ràng. Không có cao hứng đặc biệt hay cảm kích mà chỉ quăng cho nàng một cái mệnh lệnh, muốn đích thân Nguyên Bảo đi tìm con lừa về cho hắn. Nếu Nguyên Bảo cùng Bảo Đệ thuận lợi tìm được con lừa nguyên vẹn trở về thì tốt, nếu không thì không biết sẽ nổi lên phong ba gì? Y Thư Ngọc cũng không muốn phong ba xảy ra, làm ảnh hưởng uy tín của Dực nhi trong mắt tộc nhân.
“Ta trước tới thăm ông bác”, Đông Phương Dực vội vàng cáo lui, sau khi biết Nguyên Bảo không gây ra họa gì, trong lòng yên tâm không ít. Chờ xác định được thái độ của ông bác đối với Nguyên Bảo sẽ có kế sách đối ứng sau.
Kết quả, khi Đông Phương Dực đến nhà ông bác lại ăn phải bế môn canh, người làm canh cửa liền ngăn hắn lại, nói ông bác muốn nghỉ ngơi, không tiếp khách, bảo hắn lần sau hãy đến thăm. Không thể thăm dò được thái độ của ông bác đối với Nguyên Bảo, Đông Phương Dực cũng không suy nghĩ nhiều, liền cỡi Hắc Câu ra ngoài tìm Nguyên Bảo.
Tây Môn Nguyên Bảo cùng Bảo Đệ đang ở trong núi tìm tung tích con lừa.
“Nguyên Bảo, của ngươi đầu còn đau không?” Tây Môn Bảo Đệ đồng tình hỏi Nguyên Bảo, hai mắt cũng không quên cố gắng tìm kiếm con lừa mất tích.
“Đau a! Ngươi đừng thấy ông bác già mà khi dễ, lực đạo đánh người của hắn một chút không không thua cha ta đâu”, Tây Môn Nguyên Bảo xoa xoa chỗ bị đánh trên đầu, khóc không ra nước mắt. Nàng chẳng những bị đánh, hơn nữa trốn cũng không thể trốn, đành phải ngoan ngoãn nghe giáo huấn, thật đáng thương.
“Nhìn ra được, may mắn không phải là ta cõng hắn, nếu không kẻ bị đánh cho sưng đầu là ta”, Tây Môn Bảo Đệ vỗ vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm.
“Ai! Chỉ có thể nói hết thảy đều là mệnh.” Vận mệnh an bài muốn nàng không hay ho lại không hay ho, nàng có thể nói cái gì?
“Đúng vậy, ta nghĩ chúng ta nhất định phải cố gắng tìm cho ra con lừa, nếu không thì không chỉ ngươi bị đánh mà ta cũng không tránh khỏi”, vừa nói Bảo Đệ vừa lấy hai tay ôm đầu, ô, nàng không muốn bị đánh a!
“Nếu tìm không thấy, chúng ta phải đi cướp một con khác đến cho ông bác, dù sao lừa đều giống nhau, chắc ông bác sẽ không phát hiện ra”. Tây Môn Nguyên Bảo nghĩ đối sách, vì không muốn lại bị đánh nên nàng bất cứ giá nào, mặc kệ là trộm hay cướp, nàng đều muốn tìm cho ra một con lừa.
“Tốt”, Bảo Đệ một mực nghe theo lời Nguyên Bảo, hiện tại các nàng tai vạ đến nơi, chỉ có thể đi bước nào hay bước đó.
Có tiếng bước chân làm hấp dẫn lực chú ý của hai tỷ muội, hai người bọn họ vui vẻ đoán rằng con lừa của ông bác chạy về đây. Con lừa trở về thật đúng lúc, như vậy hai nàng không phải tốn sức tìm con lừa khác cho ông bác.
Hai người vui mừng quay đầu nhìn lại, không thấy con lừa xuất hiện mà chỉ có Đông Phương Dực cùng Hắc Câu. Mặc dù có chút thất vọng nhưng Nguyên Bảo thấy trượng phu xuất hiện liền rất vui vẻ, lập tức mặt mày hớn hở đón tiếp
“Sao ngươi lại tới đây?”
