n đã sớm phát hiện thân phận của nàng, mà hắn cũng không muốn tiết lộ thân phận của mình nên đành giả bộ hai người lần đầu gặp nhau. Huống chi hắn không quên nàng đánh người đau đến thế nào, tốt nhất là cùng nàng bảo trì khoảng cách, miễn cho lại bị nàng đánh.
“Tại hạ thật sự là người, nhưng vì sao cô nương lại biết tên của tại hạ?”Hắn muốn xem Tây Môn Nguyên Bảo trả lời thế nào? Nàng dám thừa nhận đêm đó nàng đánh cướp hắn sao?
“Ách…… Cái kia…… Ta…… Tối hôm qua…… Chính là tối hôm qua ta đang ngủ thì Quan Thế Âm Bồ Tát đến báo mộng cho ta, nói hôm nay ta sẽ gặp được một người nam nhân tên là Hồ Thổ a” Đúng vậy, chính là như vậy đi, Tây Môn Nguyên Bảo suy nghĩ rất nhiều mới thấy lý do này là tốt nhất.
Ha, nàng thực sự là bội phục chính mình, cũng không phải ai cũng có cái đầu suy nghĩ linh hoạt, các ca ca nàng vẫn là nên học hỏi nàng nha.
“Quan Thế Âm Bồ Tát vì sao lại báo mộng với ngươi?” Nói xạo hết lần này tới lần khác, hắn mà tin nàng thì chính là mười phần ngu ngốc.
“Bởi vì…bởi vì…” cong rồi! Nàng không biết nên kiếm lý do gì để nói đành phải phiền chán đá đá hòn đá nhỏ dưới chân.
“Bởi vì?” Đông Phương Dực nhíu mày, nhìn dáng vẻ do dự, bất an của nàng khiến cho tâm tình của nàng tốt lên rất nhiều, hai tay của hắn sẽ không vội vàng hướng lên cổ nàng mà bóp để trả mối hận bị đánh một quyền.
“Về nguyên nhân, ngươi nên đi hỏi xem Thế Âm Bồ Tát mới đúng, hỏi ta làm gì?” Tây Môn Nguyên Bảo nói được nguyên nhân mới lạ, chắc chắn lời nói dối của nàng sẽ bị vạch trần ngay, dù sao đêm đó nàng phẫn nam trang thành công như vậy, tuyệt đối sẽ không có người nhìn ra được nàng là nữ nhân.
Đông Phương Dực không dám cười thành tiếng mà cố nén lại, thì ra nàng cũng không quá ngu dốt như hắn tưởng, kỳ thật bộ dáng ngốc ngốc của nàng cũng rất đáng yêu.
“Cô nương, ngươi làm sao có thể một mình ở nơi này?” Đông Phương Dực cẩn thận nhìn quanh, hắn cũng không muốn bị một đám Tây Môn gia vây quanh, nhưng nhìn kỹ chung quanh cũng không có ai, hắn đoán chắc hôm nay nàng ra ngoài một mình.
“Ta nhàm chán, nên ra đây đi dạo” không thể nói với hắn là nàng đi ra xem hắn đã chết chưa a.
“Nơi này không an toàn, cô nương một mình ra ngoài thật không thỏa đáng” Đông Phương Dực cũng không vạch trần thân phận của nàng mà còn ra vẻ là người tốt, quan tâm đến sự an toàn của nàng
“Phải không?” Tây Môn Nguyên Bảo giả bộ kinh ngạc. Con đường này không yên bình nàng tất nhiên biết rõ, nhưng không có đạp lý người trong nhà đánh cướp người trong nhà, hơn nữa có Tây Môn Nguyên Bảo nàng ở đây lúc này, còn ai dám đi đánh cướp?
“Đúng vậy, cô nương trăm ngàn đừng tưởng rằng tại hạ là hù dọa cô nương, trước đây tại hạ cũng bị người ta đánh cướp ở đây, cướp đi ngựa cùng quần áo, hành vi thật sự là vô sỉ” Đông Phương Dực hưởng thụ khoái cảm trả thù nho nhỏ, hắn bị nàng hại thiếu chút nữa là phơi thây nơi hoang dã, chỉ mắng một câu vô sỉ coi như là nàng có lời rồi.
