Thuần Khiết đã đoán được cô ta sẽ hỏi như vậy nhưng không tìm được lí do hợp lí nên cảm thấy rất ngại.
“Gọi điện thoại cô không thèm nghe, rốt cuộc cô đang làm gì?”. Giọng nói của cô ta nghiêm khắc hẳn lên.
Cuối cùng Thuần Khiết ngẩng đầu lên nhìn cô ta: “Buổi sáng tôi…”.
“Xin lỗi, làm phiền một chút”. Cô đang định nói thật thì bị một giọng nói gợi cảm ngắt lời.
Mọi người đều quay đầu nhìn một anh chàng đứng trước cửa. Anh ta mặc chiếc quần màu hồng nhạt, phía trên là chiếc áo sơ mi màu sen trắng, phong lưu tuấn tú, đẹp trai tới mức không chê vào đâu được. M người trong phòng đều làm về thời trang nhưng lần đầu tiên thấy một chàng trai mặc màu hồng đẹp đến như vậy. Ai cũng cảm thấy được mở rộng tầm mắt.
Thư Đình ngồi ngoài cùng đứng dậy và hỏi: “Xin hỏi anh tìm…”.
“Tôi tìm Thuần Khiết. Cô ấy bỏ quên túi xách ở phòng làm việc của tôi”. Anh ta giơ chiếc túi da màu xanh trên tay về phía Thuần Khiết: “Điện thoại của cô cứ kêu mãi, ồn chết đi được…”. Nói rồi tinh nghịch nháy mắt với cô.
“Cảm ơn!”. Thuần Khiết cầm túi xách, gượng cười với anh ta.
Giám đốc Giang rất không quen với kiểu bị người khác lờ đi. Cô ta khoanh tay, vênh mặt hỏi: “Anh là ai?”.
Dường như lúc này Phong Bính Thần mới nhìn thấy cô ta. Anh ta mỉm cười và nói: “Tôi họ Phong. Lần trước bạn tôi giúp tòa soạn của các cô chụp một bộ ảnh. Sáng nay tôi bảo Thuần Khiết đến chọn, hi vọng không làm ảnh hưởng đến công việc của cô ấy”.
Thuần Khiết nghe vậy, không khỏi toát mồ hôi vì lời nói dối của anh ta. Chỉ thấy Phong Bính Thần không hề hốt hoảng, mỉm cười và nói: “Ảnh vẫn cần phải xử lí một chút…”.
“Vậy sao?”. Giám đốc Giang cau mày tỏ vẻ nghi ngờ: “Không biết bạn của anh tên là gì?”.
“Steven!”. Lisa không kìm được nói chen vào: “Bạn của anh ấy là Steven Fong”.
Giám đốc Giang không nói nữa. Cánh tay vốn đang đan vào nhau cũng bất giác hạ xuống. Nhưng vẫn đứng nói với Thuần Khiết: “Ồ, thì ra cô đi chọn ảnh…”.
Thuần Khiết chỉ có thể cười với cô ta, mơ hồ đáp lại một tiếng.
Nhưng Phong Bính Thần không vội rời đi mà hỏi Thuần Khiết: “Nể tình tôi mang túi xách đến tận đây, cô không phiền mời tôi ăn bữa cơm chứ?”.
Thuần Khiết nhìn giám đốc Giang, gượng cười nói: “Vẫn chưa đến giờ ăn trưa, hay là anh đợi một lát…”.
Giám đốc Giang nói: “Cũng sắp đến giờ rồi. Nếu cô đói thì đi ăn đi”.
Thế là Thuần Khiết xách túi, cùng Phong Bính Thần đi ra ngoài.
Vừa vào thang máy, cô đã nóng lòng hỏi: “Sao anh biết tôi…”.
Phong Bính Thần cười ngắt lời cô: “Đọc tin nhắn của cô”.
Thuần Khiết vội lấy điện thoại trong túi, mở hộp thư đến, Lisa nhắn hai tin nhắc nhở cô bà Giang muốn gây phiền phức cho cô. Ngoài ra còn vài cuộc gọi nhỡ.
“May mà anh kịp thời ứng cứu”. Cô gấp điện thoại rồi đặt trước ngực, nhắm mắt thở phào.
“Đúng vậy, vì bay đến cho kịp anh hùng cứu mĩ nhân mà tôi không được ngủ ngon giấc. Cô nhìn quầng thâm trên mắt tôi này…”.
Anh ta nói rồi cúi người ghé sát vào mặt cô rất tự nhiên. Mái tóc xoăn dài và rậm xòa xuống mặt cô.
Thuần Khiết cảm thấy da đầu tê tê, giống như bị điện giật. Cô chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt nào đẹp như vậy ở khoảng cách gần như thế, giống như lời nguyền muốn hút cô vào trong. Trong nháy mắt cô có cảm giác mình như ngừng thở.
Phong Bính Thần cũng nhận ra tư thế này có chút thân mật. Mùi sữa tắm trên người cô khiến anh không kìm được đắm say. Lúc ấy thang máy kêu một tiếng rồi dừng lại.
Thuần Khiết như tỉnh giấc mộng, vội vàng đi ra trước. Vừa đi vừa hỏi: “Anh muốn ăn gì?”.
“Tùy cô”.
“Gần đây chẳng có gì ngon, ăn cơm văn phòng nhé”.
“Ok”.
“Anh có biết hôm nay anh mặc như thế này giống cái gì không?”. Thuần Khiết kiếm chuyện làm quà.
“Giống cái gì?”. Phong Bính Thần hỏi.
“Giống một câu thơ”.
“Câu nào”.
“Nhất thụ lê hoa áp hải đường0”.
Phong Bính Thần cười và nói: “Bắt nạt tôi không hiểu quốc học à? Câu thơ này không dùng như thế…”.
Thuần Khiết cũng cười: “Tôi hiểu theo nghĩa đen. Anh mặc trên trắng dưới hồng, phong tao0 như vậy, sau này chắc chắn là…”. Nói đến đây bỗng nhiên không nói nữa. Hai từ “phong tao” ngoài dùng để mắng mỏ người khác, thông thường chỉ là bạn bè thân thiết mới dùng. Câu nói này của cô khiến quan hệ giữa hai người trở nên gần gũi hơn.
Phong Bính Thần mỉm cười chờ câu tiếp theo: “Sau này chắc chắn sẽ như thế nào?”.
Đã nói đến đó, Thuần Khiết chỉ có thể nhún vai: “Anh biết đấy, một bông hoa lê áp hải đường”.
Anh bật cười ha ha.
Thuần Khiết đưa anh đến nhà hàng mới mở gần đó. Cô và Lisa đã ăn ở đó một lần, thấy mùi vị khá ngon. Chỉ là không biết có hợp khẩu vị của Phong Bính Thần hay không. Gần đây cũng không có nhà hàng nào sang trọng.
ô gọi một suất tôm nõn xào ngô.
Phong Bính Thần giở menu xem từ đầu đến cuối. Cuối cùng cũng gọi một suất tôm nõn xào ngô.
Thuần Khiết hỏi: “Không phải là anh chưa bao giờ ăn cơm văn phòng đấy chứ?”.
Anh ta mỉm cười hỏi lại: “Cô thấy có giống không?”.
Thuần Khiết gật đầu: “Rất giống”.
Phong Bính Thần cũng gật đầu khen ngợi cô: “Ừm, cô nhìn rất chuẩn”.
Thuần Khiết mỉm cười nhìn anh ta.
Nửa khuôn mặt của anh ta khuất trong ánh nắng, quả thực đẹp tới mức không thể diễn tả được bằng lời. Làn da mịn màng không một chút tì vết. Anh ta có đôi tay của một người sống trong nhung lụa, khớp xương cân đối, dài và đẹp, móng tay màu hồng nhạt, đẹp hơn cả bàn tay trên tạp chí của họ. Cô gần như không kìm được muốn sờ thử.
Phong Bính Thần chú ý ánh mắt của cô, giơ tay lên lật đi lật lại nhìn một lúc rồi nghiêm túc hỏi: “Không phải cô muốn nói là mình biết xem tay, sau đó nhân cơ hội cầm tay tôi chứ?”.
“Tôi giống người không có một chút sáng tạo nào như vậy sao?”.
“Vậy cô sẽ làm thế nào? Ví dụ cô là con trai, muốn bắt chuyện với một cô gái…”.
“Tôi sẽ vờ quen cô ta, nắm tay cô ta, sau đó hỏi có phải trước đây chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi không?”.
Thuần Khiết nhìn vào mắt anh ta và hỏi: “Trước đây chúng ta đã từng gặp nhau thật sao?”.
Anh ta nhíu mày, vờ ra vẻ trầm ngâm: “Cô biết không, lần đầu tiên nhìn thấy cô, tôi có cảm giác hình như kiếp trước chúng ta đã chết cùng nhau…”.
Thuần Khiết ngượng ngùng tới mức không biết nói gì. May mà phục vụ mang đồ ăn tới. Thế là cô vội vàng lấy thức ăn bịt miệng. Người này da mặt rất dày, công lực thâm hậu, cao thủ tuyệt thế cũng không thể địch nổi.
Phong Bính Thần rất hài lòng với vẻ mặt của cô, vui vẻ thưởng thức bữa trưa.
Thuần Khiết cúi đầu một lúc rồi cầm cốc nước trái cây uống một ngụm, nhân tiện lướt nhìn xung quanh. Sau đó cô phát hiện gần như cả văn phòng đều vào nhà hàng này. Lisa, Thư Đình, Tô San, dĩ nhiên cũng không thể thiếu cô đồng mới – Ôn Đế.