“Ta nghe nói hai người các ngươi đi tìm con lừa, cho nên lại đây hỗ trợ.” Đông Phương Dực tiêu sái nhảy xuống lưng ngựa, ôm nàng vào lòng, ôn nhu nói.
“Tỷ phu, con lừa nhất định là đã bị sói ăn ! Chúng ta tìm một hồi lâu cũng không thấy đâu”, Tây Môn Bảo Đệ thất vọng, sụ mặt nói.
“Không có việc gì, ta sẽ tìm được. Bảo Đệ, ngươi cũng mệt mỏi rồi, đi về trước nghỉ ngơi đi, chuyện này giao lại cho ta với Nguyên Bảo”, Đông Phương Dực an ủi Bảo Đệ.
“Nhưng là ông bác muốn ta cùng Nguyên Bảo tìm!” Tây Môn Bảo Đệ gãi đầu. Nàng thật sự có thể trở về sao? Ông bác biết có tức giận không?
“Yên tâm, tỷ phu ngươi nói không có việc gì thì sẽ không có việc gì. Bảo Đệ ngốc, trời xuống còn có tỷ phu ngươi chống đỡ, cho dù ông bác tức giận muốn đánh người, tỷ phu ngươi sẽ hứng chịu. Đi về nghỉ ngơi đi”, Nguyên Bảo cũng hỗ trợ khuyên. Thứ nhất là không muốn Bảo Đệ thêm mệt mỏi, thứ hai là muốn cùng trượng phu có thể ở riêng, thứ ba là quyền đầu của ông bác đánh rất đau, có Đông Phương Dực ở đây chắc hắn sẽ thay nàng mà chịu đánh, nàng vừa nghĩ đến quyền đầu của ông bác lại thấy đâu đau vô cùng.
“Nguyên Bảo, ngươi nói quá đúng! Chúng ta có thể để cho ông bác đánh tỷ phu. Ha ha, ta đi về trước đây, các ngươi chậm rãi tìm a”, biết được sẽ không bị đánh, Bảo Đệ liền thấy thoải mái .
Đông Phương Dực mạc danh kỳ diệu nhìn hai tỷ muội cười thật vui vẻ. Ông bác đánh người? Đánh ai?
“Tỷ phu, tuy rằng ta thực đồng tình ngươi, nhưng ngươi nhớ kỹ lời ta nói, chỉ cần cắn chặt răng, nhịn một chút rất nhanh sẽ trôi qua, không còn thấy đau nữa”. Để lại lời khuyên, Bảo Đệ liền tiêu sái ra về.
“Chuyện gì đã xảy ra? Bảo Đệ nói ta không hiểu lấy một câu”, khi nào Bảo Đệ trở nên sâu sắc như vậy?
“Ai, ta lần này nguy rồi.” Tây Môn Nguyên Bảo thở dài, vẻ mặt ai oán.
“Ngươi cứu ông bác là chuyện tốt, cũng không phải gây họa, làm sao có thể nguy chứ, trừ phi là ngươi không cẩn thận đẩy ông bác ngã xuống khe núi, vậy thì chuyện lại khác”. Đông Phương Dực trên ghẹo nàng. Hắn bị hai tỷ muội làm cho hồ đồ, theo hắn biết các nàng đã cứu ông bác là có công lớn, sao lại có bộ dáng như tai họa sắp giáng xuống đầu, còn nói một thôi một hồi làm người ta không hiểu.
“Tuy rằng ta cứu ông bác, nhưng cũng không cẩn thận gây họa, cái họa này cũng nghiêm trọng như việc đẩy ngã ông bác xuống khe suối”, nàng đáng thương nhìn Đông Phương Dực.
“Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?”
