“Canh này hơi mặn, thím cho thêm ít nước nữa đi, Hải Nguyên thích ăn nhạt.” Bà Ngọc Lan thử canh rồi lại cho miếng thịt vào chảo chiên lên. Hôm nay Hải Nguyên xuất viện bà phải tự tay xuống bếp làm cho con mấy món ngon tẩm bổ, ở trong bệnh viện không thoải mái bà luôn sợ anh sẽ gầy đi nên ngày nào cũng nấu cháo tẩm bổ cho anh kết quả là béo lên trông thấy, mặt cũng phì ra, Khánh Đan trông mà không nhịn được cười.
“Mẹ ơi, chúng con về rồi đây!” Khánh Đan vừa vào của đã lớn tiếng gọi bà rồi đi vào bếp trông thấy bà đang bận rộn với các loại thực phẩm.
“Các con đã về rồi à, mau đi thay đồ rồi xuống ăn cơm, mẹ cũng làm xong rồi đây.” Bà nói nhưng tay vẫn khuấy nồi súp.
“Oa, thơm quá mẹ ạ.” Khánh Đan hơi cúi người xuống ngửi mùi thơm từ thức ăn tỏa ra. Hải Nguyên thấy vậy cũng chạy đến toan nhúp lấy miếng bánh thì bị Khánh Đan đánh cho một cái vào tay:
“Anh vẫn chưa rửa tay đấy!”
“Ui dào, tay anh sạch mà.” Hải Nguyên vẫn thò tay xuống định lấy miếng bánh ăn nhưng lại bị cô đánh thêm cái nữa.
“Đã bảo anh phải rửa tay trước mà, mất vệ sinh!”
“Đi thì đi, em lắm chuyện thật đấy!” Hải Nguyên càm ràm vài câu rồi mới ra bồn rửa tay.
“Hai cô cậu này lúc nào cũng cãi nhau được.” Thím Hồng vừa nói vừa cười khi thấy Khánh Đan và Hải Nguyên như vậy.
“Là cô ấy ghê gớm đấy chứ, mẹ nhỉ?” Hải Nguyên từ bồn rửa tay đi ra nhúp một cái bánh lên ăn còn nhe răng ra cười với cô một cái.
“Khánh Đan cũng chỉ là muốn tốt cho con.”
Thấy Khánh Đan cười đắc ý Hải Nguyên càu nhàu:
“Mẹ, mẹ lại bênh cô ấy rồi, haizz… sao người bị bắt nạt luôn là mình nhỉ?” Hải Nguyên nói rồi bê luôn cả đĩa bánh ra ngoài, “Chỉ có mi không bắt nạt ta, chúng ta chuồn thôi.” Hải Nguyên nói làm mọi người trong phòng bật cười.
“Anh giỏi thì trốn đi, trốn đi!” Khánh Đan cũng đi theo anh.
“Hi hi anh mong không được còn trốn tránh làm gì.” Anh nói rồi lấy hai ngón tay dính bánh của mình bôi lên mũi cô rồi chạy mất.
“A, sao lại bôi lên mặt em, đồ đáng ghét!” Khánh Đan cũng đuổi theo anh bôi bánh lên mặt anh. Một lúc hai người trông đã nhếch nhác như nhau, tiếng cười nói ầm ĩ. Ông Văn Thịnh và Hải Minh từ bên ngoài bước vào thấy tình cảnh như vậy chỉ biết ngạc nhiên nhìn.
“Bố….Anh.”
“Ừ, hai con đùa nhau ít thôi, Hải Nguyên con vừa xuất viện đấy! Chà, vừa về nhà đã thấy mùi thức ăn rồi, thơm quá! Để xem tay nghề của mẹ con nào.” Ông Văn Thịnh thấy vậy mỉm cười vui vẻ nói rồi đi vào trong bếp. Hải Minh cũng chỉ cười gượng, tránh ánh mắt Khánh Đan nhìn anh rồi đi lên phòng. Khánh Đan thấy anh đi rồi trong lòng bỗng thấy thoáng buồn, dạo này anh như đang lảng tránh cô hay anh có chuyện buồn? Anh dường như không giống như trước nữa.
