đến giờ kinh doanh vẫn không mấy phát triển, ông ấy không biết ăn nói với hội đồng quản trị sao cho thỏa đáng, áp lực cũng vô cùng lớn, tôi có thể hiểu được.”
“Thế cậu dự tính đối phó với ông ấy thế nào?”
Trình Duệ Mẫn than thở: “Muốn cho ông ấy gặp mấy nhân vật quan trọng trong ủy ban thường vụ nhưng lại không tìm được đường dây quan hệ thích hợp, đang buồn hết cả người đây.”
Dư Vĩnh Lân nhún vai. “Theo tôi, đúng là đáng đời cậu. Bảo dựa vào quan hệ của lão gia nhà cậu thế mà cậu nhất quyết không chịu tận dụng, đợi vài năm nữa ông ấy lui về rồi, cậu có muốn cũng chẳng được.”
Trình Duệ Mẫn nhếch mép, muốn nói gì đó nhưng lại chầm chậm ngoái đầu lại, nhìn ngắm những tòa nhà cao chót vót mọc chi chít qua cửa sổ, một lúc sau mới nói: “Mười mấy năm rồi tôi không nói được một câu chuyện nên hồn với ông ấy, nếu vì chuyện này mà nhờ vả, ông ấy nhất định sẽ đánh tôi.”
“Mẹ kế của cậu không phải rất quý cậu sao? Xin bà ấy đi!”
“Bớt khuyên can đi, vẫn chưa tới mức ấy đâu.”
“Thế cậu định tính như thế nào? Tự cậu soi vào gương chiếu hậu mà xem, mặt mày tái mét rồi kia kìa.”
Trình Duệ Mẫn cũng soi gương, ngắm nghía, cười đau khổ. “Tốt nghiệp xong, tôi vào làm cho MPL, trước đây thực không thấy được công ty lớn có điểm gì tốt, lúc rời đi rồi mới biết, mình làm việc thành quen rồi. Giờ việc gì cũng phải tự mình lo, cũng chẳng có trợ thủ đắc lực, lông mày, râu ria vơ cả.” Anh vươn vai, than thở. “Đúng là sụp đổ.”
Dư Vĩnh Lân cười lớn. “Nếu cậu làm ông chủ, chẳng phải sẽ ép chết người hay sao?”
“Tôi có mấy người anh em mở công ty gia đình, thế mà từ kế toán, thu ngân đến vận chuyển, đều phải tự mình xắn quần xắn áo mà làm.”
Nói chuyện một lát đã tới nơi, Dư Vĩnh Lân đỗ xe vào vị trí quen thuộc.
Quán bar này nằm ở cửa nam khu chung cư, là nơi họ thường tới trước khi rời MPL.
Hai người vào chỗ ngồi, chọn loại đồ uống, Dư Vĩnh Lân tiếp tục chủ đề ban nãy: “Lão Trình à, nếu không thì tôi qua giúp cậu?”
Trình Duệ Mẫn lập tức lắc đầu: “Vì con trai của cậu, cậu thôi đi! Với môi trường và chính sách của Trung Quốc, nói không chừng đến ngày nào đó công ty sẽ quyết định rút vốn, lập tức giải thể. Tôi đã làm liên lụy tới cậu, một lần đã đủ rồi, không muốn có lần thứ hai.”
Dư Vĩnh Lân đột nhiên im bặt, uống hớp rượu, không lên tiếng nữa.
Trình Duệ Mẫn nhận thấy sự thay đổi. “Tại sao cậu lại muốn chuyển chỗ?”
Dư Vĩnh Lân cúi đầu, cười cười nhưng không trả lời.
“Làm mệt quá?”
“Không phải.” Dư Vĩnh Lân thở dài. “Là phiền lòng. Tôi luôn nghĩ rằng, chỉ có những đứa trẻ học tiểu học hoặc trung học mới đi bắt nạt kẻ khác, không ngờ những ông ở FSK cũng làm trò này.”
Trình Duệ Mẫn không nhịn được, bật cười.
