i thủ cạnh tranh đều rõ ràng, không cần nhiều lời.
Cả MPL và FSK, xét về mặt kỹ thuật luôn đứng đầu trong ngành. Còn tiêu chuẩn kỹ thuật của Phổ Đạt, dưới sự tham gia giúp đỡ của những công ty đa quốc gia, để đi từ không tới có, họ cũng đã mất mấy năm để dần gây dựng.
Nhưng so với những doanh nghiệp trong nước lâu đời, những công ty đa quốc gia cũng lộ rõ những điểm yếu kém. Giá thành cao khiến cho họ trong cuộc chiến giá cả phải lấy lợi nhuận đổi thị trường, than mình nhỏ bé, sau đó từng tí từng tí một bị tấn công, dần rơi vào hiểm địa.
Cho nên thách thức lớn nhất vẫn là giá cả và điều khoản thương mại.
Đối với MPL, mới chỉ lọt vào danh sách ngắn của vòng đầu tiên vẫn là chưa đủ, mà họ cần giữ vị trí top đầu trong bảng xếp hạng tổng hợp, như vậy mới có khả năng nắm được ưu thế trong vòng đàm phán thương mại, không thì chí ít cũng giữ được thị phần hiện tại.
Nói cho cùng, cửa ải này chính là mối quan hệ giữa khách hàng và bảng xếp hạng cuối cùng.
Buổi chiều, Lưu Bỉnh Khang nhận email của Đàm Bân, thông qua mối quan hệ cá nhân từ nội bộ Phổ Đạt, đã lấy được danh sách đầy đủ của tổ chấm thầu.
Đàm Bân đoán không sai, quả nhiên Điền Quân đứng ngay sau Phó tổng Lương, anh ta là tổ phó thứ nhất của tổ chấm thầu.
Lúc này, trên màn hình máy cHiểu Trong phòng họp hiện ra mô hình cơ cấu tổ chức của Phổ Đạt, tất cả hồ sơ dự thầu và các bên có liên quan, bao gồm lãnh đạo cấp một, hai, ba của công ty, chi nhánh chủ chốt đều được hiển thị trong một bản Excel, các màu sắc khác nhau biểu thị thái độ của từng người đối với MPL.
Có ba màu vô cùng bắt mắt, đại diện cho ba loại khách hàng khác nhau: màu xanh lục đại diện cho tổ chức đồng minh hoặc những người có thiện cảm, màu vàng thể hiện thái độ trung lập, màu đỏ, không cần nghĩ nhiều, đó chính là thành phần phản đối MPL.
Chỉ cần nhìn qua cũng thấy màu đỏ và vàng chiếm tỷ lệ khoảng bốn mươi phần trăm. Mặc dù chiếm tỷ lệ ít nhưng màu sắc hiện ra vô cùng chói mắt.
Thật không may, tên của Giám đốc nghiệp vụ Điền Quân bị phủ màu vàng, còn điều khiến cho Đàm Bân cảm thấy lo lắng nhất chính là Tổng giám đốc kỹ thuật của Phổ Đạt Trần Dụ Thái cũng xuất hiện trong danh sách tổ chấm thầu, mà còn là màu đỏ chói mắt.
Kiều Lợi Duy, phác thảo mối quan hệ giữa họ lên bảng, “Tổng bộ Phổ Đạt, mỗi người một cách, một quan điểm khác nhau, các chi nhánh ở Bắc Kinh cũng có hậu thuẫn riêng, trong bảng này có hơn hai mươi nhân vật chủ chốt, quan hệ giữa họ đều rất tế nhị và phức tạp, khi chưa biết rõ thì không được manh động…”
Đàm Bân nhớ lại bài học từ lần trước, ngoài việc nhắc nhở lúc mọi người lạc đề, chẳng nói gì thêm, chỉ im lặng lắng nghe.
Cô không thể không bái phục tài kinh doanh của Kiều Lợi Duy. Chỉ trong vòng một tuần mà anh ta đã lật mở hết trên dưới Phổ Đạt, nắm được không ít những thông tin bí mật.
