iệc. Nàng có thể không để ý đến hắn, cứ mặc cho hắn bị thương nặng chết đi nhưng nàng không làm vậy. Mặc kệ hai nhà có bất hòa, mặc kệ việc hắn làm liên lụy nàng, nàng vẫn giúp hắn. Những việc này không phải ai cũng làm được.
“Ta từng nghĩ người của Đông Phương gia đều rất đáng ghét nhưng ngươi tính ra làm người cũng không quá tệ” nàng đột nhiên khen tặng hắn.
“Xem ra ta còn có chút để tự hào” Đông Phương Dực cười tự giễu .
“Ai! Ngươi đừng lại hở chút lại nói văn hoa, ta nghe không hiểu được, nam tử hán đại trượng phu muốn gì thì cứ nói thẳng ra đi. Ngươi lại cứ dài dòng văn tự làm ta chẳng hiểu được ngươi muốn nói cái gì, Đông Phương gia các ngươi luôn nói chuyện với nhau vậy sao?” Đông Phương gia thực phải nên hảo hảo học tập người Tây Môn gia, bọn họ là trong lòng nghĩ gì là sẽ nói thẳng ra, tuyệt không giống các bà các chị nhăn nhó nửa ngày trời cũng không nói ra được điều mình muốn nói.
“Ngươi đều nói như vậy sao?”
“Đúng vậy! Ta nghĩ gì thì sẽ nói như vậy, nhà chúng ta ai cũng thế, nếu cảm thấy tâm tình khó chịu cũng có thể trực tiếp nói ra hoặc đấu võ, xong rồi thì thôi, không ai nói chuyện vòng vo” Đông Phương gia thực sự là một đám quái nhân.
“Xem ra Tây Môn gia cùng Đông Phương gia thật là khác biệt nhau.”
Bên kia là tốt hơn? Trong nhất thời Đông Phương Dực cũng không nói rõ được. Nếu là thời điểm trước khi biết nàng, hắn chắc chắn sẽ khẳng định Đông Phương gia tốt hơn Tây Môn gia nhưng giờ thì hắn không dám chắc.
Người của Đông Phương gia đều đối xử với nhau bằng vẻ bề ngoài, dù trong lòng có chất chứa bất mãn cũng không thể hiện mà chỉ ngấm ngấm đấu đá nhau. Nhưng hắn có thể khẳng định Tây Môn gia sẽ không như vậy, họ nghĩ gì sẽ sảng khoái nói thẳng ra, cùng lắm thì lấy quyền đầu thi đấu, sau khi đấu xong thì người thua sẽ không còn gì để nói nữa. Tây Môn gia cư xử không theo lẽ thường cũng không có gì không đúng.
“Đúng là bất đồng, bất quá ta thấy ngươi làm tộc trưởng bề ngoài cũng thật phong cảnh, ăn mặc trên người ngươi cũng đủ cho người chúng ta mua lương thực sống trong một tháng. Các ngươi có tiền khiến chúng ta hâm mộ cùng ghen tỵ, các ngươi lại là hàng xóm của chúng ta, ngươi nói đi, chúng ta vì nghèo nên mới đi làm thổ phỉ, nvì bần cùng nên ếu không cướp của các ngươi thì cướp của ai? Huống chi mỏ vàng đó nên có một nửa thuộc về chúng ta” nghĩ tới những thỏi vàng óng ánh, nàng lại thấy tức. Nếu Tây Môn gia có một nửa mỏ vàng, bọn họ sẽ không làm thổ phỉ, sẽ không đến ngay cả quỷ cũng không thèm quan tâm.
“Đúng vậy! Làm tộc trưởng, bề ngoài xem ra xác thực thực phong cảnh.” Hắn cố ý không quan tâm đến vấn đề mỏ vàng.
“Ngươi không vui a?” nàng liền lập tức chú ý đến việc này, hắn được ăn no mặc ấm sao lại không vui?
