Cô không ngờ lại gặp bố anh ta, càng không ngờ anh ta giới thiệu mình là bạn quen hồi còn ở Anh. Trong lòng rõ ràng là không thoải mái nhưng quyết không chịu để lộ ra ngoài. Lòng tự trọng của cô bị tổn thương, hệ thống tự bảo vệ ngay lập tức khởi động, càng tươi cười rạng rỡ hơn. Trong tình cảm, cô thuộc phái bảo thủ. Trước khi chưa xác định được tình cảm của đối phương thì quyết không biểu lộ trước. Điều này không liên quan đến vẻ rụt kín đáo của con gái. Chỉ là thiếu cảm giác an toàn.
Quả thực không thể coi đây là một cuộc gặp mặt vui vẻ. Huống hồ buổi chiều Trác Việt còn có cuộc họp, cô càng không tiện làm mất thời gian của anh ta.
Thuần Khiết mang trong mình tâm trạng bực tức, đi mấy chuyến xe mới về đến nhà. Vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi lạ. Cô lập tức chau mày, tìm kiếm nơi phát ra mùi lạ đó, đến tận khi nhìn thấy con chim tương tư mỏ đỏ xinh đẹp kia thì cô mới thở dài ngao ngán.
Cô nuôi thân cũng đủ khó khăn rồi, thế mà còn phải nuôi thêm một con chim. Cái tay Phong Bính Thần kia chỉ gây phiền phức cho cô… Cô lại thở dài, cho nó thêm chút thức ăn, nước uống. Còn mình thì chẳng buồn ăn tối, leo lên giường đi ngủ.
Hôm sau đi làm, lúc mở hòm thư thì phát hiện có một tài liệu về cách chăm sóc chim tương tư. Người gửi là Chage. Cô sững người một lúc, gửi tin nhắn cho Phong Bính Thần: “Sao anh biết hòm thư điện tử của tôi?”.
Anh ta nhanh chóng trả lời lại: “Tôi có danh thiếp của cô”.
“Tôi không nhớ đã từng đưa danh thiếp cho anh”.
“Cô đưa cho Quân Hạo, đưa cho cậu ấy có nghĩa là đưa cho tôi”. Đi kèm theo lời nhắn đó là hình mặt cười.
“…”.
Thuần Khiết càng thấy lạ hơn. Hòm thư trên danh thiếp của cô chỉ dùng trong công việc. Nhưng lúc này cô đang mở hòm thư cá nhân. Cô nghĩ một lúc rồi mở hòm thư rác xem đã từng nhận được thư của anh ta chưa. Nhưng tiếc là không có. Sau đó cô lại dùng địa chỉ của anh ta để tìm kiếm nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì.
Cô tự cười chế nhạo, không hiểu nổi Phong Bính Thần.
Nhìn cách ăn mặc của anh ta, lời nói, cử chỉ đến những nơi anh ta xuất hiện rồi bạn bè, không có gì là không chứng tỏ người này xuất thân cao quý. Cô không có khả năng quen với những người như thế này, tự thấy mình không có sức hút mãnh liệt đến nỗi khiến anh ta nghiêng ngả.
Vậy thì vì sao anh ta lại giúp đỡ cô vô tư đến vậy, lại còn tặng cô một con chim tương tư?
Bỗng nhiên nhớ lại sau bữa tối hôm ấy anh ta nằng nặc đòi đưa cô về nhà. Trên đường đi có một thai phụ lên xe, một thanh niên trai tráng chiếm chỗ ngồi chễm chệ. Phong Bính Thần nói đùa một câu, không có não cũng là loại tàn tật. Cô nghe mà cười mãi.
Mắt anh ta có hai màu, nói giọng London, không giống người bản địa nhưng lại rất thông thuộc các tuyến đường giao thông. Nghe anh ta nói có cô em gái lấy chồng ở đây. Cô và anh ta mới quen nên không tiện hỏi, cũng không muốn hỏi công tử như anh ta, so với cô rõ ràng là người ở hai thế giới. Mặc dù vậy anh ta cũng đi tàu điện ngầm.
