một hòn đảo cô độc giữa biển khơi. Ba giờ sáng cô đột nhiên tỉnh giấc, chợt nhớ đến trước lúc đi, Thẩm Bồi đã cúi xuống hôn lên trán cô, nói: “Em luôn là niềm tự hào của anh. Hãy tin anh, anh yêu em, anh không muốn mất em.”
Lúc này Đàm Bân mới hiểu rõ thứ ướt ướt trên lông mi anh là nước mắt, rõ ràng anh đã khóc.
Cô bị chấn động sâu sắc, sống mũi cay cay, dựa lưng vào tường, bất động. Tiếng sấm trong đêm nghe thật chát chúa, những câu chuyện ngày xưa không ngừng ùa về trong ký ức của cô.
Văn Hiểu Tuệ nói Thẩm Bồi đang chạy trốn, cô lại nghĩ anh không trốn chạy. Thực ra, ở sâu trong tim mình, cô cảm thấy không tự tin, cô sợ bị người khác coi thường, bị người khác phủ nhận, khi chạm đến nỗi đau, mới dùng những lời lẽ cay độc làm tổn thương người khác và cũng làm tổn thương chính mình. Vì muốn biểu đạt theo cách này, cô phải không để ý đến bản thân, một chút cũng không.
Lúc này Đàm Bân mới thấy những lời dạy của cổ nhân thật sâu sắc, một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Điều may mắn là, khi gặp chuyện đau lòng cô vẫn còn trẻ, khả năng phục hồi vết thương rất tốt.
Cô cầm điện thoại, soạn một tin nhắn dài, định sáng mai sẽ gửi cho Thẩm Bồi.
Cô đóng chặt cửa sổ, lê từng bước về giường, cuộn tròn trong chăn, quay qua quay lại nhưng vẫn thấy khó ngủ, cô cảm thấy trong phòng trở nên khó chịu, không khí ngột ngạt vô cùng. Trằn trọc mãi cuối cùng không chịu được cô bèn chuyển sang tư thế tập yoga, sau đó đau khổ quyết định hai mươi phút sau mà vẫn không ngủ được cô sẽ dậy làm việc.
Nhưng cuối cùng thì cô cũng buồn ngủ, năm phút sau khi vừa thả lỏng, cô đã chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, trời quang mây tạnh, không khí trong lành, mát mẻ. Tắm rửa xong, tinh thần sảng khoái, cô không còn cảm thấy phiền não như hôm qua nữa. Tin nhắn đó cô vẫn chưa gửi đi, nó vẫn nằm ở mục tin nhắn nháp trong điện thọai của cô.
Đường đi làm cũng thoáng hơn mọi ngày. Vì hôm qua mưa to nên rất nhiều những tay lái gà mờ không dám đi ra ngoài. Đang đi thì gặp đèn đỏ, trong lúc chờ đợi nhàm chán, Đàm Bân lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn đơn giản cho Thẩm Bồi: “Hôm đó em nói hơi quá, xin lỗi anh. Anh giữ gìn sức khỏe, khi nào anh về, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.”
Chưa đến công ty, cô đã nhận được tin nhắn trả lời của Thẩm Bồi, chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Anh yêu em.”
Đàm Bân mỉm cười, cô biết chuyện này tạm thời chấm dứt ở đây. Chờ Thẩm Bồi trở về, có thể cả hai phải quyết tâm, ngồi xuống nói chuyện cởi mở với nhau một lần.
Có thể đó là một quá trình mệt mỏi, hiện tại thật sự cô không có thời gian cũng như tâm trạng để nghĩ đến chuyện này, trong tám tiếng đồng hồ cô phải tiếp quản một cuộc họp, riêng điều đó thôi cô đã tiếp ứng không xuể rồi.
Chẳng còn mấy ngày nữa, kế hoạch tập trung thu mua của Phổ Đạt sẽ chính thức khởi động, trụ sở chính của tập đoàn triệu tập các nhà cung ứng mở cuộc họp trù bị mời thầu.
