“Đúng vậy! Bảo Đệ, có người kêu cứu mạng, chúng ta đi qua nhìn xem.” Tây Môn Nguyên Bảo lá gan lớn, dẫn đầu đi ở đằng trước.
“được, đi xem.” Có Nguyên Bảo ở đây, Bảo Đệ cũng không biết sợ là gì, tín nhiệm đi theo sau Nguyên Bảo, tiến đến tìm hiểu xem chuyện gì.
Hai người theo âm thanh yếu ớt mà tìm đến chỗ một khe suối, nhìn thấy một ông lão đầu tóc trắng xóa bị ngã dưới khe suối, cả người chật vật ngồi ở phía dưới, không đứng dậy được.
“Lão đầu nhi, ngươi không sao chứ?” Tây Môn Nguyên Bảo hướng phía dưới hô.
Lão đầu nhi? Là kêu ai? Là ai thất lễ như vậy, dám gọi hắn là lão đầu nhi? Ông lão tức giận ngẩng đầu nhìn lên liền thấy hai tiểu cô nương xinh đẹp như hoa như ngọc ở phía trên nhìn xuống hắn, mà cái câu “lão đầu nhi” không lễ phép kia chắc chắn là xuất phát từ miệng của hai tiểu cô nương này.
“Nguyên Bảo, lão đầu nhi giống như bị thương.” Tây Môn Bảo Đệ nhìn một lát, sau đưa ra kết luận.
“Cô nương, ta bị ngã xuống suối, bị gãy chân làm phiền ngươi tìm giúp vài tên tráng đinh đến đây cứu ta”. Lại là lão đầu nhi, thật sự là quá thất lễ.. Nhưng trước mắt hắn đang bị thương, chân bị gãy, không thể cùng tiểu cô nương so đo nhiều, tạm thời phải nhận nhịn mà hạ giọng,đợi khi an ổn rồi mới mắng các nàng, dạy các nàng cái gì gọi là kính lão đắc thọ.
Tây Môn Nguyên Bảo nhìn nhìn địa hình bốn phía, khe suối không sâu, một bên lại có cây đại thụ thuận lợi cho nàng mượn sức đi lên cho nên không cần phí sức tìm tráng đinh đến làm gì, một mình nàng cũng có thể làm được.
“Lão đầu nhi, ngươi đừng sợ, cô nãi nãi ta đi xuống cứu ngươi” , ra khỏi Đông Phương gia, ngữ khí nói chuyện của Nguyên Bảo liền hồi phục như trước, cũng không vì quần áo trên người hoa lệ mà e dè hơn.
“Cái gì? Tiểu cô nương, ngươi một người sao thành?” , ông lão nghe nàng nói muốn một mình xuống đây cứu hắn, không khỏi há hốc mồm, ngầm nói thầm, chắc lại là một cô nương ngốc không biết tự lượng sức mình. Còn có, nàng dám xưng mình là cô nãi nãi, thật khó nghe muốn chết.
Tây Môn Nguyên Bảo không để ý tới nghi ngờ của hắn, đem đôi giày thêu hoa tháo bỏ qua một bên, cột lại làn váy dài đáng ghét, Bảo Đệ cũng ở một bên hỗ trợ nàng cột lại hai ống tay áo cho gọn gàng, giúp nàng có thể cử động dễ dàng. Sau khi chuẩn bị xong, Nguyên Bảo liền nương theo cây đại thụ đi xuống dưới khe suối, đến bên cạnh lão giả.
“Tiểu cô nương, ta nói cô nhỏ nhắn như vậy làm sao có thể cứu ta?”, lão giả cũng không muốn nàng cứu hắn không được còn hại chết hắn.
“Ao, lão đầu nhi, ngươi đừng có lải nhải nữa, cô nãi nãu đã nói cứu ngươi thì sẽ cứu được ngươi”, lão đầu nhi này sao lại nhiều lời như vậy. Nàng đã nói sẽ cứu hắn, sao hắn cò lo lắng cái gì chứ?