Nghe hắn nói một hơi, Tây Môn Nguyên Bảo hiểu được hắn đang nói chuyện bị nàng đánh cướp, nhất là nghe hai chữ “vô sỉ” cuối cùng kia, khiến nàng nhăn mặt, cố gắng kiềm chế mới không lại ra một quyền đánh hắn bất tỉnh.
Tiểu tử này còn bất mãn cái gì? Nàng đối với hắn đã quá rộng lượng, đã không đem hắn lột sạch sẽ treo ở cửa thành, hắn còn oán giận gì nữa? Bất quá là lấy của hắn một ít ngân lượng cùng con ngựa và áo ngoài thôi, hắn cũng có thể tính toán chi li, để ở trong lòng, thực sự là rất giống các bà các chị.
“Ta thấy đối phương đối với ngươi đã thủ hạ lưu tình, nếu không thì đã một quyền đánh chết ngươi rồi, ngươi còn có thể đứng đây mà nói dông dài sao?” Tây Môn Nguyên Bảo trong lòng cảm thấy rất khó chịu, dùng ánh mắt khinh miệt đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lần. Không phải nàng nói khoác, nàng thực sự có thể một quyền đưa hắn lên tây thiên, dù sao năm nàng năm tuổi cũng đã dùng một quyền mà đánh chết một con trâu, chẳng lẽ hắn nghĩ hắn so với trâu còn mạnh hơn sao?
Chậc! Quả thực là cười chết người!
Nói dông dài? Đông Phương Dực kinh ngạc nhìn nàng, không nghĩ tới nàng bây giờ lời nói cũng đồng dạng như lúc đó, đều làm người ta thấy ngạc nhiên.
“Ngươi đừng nghĩ là ta nói dối ngươi, về khí lực lớn là ta thực sự không có gạt ngươi” thấy hắn có vẻ kinh ngạc, Tây Môn Nguyên Bảo nghĩ hắn không tin lời nàng. Khí lực lớn chính là kiêu ngạo lớn nhất của nàng nha, hắn có thể nói nàng là da mặt dày, miệng rộng, thùng cơm lớn…nhưng không được nói nàng không có khí lực.
“Thấy cô nương căm phẫn như vậy, ta thật muốn nghĩ người đêm đó đánh cướp ta là cô nương a” Đông Phương Dực cười nhạo phản ứng quá mức của nàng, như thế đã quá rõ ràng rồi, cho dù là kẻ ngốc cũng phát hiện ra manh mối.
“Ha! Ngươi đừng nói đùa, làm sao có thể là ta ” Tây Môn Nguyên Bảo lớn tiếng cười gượng, chột dạ không dám nhìn mặt hắn.
Mụ nội nó ! Sẽ không bị Hồ Thổ phát hiện đi? Không! Sẽ không ! Hồ Thổ vừa thấy đã biết là một tên ngốc như lời Bảo Đệ, cả ngày toàn giảng thi thư lễ nghĩa làm cho người ta có nghe mà không có hiểu
“Cô nương nói đúng, bộ dạng cô nương như hoa như ngọc làm sao có thể là đạo tặc chặn đường cướp bóc”
Tây Môn Nguyên Bảo cố nén xúc động muốn cãi lại hắn, nếu hắn là ca ca của nàng, nàng đã sớm rat ay hoặc động khẩ, tuyệt không giống như bây giờ, phải lắng nghe hắn nói.
Hắn nghĩ hắn là ai chứ?Từ nhỏ nàng đã quyết tâm tương lai sẽ trở thành thổ phỉ lợi hại nhất của Tây Môn gia, nhưng chí nguyện vĩ đại của nàng nghe qua lời hắn lại trở nên ám muội như thế. Hừ, hủ nho đúng là hủ nho. Nếu không phải có thổ phỉ cướp đoạt hắn làm sao biết được lòng người hiểm ác a!
