ng dịu nhẹ, gió man mát. Khánh Đan và Hải Nguyên xuống tàu thấy dễ chịu hẳn. Thành phố Đà Nẵng quả thực đẹp hơn cô tưởng tượng nhiều lại không ồn ào như Hà Nội, đi du lịch ở đây quả thật là ý tưởng hay. Nhưng lần này có lẽ không phải du lịch mà chỉ là trốn tránh.
“Đi thôi, chúng ta sẽ chơi ở trong thành phố vài hôm rồi đến bán đảo Sơn Trà.” Hải Nguyên nắm tay cô rồi đi đến một khách sạn gần đó.
“Anh làm sao biết đường vậy?” Khánh Đan nhìn Hải Nguyên đi loanh quanh tự nhiên như ở Hà Nội liền thắc mắc.
“Tối hôm qua anh lên mạng tìm hiểu.”
“À.” Khánh Đan nhíu mày ngẫm nghĩ, rõ dàng hôm qua thấy anh ngủ say lắm mà nhỉ?
Hai người đến khách sạn thuê phòng cất đồ rồi cùng nhau đi ăn trưa. Buổi tối thuê xe đi dạo quanh thành phố rồi sáng hôm sau lên xe đến bán đảo Sơn Trà.
“Chỉ còn một phòng thôi? Không phải hôm qua tôi đặt trước rồi sao?”
“Thật xin lỗi anh, nhân viên trực ban hôm qua của chúng tôi quên không ghi chép lại thông tin của anh, sáng nay khách lại đặt hết phòng chỉ còn lại một phòng đôi thôi. Mong anh thông cảm!” Nhân viên khách sạn nói rồi cúi xuống xin lỗi Hải Nguyên.
“Hay mình đi chỗ khác Hải Nguyên?”
“Bây giờ đang mùa du lịch, anh chị đi chỗ khác đặt phòng chắc cũng không còn đâu ạ.” Nhân viên kia vừa nói thì có một người đàn ông trẻ xuất hiện hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Nhân viên kia thấy quản lí đến liền thuật lại sự việc, lát sau người đó mới lên tiếng:
“Chào anh, tôi là quản lí của khách sạn, thật xin lỗi anh vì sự sai sót của khách sạn chúng tôi. Chúng tôi sẽ liên hệ với khách sạn khác đặt phòng cho anh chị. Mời anh chị ngồi ở bàn đợi chúng tôi một lát.”
“Vậy cảm ơn anh.” Hải Nguyên đáp rồi cùng Khánh Đan ra ghế ngồi.
Quản lý khách sạn nhìn cô gái ngồi bện cạnh người con trai kia, cô gái ấy nở nụ cười thật đẹp, gương mặt anh thoáng có nét cười rồi lại trở lại bình thường sau đó rút điện thoại ra bấm vài số.
“Xin lỗi để hai người đợi lâu. Lúc nãy tôi đã gọi điện với vài khách sạn nhưng họ đều hết phòng rồi.” Người con trai lúc này đến nói với Hải Nguyên.
“Thôi một phòng cũng được.”
Khánh Đan nghe vậy khẽ nhíu mày một cái.
“Thật sự xin lỗi anh. Nhân viên chúng tôi sẽ đưa anh chị lên phòng.” Anh ta nói tiếp.”Chúc hai người có chuyến du lịch vui vẻ.” Anh ta nói rồi đưa tay ra. Hải Nguyên cũng mỉm cười đưa tay ra bắt tay với anh quản lý kia.
“Không có gì.” Hải Nguyên nói rồi cùng Khánh Đan đi theo nhân viên lên phòng. Căn phòng khá rộng, ban công hướng về phía biển, đúng là căn phòng lí tưởng. Anh đặt đồ xuống rồi quay lại nhìn Khánh Đan đang nhìn quanh căn phòng với anh mắt vừa nhìn đã hiểu cô nghĩ gì.
“Không phải là… haha” Anh vừa nói vừa tiến lại gần Khánh Đan, cô liền lùi lại:
“Anh làm cái gì thế?”
“Haha…”
Tiếng chuông cửa chợt vang lên.
“Anh ra mở cửa đi.” Khánh Đan nói và đẩy anh ra phía cửa.
Hải Nguyên mở cửa thì thấy một nhân viên phục vụ bưng một đĩa hoa quả, bánh ngọt và nước đứng trước cửa.
“Chúng tôi có gọi đồ đâu nhỉ?”
“Thưa anh, đây là đồ ăn nhẹ khách sạn chúng tôi đặc biệt chuẩn bị để xin lỗi anh vì chuyện sáng nay ạ.” Nhân viên kia nói.
“Ồ, thực ra cũng không cần thiết lắm, đó chỉ là chuyện nhỏ.”