“Ta gọi ông bác là lão đầu nhi.” Nàng nói chuyện thanh âm nhỏ như muỗi kêu, thật sự thực không muốn thừa nhận, nhưng lại không thể không thừa nhận.
“Ngươi kêu ông bác là lão đầu nhi?” Đông Phương Dực kinh ngạc lớn giọng.
“Đúng, bở vì ta ở Đông Phương gia mấy ngày nay cũng chưa từng gặp qua hắn, không biết hắn là ông bác ngươi, nghĩ hắn chỉ là một lão đầu nhi tùy tiện bên đường cho nên mới gọi hắn như vậy”. Ô…
“Sau đó thế nào?” Đông Phương Dực gật gật đầu, việc này xác thực rất giống tác phong của Nguyên Bảo.
“Sau đó hắn muốn ta cùng Bảo Đệ gọi hắn là lão công công, nói chúng ta không nên gọi hắn là lão đầu nhi, kết quả ta cùng Bảo Đệ cười nói hắn cũng không phải công công trong cung, làm chi muốn người khác gọi hắn là lão công công?” Lời này thích hợp nói với lão đầu nhi nào đó nhưng với ông bác thì liền nghiêm trọng.
“Thực sự các ngươi ! Còn có gì nữa?” Đông Phương Dực nghe xong là vừa tức giận, vừa buồn cười, đoán rằng nhất định còn có chuyện khác nữa, nếu không vẻ mặt nàng sẽ không như trái khổ qua đắng.
“Ta còn đối hắn nói, ta là cô nãi nãi……”
Đông Phương Dực trừng lồi mắt, nhìn thê tử. Khó trách nàng cùng Bảo Đệ vẻ mặt lại khổ sở như vậy, các nàng đúng là đã gây họa.
“Ông bác lão nhân gia hắn nói thế nào?”, nghĩ đến các nàng hồ đồ như vậy nhất định sẽ tiết lộ thân phận, dù sao dựa vào tỷ muội các nàng cũng không thể lừa được ông bác khôn khéo.
“Hắn nói thiệt nhiều, còn mắng ta, lại đánh vào đầu ta. Tướng công, ta biết sai rồi. Ta nghĩ ra bên ngoài sẽ không gặp được người nhà của ngươi, nên không cẩn thận khôi phục lại bộ dáng tổ phỉ. Vốn ở nhà ngươi, ta vẫn luôn lưu tâm đến việc nhỏ nhất, muốn mọi người nghĩ ta cũng là một tiểu thư khuê các, không muốn bọn họ nghĩ rằng ngươi đã cưới sai người.Bất quá sau hôm nay, ta nghĩ mọi người nhất định sẽ biết là ta giả dạng…”, hừ, kiếm củi ba năm thiêu trong một giờ, nàng cố gắng nhiều như vậy, cuối cùng cũng thành công dã tràng.
Tây Môn Nguyên Bảo nhụt chí ngồi dưới đất, khóc không ra nước mắt.
Tất cả cố gắng của nàng, Đông Phương Dực đều nhìn thấy, hắn biết nàng muốn thích ứng với mọi người sẽ có rất nhiều vất vả. Các tộc nhân đối với nàng có thành kiến, mẫu thân thì luôn gây khó dễ, nàng cũng không khóc lóc, kể lể còn ngoan ngoãn nghe lời hắn giải thích với mẫu thân…Không nghĩ tới thật cẩn thận che giấu lâu như vậy, cuối cùng vẫn bị lộ.
“Ngươi đừng khổ sở, ta cảm thấy dùng phương thức này làm cho mọi người biết sự chân thật của ngươi cũng không có gì là không tốt. Ngươi đã cố gắng, vất vả nhiều rồi, không cần phải miễn cưỡng chính mình, đừng lo người bên ngoài nghĩ ngươi thế nào, chỉ cần biết rằng ta yêu ngươi là đủ”. Đông Phương Dực ngồi xuống bên người nàng, ôm lấy nàng mà an ủi.