Mùa hè đã thực sự đến, ánh nắng bắt đầu gay gắt. Hải Nguyên và Khánh Đan cũng chuẩn bị cho kì thi cuối năm học. Khánh Đan đứng ngoài hành lang nhìn xuống sân trường, một năm học nữa qua đi rồi, thời gian này cũng là lúc cô cần lựa chọn một khối để chuẩn bị ôn thi tốt nghiệp và đại học năm tới, nhưng cô vẫn chưa quyết định được mình nên chọn gì. Thời học sinh trôi qua nhanh quá mà chưa lưu lại được điều gì cả, cô bỗng thấy hối tiếc.
“Đang nhìn gì thế?” Nhật Lệ đứng đằng sau cô vỗ vai.
“Có gì đâu. Hì” Khánh Đan trả lời nhưng ánh mắt vẫn hướng ra xa.
“Ha ha, nhìn người tình trong mộng hả? Xem cậu ấy đá bóng siêu chưa kìa, đá sút vào lưới liền hai quả rồi đấy! Lớp mình năm nay có triển vọng đạt giải nhất đấy! haha” Nhật Lệ vừa nói vừa nhìn trở về phía sân bóng có nhóm đá bóng.
“Ừ, lợi nhất là cậu lớp phó văn thể ạ, lớp mình thắng đậm thì liệu mà khao nhé! Khánh Đan ơi, chúng ta phải đi ăn hoa quả dầm và nem chua rán!” Thảo Vân đứng bên cạnh cũng lên tiếng.
“Ơ. Lớp mình đoạt giải thì liên quan gì đến việc tớ phải khao?” Nhật Lệ nhìn hai cô bạn với ánh mắt ngây thơ.
“Hôm trước tớ nghe thấy lớp phó văn thể mĩ lớp mình có vụ cá cược gì lớn lắm, hì hì. Không biết mình có được thơm lây gì không nhỉ Thảo Vân?”
“Khánh Đan, cậu quá lắm! Không giúp tớ lại còn…” Nhật Lệ nghe vậy liền đánh nhẹ vào vai Khánh Đan mấy cái.
“Tớ giúp thì có được lợi gì không? Hehe” Khánh Đan mỉm cười tinh quái nhìn Nhật Lệ.
“Cậu nhớ đấy Khánh Đan, bắt nạt tớ, tớ đi tìm ông chồng cậu xử lý!”
“Chồng gì chứ, cậu đừng nói linh tinh đi!”
“Không phải sao? Thảo Vân lúc nãy tớ còn nhìn thấy người ta tình chàng ý thiếp nhìn nhau đấy! Lại còn vụ anh hùng cứu mĩ nhân nổi như cồn trên báo kìa. Khánh Đan, cậu nổi tiếng hơn cả minh tinh rồi đấy!”
“Đúng rồi, hôm trước tớ thấy cậu lên trang nhất của mấy tờ báo đấy, ôi thật ngưỡng mộ.” Thảo Vân vừa nói vừa cố tình giơ hai tay áp lên má, ánh mắt sáng quắc lên. Khánh Đan thấy vậy liền thở dài:
“Hai cậu thật là hết chịu nổi, người ta bị bắt cóc suýt chết mà cũng ngưỡng mộ được.”
“Hihi, nói đùa vậy thôi mà. Mĩ nhân à đem nước đến cho anh hùng đi, người ta đá xong trận bóng rồi kìa.” Nhật Lệ vừa nói vừa chỉ tay ra sân bóng, Khánh Đan nhìn ra thấy anh đang đứng giữa sân bóng tay lau mồ hôi trên mặt, ánh mắt hướng về phía cô cười cười. Khánh Đan nhấc chai nước lên giơ về phía anh ra hiểu hỏi anh uống nước không, thấy anh gật đầu mới chạy ra. Nhật Lệ cũng đẩy Thảo Vân đi:
“Ra với oan gia của cậu đằng kia đi!”
…
“Ý em không phải là trách anh chị không bảo vệ thằng bé cho tốt, nhưng thực sự nó ở đây không an toàn chút nào cả. Tính khí nó ngang bướng, làm việc tùy tiện, căn bản không phù hợp với phong cách làm việc của Thịnh Phát, hơn nữa em cũng không cần nó được thừa kế cái gì cả. Em chỉ mong con sống bình an, vui vẻ thôi. Em muốn đưa nó trở về Mỹ.”