“Quản lý chúng tôi đặc biệt dặn dò ạ.” Anh ta nói tiếp.
“Vậy cảm ơn nhé!” Hải Nguyên nói rồi đỡ lấy khay đồ từ tay nhân viên rồi rút trong túi mấy đồng tiền đưa cho anh ta. Anh ta cảm ơn rồi mới quay đi. Hải Nguyên đóng cửa lại trong lòng nghĩ điều gì đó mỉm cười rồi đặt khay hoa quả xuống bàn.
Khánh Đan đứng từ trên núi nhìn ra xa, phía trước là biển rộng mênh mông trong lòng thấy thích thú vô cùng liền hét thật to:
“AAAAAAAA……”
Hải Nguyên đứng sau cô liền nói: “Có phải em nhiễm phim quá rồi không?”
Khánh Đan quay lại nhìn anh cười: “Anh cũng hét lên đi, rất thú vị đấy!”
“Anh không làm chuyện hâm như em đâu.”
“Hét đi, em muốn anh hét lên như vậy!” “AAAAAAA….” Khánh Đan nói rồi lại hét thật to.
“aa.” Hải Nguyên nhìn cô rồi cũng hét lên nhưng rất nhỏ.
“Không hét to lên cơ, mau lên!”
“AAAAAAAAA….” Lần này thì anh hét rất to. Hải Nguyên nhìn cô cười vui vẻ, anh cũng vì vậy mà bật cười, tự dưng trong lòng anh thấy thoải mái hẳn lên, trò ngốc nghếch của cô gái này cũng có hiệu quả đấy. Cô ở bên anh, im lặng không hỏi gì về chuyện đó, một câu an ủi cũng không nói nhưng anh lại cảm thấy thật thoải mái, bình yên. Bên cô, anh không quan tâm bất cứ điều gì cả, chỉ cần nhìn thấy cô cười.
Một người con trai đứng cách đó không xa đang cầm máy ảnh hướng về phía cô nhìn thấy cô cười anh ta ngây ra một lúc nhưng cũng không quên chớp lấy khoảnh khắc đẹp nhất ấy.
Hải Nguyên tắm xong bước ra khỏi phòng tắm đã thấy Khánh Đan ngủ say trên giường anh khẽ mỉm cười rồi cũng nằm xuống bên cạnh cô, vòng một tay ôm lấy cô rồi nhắm mắt lại.
Khánh Đan thấy Hải Nguyên ôm mình thì nằm im không dám nhúc nhích một lát sau hơi thở của anh đều đều cô mới quay lại nhìn anh. Khuôn mặt anh lúc ngủ thật bình yên, đẹp như bức tượng thần, cô không kìm được mà đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt anh, chạm nhẹ vào sống mũi của anh. Anh bất ngờ đưa tay lên nắm lấy tay cô làm cô giật mình mà rút tay ra nhưng tay anh vẫn nắm thật chặt, bàn tay anh rất ấm áp.
“Em làm anh không ngủ được đấy!”
“Anh không phải ngủ rồi à?” Khánh Đan chớp mắt vài cái nhìn anh, tim dường như muốn bắn ra ngoài.
“Không phải em cũng giả vờ ngủ à?” Hải Nguyên nói làm Khánh Đan im lặng không biết nói gì nữa. Thấy vậy anh liền cười:
“Thôi ngủ đi, anh buồn ngủ lắm!” Anh nói rồi nhắm mắt lại, tay vẫn nắm lấy tay cô. Khánh Đan khẽ mỉm cười rồi cũng nhắm mắt lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng dậy Khánh Đan không thấy Hải Nguyên đâu liền đi quanh phòng cũng không thấy liền chạy đi tìm. Khánh Đan đứng nhìn biển rộng mênh mông, người con trai cô yêu đang ngồi bên bờ biển dáng vẻ cô đơn vô cùng. Khánh Đan lại gần anh đặt tay lên vai anh nhìn về hướng anh đang nhìn.
“Vì sợ mẹ buồn nên anh chẳng bao giờ hỏi mẹ về bố. Anh cứ nghĩ bố anh đang ở nơi nào xa lắm và có lẽ chẳng biết đến sự tồn tại của anh. Hóa ra ông ấy ở ngay gần anh nhưng lại không nhận anh.”
“Không phải bố không muốn nhận anh đâu, bố mẹ cũng là bất đắc dĩ.”
“Em biết từ bào giờ?”
“Lúc anh vào phòng cấp cứu.”
“Người truyền máu cho anh là ông ấy?”
“Uhm.”
Khánh Đan thấy Hải Nguyên im lặng liền kể lại cho anh nghe những chuyện cô biết được, ánh mắt Hải Nguyên dường như không có biểu hiện gì chìm trong sự tịch liêu chỉ còn lại âm thanh của tiếng sóng đập vào vách đá. Khánh Đan khẽ nắm tay anh rồi cũng im lặng nhìn ra biển.
