Đàm Bân thức dậy, vờ như không thấy anh, không thèm nhìn anh lấy một cái, cũng không nói câu nào.
Thẩm Bồi thầm thở dài, vơ lấy ba lô, chuẩn bị thay giày rời đi.
Dây giày buộc quá chặt, mãi mới tháo được ra, trán anh lấm tấm mồ hôi, loay hoay mãi anh vẫn chưa xỏ được chân.
Từ nhỏ Thẩm Bồi đã không buộc được dây giày, từ trước đến giờ đều do mẹ anh hoặc bà vú giúp anh thắt dây giày lỏng để anh có thể cho chân vào dễ dàng. Nhưng giày đi du lịch lại khác, nếu không buộc chặt dây giày thì sẽ tệ hại vô cùng. Anh lại không muốn chường mặt ra nhờ Đàm Bân giúp đỡ, hết cách, anh đành tự mình xoay xở.
Đàm Bân không thể chịu được nữa, bèn chạy đến cướp lấy đôi giày, tháo dây giày rồi ném trả lại xuống chỗ chân anh.
Thẩm Bồi nhếch khóe môi nhìn cô, không nhúc nhích.
Nội tâm Đàm Bân giằng xé, cô tự mắng mình: “Chết tiệt, không được tích sự gì”, nhưng vẫn quỳ gối xuống sàn nhà, giúp anh đi giày rồi buộc chặt dây lại. Nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên mũi cô, trái tim Thẩm Bồi đập loạn xạ, anh vuốt tóc cô, nói: “Chuyện tối qua… anh xin lỗi.”
Đàm Bân thắt một cái nơ trên giày cho anh, ngắm lại một lần nữa rồi nói: “Xa nhà, anh phải tự chăm sóc mình đấy.”
Thẩm Bồi ôm lấy cô, hôn lên trán cô rất lâu. Đàm Bân giương mắt, trán hai người được bóng tối che khuất, cô nhìn thấy lông mi Thẩm Bồi giật giật liên hồi, mắt ướt nước.
Anh nói: “Bân Bân, em luôn là niềm tự hào của anh, hãy tin anh, anh yêu em, anh không muốn mất em.”
Đàm Bân cúi đầu, không nói gì.
Thẩm Bồi kéo dài thời khắc này thêm một lúc nữa, sau đó nới lỏng tay, đứng dậy. “Đừng tiễn nữa, từ nhỏ anh đã rất sợ cảnh ly biệt, khi xe chạy, nhìn thấy em, anh càng đau lòng.”
Anh nhẹ nhàng đóng cửa, tiếng bước chân xa dần, xa dần.
Đàm Bân nép vào khung cửa sổ nhìn xuống khoảng trống phía dưới tòa nhà, có bảy, tám chiếc xe việt dã sáng màu đỗ ở dưới, họ đều là bạn đồng hành trong chuyến đi Cam Nam của Thẩm Bồi.
Thẩm Bồi ngồi vào ghế lái, dường như anh nhìn thấy bóng hình cô, đưa tay vẫy vẫy về phía cửa sổ.
Khi Đàm Bân kể lại cho Văn Hiểu Tuệ nghe, giọng điệu vẫn rất quyết liệt.
“Vẫn chưa biết là tớ có muốn cưới anh ấy hay không, mà anh ấy đã phấn chấn như thế! Hứ, anh ấy nghĩ là đang mua bắp cải ở chợ, cầm một mớ, chọn một mớ sao? Kệ anh ấy kén cá chọn canh, cứ như là ban cho tớ ân huệ lớn lắm ấy. Thiếu gì chứ? Đám người muốn cầu hôn tớ không thiếu, không được một hàng thì cũng được một lớp tăng cường…”
Cô nghĩ Văn Hiểu Tuệ sẽ như mọi khi, lập tức nói xấu Thẩm Bồi một cách thậm tệ.
Nhưng không phải. Văn Hiểu Tuệ chỉ nhìn cô, thở phì phì.
Đàm Bân thấy không vui. “Cậu có ý gì hả? Cười trên nỗi đau của người khác à?”