“Làm tộc trưởng phải gánh rất nhiều trách nhiệm, người ngoài nhìn thấy ta ngồi lên chức vị này thật dễ dàng nhưng thực ra không phải vậy. Có rất nhiều người đang muốn nhìn ta thất bại thế nào, có rất nhiều người không muốn ta làm tộc trưởng, chỉ chờ để thay thế ta, chỉ cần ta sai một bước thì sẽ thua toàn bộ” cho nên hắn vẫn luôn lo lắng, cảnh giác, hoàn toàn không dám lơi lỏng nên cũng thấy mệt mỏi vô cùng.
“Nghe ngươi nói vậy thật sự thấy mệt, thật lạ, bọn họ nếu không hài lòng ngươi làm tộc trưởng sao không lốn tiếng nói ra. Các ngươi có thể đơn đả độc đấu, ai thắng sẽ lấy được vị trí đó, như vậy không đơn giản hơn sao?” Nàng thực sự không hiểu đến tột cùng là người Đông Phương gia suy nghĩ thế nào?
“Phương pháp như thế thật tốt” Đông Phương Dực cười khẽ.
“Bất quá ta phải thành thật nói cho ngươi, ngươi xem ra không thể đánh, nếu đánh ngươi chắc sẽ bị thua, nhưng ngươi thực may mắn vì đã gặp ta, nếu phải thật sự đánh nhau, ta có thể thay ngươi, ta cam đoan có thể đem những người phản đối ngươi đánh đến khóc kêu cha gọi mẹ” Đối với việc đánh nhau, nàng rất có tự tin, từ nhỏ nàng cùng các ca ca đánh nhau, nếu nàng không thủ hạ lưu tình thì các ca ca đã sớm đi gặp Diêm Vương gia, nghĩ đi nghĩ lại nàng đúng là một muội muội có lương tâm nha!
“Ngươi muốn thay ta đánh?” Nàng lại lại làm hắn giật mình, nàng là một tiểu cô nương thế nhưng lại vì một nam nhân như hắn mà xuất đầu, nghĩ tới đã thấy vừa buồn cười vừa uất ức.
“Đương nhiên. Nhưng là ta cũng không phải không công thay ngươi đánh, hắc hắc, chỉ cần ngươi trả tiền, ta sẽ suy nghĩ về đề nghị của ngươi” nói thẳng ra là nàng mơ ước tới túi tiền của hắn.
“Nếu thật sự có đánh nhau, ta sẽ suy nghĩ đề nghị của ngươi” đây chỉ là nói cho có lệ, hắn đương nhiên không muốn nàng cùng hắn phân tranh với người trong tộc.
“Nhất định phải suy nghĩ nha” Tây Môn Nguyên Bảo còn cho là thật.
“Nhất định.”
“Nướng tốt lắm, có thể ăn.” Tây Môn Nguyên Bảo thấy lợn rừng đã chín, liền đem hai chân lợn rừng xuống, từng ngụm cắn ăn rất ngon lành, cũng đem một cái chân lợn đến cho Đông Phương Dực, giúp hắn ăn.
“Cẩn thận kẻo nóng” nàng còn một bên nhắc nhở.
Đông Phương Dực liền từ tay nàng mà ăn lấy ăn để, bất chấp hình ảnh, uy nghiêm của tộc trưởng Đông Phương gia, dù sao hắn cũng đã uống nước từ tay nàng. Huống chi trên người hắn vết thương còn rất đau, hắn cũng không muốn cử động để lại làm vỡ miệng vết thương đã được băng bó tốt. Lại nói, ở bên cạnh nàng hắn có cảm giác thoải mái, tự tại mà trước nay chưa từng có nên cũng không thấy có gì là không đúng.
“Ăn ngon không?” Tây Môn Nguyên Bảo hỏi.
“Ân, ăn ngon lắm” Đông Phương Dực gật đầu như đảo tỏi, vốn nghĩ là nàng chỉ tùy tiện nướng cho có ăn, không nghĩ tới tay nghề của nàng rất khá. Da lợn rừng được nướng giòn mà thịt bên trong lại mềm mại, vừa chín tới, làm cho hắn ăn không ngừng miệng.
