Đến thứ sáu, giám đốc nhân sự Vincent lại gọi điện thoại, hỏi cô suy nghĩ thế nào. Thuần Khiết từ chối rất dứt khoát. Dường như điều này nằm ngoài dự đoán của anh ta. Anh ta im lặng một lúc rồi mới hỏi nguyên nhân.
Thuần Khiết bình thản nói: “Thời tiết quá nóng bức, tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian”.
Đây cũng có thể trở thành lí do? Vincent lập tức cảm thấy phản cảm với cô, nghĩ rằng cô đang ra vẻ ta đây. Nhưng theo phép lịch sự, vẫn tỏ ra có chút nuối tiếc. Thuần Khiết kiên nhẫn nghe anh ta nói xong, sau đó nói không. Tính cô là vậy, vừa thiếu cảm giác an toàn lại tự bảo vệ bản thân quá mức, rất khó mở lòng mình với người khác, cũng không tin những chuyện quá tốthực tế, mấy ngày gần đây cô có chút tâm trạng, mơ hồ cảm thấy buồn phiền chán ngán, trong lòng có nhiều xáo trộn, không hề liên quan đến thời tiết, chỉ là không thể tĩnh tâm được.
Trên ti vi, mục tin tức trên kênh truyền hình số đang phát lại tin tức giải trí. Tiêu Ức Sơn xuất hiện trên màn hình. Người dẫn chương trình nói, có phóng viên chụp được ảnh anh đi uống rượu ở hộp đêm, đến tận hơn bốn giờ sáng mới về. Đây là lần đầu tiên anh uống say trong vòng mấy tháng tái xuất. Người dẫn chương trình thật sự lo lắng tật cũ của anh lại tái phát.
Thuần Khiết chú ý nhìn ngày tháng, chính tại quán bar Khải Tán ba ngày trước. Điều đó cũng có nghĩa là tối hôm ấy, sau khi đưa cô về, anh lại đi uống rượu.
Cô nghĩ lại thật kĩ về chuyện xảy ra tối hôm ấy, sau đó lấy điện thoại, gọi điện về nhà.
Người nghe điện là cậu em trai cùng bố khác mẹ, Chân Dực Phi.
Khác hoàn toàn với cô chị Văn Tây, cậu ta là một chàng trai yên tĩnh đến mức gần như là e thẹn, học hành rất chăm chỉ, thành tích rất tốt. Thuần Khiết cũng không ghét cậu ta giống như cô chị.
“Dực Phi, dì Lam có nhà không?”. Cô hỏi.
“Mẹ em đi chơi mạt chược rồi, vẫn chưa về”.
“Văn Tây có nhà không?”.
“Chị ấy cũng không có nhà, có chuyện gì không?”.
“Ừm..Thuần Khiết chần chừ một lúc rồi nói: “Bỗng nhiên nhớ ra một chuyện lâu lắm rồi. Hồi chị học cấp ba, có một năm nghỉ hè chị không ở nhà mà ở nhà bà ngoại chị hơn một tháng...”.
“Vâng, sao ạ?”.
“Mùa hè ấy, có ai viết thư cho chị không?”.
“Chuyện này thì em không nhớ lắm”. Giọng nói của Dực Phi nghe có vẻ rất áy náy: “Nếu có người gửi thư đến nhà thì chắc chắn là Văn Tây nhận. Chị ấy sợ thư tình của các bạn nam bị bố mẹ đọc được..
“Vậy thì đợi Văn Tây về, em hỏi giúp chị nhé”.
“Quan trọng lắm ạ?”.
Thuần Khiết không biết nên trả lời như thế nào. Vì một lời nói đùa của Tiêu Ức Sơn mà cô tìm kiếm chuyện từ vài năm trước để chứng thực, cũng thật là nhạy cảm. Nhưng trí tò mò không thể khống chế được.