“Tiểu cô nương này sao có thể nói chuyện thô lỗ như vậy?” Cái gì mà lão đầu nhi, rồi cô nãi nãi? Ngươi ít ra cũng phải gọi ta là lão công công, còn có ngươi làm sao có thể xưng là cô nãi nãi chứ? Bộ dạng ngươi thoạt nhìn đáng yêu, nhỏ nhắn, sao lời nói lại khó nghe như vậy”. Lão giả bị nàng trái một câu lão đầu nhi, phải một câu cô nãi nãi làm cho nổi giận, nhịn không được bắt đầu giáo huấn nàng.
“ha, ha, thật buồn cười, ngươi không phải thái giám trong cung, sao muốn Nguyên Bảo gọi ngươi là công công?”. Ở phía trên nghe lão đầu nhi giáo huấn, Bảo Đệ nhịn không được ôm bụng cười to.
“Đúng vậy! Rõ ràng đều là cái lão đầu nhi, như thế nào còn muốn tiến cung làm công công a?” Tây Môn Nguyên Bảo khó hiểu lắc đầu.
“Xú nha đầu! Là lão công công! Này lão công công cùng công công trong cung là không giống nhau” .Lão giả bị các nàng làm cho tức chết. Sớm biết hai tiểu nha đầu này đến làm cho hắn tức giận muốn chết thì hắn không thèm kêu cứu mạng, thà để ngã chết ở đây còn hơn.
“Mặc kệ là cái gì công công, còn không đều là công công?” Lão nhân này thật sự thực dong dài nha!
Không muốn lại nghe hắn nói dông dài, Tây Môn Nguyên Bảo nâng lão đầu nhi để lên lưng rồi gọn gàng đứng lên đi lên trên.
“Đừng chạm vào ta! Ngươi sẽ đem ta ngã chết — di? Làm sao có thể?” Bị đặt mạnh mẽ trên lưng tiểu cô nương, lão giả kinh hoảng, sợ nàng không cẩn thận ngã làm chết hắn. Nhưng thấy nàng cõng hắn đi rất thoải mái, bước đi an an ổn ổn, không tốn một chút sức lực làm hắn ngạc nhiên, trợn tròn mắt.
“Cô nãi nãi ta đã nói là cứu ngươi, làm sao có thể để ngươi bị ngã chết”. Tây Môn Nguyên Bảo tức giận đáp trả.
Nàng thoải mái cõng lão đầu nhi trên lưng, vịn vào cây cổ thụ để đứng lên, không mất bao nhiêu thời gian, nàng đã thuận lợi cứu được hắn, còn nghe Bảo Đệ vỗ tay khen ngợi.
“Lão đầu nhi, Nguyên Bảo khí lực thật sự lớn, cõng ngươi từ dưới khe suối lên là việc nhỏ, cho dù ngươi muốn, nàng cũng có thể cõng ngươi chạy quanh núi mấy vòng cũng không thành không vấn đề”. Tây Môn Bảo Đệ khoe khoang, không muốn lão đầu nhi xem thường Nguyên Bảo.
“Ngươi nói nàng kêu Nguyên Bảo?” Lão giả suy tư lời nói của tiểu cô nương kia, hắn đã nghe qua cái tên Nguyên Bảo này, hơn nữa có ấn tượng cực kì sâu sắc. Nếu hắn nhớ không lầm Nguyên Bảo này chính là Tây Môn Nguyên Bảo mới gả vào Đông Phương gia không lâu.
“Đúng vậy! Tên rất hay đúng không?”
“Bảo Đệ, ngươi cùng lão đầu nhi đừng nói chuyện vô nghĩa nữa. Lão đầu nhi, ngươi vì sao mà bị ngã xuống khe suối? Như vậy mà cũng không bị gãy xương cốt, ngươi thật là may mắn”
“Xú nha đầu! Ai cho ngươi thất lễ vẫn bảo ta lão đầu nhi? Ta không phải muốn ngươi gọi ta một tiếng lão công công sao? Bằng không ngươi bảo ta ông bác tốt lắm.” Lão giả không vui đánh một cái thật mạnh lên đầu nàng.