“Anh chị cũng chỉ mong nó ở bên này để anh có thể bù đắp cho nó tình cảm cha con mà nó không có được trước đây mà thôi.”
“Em chỉ sợ con sẽ biết chuyện năm đó, rồi nó sẽ nghĩ sao? Bố nó luôn ở bên nó nhưng lại không chịu nhận nó, tính khí nó nông nổi, em sợ…”
Tập tài liệu trên tay Hải Nguyên rớt xuống đất, đầu óc anh lúc này bỗng trở nên trống rỗng, những lời nói của mẹ anh, của ông Văn Thịnh cứ quanh quẩn bên tai. Nó là ai? Chẳng phải là anh sao? Bố anh là ông Văn Thịnh ư? Bí mật đó là bí mật gì?
“Hải Nguyên…” Khánh Đan đi đến thấy anh đứng ngây ra liền gọi.
Hải Nguyên không quay lại nhìn cô mà vẫn nhìn vào phòng sách, cánh của vừa được mở ra. Mẹ anh, bà Ngọc Lan, ông Văn Thịnh cùng bước ra.
“Chuyện đó…là thật ư?”
“Hải Nguyên con nghe mẹ nói.” Bà Ngọc Vân liền lên tiếng.
“Nói gì chứ? Nói bí mật, nói chuyện con là đứa con hoang hay là ông bố luôn ở bên cạnh con không nhận con ruột mà lại nhận là con nuôi?” Hải Nguyên nói rồi đi khỏi nhà.
“Hải Nguyên, anh đi đâu vậy?”
Khánh Đan nói và chạy theo anh, một lúc bóng dáng anh đã khuất vào dòng người đông đúc. Khi cô tìm thấy anh thì thấy anh đang ngồi bên bờ hồ. Khánh Đan đi đến gần và ngồi xuống bên cạnh anh.
“Em đã tìm anh rất lâu. Mình về nhà đi.”
“Em về đi.” Hải Nguyên nói rồi đứng dậy đi.
“Anh đi đâu vậy?” Khánh Đan thấy anh bỏ đi liền đứng dậy đi theo anh.
“… “
“Bố mẹ cũng là bất đắc dĩ mới phải làm như vậy!”
Nghe Khánh Đan nói anh quay ngoắt lại nhìn cô: “Em biết mà dấu anh?”
“…” Khánh Đan không nói được lời nào đành im lặng nhìn anh.
Hải Nguyên nhìn cô không nói gì rồi quay bước đi, Khánh Đan liền nắm lấy tay anh kéo lại: “Anh đi đâu vậy?”
“Em đi về đi, đừng có theo anh!” Anh nói rồi định rút tay mình ra khỏi tay cô nhưng cô vẫn nắm chặt tay anh không buông:
“Không, em sẽ không buông tay đâu.”
Hải Nguyên nhìn cô một cái rồi quay đi hất tay cô ra nhưng Khánh Đan vẫn nắm thật chặt, đến nỗi người cô cũng chao đảo theo hướng anh hất tay. Hải Nguyên quay lại dùng ánh mắt khó chịu nhìn cô nhưng ánh mắt cô lại kiên định nhìn anh. Ánh mắt đó khiến anh không thể quên. Sau này dù bao nhiêu năm qua đi anh cũng không thể quên. Khi cô đã xa anh rồi, hằng đêm anh vẫn mơ về cô, về ánh mắt cô nhìn anh lúc đó, kiên định, dứt khoát. Cho dù là chân trời góc bể cô vẫn nguyện đi theo anh suốt đời, suốt kiếp.
Hải Nguyên nhìn cô mỉm cười rồi kéo tay cô đi. Cô theo anh lên xe bus rồi đến ga Hà Nội nhưng không hề hỏi anh đưa cô đi đâu.
“Em đứng đây đợi anh, nhớ không được đi đâu nhé, lạc mất anh không tìm được đâu.” Anh mỉm cười rồi bước vào trong một lát rồi đi ra ngoài kéo tay cô lôi đi:
“Đi, chúng ta đi ăn rồi sẽ lên tàu.”