“Tiểu nhân đâu dám!” Văn Hiểu Tuệ cười. “Thật kỳ lạ, việc Thẩm Bồi sợ kết hôn đâu phải chuyện ngày một, ngày hai, trước nay chưa từng thấy cậu tức giận như vậy. Lúc trước tớ lăng mạ Thẩm Bồi, cậu đều nói đỡ cho anh ta, hôm nay sao lại thế? Không phải có gì đó không ổn sao?”
Nghe vậy, Đàm Bân cũng nhận thấy mình có chút thất lễ, hình như từ trước khi cuộc họp dự bị diễn ra một ngày, cô luôn ở trong trạng thái dễ kích động. Trong một ngày cô đã hai lần hành sự theo cảm tính, tình yêu, công việc đều không tốt, sự bất thường khiến cô luôn cảnh giác.
“Bình thường chẳng phải vui hay buồn cậu đều không để lộ ra sao? Nhìn bây giờ xem, sắc mặt u ám, cách hai trăm mét cũng nhìn thấy rõ.”
Đàm Bân hất tay, chán nản nói: “Tớ cũng không biết chuyện gì nữa, khi đó thật sự tớ rất tức giận, cứ như là pháo được châm ngòi, chạm nhẹ là nổ tung, muốn cứu vãn cũng không kịp.”
“Gần đây cậu có chuyện gì không vui sao?”
“Cậu nói tớ giận cá chém thớt?” Đàm Bân chăm chú nghĩ ngợi rồi lắc đầu. “Tối qua thật sự có chút không vui, nhưng không đến mức đó, tớ luôn chú ý, không mang chuyện không vui về nhà.”
“Vậy thì do thời kỳ tiền mãn kinh đến sớm?”
“Cậu biến đi!”
“Ai da, chọc phải chỗ đau thì cũng đừng thẹn quá hóa giận chứ!” Văn Hiểu Tuệ ngoác miệng cười. “Vậy thì chỉ còn lại một khả năng, trong tim cậu đã có người khác.”
“Càng nói càng hồ đồ, không có!” Đàm Bân vội vàng phủ nhận, giọng nói không to như lúc nãy. Vì lời Văn Hiểu Tuệ chưa dứt, trong đầu cô đột nhiên nhảy ra cái tên Trình Duệ Mẫn.
Hoang đường, Đàm Bân lẩm bẩm, ai với ai, nằm mơ à?
Văn Hiểu Tuệ cốc đầu cô. “Nói dối, xem điệu bộ của cậu kìa, ánh mắt sáng rực, đảo liên hồi, đây không phải là chột dạ thì là gì?”
“Này, nghe tôi nói này, đồng chí Văn Hiểu Tuệ, cậu nghiêm túc một chút được không? Tôi đang nói đến một vấn đề rất nghiêm trọng.”
“Được, chúng ta sẽ nghiêm túc.” Văn Hiểu Tuệ đang cuộn tròn trên sofa liền ngồi thẳng dậy. “Vậy tớ hỏi cậu, trước đây cậu từng nói Thẩm Bồi sợ kết hôn. Vậy tại sao cậu vẫn cứ theo anh ta?”
Đàm Bân lật qua tờ tạp chí trên tay, không trả lời.
“Tớ hỏi cậu, mỗi lần tớ đề cập đến bản chất của vấn đề, vì sao cậu đều im lặng?”
Đàm Bân vẫn không nói gì, đứng dậy đến bên cửa sổ phòng khách, kéo rèm, hứng gió trời, châm một điếu thuốc.
Hoàng hôn ngày hè chỉ còn lại một chút ánh sáng chiếu lên người cô, tạo thành một hình hài yếu ớt.
Văn Hiểu Tuệ nhìn lưng cô, không nén nổi khẽ lắc đầu.
