Sau khi trở về nhà, tâm lý của Thẩm Bồi đã có chút ổn định, hiếm khi nhắc lại vụ tai nạn xe đó. Nhưng anh lại không nói năng gì, chỉ thích ngồi một mình trong phòng vẽ, ngắm nhìn hồ nước bên ngoài cửa sổ, cứ ngồi như thế cho đến hết ngày.
Đàm Bân lại nhẹ nhàng nói: “Anh buông tay ra nào, em sẽ không làm hại anh đâu. Chúng ta làm từ từ thôi, nếu không thích, anh có thể bảo em dừng lại.”
Thẩm Bồi vẫn co người lại nhưng im lặng, không phản đối.
Có thể thấy Thẩm Bồi đang cố gắng thả lỏng cơ thể nhưng nỗi đau mỗi lúc một hiện rõ trong đôi mắt anh. Anh bắt đầu không khống chế được cảm xúc của mình, người run lên vì sợ hãi.
“Thẩm Bồi.”
Thẩm Bồi vẫn im lặng không nói, gắng sức cuộn tròn người lại, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy.
Phản ứng dữ dội bất ngờ của Thẩm Bồi khiến Đàm Bân lo lắng đến sợ hãi. Cô ôm chặt lấy anh, an ủi: “Không sao, không sao! Tiểu Bồi, anh hãy nhìn em đi, em là Đàm Bân của anh đây, chúng ta đang ở nhà mà…”
Giãy dụa một hồi, Thẩm Bồi mới dần bình tĩnh lại, cơ thể căng như dây đàn cũng đã thả lỏng. Người anh lúc này đầm đìa mồ hôi lạnh.
Sau khi dỗ Thẩm Bồi ngủ lại, Đàm Bân không dám thử làm thêm bất cứ việc gì nữa. Nhớ lại chuyện vừa xảy ra, cô không thể không nghĩ đến điều chẳng lành. Nếu suy ngẫm kỹ hơn một chút, Đàm Bân thấy có vẻ như mình đang dọa chính mình.
Cô liền gọi điện cho vị giáo sư tâm lý nọ để nghe tư vấn, nhưng lại không thể nói một cách rõ ràng.
Lúc này, Đàm Bân mới cảm thấy yên tâm phần nào. Cô gọi điện về cho cha mẹ, thông báo dịp nghỉ lễ Quốc khánh sẽ ra nước ngoài chơi một chuyến nên không về nhà.
Cha mẹ Đàm Bân không chút nghi ngờ. Cha chỉ nhắc nhở cô ra ngoài phải chú ý an toàn, mẹ thì tỉ tê dặn dò đến hai mươi phút nhưng chung quy lại cũng chỉ là phải cẩn thận.
Sau khi tắt điện thoại, sự áy náy vì lừa gạt cha mẹ cũng biến mất, Đàm Bân lại nhanh chóng lao vào giải quyết những vướng mắc trong công việc.
Tính đến ngày Hai mươi ba tháng Chín, Bắc Kinh và Thiên Tân, mỗi bên đã ký hai hợp đồng trị giá hai mươi vạn, nhưng dù vậy, tổng kim ngạch tiêu thụ của khu vực Đàm Bân phụ trách vẫn thiếu gần bảy mươi vạn.
Mọi hy vọng của Đàm Bân đều đổ dồn cả về khu vực Bắc Kinh, nhưng giờ cô mới phát hiện ra những tính toán của mình có phần quá lạc quan. Mặc dù mấy đơn đặt hàng còn lại vẫn có nhiều hy vọng, nhưng tất cả chỉ là quả táo xanh trên cây, chỉ có thể ngắm, chưa ăn được. Có đơn đặt hàng không có nghĩa là lập tức ký được hợp đồng.
Việc công, việc riêng khiến Đàm Bân lo lắng, rầu rĩ, tinh thần rối loạn. Mặc dù đã cố gắng không để sự mệt mỏi thể hiện ra bên ngoài nhưng cơ thể cô lại không chịu phối hợp. Được một thời gian, bên khóe miệng Đàm Bân lập tức mọc ra hai cái nhọt, chỉ cần khẽ động vào là đau đến tận xương tủy.
Trong cuộc họp ngày thứ Hai, sắc mặt của Lưu Bỉnh Khang có vẻ không dễ coi cho lắm.
Doanh số một vài khu vực được công khai, khu vực phía đông và bảy tỉnh thuộc khu vực phía bắc của Kiều Lợi Duy cơ bản đã hoàn thành nhiệm vụ, khu vực phía nam chỉ kém hơn trên dưới ba mươi vạn. Giám đốc Tăng Chí Cường cho biết, trước ngày Ba mươi tháng Chín, khu vực của anh ta có thể ký kết thêm được một đơn hàng nữa.
Tất cả áp lực đều đổ dồn về khu vực do Đàm Bân quản lý.
Sau cú sốc ngắn ngủi này, lòng cô chìm trong hối hận và day dứt đến cùng cực. Cô tự trách mình đã quá nhẹ dạ để ra nông nỗi này.
Thời gian vùn vụt trôi qua, thời hạn cuối quý mỗi ngày một đến gần. Áp lực đè nặng và những thất vọng, nghi ngờ từ cấp trên khiến Đàm Bân luôn cảm thấy vướng mắc trong lòng. Mỗi lần nhìn Chu Dương đi ra đi vào với bộ dạng như không có chuyện gì xảy ra, lửa giận lại bốc lên ngùn ngụt, dù cô đã cố gắng kiềm chế nhưng cô vẫn không thể coi như không có chuyện gì xảy ra. Mấy ngày qua, cứ nhìn thấy Đàm Bân là những giám đốc kinh doanh dưới quyền lại nhanh chóng tránh xa.
Một ngày trước dịp nghỉ lễ Quốc khánh, khu vực phía bắc bất ngờ nhận được một hợp đồng mới trị giá hơn sáu mươi vạn, tuy nhiên mức chiết khấu lại cao hơn bình thường. Khách hàng thừa hiểu tâm lý của đại lý cung cấp nên cuối quý là thời cơ tốt nhất để ép giá.
Nhưng không còn thời gian để nghĩ ngợi nhiều nữa, vừa nhận được tin, Đàm Bân liền thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy hai chân mềm nhũn như sắp ngã xuống đất.
Vẫn cần bốn vạn nữa mới đạt được mục tiêu, nói chung những chuyện đã xảy ra cũng không đến nỗi kinh khủng lắm.
Chiều ngày Ba mươi tháng Chín, sau khi hoàn thành bản tổng kết quý, doanh thu của các khu vực ở Trung Quốc đã vượt mười bảy phần trăm so với mục tiêu đề ra cho quý ba. Cũng nhờ con số này mà sắc mặt của Lưu Bỉnh Khang cuối cùng cũng tươi tỉnh trở lại.
Toàn bộ tầng mười sáu của khu vực kinh doanh ngập trong không khí thoải mái trước một kỳ nghỉ dài, chưa đến giờ tan ca mà nhân viên đã về gần hết.