“Săn thú, nấu ăn đều không làm khó được ta, dù nơi này không có lợn rừng lui tới, ta cũng có thể tìm đươc rau dại để cho ngươi ăn no”. Cái gì có thể ăn, cái gì không, Tây Môn gia hiểu rõ nhất,bởi vậy cho dù đem bọn họ bỏ ở vùng núi hoang sơ, bọn họ cũng sẽ không chết đói, bọn họ còn có thể nhân tiện trên đường về nhà mà săn thú đem về, đây là bản năng sinh tồn của Tây Môn gia.
Đông Phương Dực vẫn mải mê ăn chân lợn rừng, không có miệng để trả lời nàng, chỉ có thể không ngừng gật đầu.
Tây Môn Nguyên Bảo cũng rất nhanh ăn xong cái chân lợn rừng của nàng, nhưng nàng vẫn còn rất đói nên đứng lên cầm lấy cái chân lợn rừng khác.
“Ngươi cứ ăn tự nhiên, đừng khách khí” nàng vừa há to mồm cắn thịt, vừa nói.
Chỉ săn được một con lợn rừng thì có hơn ít, hai người bọn họ đều đói bụng mà theo kinh nghiệm của nàng, nam nhân khi đói bụng thật đáng sợ, ngay cả xương cốt cũng có thể ăn. Cho nên nàng nghĩ hắn khi đói cũng giống các ca ca của nàng, chút nữa nhất định sẽ cùng nàng dành đồ ăn. Bình thường nàng cùng các ca vì giành đồ ăn mà đánh nhau, mà Đông Phương Dực lại đang bị thương nặng cho nên không có khả năng tranh với nàng. Nhưng…như vậy cũng rất tội nghiệp, hắn bị thương thành như vậy mà nàng chỉ chia cho hắn một cái chân lợn thì có hơi quá đáng một chút.
Được rồi, nàng liền nhịn đau chia thêm cho hắn một cái chân lợn, nhưng cũng chỉ được như vậy thôi, hắn không thể tham lam muốn luôn cả cái đầu heo, đầu heo nhất định phải là của nàng.
Rất nhanh Đông Phương Dực đã ăn xong một cái chân lợn, bụng no thì mí mắt cũng bắt đầu muốn sụp xuống.
“Nhạ, cho ngươi.” Tây Môn Nguyên Bảo nhịn đau đưa cái chân lợn cho hắn.
“Cám ơn, ta đã no rồi.” Đông Phương Dực trừng mắt nhìn cái chân lợn, hắn đã ăn hết một cái chân làm sao còn có thể nuốt nổi?
“Đừng gạt ta, ta biết ngươi còn rất đói bụng. Bất quá ta phải nói trước một chút, ta chỉ có thể cho ngươi thêm cái chân này thôi, tất cả còn lại là của ta” trước phải nói rõ để tránh sau này vì giành đồ ăn mà trở mặt với nhau, nàng cũng không muốn lại đánh hắn bất tỉnh.
“Ta thật sự no rồi.” Đông Phương Dực không nghĩ bụng của hắn còn chỗ để chứa thêm một cái chân lợn nữa.
“Ngươi xác định?…… Nói thực ra, ngươi sẽ không là muốn cùng ta giành đầu heo ăn đi?” Tây Môn Nguyên Bảo híp mắt nguy hiểm nhìn hắn, đem đầu heo để xa hắn một chút, miễn cho hắn đột nhiên ra tay cướp đoạt.
“Không có, ta cam đoan ta đối đầu heo một chút hứng thú đều không có, ngươi ăn đi!”
“Tốt, vậy chút nữa ngươi đừng hối hận bắt ta chia đầu heo với ngươi nha” đầu heo tới tay, nàng tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhả ra.
“Tuyệt đối sẽ không.” Hắn cam đoan.