Đàm Bân chỉ âm thầm hút thuốc, một lúc sau mới hậm hực nói: “Cậu đừng làm ra vẻ dạy bảo nữa đi. Là tớ đánh giá cao bản thân được chưa? Tớ cho rằng tớ xinh đẹp, ai thấy cũng yêu, không có người đàn ông nào mà tớ không mê hoặc được, tớ cho rằng tớ sẽ cảm hóa được anh ấy, tớ cho rằng người đàn ông tớ xem trọng sẽ cảm kích mà rơi nước mắt, quỳ xuống cầu hôn tớ, không ngờ lại khiến người ta phải lựa đi chọn lại, lòng tự trọng yếu đuối của tớ bị tổn thương ghê gớm…”
Văn Hiểu Tuệ cười hì hì, tiến đến, khoác vai cô. “Đàm Bân, cậu còn nhớ buổi khiêu vũ hồi đại học không? Hồi đó hai đứa mình quá chất, đám con trai bình thường bọn mình đâu thèm để mắt đến…”
“Ừ, đúng, tớ vẫn nhớ, đám con trai thấp dưới lm75 bọn mình vẫn hay gọi họ là căn bậc ba.”
Văn Hiểu Tuệ cười lớn, giật điếu thuốc của Đàm Bân, đó là việc xưa nay chưa từng có. Trước đây cô sợ hại da nên nhất định không hút thuốc.
Đàm Bân nghi hoặc nhìn cô, cầm bật lửa châm thuốc cho cô.
Mới hơi đầu tiên cô đã ho sặc sụa, nước mắt nước mũi đầm đìa.
Văn Hiểu Tuệ lau nước mắt, hút tiếp một hơi, mới thở được bình thường, nói: “Lúc đó xem phim võ hiệp của Kim Dung, tớ thích Kiều Phong và Lệnh Hồ Xung. Cậu thích ai, còn nhớ không?”
Đàm Bân lập tức liếc mắt. “Cậu lại muốn chế nhạo tớ? Tớ thích Trần Gia Lạc, thích anh chàng đào hoa lăng nhăng, thì sao?”
“Suỵt suỵt suỵt, bình tĩnh, bình tĩnh, cậu nhìn lại cậu bây giờ đi, vừa đụng vào là giãy nảy lên, làm gì có khí phách của giám đốc kinh doanh chứ?”
“Đều do cậu kích động tớ.”
“Lẽ nào cậu không phát hiện ra mẫu đàn ông cậu thích đều xuất thân rõ ràng, nhẹ nhàng, nho nhã, tất cả tâm tư đều giữ kín trong lòng sao?”
Đàm Bân chột dạ. “Vậy thì đã sao?”
“Vì thế tớ rất lấy làm lạ là sao cậu có thể yêu Thẩm Bồi lâu như vậy?”
Đàm Bân dịu xuống, trầm ngâm một lúc lâu mới nói: “Thẩm Bồi cũng có điểm tốt, ở bên anh ấy, tớ thấy rất thoải mái. Anh ấy không đòi hỏi gì với bản thân, cũng không gây áp lực cho đối phương, anh ấy cũng không đùa cợt tớ.”
“Đàm Bân, chuyện như vậy, lời của người ngoài cuộc cậu chỉ nên tham khảo, quyết định là ở cậu. Nhưng theo kinh nghiệm của tớ, đàn ông nói không muốn kết hôn, cậu có thể không quan tâm đến những lý do vớ vẩn đó, chín mươi phần trăm không ngoại trừ hai nguyên nhân, một là anh ta nghĩ người phụ nữ đó không xứng với anh ta, hai là anh ta muốn trốn chạy khỏi trách nhiệm và sự hứa hẹn. Tớ nghĩ, Thẩm Bồi của cậu thuộc loại thứ hai.”
“Sâu xa quá, tớ không hiểu.”
Văn Hiểu Tuệ giơ chân đá cô một cái. “Vậy thì hãy nghe cho kĩ đây, sự hiểu biết của cậu đối với đàn ông chỉ là một tờ giấy trắng. Tại sao bọn họ lại trốn chạy? Vì họ cho rằng mình không đủ mạnh mẽ, không đủ tốt, những thứ cậu muốn, anh ta không thể đáp ứng được, anh ta cảm thấy áp lực quá lớn, để tránh thất bại, giữ vững lòng tự trọng đáng thương của mình, anh ta chỉ còn cách rút lui, có nghĩa anh ta không hề quan tâm, cậu hiểu chưa?”