Mọi người làm thêm khoảng nửa tháng cho xong một chuyên đề nên quyết định ra ngoài thư giãn.
Đoàn người đến Hồng Tụ Phường.
Đây là khu vui chơi nổi tiếng nhất thành phố Thánh Anh. Rất nhiều người ném tiền vào đó, trong đó không thiếu các ngôi sao.
Lúc ăn tối Thuần Khiết đã thấy hơi mệt, ở đó tiếng nhạc ầm ầm khiến cô càng thấy choáng váng. Cô không quen với mùi khói thuốc, cũng không muốn chen chúc cùng với một đám người lạ. Vì thế nên ngồi uống chút rượu.
Tính cách của cô khá trầm tĩnh. Cuộc sống cũng rất bình lặng, theo đúng trình tự. Người khác vất vả thi đỗ đại học khó tránh khỏi muốn có một mối tình. Cô vẫn chăm chỉ học, coi sách vở là người thầy, người bạn suốt đời. Thực ra hồi ấy cô cũng không thiếu những chàng bày tỏ tình cảm với mình. Có điều điểm cháy tình cảm của cô khá cao, không thể dễ dàng dẫn cháy. Huống hồ từ hồi còn là thiếu nữ, cái hồi mà tình cảm nam nữ bắt đầu đơm chồi thì cô đã gặp một chàng trai như Tiêu Ức Sơnnên khi nhìn người khác, lúc nào cũng có cảm giác thiếu chút gì đó. Đến tận khi gần tốt nghiệp, cô mới dần dần tỉnh ngộ, sau đó Trác Việt liền xuất hiện.
Người ta thường nói tình yêu chính là gặp được đúng người vào đúng thời điểm. Nhưng cô nghĩ rằng nếu một người muốn yêu thì giống như bông hoa sắp nở, muốn ngăn cũng không ngăn được. Cho dù không đúng người thì cũng không đến mức từ chối, cũng muốn thử xem sao.
Có điều theo như tình hình trước mắt thì cuộc thử nghiệm của họ không thành công.
Anh ta không muốn thừa nhận cô trước mặt người nhà. Mặc dù cô cũng chưa từng nghĩ tới việc muốn cùng anh ta bước vào cuộc sống hôn nhân. Nhưng là một người phụ nữ thì vẫn không tránh khỏi cảm thấy bị tổn thương. Huống hồ lòng tự tôn của cô lại rất mãnh liệt.
Cô lại rót cho mình một cốc rượu rồi uống một hơi. Bên cạnh có một anh chàng đã nhìn cô một lúc khá lâu, dường như chỉ đợi một ánh mắt của cô là sẽ bước lại gần. Nhưng cô chỉ quan tâm đến rượu, cảm giác huyệt Thái Dương nhói đau. Cô rất nhớ cái đệm êm ái của mình nhưng ra về giữa chừng là không lịch sự.
Cô nghi ngờ không biết liệu mình có mắc chứng bệnh về giao tiếp hay không, thậm chí hẹn hò với bạn trai cũng coi là một cuộc tiếp khách không cần thiết. Bây giờ ngay cả đi chơi với đồng nghiệp cũng mệt không muốn ứng phó. Thật đúng là nguy hiểm!
Lisa nhảy tới mức mướt mải mồ hôi. Lúc quay lại nhìn thấy trên bàn có hai chiếc vỏ chai, liền giơ ngón cáiThuần Khiết bật màn hình điện thoại, giơ lên trước mặt cô ấy: “Cũng muộn rồi, nên về rồi chứ”.
Lisa lườm cô bằng đôi mắt ngà ngà say: “Chí ít cũng xem múa thoát y đã chứ”.
Thuần Khiết chỉ biết ngậm miệng.
