Bây giờ muội định về Văn Lan Lâu sắp xếp đồ đạc à?”
Việt Cẩm chưa kịp đáp lời thì nhị sư huynh lại nhẹ nhàng nói tiếp: “Như thế cũng được. Chỉ là đại sư huynh nghe tin muội ra khỏi động nên đang đợi muội ở phía trước.”
Nghe đến đó, Việt Cẩm mỉm cười đáp: “Thật không dám để đại sư huynh phải đợi lâu.”
Nhị sư huynh nghe vậy cười khẽ: “Sư muội đã biết đường chưa? Nếu chưa biết, ta có thể dẫn muội đi.”
Mặc dù trong lòng vô cùng kinh ngạc trước sự ân cần bất ngờ của nhị sư huynh, nhưng Việt Cẩm không để lộ ra ngoài, chỉ nhẹ nói: “Thế thì đành để nhị sư huynh vất vả một chuyến vậy.”
Nhị sư huynh mỉm cười hết sức thoải mái: “Có mỹ nhân bên cạnh thì có gì mà lo vất vả hay không chứ.”
Dứt lời, nhị sư huynh liền đi nhanh lên phía trước dẫn đường.
Suốt dọc đường, hai người một trước một sau cưỡi hạc phi hành, đa phần chỉ tán gẫu về một vài môn phái, phong cảnh hoặc giả thảo luận về một số chuyện thú vị nơi thế tục, nhìn bề ngoài có thể coi là trò chuyện ăn ý, vui vẻ.
Đi khoảng hai khắc, nhị sư huynh điều khiển bạch hạc hạ xuống rồi chỉ về tòa lầu hoa cỏ um tùm, rậm rạp nhưng lại thiếu hơi người trước mặt, nói: “Đây chính là chỗ ở của đại sư huynh. Bạch hạc suy cho cùng vẫn khá chậm, sư muội biết ngự kiếm phi hành đúng không?”
Nàng phất tay áo, quay đầu đi thẳng. Mãi cho đến khi ra đến cổng viện, Việt Cẩm mới nghe thấy giọng nói bình thản vang lên phía sau mình: