Y Thư Ngọc vừa biết được tin liền lập tức té xỉu. Chuyện này không có khả năng là thật, khẳng định là nàng đang gặp ác mộng.
Hai nhà đám hỏi? Đám thổ phỉ cường đạo kia sao có thể bước vào nhà Đông Phương gia, huống chi lại là nghênh đón một dã nha đầu của Tây Môn gia làm con dâu, nàng hoàn toàn không dám tưởng tượng tới chuyện này. Phải biết rằng tổ tiên trước đây từng cưới được quận chúa a, Đông Phương gia thân phận cao quý, đám thổ phỉ Tây Môn gia kia sao có thể trào cao với tới được.
Y Thư Ngọc không muốn nghĩ tiếp, đến tột cùng là dã nha đầu nào sẽ gả vào Đông Phương gia mà đứa con bảo bối của nàng lại phải tiếp nhận hậu quả này?
Có thể hiểu được Dực nhi thân là tộc trưởng Đông Phương gia, phải vì phúc lợi của người trong tộc mà suy nghĩ nhưng ngày thường Dực nhi vì người trong tộc hi sinh thế nào nàng cũng mặc kệ nhưng lúc này thì vạn vạn không được, bời vì cưới dã nha đầu của Tây Môn gia rất là ủy khuất cho Dực nhi. Thân là tộc trưởng, Dực nhi chịu ủy khuất còn chưa đủ sao? Giờ còn phải đem hạnh phúc cả đời ra bồi nữa?
Làm con dâu của Y Thư Ngọc nàng thì cũng đơn giản thôi, chỉ cần biết lễ nghĩa, tinh thông cầm kỳ thư họa, còn lại nàng sẽ không đòi hỏi gì thêm. Tuy rằng dã nha đầu của Tây Môn gia nàng chưa từng gặp qua, nhưng cả đám Tây Môn gia từ trên xuống dưới hơn trăm người mà kẻ biết chữ chắc chỉ đếm được trên đầu ngón tay, mà dã nha đầu này lại lớn lên trong gia đình cường đạo thổ phỉ kia, nàng dám chắc sẽ không được giáo dưỡng tử tế, khẳng định cũng là một nữ thổ phỉ mà thôi.
Còn nữa, còn muốn nàng đem nữ nhi gả cho Tây Môn gia, đối với nàng mà nói cũng là chuyện không tốt đẹp gì. Khuê nữ của Đông Phương gia đương nhiên phải gả cho quan to quý nhân, nếu không thì cũng phải là phú hào thương gia. Đem nữ nhi gả cho Tây Môn gia, nếu có ai hỏi đến nàng làm sao mà mở miệng trả lời, không bằng trước đem cho nàng một khối đầu hũ để nàng đập đầu vào đó mà chết cho rồi, đỡ phải mất mặt, xấu hổ.
Diễm nhi bảo bối của nàng không thể nào gả cho tên cường đạo thổ phỉ Tây Môn gia kia được, Diễm nhi xinh đẹp, diễm lệ như vậy không thể bị hủy trong tay Tây Môn gia được.
Ác mộng này đáng sợ đến cực điểm, không biết đến khi nào thì chấm dứt đây?
Người kinh ngạc không chỉ có Y Thư Ngọc, tất cả tộc nhân trong Đông Phương gia khi nghe Đông Phương Dực tuyên bố cũng đều ngạc nhiên đến sợ hãi. Mọi người khuyên can nhưng không thể làm lay chuyển quyết định của Đông Phương Dực, ít nhất đây là phương pháp giải quyết việc Tây Môn gia cướp lương thực, quan trọng nhất là người hi sinh là Đông Phương và một trong hai muội muội của hắn, không ảnh hưởng gì đến bọn họ nên cũng chỉ phản đối cho có lệ, còn lại là một bộ dáng đứng bên cạnh xem kịch vui. Bọn họ cũng nghĩ đến Y Thư Ngọc sẽ không dễ dàng thỏa hiệp, mà cho dù là Đông Phương Diễm xinh đẹp vốn quen được chiều chuộng hay văn tĩnh tú nhã Đông Phương Tú gả đi thì cũng đều là vấn đề đau đầu. Yêu thương Đông Phương Diễm đến tận tâm khảm nên chắc Y Thư Ngọc sẽ không đời nào để nàng gả vào gia đình thổ phỉ cường đạo kia, mà Đông Phương Dực cũng rất yêu thương Đông Phương Tú cho nên rất có khả năng sẽ tìm cách bảo vệ hạnh phúc nửa đời sau của em gái.
Nếu Đông Phương Dực lấy thân phận tộc trưởng cố ý muốn đại muội, tức Đông Phương Diễm gả vào Tây Môn gia thì Y Thư Ngọc cùng Đông Phương Diểm dù không muốn cũng không thể cãi lời. Vì thế toàn bộ người trong tộc trợn to mắt chờ xem Đông Phương Dực sẽ đem muội muội nào đẩy vào hố lửa.
“Ô…ngươi làm co thể quyết định chuyện như vậy chứ? Đông Phương gia chúng ta không phải là một gia đình tùy tiện, nhưng ngươi lại tùy tiện quyết định muốn cho hai nhà kết thông gia. Ta chỉ nghĩ đến việc dã nha đầu của Tây Môn gia sẽ làm con dâu ta là ta đã thở không nổi, ngươi lại còn muốn đem muội muội gả vào đó. Nàng là một cô nương yểu điệu lại nhu thuận, gả vào đó khác nào đưa dê vào miệng cọp, Diễm nhi sẽ không sống nổi a” Y Thư Ngọc khóc bù lu bù loa. Nhắc tới đám hỏi, nàng đầu tiên là nghĩ đến Đông Phương Diễm, nữ nhi mà nàng yêu thương nhất, về phần Tú nhi tuy rằng cũng là con do nàng sinh ra nhưng bộ dáng lại không giống nàng mà Diễm nhi thì vóc dáng lại tương tự như nàng cho nên nàng tự nhiên yêu thương Diễm nhi nhiều hơn.
“Nương, ngài cũng đừng khóc, ngài trong lòng hiểu được, ta sở dĩ quyết định như vậy là muốn cho hai nhà có thể chung sống hòa bình với nhau” Đông Phương Dực thở dài, từ khi mẫu thân biết được quyết định của hắn đã không ngừng oán hắn. Hàng ngày đối mặt nàng khóc lóc kể lể, hắn có chút mệt mỏi.
“Ta mới không muốn cùng đám thổ phỉ cường đạo Tây Môn gia kia sống chung. Người khác không biết còn tưởng chúng ta cá mè một lứa” Y Thư Ngọc hai mắt đỏ hồng, liều chết không theo.
Đông Phương Dực lại thở dài, từ đầu hắn đã biết mẫu thân không dễ thỏa hiệp, hắn chỉ thể khuyên ngăn để nàng chấp nhận.
“Ngươi hãy tự vấn lương tâm mình đi, Diễm nhi đã làm gì có lỗi với ngươi mà ngươi đối xử với nàng như thế?” Y Thư Ngọc lại chất vấn.
“Nương, ta cũng không có nói nhất định phải là Diễm nhi gả tiến Tây Môn gia, dù sao ta còn không có hỏi qua ý của Diễm nhi cùng Tú nhi” Mẫu thân mở miệng, ngậm miệng đều là vì Diễm nhi, mà không có chút nào nghĩ tới Tú nhi, nàng quả thật rất đáng thương.
“Không cần hỏi cũng hiểu được Diễm nhi không muốn! Có nữ nhân đầu óc thanh tỉnh nào mà muốn gả vào Tây Môn gia? Ta sợ là Tây Môn gia lòng tham không đáy sẽ chỉ định muốn Diễm nhi vào cửa” Y Thư Ngọc nói ra lo ngại trong lòng, Diễm nhi của nàng xinh đẹp như vậy, Tây Môn gia dù ngốc cũng sẽ muốn Diễm nhi của nàng a.