Khi Kiều Lợi Duy giới thiệu xong, đang trưng cầu ý kiến thì Đàrn Bân lên tiếng: “Tôi có kiến nghị, là cá nhân thôi.” Cô nói rõ ràng ý kiến của mình. “Theo thông lệ trước đây của Phổ Đạt, khi việc trao đổi kỹ thuật kết thúc, danh sách đấu thầu sẽ nhanh chóng công bố, cho nên chúng ta chỉ có thời gian ba đến bốn tuần để chạy quan hệ, rõ ràng việc quan tâm chu đáo đến từng bên liên quan là một điều không thực tế, chúng ta chỉ có thể tập trung vào việc duy trì đồng minh, tiếp cận phe trung lập, những người hiện vẫn còn tồn tại vấn đề tiêu cực, tôi đề nghị tạm thời bỏ qua.”
Kiều Lợi Duy nhảy lên như bị giẫm phải đuôi. “Bỏ qua? Cô có dám đảm bảo những người bị chúng ta bỏ qua này không thể làm ảnh hưởng tới kết quả cuối cùng không?”
Đàm Bân nhìn anh ta, thái độ hòa nhã nhưng kiên định. “Tôi không thể bảo đảm, đây vốn là một canh bạc, có được có mất, không ai có thể chắc chắn, trừ khi anh biết biến hóa.”
“Chưa từng thử mà cô đã biết là không thể? Cherie, lẽ nào cô quên rồi? Làm sale, cho dù chỉ có một phần trăm cơ hội cũng không được dễ dàng từ bỏ.” Kiều Lợi Duy gõ xuống bàn, mặc dù không giận dữ nhưng quyết không nhượng bộ.
Tiếng của Vu Hiểu Ba kịp thời vang lên từ điện thoại trong phòng họp: “Lão Kiều, Cherie, vấn đề này chúng ta sẽ thảo luận sau, gần mười giờ rồi, mau giải tán để mọi người về nhà đi.”
Đàm Bân lập tức tỉnh ngộ, ánh mắt liếc qua mấy giám đốc kinh doanh, họ vẫn đang mở to mắt nhìn hai vị quyền phó tổng, thái độ hứng thú như xem một vở kịch, mà giữa họ còn có một trận chiến ngầm không khói thuốc súng vô cùng kín kẽ.
Cô cười nói: “Hôm nay bàn tới đây thôi, các vị đã vất vả rồi, mau về nhà nghỉ ngơi thôi. Ngày mai tôi sẽ gửi cho mọi người kế hoạch hành động tiếp theo.”
Phòng họp thoáng cái đã trống không, những đồng nghiệp tham gia cuộc họp qua điện thoại cũng lần lượt rời đi, chỉ có Vu Hiểu Ba vẫn ở nguyên chỗ cũ.
Đàm Bân đóng cửa lại rồi ngồi xuống, xin lỗi Kiều Lợi Duy: “Lão Kiều, xin lỗi, tôi không có ý làm anh xấu hổ trước mặt mọi người, nhưng trước chuyện này, nhân lực của chúng ta có hạn, thời gian cũng gấp, nhất định phải tính toán kĩ việc đánh đổi.”
Thái độ của cô tự nhiên mềm mỏng khiến Kiều Lợi Duy vốn đang tự vệ phải ngạc nhiên, thất thần một lát rồi cười. “Nửa đầu kiên quyết chấp nhận, nửa sau nhất quyết phải giữ.”
Vu Hiểu Ba chậm rãi phân tích lập trường: “Tôi đồng ý với lão Kiều. So với FSK, chúng ta không có ưu thế gì, chỉ có thể cố gắng hết sức giảm thiểu tối đa khả năng thất thế. Khách hàng không đợi gặp MPL, chúng ta sẽ tiến hành tiếp xúc để tạo nhiều cơ hội hơn là ngồi không.”