Ăn trưa xong, cô tiễn Phong Bính Thần rồi quay về phòng làm việc, lập tức bị các đồng nghiệp bao vây hỏi han. Họ đều dò hỏi anh chàng đẹp trai kia là ai. Họ có quan hệ như thế nào.
Chỉ có Lisa là khá bình tĩnh, thay cô giải thích với mọi người: “Chỉ là bạn bình thường”.
Tô San phát biểu ý kiến với tư cách là bậc đàn chị: “Cái gì mà bạn bình thường. Ánh mắt anh ta nhìn Thuần Khiết không giống”. Sau đó lại thở dài một tiếng, vờ ra vẻ ca thán: “Nếu tôi trẻ lại mười tuổi, nhất định sẽ theo đuổi anh ta”.
Vừa nói dứt lời, mọi người đều cười ầm lên.
Tô San cũng cười: “Thuần Khiết, tuổi trẻ chỉ có một lần, em phải nắm lấy cơ hội. Một người đàn ông tuyệt vời như thế không phải lúc nào cũng có thể gặp được…”.
Thuần Khiết biết chuyện này càng nói càng dễ gây hiểu lầm, chỉ biết cười.
Vì buổi sáng bị giám đốc sáng tạo điểm danh phê bình nên cả buổi chiều cô chăm chỉ ngồi trước máy tính làm việc, in bản thảo biên tập của kì này rồi nộp cho cấp trên kiểm định. Sau đó lại gọi điện cho nhiếp ảnh gia.
Giữa giờ nhận được tin nhắn của Trác Việt hẹn gặp cô.
Cô không bận tâm, làm xong các việc lặt vặt, lúc sắp về đã là hơn bảy giờ.
Ôn Đế cũng làm thêm, thấy cô ra cửa cũng vội cầm túi xách chạy ra: “Chị Chân, chúng ta cùng về nhé”.
Ý nghĩ nhảm nhí lại xuất hiện trong đầu Thuần Khiết.
Cô muốn xem xem cô ta sẽ diễn tiếp vở kịch này thế nào.
Hai người vào thang máy. Cô ta hỏi: “Chị Chân, anh Phong kia là bạn trai của chị à?”.
Thuần Khiết cười và nói: “Bạn bình thường”.
Ôn Đế mở to đôi mắt đẹp đẽ của mình, ngạc nhiên thốt lên: “Không thể nào? Anh ấy là bạn của Steven, lại đích thân mang túi đến cho chị, chắc chắn là có ý với chị. Nếu không chỉ cần gọi trợ lí đi một chuyến là được…”.
Thuần Khiết không còn gì để nói với kiểu logic này, mỉm cười và nói: “Tôi không có ý kiến với những suy đoán ngộ nhận như vậy”.
Ôn Đế bị dội nước lạnh nhưng vẫn kiên trì dò hỏi: “Anh ấy làm gì ạ?”.
Thuần Khiết lạnh lùng nói: “Tôi chỉ biết anh ta là bạn của Steven, những chuyện khác tôi không biết”.Ôn Đế cảm thấy ấm ức: “Chị Chân, hình như chị không thích em”.
Thuần Khiết cười: “Cô đa nghi rồi”.
Ôn Đế lại hỏi: “Đúng rồi, hôm qua chị chơi vui chứ ạ?”.
Thuần Khiết nói đúng sự thật: “Tiếng nhạc ồn quá”.
Cuối cùng sắc mặt của Ôn Đế cũng thay đổi, nụ cười rạng rỡ biến mất.
Khuôn mặt của Thuần Khiết không chút biểu cảm.
Cô không có thời gian rảnh rỗi để cùng cô ta chơi trò vô vị này. Nếu Trác Việt thật sự muốn chia tay với cô. Cô sẽ vui vẻ đồng ý để anh ta toại nguyện. Suy cho cùng tình yêu không thể gượng ép. Nhưng đây là chuyện riêng giữa cô và Trác Việt, không cần người ngoài nhúng tay vào.
Chú thích
0 Dịch nghĩa: Một nhánh hoa lê đè lên hải đường. Đây là câu thơ trong bài thơ Nhất thụ lê hoa áp hải đường của Tô Đông Pha làm để nói đùa Trương Tiên lấy vợ trẻ. Trương Tiên đã tám mươi tuổi, lấy một người thiếp mười tám tuổi. “Lê hoa” là chỉ Trương Tiên, “hải đường” là chỉ thiếu phụ mười tám tuổi, “áp” là đè lên, áp cũng là áp đảo, vượt trội hơn hẳn. 0 Phong tao: Lả lơi, làm đỏm, làm dáng.