“Nương, hai nhà đám hỏi là chuyện ta đã quyết định, cho dù Tây Môn gia thực muốn Diễm nhi vào cửa, ta cũng sẽ không một chút do dự mà đáp ứng cho nên ta hi vọng người cũng chuẩn bị tâm lý” Đông Phương Dực lấy thân phận tộc trưởng quyết định, hắn nghe mẫu thân oán thán nhiều ngày đã đủ rồi.
Y Thư Ngọc ngạc nhiên nhìn con trai không nghe lời nàng nói, không tự chủ được lại rơi lệ, những bất mãn cùng oán giận cũng không nói nên lời.
“Xem ra chúng ta đã có chung quyết định, việc này không cần phải bàn cãi nữa. Nương, người chuẩn bị lo việc cưới hỏi đi” Đông Phương Dực mặt lạnh hướng nàng nói rồi lập tức xoay người bỏ đi, để lại mẫu thân vẫn còn kinh ngạc không thôi.
Đông Phương Dực biết những lời cứng rắn vừa rồi của mình làm cho mẫu thân sợ hãi nhưng có một số việc không thể vì người bên ngoài phản đối mà do dự, thậm chí là thay đổi quyết định của mình. Hắn tâm ý đã quyết, Đông Phương gia cùng Tây Môn gia bắt tay giảng hòa, bất luận có bao nhiêu người phản đối cũng không làm dao động được quyết tâm của hắn.
Buồn bực mấy ngày, Đông Phương Dực liền đi đến chuồng ngựa, chọn lấy một tuấn mã màu đen rồi phóng đi.
Tuấn mã này là mới mua về, ban đầu khi Hắc Câu bị Tây Môn Nguyên Bảo cướp đi, cũng không biết nàng có đối xử tử tế với nó không. Hắn đoán là Tây Môn gia chắc sẽ đem Hắc Câu bán cho đám buôn ngựa cho nên từng cố ý cho người dọ hỏi nhưng một chút tin tức cũng không có. Bởi vậy hắn nghĩ nếu Hắc Câu không bị phanh thây xẻ thịt thì cũng trở thành công cụ để Tây Môn gia đi đánh cướp. Nghĩ tới ngựa yêu quý bị đối xử như thế, trong lòng càng thấy không vui, liển giục ngựa chạy mau hơn, rất nhanh con ngựa liền đưa hắn đến nơi đã bị Tây Môn Nguyên Bảo đánh cướp.
Tây Môn Nguyên Bảo ở nhà không có việc gì làm, từ sau lần nàng đánh cướp đến nay đã một khoảng thời gian, mỗi ngày nàng đều cười nhạo ba vị ca ca vài lần, có lẽ bị nàng cười nhạo đến mức nổi giận nên các ca ca giống như là cuồng đánh cướp Đông Phương gia, hại nàng mỗi ngày đều phải nhìn các ca ca mang chiến lợi phẩm về nhà, thật không vui chút nào. Đáng tiếc nàng lại không được ra ngoài bằng không khẳng định sẽ còn mang về nhiều chiến lợi phẩm hơn các ca ca.
Hôm nay nàng nhàm chán đi đến chỗ đã từng đánh cướp Hồ Thổ, chỗ này nàng đã lui tới không dưới mười lần, cũng không biết vì sao nàng lại đi tới chỗ này, đã vậy còn xem đông xem tây, ngay cả bụi cỏ cũng bị nàng xem vài lần.
Mỗi khi không nhìn thấy thi thể, nàng lại không tự giác mà thở nhẹ, coi như nàng vì lương tâm cảm thấy bất an đi. Thật là, nàng khi nào lại trở nên lề mề như thế? Quả thật rất giống các bà các chị như lời các ca ca nói.
“Tây Môn Nguyên Bảo! Ngươi chính là một tên tiểu thổ phỉ nha, không nên có lương tâm a” Tây Môn Nguyên Bảo chu môi lẩm bẩm, chân đá vào hòn đá. Thổ phỉ mà có lương tâm, nói ra chẳng phải làm cho người ta cười đến rụng răng sao.
“Là do Hồ Thổ số con rệp mới gặp phải ngươi, ngươi đánh hắn cũng không sai, không cướp của hắn mới là có lỗi với chính mình, làm chi lại luôn nhớ tới hắn?Hắn bị dã thú bắt làm bữa điểm tâm cũng kệ hắn đi, có lẽ dã thú còn cảm ơn ngươi, không biết chừng ngày nào đó còn mang thỏ hoang đến tạ lễ cho ngươi a” Tây Môn Nguyên Bảo miệng lẩm bẩm, liều chết không nhận mình cảm thấy lương tâm bất an.
Đông Phương Dực vạn vạn không nghĩ tới lại ở chỗ này nhìn thấy một tiểu cô nương cắm đầu đá chân vào hòn đá, hắn nghĩ chắc cô nương này cũng giống hắn bị người của Tây Môn gia đánh cướp ở đây, không kịp nghĩ, hắn liền dừng ngựa.
“Cô nương, ngươi có khỏe không?”
“A? Cái gì?” Tây Môn Nguyên Bảo lăng lăng ngẩng đầu nhìn, vừa thấy là Hồ Thổ xuất hiện, lập tức sợ tới mức run lên. Gặp quỷ. Nàng vừa mới nghĩ đến hắn có thể đã trở thành một đống xương trắng, kết quả hắn liền xuất hiện trước mặt nàng, rốt cuộc là hắn vẫn còn sống, không, vẫn là nàng gặp quỷ a!
Tây Môn Nguyên Bảo sợ hãi nhìn hắn, còn thật sự lo lắng không biết có nên chạy đi không, bình thường nàng rất dũng cảm nhưng cũng không phải nàng muốn đánh quỷ nha.
“Cô nương, đừng sợ, là tại hạ đường đột. Quả thật con đường này không được an toàn lắm, thường xuyên có cường đạo thổ phỉ đi cướp, tại hạ thấy cô nương lẻ loi một mình ở đây nghĩ rằng cô nương gặp phải thổ phỉ nên mới hỏi thăm, không nghĩ là sẽ dọa cô nương sợ hãi” Đông Phương Dực thi lễ, rồi lại giải thích, không muốn làm tiểu cô nương xinh đẹp sợ hãi.
Tây Môn Nguyên Bảo nghe hắn nói một hơi dài sớm đã quên sợ hãi, từng câu nàng đều nghe rõ nhưng lại không hiểu hắn nói gì, đôi mắt to tròn, linh lợi chỉ ngây ngốc nhìn cái miệng của hắn. Nàng phát hiện miệng của hắn thật đẹp nha.
Thừa dịp hôm nay mặt trời lên cao, có thể nhìn hắn rõ ràng, nàng phát hiện bộ dạn của Hồ Thổ ban ngày so với Hồ Thổ ban đêm càng đẹp hơn , nhưng lại bất đồng với các ca ca nàng, làm cho nàng có một cảm giác kỳ dị.
“Cô nương” nàng như thế nào cứ nhìn hắn chằm chằm.
“Hồ Thổ, ngươi là người sao?” Tây Môn Nguyên Bảo chỉ ngây ngốc hỏi hắn một câu, nếu hắn là người vì sao nàng lại không hiểu những gì hắn nói?
Hồ Thổ? Cô nương trước mắt thế nào lại gọi hắn là Hồ Thổ? Đông Phương Dực đầu tiên là nghĩ nàng kêu ai đó nhưng ngay lập tức liền bừng tỉnh, hắn biết nàng là ai. Làm sao có thể quên được cặp mắt sáng rỡ, làm sao có thể quên được giọng nói của nàng chứ? Nàng chính là Tây Môn Nguyên Bảo, người đã cướp của hắn sau lại đánh hắn một quyền bất tỉnh a!
Oan gia ngõ hẹp. Cư nhiên lại gặp nàng ở đây không biết là may mắn hay là xui xẻo. Đông Phương Dực tính mở miệng hỏi nàng về Hắc Câu nhưng hắn phát hiện Tây Môn Nguyên Bảo không biết h