Đàm Bân là đại diện cho MPL, dẫn theo sáu, bảy đồng nghiệp, chọn một chỗ ngồi không quá bắt mắt trong phòng họp.
Đếm qua một chút, trong căn phòng họp có sức chứa tới hàng trăm người, có tới mười mấy chỗ là đại diện của các nhà cung ứng. Trong đó có cả những đối thủ kỳ cựu của MPL, ngoài FSK, là một số công ty trong nước mấy năm gần đây đã phát triển một cách hưng thịnh. Những công ty này lấy danh nghĩa là doanh nghiệp quốc gia được bảo hộ nhiều năm, đã mơ hồ có xu thế ngấm ngầm tranh đua với những doanh nghiệp đa quốc gia.
Thật ngẫu nhiên, Đàm Bân gặp lại cấp trên cũ của mình, Dư Vĩnh Lân.
Những đồng nghiệp khác không có gì, họ chỉ chào hỏi qua loa rồi vỗ vai nhau hỏi thăm tình hình hiện tại.
Dư Vĩnh Lân tươi cười niềm nở, không hề để lộ vẻ gì là không thoải mái, anh lấy danh thiếp, phát lần lượt. “Nào nào, gặp nhau là có duyên, tình bạn là trên hết, tranh đấu chỉ đứng thứ hai.”
Chỉ có Đàm Bân ngần ngại đứng phía sau, qua đó rồi biết phải nói gì?
Cuối cùng cô cũng miễn cưỡng bước tới. “Tony, dạo này anh thế nào? Vẫn tốt chứ?”
Cơ mặt của Dư Vĩnh Lân gần như trong tích tắc tê cứng lại, rồi lập tức trở lại trạng thái bình thường, để lộ nụ cười mang tính nghề nghiệp. “Tốt, rất ổn!”
Đàm Bân trước mặt anh mặc bộ váy công sở kiểu vest màu xanh, tóc dài buộc sau gáy, để lộ chiếc trán thông minh, son môi màu hồng phấn khiêm nhường, toát lên phong cách chuyên nghiệp, thanh lịch, đẹp đẽ. Nhưng ánh mắt và nụ cười của cô lại xa lạ đến thế, không phải là người con gái quật cường mà anh từng thầm mến mộ.
Dư Vĩnh Lân im lặng, đột nhiên không tìm ra được lời ứng đáp nào thích hợp. Đàm Bân cố hóa giải sự ngượng ngùng mỏng manh giữa hai người, lớn giọng khoa trương nói: “Haizz, buổi hôm nay chẳng giống cuộc đàm phán chút nào, mà chính là quần anh tụ hội.”
Dư Vĩnh Lân thấy nhẹ nhõm trở lại, hạ giọng cười nói: “Xung quanh đều là phụ họa thôi, đỉnh cao cuối cùng chỉ có FSK và MPL.” Anh nháy mắt. “Cẩn thận, cô bé, tôi không khách sáo đâu.”
Đàm Bân vừa định đáp trả vài câu, ngoảnh ra đã thấy Giám đốc nghiệp vụ Điền Quân bước vào phòng họp, ngồi xuống vị trí chủ tọa ở chính giữa, thổi vào micro mấy tiếng, cuộc họp bắt đầu. Vì thế đại diện của các nhà cung ứng, ai ngồi chỗ người nấy, cả hội trường dần yên tĩnh trở lại.
Nhân vật nặng ký của Phổ Đạt tham gia cuộc họp lần này chỉ có một mình Điền Quân, cách mở màn của anh ta đa số là lời nói xã giao, không cung cấp nhiều thông tin. Đàm Bân ngán ngẩm ngồi nghe, thực ra tuy mắt nhìn Điền Quân nhưng trong đầu đang nghĩ đến việc riêng của mình.
Nếu nói tập trung các đại diện của đối tác kinh doanh tới cuộc họp thu mua trù bị thì phải là phòng Marketing, nhưng tại sao người của phòng Kinh doanh Điền Quân lại là đại biểu cấp trung duy nhất có mặt trong cuộc họp trù bị?