“Thật đấy, đừng cười. Tôi nói cho cậu nghe, lúc rời đi cứ tưởng là sự đấu đá trong nội bộ của MPL đã lên đến đỉnh điểm rồi, ai ngờ FSK cây lớn rễ sâu lâu đời là thế mà đấu đá các cấp không đâu không có, kinh nghiệm đấu giữa người với người hết sức phong phú.”
“Đó gọi là nơi nào có người, nơi đó là giang hồ, không cần biết đó là người Trung Quốc hay người nước ngoài.”
“Rất đúng. Ví dụ như việc thu mua tập trung này, không ai nguyện gánh công việc rủi ro, ôi dào, thắng thì mọi người cùng chia nhau quota, thua thì bao nhiêu thối tha đổ hết lên đầu một người. Ai ngu chứ? Ai cũng khôn hết, cuối cùng người chân ướt chân ráo như tôi gặp đen đủi, bị đẩy lên gánh. Nghĩ tới tôi lại thấy hận Lưu Bỉnh Khang.”
Trình Duệ Mẫn cười vẻ xót xa, lắc ly rượu, không nói gì. Lâu lắm rồi không nghe thấy tên của người này, cảm thấy có chút xa lạ, cũng có chút mơ hồ, nhưng không bực như dao đâm vào tim như trước nữa.
Dư Vĩnh Lân cũng nhận thấy mình nói chuyện có chút đường đột, lập tức giải thích: “Tôi không có ý trách cậu, mấy năm nay cần cái gì đều đã đạt được rồi, đúng là giờ ngã thật rồi, chúng ta đánh cược, thua phải chấp nhận thôi.” Nói rồi, anh lảng sang chủ đề khác: “Ai da, nói chuyện khác đi, hôm nay Phổ Đạt mở cuộc họp trù bị thu mua tập trung, cậu đoán xem, bên MPL cử đại biểu tới dự là ai nào?”
Quả nhiên Trình Duệ Mẫn bị thu hút: “Vu Hiểu Ba?”
“Sai, đoán lại xem, cậu đoán theo hướng người có khả năng thấp nhất ấy.”
Ánh mắt Trình Duệ Mẫn chợt lóe lên. “Đàm Bân?”
“Haizz, chính xác! Vẫn câu nói cũ, dạy nên đồ đệ, sư phụ đói chết, hôm nay tôi thực sự đã được lĩnh giáo toàn bộ, vừa gặp cô ấy, tôi đã cảm thấy không thoải mái!”
Trình Duệ Mẫn hơi cau mày. “Kỳ lạ, sao bên đó có thể cử một người mới như thế được?”
“Bởi vì Hiểu Ba không chịu làm.”
“Tại sao? Đây là cơ hội cho anh ta thăng tiến mà.”
“Tính tình của Hiểu Ba cậu cũng biết, anh ta rất chắc chắn, nếu không nắm chắc bảy phần, anh ta sẽ không dễ dàng ra tay. Có vết xe đổ đẫm máu nơi sa trường của cậu và mấy người chúng tôi, anh ta sẽ không lấy thân làm bình phong che sương gió đâu.”
Trình Duệ Mẫn có phần kinh ngạc trước câu trả lời này. Anh nhìn chằm chằm Dư Vĩnh Lân, trong lòng không khỏi xót xa.
Cả tâm huyết của anh, mất năm, sáu năm trời mới gây dựng được đội ngũ bán hàng tràn đầy uy lực, bây giờ hủy nó dễ dàng như vậy sao? Đây chính là kết quả diệt cỏ diệt tận gốc mà Lưu Bỉnh Khang mong muốn?
Đội ngũ chủ chốt một khi đã giải tán, sức sáng tạo của cả đoàn quân cũng sẽ dần dần lùi về con số 0. Từ đó người người lâm vào tình trạng nguy nan, gặp chuyện gì cũng chỉ có thể tự mình cứu mình.
Rời MPL lâu như vậy rồi, Trình Duệ Mẫn vẫn thấy Lưu Bỉnh Khang thật khó hiểu, đằng sau một loạt hành động máu lạnh, mục đích cuối cùng của ông ta là gì?