“Ai nha! Đau quá!” Tây Môn Nguyên Bảo đau kêu một tiếng.
“Vô nghĩa! Không đau ta làm gì đánh ngươi!”
“Ngươi cùng ta nương nói giống nhau……” Ô……
Tây Môn Bảo Đệ thấy lão đầu nhi động thủ đánh người, vội vàng im miệng, miễn cho người kế tiếp bị đánh là nàng.
“Ta a, ngã xuống khe suối cũng không phải là bởi vì tuổi già sức yếu, ta là ở nhà nhàn rỗi nhàm chán, liền cưỡi con lừa đi ra phơi nắng, nào biết đột nhiên có con thỏ nhảy ra làm con lừa của ta hoảng sợm kế quả là ta bị con lừa lỗ mãng hất ngã xuống khe suối. Cũng không biết con lừa chạy đi đâu mất, không biết có bị dã thú ăn mất hay không nữa?”
“Thì ra là thế a! Lão…… Ách…… Ông bác, ngươi ở chỗ nào, ta trước đưa ngươi về nhà trị thương, sau đó sẽ đi tìm con lừa về cho ngươi được không”, vốn định gọi hắn là lão đầu nhi nhưng lại sợ bị đánh đau lần nữa, Tây Môn Nguyên Bảo vội vàng thu hồi ý định, ngoan ngoãn gọi hắn là ông bác.
“Như vậy cũng tốt, ngươi liền cõng ta về nhà đi thôi.” Xem ra nàng là học ngoan, tiếp thu lời nói của hắn làm cho hắn cũng hòa hoãn hơn.
“Không biết ông bác ở chỗ nào?”, sợ lại bị đánh đau nên Nguyên Bảo gọi thật ngoan.
“Dã nha đầu ngươi ở chỗ nào, ta liền ở chỗ đấy”, lời nói của lão giả giống như tảng đá ngàn cân đánh xuống Nguyên Bảo.
“Gì?!” Thiệt hay giả? Lão đầu nhi là nói đùa thôi đúng không? Hắn không thể là người của Đông Phương gia, nàng cho tới bây giờ chưa từng gặp qua hắn a! Lão thiên gia, ông sẽ không tàn nhẫn mà đem chuyện này ra trêu chọc nàng chứ? Không thể nào.”
Tây Môn Bảo Đệ thở gấp một hơi, hai mắt đảo lia đảo lịa giữa Nguyên Bảo cùng lão đầu nhi, trong lòng thầm than, cuối cùng ánh mắt tràn đầy đồng tình dừng lại trên người Nguyên Bảo.
Đông Phương Dực nhận được tin lập tức chạy về nhà, thấy mẫu thân đang ngồi thẫn thờ ở phòng khách, không biết đang suy nghĩ cái gì mà ánh mắt rất mông lung.
Hôm nay Đông Phương Dực cố ý đi ra bên ngoài, muốn dẫn dụ sát thủ của Phục Hổ môn, bởi vì hắn không thích ngồi chờ chết, thậm chí cái gì cũng không làm mà đợi đối phương tìm đến tận cửa. Hắn muốn chủ động xuất kích, cho nên nếu Phục Hổ môn muốn mạng của hắn thì hắn sẽ cho bọn chúng biết, muốn mạng của hắn cũng có thể nhưng không phải dễ dàng có thể lấy được mà phải trả giá thật đắt.
Ai ngờ hắn ở bên ngoài còn chưa thấy sát thủ Phục Hổ môn xuất hiện, liền được hạ nhân đến thông báo trong tộc xảy ra chuyện, cần hắn trở về xử lý.
Khi nghe tin, hắn không khỏi nghĩ đến Nguyên Bảo lại không cẩn thận gây ra họa gì, chọc cho mẫu thân giận tím mặt, mới có thể phái người đi tìm. Hắn lập tức bãi bỏ kế hoạch dẫn dụ Phục Hổ môn, ra roi thúc ngựa chạy mau về nhà.