Dực Phi thấy cô không trả lời, liền nói: “Nếu như rất quan trọng thì bây giờ em sang phòng chị ấy tìm giúp chị. Em biết chị ấy cất thư trong hộp đựng guitar..
Thuần Khiết vội nói: “Không cần đâu! Không phải là thứ quan trọng lắm, đợi nó về rồi tính, không lo”. Cô không muốn vì phút bốc đồng của mình mà làm chia rẽ gia đình họ. Văn Tây là người rất chú trọng quyền riêng tư, tùy tiện sờ vào đồ của nó là nó nhất định sẽ nổi nóng. Nếu lật tung đống thư của nó thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra? !
Dực Phi đồng ý, hai người lại nói thêm vài câu về chuyện gia đình, sau đó Thuần Khiết tìm cơ hội kết thúc.
Sáng hôm sau cô đến gặp Phong Bính Thần. Anh đang ở bể bơi, cơ thể khỏe đẹp không chê vào đâu được, chiếc quần bơi trên người từ màu sắc đến hình thù đều giống như quốc tịch của một nước nào đó. Cô tưởng mình nhìn nhầm nên chăm chú nhìn một lúc, không đề phòng bồng nhiên anh ngoi lên khỏi mặt nước, lau mặt rồi tươi cười hỏi: “Hài lòng với những gì em nhìn thấy không?”.
Câu nói này khiến Thuần Khiết “choáng” tới mức đứng im không nhúc nhích.
Anh lại nói: “Hôm nay anh đặc biệt chọn bộ này, em thấy thế nào?”.
Thuần Khiết vừa tức vừa buồn cười: “Anh có thù oán gì với quốc gia này sao? Lấy quốc kì của người ta làm quần bơi”.
“Ngược lại thì có, anh yêu quốc gia này, vì thế mới mặc quốc kì trong ngày quốc khánh của họ”.
Thuần Khiết không còn gì để nói.
“Em tỏ thái độ gì vậy?”.
“Anh bơi tiếp đi...”.
“Cùng bơi chứ?”.
“Em không biết bơi”.
“Anh dạy em”.
“Xin lỗi, em không muốn bơi”. Cô nhấn mạnh.
“Thôi được”.
Anh bị từ chối, lộn người bơi hai vòng rồi lên bờ. Mái tóc xoăn ướt đẫm, khuôn mặt anh tuấn đẹp như bông hoa sen trong sương sớm tinh mơ.
không kìm được trêu chọc anh: “Một đóa phù dung thật đẹp!”.
Anh nghe vậy bật cười và nói: “Chờ anh thêm hai phút nữa”.
Nói rồi anh quay người đi vào phòng thay quần áo.
Thuần Khiết im lặng một lúc, thấy anh bước ra từ phòng thay đồ với một “cây” trắng, mũi cao mắt sâu, dáng người cân đối, áo dài tay, cổ chữ V khoét sâu, thu hút ánh mắt của cô khám phá sâu hơn nữa.
Hai người quay về tầng thượng. Quản gia đã chuẩn bị xong bữa sáng. Có một nồi cháo nhỏ, bốn đĩa thức ăn ăn kèm, mấy chiếc bánh bao. Mồi bên bàn bày một bộ đồ ăn. Thông thường buổi sáng sau khi thức dậy, Thuần Khiết không muốn ăn sáng, phải đến mười giờ mới có cảm giác đói. Nhưng nồi cháo kia thơm ngon hấp dẫn, quả thực khiến người ta chảy nước miếng.
Phong Bính Thần múc một bát cháo rồi đưa cho cô: “Bí kíp độc môn của bếp trưởng, ngay cả anh cũng không biết cách nấu”.
Thuần Khiết đỡ lấy. Bát cháo trắng tinh và rất mịn, bên trên có vài cánh hoa màu hồng và xanh, màu sắc rất đẹp.
“Màu xanh kia là hoa gì?”.
Phong Bính Thần mỉm cười và nói: “Tuyết liên hoa 0, chỉ sống trên những vách núi cao, rất hiếm”.