Chỉ vì lo sợ anh liên kết với Lý Hải Dương mà ông ta không chần chừ đuổi anh ra khỏi công ty, cũng có thể nói là buộc phải làm như vậy. Nhưng khuyên một loạt nhân viên như Dư Vĩnh Lân từ chức, rõ ràng là ông ta tự cắt hai cánh tay mình. Việc gì cũng lo quá, giết một đe trăm là đủ, ngoài thì thoải mái, trong thì nghiêm túc cũng đã đủ điều khiển lòng người. Anh không tin người bôn ba nơi thương trường mấy chục năm như Lưu Bỉnh Khang lại không hiểu đạo lý này.
“Lão Trình!” Dư Vĩnh Lân như nhìn thấu tâm sự của anh, vỗ vào cánh tay anh. “Cậu nói xem, lão Lưu rốt cuộc nghĩ gì? Làm cho tình hình căng thẳng như hiện nay, đến một tổng giám đốc cho ra dáng cũng không chọn được. Lẽ nào quyền lực tuyệt đối khiến người ta điên cuồng đến thế sao?”
Trình Duệ Mẫn uống một ngụm rượu, nghĩ thật kĩ, lắc đầu, sau đó chậm chạp nói: “Cũng không thể nói thế được, trao cơ hội cho người khác là một việc rất mạo hiểm, nhưng cũng có thể là kỳ binh nằm ngoài sự dự tính của người khác, cậu nhất định không được nhẹ dạ cả tin, cuối cùng lại bị bại trong chính tay đồ đệ của mình.”
“Ờ, Đàm Bân, cô bé đó… nói thế nào về cô ấy bây giờ? Mấy hôm nay tôi vẫn chú ý, cô ấy là do một tay tôi dạy dỗ, lẽ nào tôi không đánh giá được sao?”
Trình Duệ Mẫn ngước mắt nhìn Dư Vĩnh Lân, trên mặt rõ ràng có treo dấu chấm hỏi.
Dư Vĩnh Lân có vẻ ngất ngây, nói nhiều tới mức không kìm lại được: “Cậu không biết chứ, giờ lão Lưu tìm mọi cách để xóa đi những dấu tích của cậu, có thể nói cô ấy vừa chặt chẽ lại vừa gần gũi, người xuề xòa như Hiểu Ba còn bị cô ấy làm cho tức điên lên, tôi thật không dám tin, người phụ nữ này một khi gây dựng nên thế lực của mình, còn đáng sợ hơn đàn ông rất nhiều…”
Trình Duệ Mẫn ngắt lời: “Chắc không đến nỗi ấy chứ, tôi thấy Đàm Bân nói chuyện và làm việc đều rất ổn.”
“Thôi được rồi, lão Trình à, cậu ngây thơ quá, người nặng về chủ nghĩa lý tưởng lúc nào cũng nghĩ người ta theo chiều hướng tốt đẹp.”
Dư Vĩnh Lân rất không đồng tình, tường thuật lại nguyên văn lời nói của Đàm Bân trong buổi họp trù bị nội bộ MPL.
Nụ cười trên môi của Trình Duệ Mẫn dần biến mất, anh uống một hơi hết phần rượu còn lại trong ly. “Đàm Bân nói thế thật ư?”
“Ớ, tôi lừa cậu làm gì?”