Cô tập trung sự chú ý, nhằm tìm đáp án trong lời phát biểu của anh ta, trong đầu không ngừng liệt kê các loại khả năng, dự đoán cuối cùng tập trung tại một điểm.
Phổ Đạt vẫn chưa công bố danh sách thành viên của tổ chấm thầu nhưng rất có thể Điền Quân là một trong những người phụ trách chính. Cô lén sờ điện thoại, gửi cho Lưu Bỉnh Khang một email ngắn gọn. Điền Quân phát biểu xong, hơi cúi đầu trong tiếng vỗ tay ở bên dưới, đi ra ngoài trước.
Tiếp đó MC bắt đầu công bố quá trình đấu thầu khiến tất cả đều phải dựng tai lắng nghe.
Hóa ra lần mời thầu này của Phổ Đạt, với nguyên tắc thể hiện sự công bằng, minh bạch, hợp lý, quá trình được chia làm ba bước. Trước tiên, hai tuần sau, các nhà cung ứng bắt đầu tiến hành giao lưu kỹ thuật, sau khi tổ chấm thầu tiến hành thẩm định tập thể sẽ đưa ra danh sách cuối cùng. Sau đó tiến hành vòng đấu thầu công khai thứ nhất, đối tượng đấu thầu là những thiết bị trọng tâm của các tập đoàn và thiết bị chủ chốt của các chi nhánh. Vòng này kết thúc, tiến hành đánh giá điểm số thông qua điểm đạt được của phần kỹ thuật và phần thương mại, định ra năm nhà cung cấp bước vào giai đoạn tiếp theo – vòng đàm phán thương mại.
Vòng thứ hai chủ yếu là đấu thầu thiết bị ngoại vi giữa các chi nhánh, căn cứ vào danh sách ngắn được xác lập ở vòng một, dùng hình thức mời thầu, trực tiếp tiến vào vòng đàm phán thương mại, đưa ra quyết định cuối cùng về nhà cung ứng và thị phần.
Điều đó cũng có nghĩa là, nếu như trong vòng giao lưu kỹ thuật mà không lọt vào vòng trong thì coi như không còn tư cách tham dự trò chơi nữa. Còn nếu không được chọn vào danh sách ngắn, không chỉ thiết bị chủ chốt vòng một không được tiếp nhận, mà thiết bị ngoại vi ở vòng hai cũng bị bỏ qua.
Từng bước phức tạp khiến Đàm Bân lạnh người, nhưng điều khiến cô thấy ấm áp hơn chính là người ngồi hàng trước, Dư Vĩnh Lân, sắc mặt cũng biến đổi.
Cô chắc chắn, những người đồng ngành – FSK – cũng không cảm thấy dễ thở cho lắm.
Tình hình trước mắt càng đơn giản, minh bạch thì càng có lợi cho các công ty đa quốc gia. Mà quy tắc của trò chơi thì quá phức tạp, người được hưởng lợi chỉ là những kẻ đục nước béo cò mà thôi.
Tuy nhiên, cô nghĩ tới đỉnh cao cuối cùng mà Dư Vĩnh Lân nói, liền mỉm cười. Bao nhiêu năm nay MPL và FSK cùng cạnh tranh nhưng thị phần thì lúc nào FSK cũng chiếm ưu thế, MPL mãi chỉ là thứ hai.
Trong tiểu thuyết của Cổ Long, Diệp Cô Thành thua Tây Môn Xuy Tuyết[1] là vì trong lòng luôn có ý nghĩ đen tối, thua ở dục vọng của con người. Còn lần này, liệu MPL có cơ hội đổi vận không?
[1] Nhân vật trong truyện Lục Tiểu Phụng truyền kỳ của Cổ Long.
Đàm Bân trong lòng hừng hực khí thế.
Cuộc họp kết thúc cũng gần giờ tan sở. Đàm Bân nhỏ nhẹ dặn dò đồng nghiệp bên cạnh rồi lập tức trở về công ty họp.