Những lời nói của Vu Hiểu Ba khiến quyết tâm vốn rất kiên định của Đàm Bân bắt đầu lung lay, bởi vì anh nói đúng với tình hình.
Cô cắn môi, đắn đo một lát, cuối cùng nói: “Nếu như là hai đối một thì tôi xin rút lại ý kiến của mình. Chúng ta có thể áp dụng hình thức người theo sát người. Lão Kiều, anh lập một bản kế hoạch, ngày mai cùng tôi tới gặp Kenny để ông ấy xác nhận một tiếng.”
Tan họp, Đàm Bân vào nhà vệ sinh, vừa mở cửa, đã nghe thấy một giọng nghẹn ngào, nức nở.
Toàn thân Đàm Bân nổi da gà. Mặc dù ánh đèn trong nhà vệ sinh sáng rõ nhưng khu vực văn phòng lúc này gần như không còn ai. Cái giọng buồn thương, sầu thảm này thật khiến cho người ta thấy kinh hãi.
Cô vừa đi vệ sinh vừa nghe thấy tiếng khóc càng lúc càng lớn, đang định đóng cửa rời đi thì cô tò mò đứng lại.
Âm thanh này nghe rất quen.
Đàm Bân nhẹ nhàng bước đến gần, liếc nhìn cánh cửa ô vệ sinh bên cạnh, chỉ thấy biểu tượng “có người” hiện lên ở một bên cánh cửa.
Hơi khom lưng, cô nhìn thấy đôi giày da màu trắng đầu tròn, trên đó còn gắn chiếc nơ hình cánh bướm xinh xắn.
Mới sáng nay cô còn khen đôi giày này mang phong cách nhã nhặn của những năm 60. Chủ nhân của đôi giày là nhân viên cấp dưới của cô trước khi cô được thăng chức, đại diện bán hàng khu vực Bắc Kinh, Phương Phương.
Đàm Bân đưa tay lên gõ cửa. “Phương Phương, tôi là Cherie. Lát nữa cô rửa mặt xong rồi tới gặp tôi, tôi đợi cô ở phòng họp số 3.”
Tiếng khóc ở ô vệ sinh bên cạnh chợt ngừng lại.
Mười phút sau, Phương Phương bơ phờ ngồi trước mặt cô, tóc mai ướt sũng dính trên trán, mắt và mặt đều sưng. Đàm Bân đưa cho cô một cốc milo chocolate.
“Cám ơn!” Phương Phương đón lấy chiếc cốc, cầm trong tay, không nói gì nữa.
Đàm Bân hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Phương Phương cúi đầu, nước mắt lại tuôn ra. “Tôi không muốn làm nữa!” Cô ấy nghẹn ngào.
Đàm Bân thở phào một tiếng, dụi đôi mắt cay sè, cười vẻ bất lực. “Đây là lần thứ bao nhiêu cô nói không làm nữa rồi?”
“Lần này là thật.”
“Tại sao? Lẽ nào khách hàng lại khiến cô tức giận?”
“Không phải, tôi bị Young mắng, anh ta thật quá đáng!” Phương Phương có cơ hội dốc bầu tâm sự, đem bao điều bực mình và uất ức nói cho bằng hết. “Rõ ràng là do anh ta hồ đồ, hẹn thời gian gặp khách hàng, vì chút việc bận mà một ngày đổi đi đổi lại đến ba lần, khiến khách hàng không vui, tôi thay anh ta nghe mắng rồi, khi về có ý tốt nhắc nhở, anh ta lại mắng tôi… mắng tôi giống như làm đầy tớ cho khách hàng! Có người quản lý nào như thế không? Đều là người, đều có bố, có mẹ, anh ta có quyền gì mà mắng người khác như thế, tôi vẫn phải khiêm nhường nhìn sắc mặt anh ta mà sống sao?”
Nghe tới đây, Đàm Bân có phần hối hận, đáng lẽ lúc nãy cô không nên lắm chuyện, giờ thì cưỡi lên lưng hổ rồi, khó mà xuống được.