Nửa ly rượu uống vội quá, Trình Duệ Mẫn ôm trán, hứng chịu cơn hoa mắt đột ngột kéo tới, gần như không nghe thấy câu trả lời của Dư Vĩnh Lân. Dư Vĩnh Lân vẫn nói lào xào không ngớt: “Cô bé đó, đừng có nhìn bề ngoài thanh tú, thực ra lòng dạ vô cùng hiểm độc. Cậu có biết trước đây tại sao tôi lại cương quyết điều cô ta từ bộ phận hậu mãi qua không? Lúc đó cô ta làm đại diện bán hàng, có dự án kéo dài hai năm, không ký được đơn xác nhận, người quản lý khách hàng không được ích lợi gì, lại luôn làm mọi việc khó khăn hơn, sống chết không chịu buông tay, đổi đến mấy người vẫn không thể lấy được. Đến lượt Đàm Bân, cô ta ngày nào cũng đúng tám giờ sáng tới văn phòng của người đó làm việc, lau nhà, rót nước, sau đó ngồi bên cạnh làm việc cùng, không hề tỏ ra là người ngoài tí nào. Khoảng nửa tháng, cuối cùng người đó không chịu được nữa, ngoan ngoãn ký tên vào tờ xác nhận. Tôi nhận ra, được, đúng là lòng dạ độc ác, da mặt dày, khả năng chống cự cũng kiên cường, có khả năng làm kinh doanh, nên mới không chần chừ đưa cô ta lên. Không ngờ, trình độ giẫm đạp lên người khác để tiến lên của cô ta cũng vô cùng cao tay…”
Trình Duệ Mẫn không nói tiếng nào, đẩy ly rượu ra, đứng lên, rời đi.
Dư Vĩnh Lân gọi từ phía sau: “Này, này, này, sao cậu lại đi?”
“Tôi đồng ý với cậu nửa tiếng, thời gian đã hết, về làm việc thôi.”
“Chuyện này là thế nào, cậu đi rồi, ai trả tiền?”
Trình Duệ Mẫn không hề ngoái đầu lại. “Cậu cầm hóa đơn tới, tôi sẽ trả.”
“Hóa đơn cái con khỉ gì chứ!” Dư Vĩnh Lân mắng một câu, vừa định giơ tay lên gọi phục vụ tính tiền, lại nhìn thấy Trình Duệ Mẫn bước nhanh lại. Anh liếc mắt hỏi: “Đổi ý rồi à?”
Trình Duệ Mẫn khom người, hạ giọng nói: “Quên không nói với cậu, thành viên tổ chấm thầu đã được định, Phó tổng Lương đảm nhiệm chức tổ trưởng, nhưng chỉ treo chức, ba tổ phó, phòng Marketing, phòng Kinh doanh và phòng Thiết bị mỗi phòng một người, người chủ trì chính là Điền Quân thuộc phòng Kinh doanh.”
“Oh, my God!” Dư Vĩnh Lân lập tức tỉnh táo trở lại, há hốc mồm đứng đậy, giọng nói mặc dù nhỏ nhưng đầy vẻ nghi ngờ: “Điền Quân? Lời đồn thổi quả đã thành sự thực, cuối cùng anh ta đã chen lên nấc thang thứ hai?”
Trình Duệ Mẫn cũng đứng thẳng người, tránh không trả lời câu hỏi của Dư Vĩnh Lân. “Tôi hẹn anh ta hôm sau bàn chuyện, lúc đó cậu gọi điện cho tôi, tìm lý do cùng đi ăn bữa cơm.”
Dư Vĩnh Lân vui mừng vỗ bàn một cái. “Great!”
Cùng lúc đó, tại tầng mười sáu của MPL, ở căn phòng có cửa ngoài dán chữ “War Room” đánh dấu phòng họp, đèn điện vẫn sáng trưng.
Ở một góc bàn họp, những hộp pizza chuyển phát nhanh để lộn xộn, trong không khí đặc mùi pho mát chua chua.
Những người đang ngồi trong phòng họp, ngoài Đàm Bân và Kiều Lợi Duy, còn có mấy vị giám đốc kinh doanh khu vực phía bắc thường trú tại Bắc Kinh, những người khác thì tham dự thông qua điện thoại đường dài và hệ thống hội nghị trực tuyến.
Lưu Bỉnh Khang do buổi tối còn có cuộc hẹn với đối tác khác nên chỉ góp mặt một lát, dặn dò Đàm Bân mấy câu rồi vội vã rời đi.
Đã gần chín rưỡi, cuộc họp vẫn chưa kết thúc.
Quy tắc cho điểm của Phổ Đạt không gây ra tranh cãi gì lớn. Dù sao thì trong cùng một ngành nghề, đã cạnh tranh với nhau nhiều năm, ưu thế của những đố