Biết rõ là phải chiến đấu cả đêm nhưng không có ai oán than gì, trong thời gian chuẩn bị đấu thầu, phải thức đêm là chuyện quá bình thường, thậm chí có người còn nếm mùi bốn mươi tám tiếng đồng hồ không ngủ nghỉ. Có mấy người vội vã rời đi.
Cô không thấy ở phía sau Dư Vĩnh Lân đang ngước nhìn theo bóng cô, gương mặt anh có chút thất vọng khó nhận ra.
Dư Vĩnh Lân cùng đồng nghiệp dùng cơm xong, không lập tức quay về báo cáo như mọi lần. Anh lái xe rẽ lên đường Trường An, dừng ngay tại tòa nhà làm việc của Trình Duệ Mẫn.
Điện thoại mới kêu được hai tiếng đã có người nhấc máy, là Trình Duệ Mẫn, quả nhiên anh vẫn còn ở văn phòng.
Dư Vĩnh Lân nói: “Ra đây, cùng tôi đi uống rượu.”
Giọng của Trình Duệ Mẫn tỏ ra có chút bất lực: “Hôm khác đi, hôm nay tôi không đi được.”
Tâm trạng của Dư Vĩnh Lân không tốt, anh nói có vẻ bất cần: “Không cần biết, tôi dừng ở bên đường, ở vạch cấm đỗ xe, trong vòng mười phút nếu cậu không xuống, tự tôi sẽ gọi 110 đến kéo xe đi, sau đó cậu trả tiền phạt cho tôi nhé!”
Trình Duệ Mẫn đành phải đi ra.
“Cho cậu nửa tiếng.” Anh ngồi vào ghế lái phụ, vừa thắt dây an toàn vừa nói. “Về còn có việc.”
Dư Vĩnh Lân thở dài: “Ây, đúng là giàu ở trên núi cũng có họ hàng, còn nghèo thì ở thành phố cũng không ai hỏi.”
“Người giàu trên núi cũng có họ hàng?” Nghe Dư Vĩnh Lân nói chẳng ra sao, Trình Duệ Mẫn tắt hẳn nụ cười.
Dư Vĩnh Lân không thèm để ý. “Hiểu là được.”
Trình Duệ Mẫn lắc đầu cười, thò tay vặn to nút thông gió điều hòa.
Dư Vĩnh Lân hỏi: “Nóng à?”
“Không, cảm thấy bức bối, không thở được, thời tiết khó chịu quá, khí áp thấp, độ ẩm cao.”
Dư Vĩnh Lân chăm chú nhìn. “Sắc mặt của cậu khó coi quá, chúng ta chẳng còn ở độ tuổi mười tám, đôi mươi nữa, đừng làm việc lao lực quá.”
Trình Duệ Mẫn cười. “Sắp tới thời kỳ đặc biệt, không có cách nào khác, sếp chuẩn bị tới rồi. Ông ấy luôn không hài lòng với tình hình phát triển ở thị trường Trung Quốc. Lần này ít nhiều phải cho ông ấy xem vài điều thực tế một chút.
“Gần đây cậu bận tối tăm mặt mũi, chính là vì điều này?”
“Ừ.” Trình Duệ Mẫn lim dim mắt, tựa vào ghế, giữa trán xuất hiện nếp nhăn nhỏ, trong chốc lát thấy hết được sự mệt mỏi của anh.
Dư Vĩnh Lân nhìn anh lắc đầu, lập tức tắt loa trong xe.
Trình Duệ Mẫn nhắm mắt lại, nói: “Cậu cứ bật lên đi, không sao.”
Dư Vĩnh Lân liền nói: “Xem ra tim của người tư bản đều đen như nhau, nói ra thì Hà Lan cũng là một nước có đãi ngộ cao, thế mà lúc ép người cũng quá kinh khủng.”
“Mấy năm nay số vốn đầu tư ở thị trường Trung Quốc cứ như trút vào động không đáy, cho