“Cứ mặc kệ mọi người thất vọng, ngươi cứ vui vẻ như trước đây có được không?”. Những lời nói của Đông Phương Dực giống như là đem nàng giải cứu từ trong địa ngục ra. Ở Đông Phương gia, nàng mỗi ngày đều phải thật cẩn thận, ngay cả nói chuyện cũng để ý, sợ nói sai sẽ làm mọi người chê cười hắn. Nàng không sợ bị mọi người chê cười, nhưng lại sợ người khác chê cười hắn, cho nên hôm nay nàng vô lễ với ông bác như vậy, thật hận là không thể đâm đầu vào khối đậu hũ mà chết đi, miễn cho hắn bị mất uy tín trước mặt các tộc nhân.
“Đúng, hơn nữa có ngươi ở bên cạnh ta, ta sẽ càng ngày càng vui vẻ hơn”, bở vì nàng là nguồn nước vui vẻ của hắn.
“Ngươi vừa mới nói yêu ta, ta không có nghe sai đúng hay không?” Nàng đột nhiên nhớ tới, cao hứng gắt gao ôm lấy tấm lưng tinh tráng của hắn.
“Đứa ngốc, ta đúng là yêu ngươi, nếu không thương, ta sao phải cưới ngươi?”, hắn cúi đầu, hôn lên môi nàng.
“Ta cũng yêu ngươi! Yêu ngươi giống như yêu cơm tẻ, yêu ngươi giống như yêu vạc, thực yêu ngươi”. Nàng kích động, liều mạng đáp lại hắn, nói không ngừng, chỉ sợ hắn không tin.
Nghe nàng tuyên cáo những câu ngốc nghếch, Đông Phương Dực cao giọng cười to, trong lòng tràn đầy tư vị hạnh phúc, ôm nàng càng chặt hơn. Tuyên cáo như thế, chỉ có thê tử Nguyên Bảo của hắn mới dám nói ra.
“Ngươi không cần cười, ta nói thật lòng”, nàng bĩu môi, oán giận hắn không tin.
“Ta là bởi vì thật là vui mới có thể cười.”
“Thật sự?” Nàng hoài nghi.
“Thật sự.” khẳng định.
Thấy hắn biểu tình kiên định, ánh mắt chưa lóe ra dao động, Nguyên Bảo tin hắn, khoái hoạt cười mị mắt.
Hai phu thê nói ra câu ta yêu ngươi xong, đắm chìm trong hạnh phúc tốt đẹp, không còn nghĩ tới những chuyện ưu phiền. Đột nhiên một loạt tiếng bước chân làm phá vỡ không khí thân mật giữa hai bọn họ.
“Hắc Câu, ngươi vừa ăn cỏ đi, đừng làm ồn chúng ta”, Nguyên Bảo khoát tay, muốn Hắc Câu ngoan ngoãn nghe lời bằng không sẽ nếm mùi quyền đầu của nàng.
“Hắc Câu đi đường không nhẹ như vậy.” Đông Phương Dực lỗ tai linh mẫn nhận ra trong đó sai biệt, ngẩng đầu nhìn hướng phát ra âm thanh, nở nụ cười.
“Không phải Hắc Câu sẽ là ai?” Nơi này cũng chỉ có bọn họ cùng Hắc Câu a!
“Xem.” Đông Phương Dực chỉ vào con lừa đứng bên cạnh Hắc Câu, nghĩ chắc con lừa đã nhận ra mùi quen thuộc của Hắc Câu nên mới từ chỗ nào đó chạy ra.
“Là con lừa!” Tìm được rồi!
Lão thiên gia quả nhiên đãi nàng không tệ, sợ nàng lại bị ông bác đánh cho u đầu cho nên mới đem con lừa còn nguyên vẹn đuổi trở về. Quan trọng hơn, có thể nghe Đông Phương Dực nói hắn yêu nàng.
Cẩn thận nghĩ lại, bị đánh có một chút mà đổi được câu “ ta yêu ngươi”, quả thật là có lời, quả thật là đáng giá. Ha ha…