Thuần Khiết ngạc nhiên nói: “Thật sao?”.
Phong Bính Thần cười: “Nếm thử xem”.
Thuần Khiết lấy thìa hớt một chút ngửi trước, hương vị ngọt mát xuyên vào tận tâm can, ăn vừa thom vừa mềm, ngọt mà không ngấy, tươi mát lạ thường, quả nhiên là rất ngon. Bốn món ăn kèm kia cũng rất vừa miệng, mỗi món một vị ngon lạ.
Phong Bính Thần nhìn nét mặt của cô, mỉm cười rồi cúi đầu ăn.
Ăn được một lúc, bồng nhiên Thuần Khiết ngẩng đầu hỏi anh: “Đây là tuyết liên hoa thật sao?”.
“Sao vậy?”. Phong Bính Thần dừng lại nhìn cô.
“Mùi vị này... hình như có chút quen quen”. Cô chau mày, nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ. Cuối cùng Phong Bính Thần bật cười một tiếng rồi nói: “Là lá sen. Món cháo này cũng được nấu bằng nước lá sen
Thuần Khiết gặm thìa, gườm gườm nhìn anh: “Thế mà nói là tuyết liên hoa, suýt chút nữa thì bị anh lừa”.
Phong Bính Thần chỉ cười, không nói gì.
“Có điều, để có được mùi vị này quả thực rất hiếm thấy”.
“ừm, nếm thử bánh bao nào”.
“Được...”.
Thuần Khiết nhón một chiếc bánh bao rồi đưa cả cái vào miệng, vừa ăn vừa gật đầu với anh, tỏ ý mùi vị rất ngon. Phong Bính Thần nhìn mà bật cười.
Ăn sáng xong, Phong Bính Thần nói có một cuộc họp qua điện thoại, để Thuần Khiết tự do “hoạt động”.
Phòng khách rộng thênh thang chỉ có một mình cô, không biết quản gia đi đâu, bà ta giống như thần long thấy đầu không thấy đuôi, lúc không nên xuất hiện thì không bao giờ xuất hiện. Thuần Khiết không muốn đọc sách, cũng không muốn xem đĩa, đến trước bồn tắm ngắm nghía một lúc rồi vào phòng giải trí chơi bi-a.
Chơi một mình cũng chán. Cô quyết định nằm xuống chiếc ghế sofa mềm mại ngủ bù. Cũng không biết ngủ bao lâu, trong lúc mơ màng nghe thấy có người nói chuyện điện thoại. Đầu tiên là tiếng Anh, một lúc sau lại nói một thứ tiếng khác mà cô không biết. Cô muốn chăm chú nghe thật kĩ, bỗng chốc bừng tỉnh. Nghe thêm vài câu, hình như là tiếng Pháp.
Thì ra anh biết nhiều thứ tiếng như vậy, không hổ là con nhà giàu. Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng. Không biết anh còn biết gì nữa. Cô dụi mắt, ngóc đầu dậy nhìn về phía phát ra âm thanh. Chỉ thấy Phong Bính Thần ngồi trước chiếc bàn gần cửa sổ, trước mặt là một chiếc laptop. Một tay anh cầm điện thoại, một tay xoa cằm. Khuôn mặt khi nhìn nghiêng đẹp như một bức tượng bằng băng.
Thuần Khiết nhìn mà đắm say, không kìm được lại nằm xuống, nhắm mắt hồi tưởng.
Người đàn ông hoàn mĩ như thế này mà làm hoàng tử chốn nhân gian thì quá thiệt thòi. Anh phải là hoàng tử của thiên thần, nhận được hết thảy mọi yêu thương. Cuối cùng cô đã hiểu vì sao trong lịch sử lại có nhiều đế vương mê đắm nữ sắc như vậy. Quả thực là nhan sắc trên nhân gian quá lợi hại, quá lợi hại...