“Nương, xảy ra chuyện gì?”, Đông Phương Dực thấy mẫu thân ngồi thất thần, đoán rằng Nguyên Bảo chắc đã gây ra đại họa, nếu không mẫu thân vốn đã sớm thích ứng với năng lực gây họa của nàng sao còn có thể ngồi thẫn thờ như vậy.
“Dực nhi, nương thật sự không biết nên nói từ đâu…’, nghe tiếng gọi của con, Y Thư Ngọc phục hồi tinh thần lại.
“Nương, mặc kệ Nguyên Bảo làm cái gì, ta hướng ngài cam đoan, nàng tuyệt đối là vô tâm.” Trước thay thê tử giải thích rồi nói sau.
“Dực nhi, Nguyên Bảo hôm nay cứu ông bác ngươi”, Y Thư Ngọc từ từ nói, theo tình hình hôm nay, nàng thật không biết Nguyên Bảo là thê tử tốt hay không tốt, rất khó định luận a!
“Cái gì? Ông bác?” Đông Phương Dực kinh ngạc nhíu mày. Ông bác lớn tuổi luôn một mình ru rú trong nhà, chuyện lớn nhỏ trong tộc đều mặc kệ, tuy là mặc kệ nhưng ở trong tộc ông bác lại là một trưởng bối được kính trọng nhất, chỉ cần hắn nói một câu, không có người không da1mg nghe theo. Nhưng Nguyên Bảo làm sao có thể gặp được ông bác, còn cứu hắn?
“Ông bác ngươi không cẩn thận rơi vào khe suối, bị gãy chân, Nguyên Bảo vừa lúc đi ngang qua, liền cõng hắn về nhà, Dực nhi, ngươi nói xem có phải khí lực của Nguyên Bảo rất lớn có phải không?. Y Thư Ngọc đang buồn bực thật sự, không nghĩ tới Nguyên Bảo có thể cõng một nam nhân về nhà, tuy rằng ông bác đã lớn tuổi, lại gầy yếu nhưng Nguyên Bảo vẫn có thể một mạch cõng hắn về nhà chứng tỏ khí lực của nàng không thua bất kỳ một đại nam nhân nào.
“Khí lực của nàng so với người bình thường quả có lớn hơn”, Đông Phương Dực cố gắng giảm nhẹ sự thật, không muốn để mẫu thân biết thực tế khí lực của Nguyên Bảo là lớn kinh người.
“Cho nên Nguyệt Nha cầm của ta cùng đường tam màu cung nữ dũng mới có thể bị nàng làm gãy?”. Y Thư Ngọc thì thào tự hỏi, như thế có thể hiểu được vì sao Nguyên Bảo không có lợi khí trong tay cũng có thể dễ dàng làm đứt dây đàn cùng làm gãy cổ đường tam màu cung nữ dũng. Nhưng có phải khí lực của nàng so với lời nói của con còn lớn hơn nữa?
“Nương, ông bác hiện tại như thế nào? Còn có Nguyên Bảo đâu? Như thế nào không thấy bóng người?”Nhìn trái nhìn phải cũng không nhìn thấy tiểu thê tử bộ dáng đắc ý dào dạt của tiêu thê tử đi ra gặp hắn để khoe công.
“Ông bác ngươi không có việc gì, đại phu đã đến khám qua, cũng đã đem cái chân bị gãy xử lý tốt. Về phần Nguyên Bảo, ông bác ngươi lệnh cho nàng ra ngoài tìm con lừa của hắn trở về”. Y Thư Ngọc nói rõ mọi việc cho con biết.
“Một mình Nguyên Bảo ra ngoài tìm?”
“Không, nàng cùng cái gọi là nha đầu hồi môn nhưng thật ra là đường muội Bảo Đệ đi tìm”. Ông bác chỉ đích danh hai người đi tìm, người ngoài dù muốn giúp đỡ cũng không có biện pháp, nhưng thật ra cũng có nhiều người đang muốn chờ xem hai nàng làm sao tìm được lừa trở về.
Trước mắt mọi người đều không hiểu thái độ của ông bác đối với Nguyên Bảo, tuy rằng nàn đã cứu hắn nhưng thái độ của hắn với nàng không r