Tây Môn Nguyên Bảo híp híp đôi mắt, trong lòng tính toán làm sao cho hắn biết thế nào là lòng người hiểm ác. Lần này nàng nhất định sẽ cướp sạch ngân lượng của hắn, lột sạch y phục của hắn lại đem hắn đến treo ở cửa thành để cho người ta xem, để coi hắn sau này có dám mở miệng ngậm miệng cũng đều mắng thổ phỉ cường đạo không? Về phần ngựa của hắn, nàng sẽ trốn đến một nơi không có người mà xẻ thịt, nướng ăn, đem ngựa trở thành hắn, ăn sạch sẽ xem sau này còn ai dám chọc nàng.
Thấy nàng đột nhiên nhìn hắn cười dữ tợn, da đầu Đông Phương Dực run lên, hắn bất động thanh sắc dắt ngựa lui về sau. Nhìn nàng không có ý tốt, nếu hắn đoán không sai, nàng là đang muốn làm lại trò cũ, đánh hắn đây.
“Ta nói Hồ Thổ a! người có đôi khi vận không tốt, ngươi nghĩ phải làm sao bây giờ” Tây Môn Nguyên Bảo giống như tiếc hận, bẻ bẻ bàn tay
Hôm nay nàng cũng không tính đi đánh cướp, ai ngờ lại gặp Hồ Thổ chỗ nào không đi lại đến chỗ này, đã vậy còn nhiều lời giảng giải lung tung, đã vậy hắn còn ghét bỏ nàng là cường đạo thổ phỉ. Hắn kiêu ngạo như vậy, nàng nếu không đánh hắn thì chẳng phải có lỗi với chính mình, có lỗi với hơn trăm người lớn nhỏ của Tây Môn gia sao?
Bởi vậy, nàng muốn hung hăng đánh hắn đến khóc kêu cha gọi mẹ, để coi hắn lần sau gặp lại nàng có còn dám nói lôi thôi dài dòng nữa không.
“Cho nên?” Nàng đây là đang ám chỉ hắn lại tự rước họa vào mình?
“Cho nên, ngươi chỉ có thể thuận theo vận mệnh an bài, tiếp tục làm người xấu số” Tây Môn Nguyên Bảo cười đến rực rỡ, đôi mắt đẹp long lanh nhưng trong lòng lại âm thầm tính kế.
Đã có phòng bị nên Đông Phương Dực cũng không bị dung mạo tuyệt mỹ cùng nụ cười sáng lạn của nàng lừa gạt, nha đầu kia càng cười đến vô tội là lại càng có vấn đề. Đang lúc hắn tính rời khỏi nàng thì đột nhiên nghe tiếng một số đông người, ngựa đang đi về hướng này. Là Tây Môn gia sao? Bọn họ đã sớm an bài mọi thứ tốt lắm?
Tây Môn Nguyên Bảo đang xoa xoa tay, chuẩn bị động thủ, đột nhiên thấy hắn có vẻ bất an cùng lo lắng nàng liền không tự chủ mà thu tay về, không chơi trò cũ dùng một quyền mà đánh hắn bất tỉnh.
“Ngươi dẫn theo bao nhiêu nhân mã?” Đông Phương Dực cau mày hỏi.
“Người nào, ngựa nào? Ta chỉ có một mình, không mang theo bất cứ ai a” Tây Môn Nguyên Bảo lên tiếng nói rõ ràng.
Nếu không phải là người ngựa của Tây Môn gia, vậy người sắp đến là ai? Là thương đội ngẫu nhiên đi qua sao? Đông Phương Dực hai mắt như chim ưng nhìn xuyên qua đám cát bụi mù mịt phía trước, muốn nhìn xem người đến là ai. Kết quả là thấy một đám hắc y nhân che mặt, không cần đối phương báo danh, hắn cũng biết được bọn chúng đến đây là vì cái gì.