Cô nhắm mắt, chống tay nằm trên sofa, khẽ lắc đầu. Bồng nhiên nghe thấy một giọng nói trầm bổng gợi cảm: “Cái gì lợi hại thế? Nếem tỉnh rồi thì mau dậy đi!”.
Cô ngước mắt nhìn, Phong Bính Thần đã đứng trước mặt cô.
Anh mỉm cười nói: “Không phải em đang mơ đấy chứ?”.
Thuần Khiết mỉm cười ngượng ngùng rồi ngồi dậy, tiện tay vuốt lại tóc rồi nói: “Em ngủ lúc nào mà không biết. Anh họp xong chưa?”.
“Anh đã ăn bữa trưa rồi”.
“Không phải chứ?”.
Thuần Khiết ngạc nhiên, vội vàng cầm điện thoại lên xem, mười hai rưỡi. Cô thở phào. Phong Bính Thần nhìn cô mà lắc đầu ngao ngán, than thở rằng: “Em thích ngủ như vậy, lại lười nhác, không có chí tiến thủ. Xem ra chỉ có một con đường là lấy chồng giàu thôi. Nếu không rất khó nuôi sống bản thân..
Thuần Khiết cười nói: “Yên tâm đi, em có thẻ tín dụng”.
Phong Bính Thần cố tình than thở, buồn rầu nói: “Thế là anh đã tự trói mình sao?”.
Thuần Khiết nói: “Quà đã tặng không được đòi lại”.
Phong Bính Thần lườm cô: “Thế mà em cũng nghĩ ra được? Như thế là sỉ nhục người khác, anh không bao giờ làm chuyện đó. Thôi được rồi, bữa trưa muốn ăn gì?”.
Thuần Khiết vừa ngủ dậy, chỉ thấy khát nước, không đặc biệt thích ăn món gì, liền tỏ ý tùy anh quyết định.
Phong Bính Thần nhấc điện thoại, gọi hai suất mì Ý.
Lần nào anh ở khách sạn Thời Quang, việc ăn uống cũng đều do bếp trưởng của khách sạn đích thân phụ trách. Các bếp trưởng đều đến từ những nhà hàng danh tiếng được Michelin 0 đánh giá cao nhất, tay nghề tuyệt đỉnh, siêu phàm thoát tục.
Một lúc sau, nhà hàng mang mì tới. Thuần Khiết ăn xong, hài lòng nói: “Em cũng không biết là phúc phận tu được từ kiếp nào. Nếu cứ thế này, em chỉ sợ không thể rời xa anh được”.
Phong Bính Thần thản nhiên như không, mỉm cười nói: “Thế thì quá tốt, đúng với ý anh”.
Thuần Khiết đặt li rượu xuống, nhìn anh rồi nghiêm túc hỏi: “Anh thích em ở điểm gì?”.
Phong Bính Thần cũng đặt li rượu xuống, nhìn cô và nói: “Em muốn nghe anh nói thật hay nói dối?”.
“Nói thật”.
“Em bề ngoài bảo thủ, nội tâm hoang dại, thích hư danh nhưng có lí lẽ. Anh thích em cay nghiệt và nghiêm khắc với bản thân. Anh cũng thích nhìn lúc em giằng xé, nó bộc lộ...”. Anh ngừng lại, lấy tay xoa cằm, hình như đang cân nhắc câu chữ: “ừm, nỗi đau đớn quằn quại. Ồ, còn cả cái vẻ trợn mắt há mồm của em lúc này nữa, rất hiếm gặp”.
Thuần Khiết nhìn anh chằm chằm, đôi lông mày cau lại, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Phong Bính Thần quan sát sắc mặt của cô rồi hỏi: “Có phải em cảm thấy bị mạo phạm?”.
Thuần Khiết không biết nói gì. Rốt cuộc là nên tức giận phản kích lại hay nên tỏ ra rộng lượng, mỉm cười cho qua để chứng tỏ rằng mình hoàn toàn không bận