Đàm Bân không nghĩ như vậy. “Tớ đâu có yêu cầu gì ở anh ấy, anh ấy làm khỉ gì có áp lực!”
“Haizz, vấn đề là ở đó, tại sao lại không có yêu cầu gì? Vì tự cậu đã giải quyết được hết, cậu xem cậu đấy, có nhà, có xe, lại không dựa dẫm vào người khác, khóc hay cười đều giấu nhẹm đi, đàn ông bình thường, làm gì có ai dám ở cạnh cậu…”
Đàm Bân nghiêng đầu cười. “Hiểu Tuệ, chúng ta quen nhau lâu như vậy, giờ tớ mới thấy câu vừa rồi của cậu là đáng tin nhất.”
“Này!” Văn Hiểu Tuệ trừng mắt, chu miệng.
Đàm Bân không nhịn được cười, hỏi: “Vậy mười phần trăm còn lại là gì?”
“Thuở nhỏ gặp phải một chuyện gì đó bị tổn thương rất lớn, bên cạnh lại không có người lớn nào là tấm gương tốt về mặt hôn nhân cho anh ta.”
“Ồ, nghe cũng có lý. Vậy thì chuyên gia về đàn ông, nói cho tớ biết bây giờ tớ nên làm gì?”
“Tớ không muốn bận tâm đến chuyện của cậu. Cậu tự quyết định đi.”
“Thật không có nghĩa khí chút nào.”
Văn Hiểu Tuệ do dự hướng mặt ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì, hồi sau mới nói: “Đàn ông là vậy đấy, thời đại này không còn chuyện ai phải chịu đựng ai nữa đâu, thật sự không đi đến đâu thì chia tay sớm đi, tội gì phải chết trên thòng lọng.”
Đàm Bân không dám phát biểu ý kiến gì nữa.
“Không nỡ đúng không?” Văn Hiểu Tuệ tát vào má cô. “Ngốc ạ, trai đẹp không thể xem như cơm, cậu vẫn không hiểu được điều này sao? Tớ vẫn còn một lời khuyên dành cho cậu, tớ biết cậu đam mê công việc, nhưng đó là thế giới của đàn ông, mọi quy tắc của trò chơi họ đều ngầm thỏa hiệp với nhau, cậu muốn bước vào địa bàn của họ thì chỉ có chết mà thôi, trước tiên cậu phải phục tùng quy tắc của họ, vẫn cần đàn ông dẫn dắt cậu, bảo vệ cậu, làm bia đỡ đạn cho cậu thì giấc mơ mới thành hiện thực, mới leo lên cao được.”
“Hey, làm như cậu nói, mấy vạn phụ nữ tự lực cánh sinh nên mua đậu phụ về tự tử cho xong.”
Văn Hiểu Tuệ cười. “Cậu không tin thì thôi, sự thật sẽ dạy cho cậu hiểu. Cô bạn yêu quý ạ, mười năm sau cậu vẫn lớn giọng như thế này thì tớ bái phục cậu.”
Đêm đã về khuya, Văn Hiểu Tuệ nhất định không chịu ở lại, cô lấy lý do là không mang đủ mỹ phẩm dưỡng da để cáo từ ra về.
Trong lòng Đàm Bân nặng trĩu như có tảng đá đè nặng, cô buồn chán leo lên giường đi ngủ, cô cảm thấy đời người thật có quá nhiều khiếm khuyết, không có ý nghĩa gì.
Đêm muốn ngủ ngon mà cũng không được. Nửa đêm cô nghe thấy tiếng gió rít gào thét ngoài cửa sổ, sấm chớp đùng đùng, cô mơ hồ tỉnh dậy, bước đến bên cửa sổ. Cơn mưa lớn đổ ập xuống, tiếng mưa ngăn cách tất cả mọi tạp âm bên ngoài căn phòng khiến cô cảm giác như mình đang ở trên