Xem xong múa thoát y, mọi người bắt đầu ra ngoài gọi xe, chỉ có Ôn Đế nói có xe sắp đến đón, phải đợi một lúc.
Thuần Khiết ra ngoài bắt taxi, không để ý bất chợt một chiếc Porsche màu đỏ đỗ trước mặt. Cô uống hơi nhiều nên giật nảy mình, rượu cũng tỉnh hơn nửa, ngẩng đầu nhìn anh chàng ngồi trên ghế lái, dở khóc dở cười: “Này, không phải anh đi theo tôi chứ?”.
“Muốn nghe lời nói thật không?”. Phong Bính Thần hỏi lại rồi nghiêng người mở cửa xe cho cô, cười và nói: “Lên xe, tôi sẽ nói cho cô biết”.
Quả thực lúc này Thuần Khiết rất cần một chiếc xe. Cô chui vào xe không chút khách khí.
Phong Bính Thần nổ máy, cười nói: “Thực ra tôi đã để ý cô rất lâu rồi, thấy cô ngà ngà say nên quyết định đưa cô về, coi như làm việc thiện!”.
“Thôi xin! Tôi rất tỉnh táo”.
“Vậy sao, tôi thấy bước chân của cô có chút chệnh choạng”.
“Nếu anh lo lắng cái đó thì không cần đưa tôi về”.
“Cơ hội được phục vụ người đẹp tôi không muốn nhường cho tài xế taxi”.
Cách dùng từ của anh ta khiến Thuần Khiết không biết nói gì, cố tình nghiêm mặt nói: “Ok anh lái xe, bắt đầu từ bây giờ xin anh đừng nói chuyện với hành khách”.
Phong Bính Thần khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng phóng xe đi. Thuần Khiết dựa lưng vào chiếc ghế dễ chịu, thở phào nhẹ nhõm, đang chuẩn bị nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, bỗng nhiên lại mở mắt rồi hét lên: “Dừng xe!”.
Phong Bính Thần sững người, nhưng vẫn giẫm phanh. May mà đêm khuya không nhiều xe lắm.
Thuần Khiết quay sang nhìn chiếc xe Chevrolet màu trắng bạc vừa mới phóng qua, dừng lại trước cửa Hồng Tụ Phường. Ôn Đế mở cửa ngồi lên xe. Cô gần như không dám tin vào mắt mình. Một lúc sau cô mới bật cười, nhảm nhí, nhảm nhí hết sức!
Hai mươi phút sau, cảm giác ấy của cô chuyển sang Phong Bính Thần.
Anh không dám tin cô đã ngủ say.
Cảnh tượng lúc nãy cùng với dáng vẻ, sắc mặt của cô đều không thoát khỏi mắt anh. Dù là người chậm hiểu đến đâu thì cũng có thể cảm nhận gì đó không bình thường. Hơn nữa suốt đường đi cô nhắm mắt không nói gì. Anh vốn tưởng rằng cô sẽ đau đớn tột cùng. Nào ngờ cô lại chìm vào giấc ngủ. Điều này thật quá li kì!
Anh tắt máy, ghé sát lại nhìn cô: Hai má đỏ ửng, bờ môi căng đầy như đang chờ đợi một nụ hôn. Đôi lông mi dày che kín đôi mắt, một khi mở ra sẽ giống như chiếu một tia sáng vào thế giới hỗn tạp, sáng chói tới mức khiến người ta ngỡ ngàng.
Đôi mắt này khiến anh sau hai năm vẫn có thể nhớ ra cô ngay lần đầu gặp lại.
Có điều anh không có ý định để cô qua đêm trên xe.
Anh đưa tay vỗ vào vai cô, gọi hai tiếng nhưng cô không tỉnh. Anh đành phải lấy túi xách của cô, tìm thẻ ra vào và chìa khóa, sau đó mở cửa xe, cúi người bế cô ra.