“Ngươi thực không sai! Ta phát hiện ngươi là người tốt!” Chỉ cần không cùng nàng giành đồ ăn đều là người tốt! Nàng đối hắn cười mị mắt.
“Ta có thể cam đoan với ngươi, ta chưa làm qua chuyện xấu.”
“Ngươi không cần cam đoan, ta tin tưởng ngươi.” Thật vất vả gặp gỡ người không giành đồ ăn với nàng, sao nàng còn có thể hoài nghi hắn.
Tây Môn Nguyên Bảo vui vẻ gặm đầu heo, mặc dù không được rửa sạch sẽ, kỹ càng nhưng nàng vẫn ăn ngon lành làm cho Đông Phương Dực mở to mắt. Hắn cảm thấy rất thú vị, trong khi mí mắt đã muốn sụp xuống, nhìn thây nàng ăn ngon lành như vậy làm sao không phải loại hưởng thụ?
“Chờ ngươi khỏe hơn, chúng ta liền đi ra ngoài” nàng mồm miệng lúng búng thịt heo nói với hắn
“Cái gì?” Nháy mắt, lời của nàng làm cho hắn thanh tỉnh.
“Không phải ta vừa mới nói sao?Chúng ta cũng không phải rơi xuống vực không có lối ra đâu, đúng là chúng ta ngã từ trên núi xuống, nơi này lại ẩn mật và ở xa nhà chúng ta, nhưng ta đã có đi qua một vòng, chỉ cần đi theo con sông là có thể ra ngoài”. Trong lúc hắn mê man nàng đã làm được rất nhiều chuyện: tìm nước, săn mồi, lại tìm lối ra, nếu không phải vì hắn đã hai lần cứu nàng, nàng đã sớm ném hắn sang một bên.
“Ta đã nghĩ là vực này không có lối ra, thì ra là không phải” không ngờ là hắn đã lựa chọn đúng
“Ta nghĩ bọn người bịt mặt kia cũng không nghĩ là chúng ta còn sống, mà lại sống tốt như vậy đâu” Nói đến đây, Tây Môn Nguyên Bảo không khỏi đắc ý cười gian, đám người bị mặt kia muốn họ chết sao, còn hơi sớm.
Giờ phút này, Đông Phương Dực toàn thân đều cảm thấy vô cùng thoải mái, hắn không cần lo lắng hai người không thể leo lên trên vách đá; không cần lại chán nản nhận định là chính mình liên lụy nàng.
“Khi nào ra ngoài xong, ngươi nhớ đừng quên đưa bạc cho ta để chuộc lại Tiểu Hắc nha” nàng vẫn nhớ mãi không quên mười tám lạng bạc trắng bóng kia.
“Ta sẽ không quên.” Hơn nữa nàng vì hắn làm nhiều việc như vậy, tuy rằng nàng không để ý hoặc là thấy nó không đáng kể nhưng với hắn thì khác.
“Ngươi xem mặt trăng to tròn trên trời kìa, giống như một cái bánh, ăn vào chắc ngon lắm” nhìn thấy, bụng nàng lại cảm thấy đói, thật muốn có một khối bánh lớn để ăn.
“Ngươi xem thiên thượng ánh trăng lại viên lại đại, giống không giống một khối tốt lắm ăn bánh?” Nhìn, nhìn, nàng lại cảm thấy của nàng cái bụng có thể cất chứa tiếp theo khối bánh lớn đến.
“Thật là rất giống.” Đông Phương Dực nhịn không được cười ra tiếng. Sớm nên biết nàng sẽ không giống các cô nương bình thường chỉ vào ánh trăng khen đẹp, mọi thứ qua đầu nàng đều rất đơn giản, trừ bỏ bạc cùng đồ ăn thì việc đoán ý tưởng của nàng không có gì là khó.
“Ăn xong thịt lợn rừng nướng, nếu lại có thêm một khối bánh lớn thì tốt biết bao” Tây Môn Nguyên Bảo cảm thán nói.