Young tên thật là Chu Dương, hiện thay Đàm Bân giữ vị trí giám đốc kinh doanh khu vực Bắc Kinh. Phương Phương vẫn là đại điện bán hàng khu vực Bắc Kinh cho nên giám đốc trực tiếp của cô không phải Đàm Bân nữa, mà là Chu Dương.
Chu Dương rất được việc, cũng rất biết cách đối xử với khách hàng, nhưng với đồng nghiệp thì nói năng không chút khách khí, Đàm Bân đã nghe không ít những lời phàn nàn về anh ta.
Phương Phương theo cô hai năm, quan hệ cũng rất tốt. Nếu không như thế, Phương Phương cũng sẽ không có thái độ vượt cấp, dám không tiếc lời nói xấu sếp của mình trước mặt sếp trên.
Nhưng cô gái này rõ ràng không hiểu, giờ quan hệ công việc giữa hai người đã cách nhau thêm một bậc, vượt cấp cáo trạng thế này thực sự là một điều tối kỵ trong chốn văn phòng.
Mỗi một mô hình quản lý đều cần dựa vào kết cấu đã có để duy trì trạng thái cân bằng, vượt cấp chính là làm đảo lộn kết cấu này, rất ít công ty cho phép hoặc cổ vũ hành động này.
Ở vị trí của Đàm Bân hiện giờ, càng không dễ nhúng tay vào chuyện ân oán của cấp dưới.
Cô quyết định nói thật để Phương Phương hiểu rõ thái độ của cô đối với chuyện này: “Phương Phương, việc này thực sự bản thân tôi cũng không thể đánh giá đúng sai. Vấn đề của Young, tôi sẽ lựa lời nói với anh ta. Nhưng nói cho cùng thì anh ta cũng là sếp của cô, cô phải học cách tự nói chuyện với cấp trên của mình, tôi không thể giúp cô mãi được.”
Phương Phương ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt tràn ngập vẻ hoang mang.
Đàm Bân khẽ thở dài, nói tiếp: “Tôi luôn coi cô là lớp đàn em, nếu cô còn coi tôi là đàn chị thì hãy nghe tôi. Không phải ai cũng hợp với mình, đặc biệt là phong cách làm việc của cấp trên, cô không thể tự do gọi món giống như ở tiệm cơm được, chỉ có thể người ta mang lên thứ gì, mình ăn thứ đó, cho dù là không thích, cô vẫn phải tự nói với mình là rất ngon, rất ngon, về lâu về dài tự nhiên sẽ cảm thấy đó đúng là cao lương, mỹ vị.”
Phương Phương lau nước mắt, bực tức nói: “Sao phải khiến bản thân mình chịu uất ức như thế? Nếu đã không thích, tôi có thể đổi tiệm ăn khác.”
Đàm Bân cười. “Đúng là trẻ con, cô đã nghe câu này bao giờ chưa, quạ nào mà chẳng đen đầu[2]?”
[2] Có nghĩa: cùng một giuộc, xấu xa như nhau. Ở đây có nghĩa là kẻ bóc lột ở đâu cũng tàn bạo như nhau.
“Lẽ nào bảo tôi ngày ngày phải nịnh bợ anh ta ư? Tôi không làm được.”
Huyệt thái dương của Đàm Bân đang giật giật, biết những lời mình nói từ nãy tới giờ cũng chỉ như đàn gảy tai trâu, quá mệt mỏi, cô cố nhẫn nại, quyết định nói xong rồi sẽ đi ngay.
Cô đứng lên nói: “Phương Phương, có được sự tin tưởng của cấp trên không phải chỉ cần dựa vào nịnh bợ hoặc phục tùng vô điều kiện. Điểm mạnh của người ta, mình biết coi trọng, điểm yếu của người ta, mình biết bù đắp, đây mới là cách duy trì sự tin tưởng. Cô muốn người ta coi trọng mình, vậy đ