“Đáng chết! Lên ngựa!” Đông Phương Dực thấp giọng mắng, cánh tay phải vươn ra nắm lấy Tây Môn Nguyên Bảo còn đang đứng sững sờ phía trước lên ngựa.
“Cái gì?” Tây Môn Nguyên Bảo còn chưa nghĩ được cái gì đã bị hắn kéo lên ngựa, ngồi ở phía trước hắn, nàng còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã giục ngựa chạy như điên.
Đông Phương Dực không kịp cùng Tây Môn Nguyên Bảo giải thích nguyên nhân, hắn là có thể một mình một người chạy trốn, nhưng hắn không thể thấy nàng lâm vào nguy hiểm mà không rat ay giúp đỡ, cho dù đã từng đối với hắn bất nhân thì hắn cũng không đối với nàng bất nghĩa.
“Uy, Hồ Thổ, ngươi điên rồi phải không? Kéo ta lên ngựa làm gì?” Rõ ràng là nàng muốn cướp hắn như thế nào lại thành hắn cướp nàng, mà lại là cướp người của nàng? Hồ Thổ ngốc rõ ràng không phải là cường đạo thổ phỉ a! Cho dù là hủ nho nghèo kiết xác cũng không nên học nàng đi cướp nha. Không phải Hồ Thổ là một thủ lĩnh thổ phỉ ở vùng núi khác đến cướp nàng về làm áp trại phu nhân chứ?
“Ngồi cho vững, nếu ngươi ngã xuống, ta sẽ không cứu ngươi” Đông Phương Dực hô to, cực lực tìm cách thoát khỏi truy binh phía sau.
“Đừng nói chuyện nực cười đó, ta làm sao sẽ té xuống ngựa, huống hồ ta khi nào thì cần ngươi cứu” nghe vậy, Tây Môn Nguyên Bảo cười nhạt. Ngồi trước người hắn có thể cảm nhân toàn thân hắn đều căng cứng giống như là đang cảm thấy nguy hiểm gần kề, nhưng nói đến nguy hiểm ở chỗ này còn có ai nguy hiểm hơn nàng sao?
Tây Môn Nguyên Bảo không hiểu được hắn vì sao lại căng thẳng như vậy, trong lòng lại nảy sinh chủ ý khác, nếu bây giờ nàng hất hắn xuống ngựa thì chẳng phải con ngựa này sẽ là của nàng sao?
“Hắc hắc hắc! Hồ Thổ a Hồ Thổ, ngươi muốn trách thì trách bản thân ngươi không may, gặp phải thổ phủ lợi hại nhất a”
Nàng còn đang suy nghĩ làm thế nào để cho hắn té ngựa thì phía sau truyền đến tiếng “ hưu, hưu…”, còn có vật cắt gió lao tới, nàng cảm thấy buồn bực, còn chưa kịp lý giải thì đã thấy một tràng tên bắn tới làm nàng sợ trắng mặt.
Rất nhiều tên bắn tới.
Rất nhiều nhân mã thét to đuổi theo.
Hồ Thổ giục ngựa chạy như điên!
Chuyện này là sao? Trong đầu Tây Môn Nguyên Bảo đã có đáp án, đó là bọn họ đang bị đuổi giết.
Không! Không đúng! Nghiêm khắc nói đến,người bị đuổi giết là Hồ Thổ mới đúng. Nàng chính là không may mà dính vào, kết quả là bị đối phương gom lại một chỗ với hắn mà giết luôn.
“Thật sự là quá đáng mà” Tây Môn Nguyên Bảo giận đến toàn thân phát run, không ngừng mắng ra tiếng. Ban đầu còn nói Hồ Thổ là một kẻ không may mắn, không ngờ cái miệng quạ đen của nàng lại nói trúng, hắn xác thực là bị ôn thần đeo bám, mà nàng là vô tội bị liên lụy, khó giữ được cái mạng nhỏ.
Ô…Nàng làm sao có thể không may mắn như vậy, sớm biết sẽ gặp phải chuyện không hay ho, nàng liền ngoan ngoãn ở nhà đâu cần quan tâm Hồ Thổ có trở th