“À, đưa điện thoại cho anh.” Anh nói rồi không đợi cô đồng ý lấy luôn điện thoại trong túi cô tắt nguồn rồi cất vào túi mình. “Từ nay không được phép gọi điện về cho bố mẹ, bạn bè cũng không được.”
“Anh định làm gì vậy?” Khánh Đan khó hiểu nhìn anh.
“Đi bụi!” Anh mỉm cười tinh ngịch nhìn Khánh Đan há hốc miệng nhìn anh.
“Đị bụi, anh định đưa em đi bụi sao?”
“Chính em chấp nhận đi theo anh đấy! Vì vậy tốt nhất em đừng có gọi điện cho mọi người nếu không thì đừng đi theo anh.” Hải Nguyên nói rồi thản nhiên bước đi mặc ánh mắt đang nhìn anh.
Khánh Đan tự nhiên phát hiện ra hình như mình đang gây họa. Bố mẹ không tìm thấy hai người nhất định sẽ rất lo lắng, nhưng nếu bây giờ cô trở về thì sẽ không biết anh đi đâu, tâm trạng anh không tốt, đi theo anh có lẽ là lựa chọn tốt nhất.
Khánh Đan cùng Hải Nguyên lên tàu mới biết chuyến tàu đi đến Đà Nẵng, cô trợn mắt lên nhìn anh như không thể tin nổi:
“Anh đi xa thế làm gì?”
“Không phải anh mà là chúng ta. Đã mất công đi thì phải đi xa một chút chứ cô gái ngốc nghếch.” Hải Nguyên nói rồi mỉm cười đẩy cô dựa vào ghế, “Ngủ đi, chuyến đi dài đấy!” Anh dựa vào ghế rồi kéo cái mũ che quá mắt thản nhiên ngủ dường như không có chuyện gì sảy ra. Khánh Đan nhìn anh ánh mắt đầy tâm tư. Rốt cuộc anh có buồn không? Cô từng nghĩ bản thân hiểu anh lắm nhưng đến giờ lại thấy hình như cô cũng chưa hiểu gì. Phải chăng anh dấu nỗi buồn quá kín, đến nỗi với cô cũng không biểu hiện ra. Một mình âm thầm chịu đựng. Sự kiên cường của anh khiến cô thấy xót xa.
Lần đầu tiên đi xa lại là đi tàu nên Khánh Đan không thể ngủ được, ngủ được lúc lại tỉnh dậy cứ như vậy cho đến gần sáng mới ngủ say được một lúc thì bị Hải Nguyên gọi dậy mới mệt mỏi đi rửa mặt rồi ăn sáng.
“Em lúc nào cũng ngủ như cún con say sữa nhỉ?” Hải Nguyên lên tiếng chêu cô.
“Anh mới ngủ như cún con say sữa á, lúc em dậy toàn thấy anh ngủ say!” Khánh Đan cũng không ngần ngại đáp trả.
“Hơ, anh chỉ thấy em ngủ tít có biết gì đâu, em xem trên đầu có cái gì cũng không biết kìa.” Anh nói rồi chỉ lên đầu cô. Khánh Đan nhìn anh nghi ngờ rồi đưa tay lên kiểm tra quả thật là có một cái cặp tóc đính đá.
“Cái gì đây?” Cô nhìn anh cố tình hỏi.
“Tặng em đấy!”
“Anh cài từ lúc nào vậy?”
“Thì là lúc em ngủ, thấy em ngủ đáng yêu giống như cún con vậy, có thêm cái cặp tóc lại càng hoàn hảo.”
Khánh Đan nhìn anh cười trong lòng lại thấy ngọt ngào. “Sao em không biết nhỉ?”
“Thì đã bảo em ngủ say như cún con mà, có biết gì...”
Hải Nguyên chưa nói hết từ “đâu” thì Khánh Đan đã nhíu mày lườm anh một cái anh liền im lặng cười cười lấy miếng bánh đút vào miệng cô dỗ dành: “Ăn đi.”
Khi chuyến tàu đến Đã Nẵng thì đã gần trưa, thời tiết hôm nay rất đẹp, nắ