Lúc ấy thì cô lại tỉnh, mở mắt hỏi anh: “Anh đang làm gì vậy?”.
Phong Bính Thần chưa bao giờ thấy xấu hổ như thế nhưng lại thản nhiên trêu cô: “Tôi định cướp người”.
“Thả tôi xuống”.
Phong Bính Thần lập tức thả cô xuống. Cô bước hụt, suýt chút nữa thì ngã. Anh vội đưa tay đỡ: “Cô không sao chứ?”.
Thuần Khiết nói rồi quay người đi, vẫy tay sau lưng chào tạm biệt.
Vào nhà cô cũng không tắm rửa mà lao ngay lên giường.
Sáng hôm sau chuông báo thức reo ầm ĩ, cô tắt đi ngủ tiếp. Nhưng trong lòng vẫn có chút bất an, chín rưỡi đã tỉnh, cảm giác huyệt Thái Dương đau âm ỉ.
Dù gì cũng đã quá giờ đi làm, tắm nước nóng trước đã.
Lúc ngâm mình trong bồn tắm, chuyện xảy ra tối qua dần dần hiện lên trong đầu cô.
Xem ra quan hệ giữa Ôn Đế và Trác Việt không đơn giản. Vậy thì cô ta đến ứng tuyển làm trợ lí của Catherine là ngẫu nhiên hay có dã tâm gì khác? Cô ta đã là thiên kim của bách hóa Hồng Thịnh, có lẽ không để ý tới chút lương ít ỏi này, tám chín phần là vì cô. Chỉ là không biết chuyện giữa cô ta và Trác Việt là từ bao giờ, phát triển đến mức nào rồi?
Cô nằm trong bồn tắm, nghĩ đi nghĩ lại chuyện này, cảm thấy vừa nhảm nhí vừa nực cười. Chuyện này cũng chỉ có những đại tiểu thư con nhà giàu mới làm được. Người bình thường cho dù có dã tâm này thì cũng không có mối quan hệ đó. Suy cho cùng không phải ai cũng có thể vào được tòa soạn của họ.
Cô ngâm mình đúng nửa tiếng rồi mới chui ra, lờ mờ cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
Đến tận khi thay quần áo xong, chuẩn bị đi ra ngoài thì cô mới bất chợt hiểu ra chỗ nào không ổn.
Bởi vì cô không thấy túi xách của mình.
Suốt cả buổi sáng điện thoại của cô không kêu, quả là rất lạ.
Bị mất ở Hồng Tụ Phường? Không đúng, cô vào nhà bằng chìa khóa. Ồ, nhất định là ở trên xe của Phong Bính Thần.
Khỉ thật, ví tiền của cô cũng ở trong đó.
Chẳng còn cách nào, đành phải lấy một nắm tiền xu trong con lợn tiết kiệm. Đến tòa soạn đã rồi tính.
Lúc cô bước vào công ti thì đã là mười một giờ hơn.
Giám đốc sáng tạo ngồi trong phòng làm việc của họ. Cô ta mặc một bộ trang phục Prada màu đen, đi đôi giày cao gót nhọn hoắt, đang nói chuyện điện thoại.
Không khí trong phòng làm việc rất nghiêm túc. Lisa nhìn cô bằng ánh mắt đồng cảm như sắp gặp tai họa.
Thuần Khiết có chút lúng túng.
Bình thường mọi người ra ngoài làm thêm, thông thường hoàn thành trang bìa mà mình phụ trách đúng thời hạn, thỉnh thoảng đi muộn vài lần cấp trên cũng sẽ không nói gì. Nhưng lần này hình như giám đốc Giang không định bỏ qua cho cô. Gọi điện xong, cô ta liền hỏi trang bìa của Thuần Khiết hoàn thành đến đâu rồi. Thuần Khiết nói còn một ít chưa xong.
Cô ta liền hỏi: “Thế hai ngày hôm nay cô bận cái gì?”.