“Đi thôi!”
“Hả? Đi đâu?” Khánh Đan nghe anh nói ngạc nhiên hỏi.
“Đi ăn sáng, em không thấy đói à?” Hải Nguyên nói rồi kéo cô bước đi, Khánh Đan khẽ mỉm cười đi theo anh. Ngoài biển khơi sóng vẫn không ngừng xô vào bờ, ánh nắng cũng chói chang hơn nhưng có lẽ trong lòng anh đã nhẹ nhõm hơn nhiều, nụ cười của anh không còn gượng gạo như mấy hôm trước nữa. Trong lòng Khánh Đan cũng thấy yên tâm. Có lẽ cũng nên về nhà thôi, cô và anh đi khỏi nhà mấy hôm rồi, bố mẹ nhất định rất lo lắng.
Buổi tối đi chơi về Khánh Đan nhân lúc Hải Nguyên đi tắm liền gọi điện về cho mẹ.
“Em đang gọi đi đâu vậy?” Hải Nguyên ra khỏi phòng tắm một lúc mới lên tiếng làm cô giật mình vội cúp máy: “Em…em gọi xuống lễ tân khách sạn.”
Hải Nguyên nhìn cô bằng ánh mắt dò xét rồi mỉm cười, Khánh Đan quay mặt đi tránh ánh mắt của anh.
“Em muốn về nhà rồi phải không?”
“Bố mẹ chắc rất lo lắng!”
“Ừ.” Hải Nguyên nói rồi leo lên giường kéo cô xuống ôm cô ngủ. Khánh Đan nhìn Hải Nguyên khẽ thở dài.
Sáng sớm hôm sau Hải Nguyên đã kéo Khánh Đan dậy:
“Dậy dọn dẹp hành lí rồi đi thôi cún con!” Anh vừa nói vừa thu dọn quần áo vào túi.
“Chúng ta sẽ chơi cho chạy chốn!” Khánh Đan nhìn anh khó hiểu.
“Em nhanh lên đi.”
Khánh Đan tuy không hiểu gì nhưng nhìn anh khẩn trương như vậy cũng đành đi rửa mặt rồi thu dọn đồ đi theo anh xuống trả phòng rồi bắt taxi ra thành phố.
Chiều hôm đó có một chiếc ô tô sang trọng đến khách sạn hỏi thăm về một đội nam nữ đã ở đấy mấy hôm. Đúng như dự tính của Hải Nguyên, hai người đàn ông đó thở dài bất lực khi nghe được tin từ nhân viên khách sạn nói hai người đã trả phòng và đi khỏi đây từ sáng còn đi đâu thì họ không biết.
Người thanh niên đang ngồi ở bàn gần đó đưa tách cà phê lên uống rồi khẽ mỉm cười. Anh đoán đó có lẽ là trò chơi chốn tìm của mấy cô cậu con nhà giàu, trò này anh chơi không ít lần, khi quyết định dừng chân ở đây không ngờ lại gặp một cô gái thú vị. Anh đưa mấy tấm ảnh mới rửa ra nhìn, cô gái trong hình trẻ trung, xinh xắn có nụ cười mê hồn.
Buổi chiều Hải Nguyên cùng Khánh Đan ngồi trong một quán ăn vặt ở Hội An, anh giơ tay lên nhìn đồng hồ rồi khẽ nhếch mép lên cười. Giờ này chắc đã có người đến Sơn Trà, chỉ tiếc là anh và cô đã sớm rời khỏi đó. Khi anh chưa muốn về thì chẳng ai có thể tìm được anh cả. Ở bên Mỹ anh cũng không ít lần bỏ nhà đi bụi, với khả năng của bà Ngọc Vân việc tìm thấy anh đang ở đâu không hề khó, nhưng mỗi lần bà tìm đến nơi thì anh đã đi nơi khác. Bản thân anh cũng thấy trò này rất thú vị nhưng cô gái ngồi đối diện anh thì không hề. Cô biết ý đồ của anh sáng nay đã rất tức giận, mặt xị ra nãy giờ, anh nói chuyện cũng không thèm tiếp lời.
“Sau này anh không dám nữa.” Anh nói với giọng điệu năn nỉ cô nhưng cô cũng không hề phản ứng.
“Hôm nay em cứ ở đây chơi thật vui vẻ rồi chúng ta sẽ cùng về nhà, dù sao cũng mất công đến đây rồi.”
“Ngày mai phải về nhà.”
“Được.”
“Anh không được nói dối đâu.”
“Ừ. Tuyệt đối không lừa em. Đêm mai chúng ta sẽ mua vé tàu về. Anh thề!”
Khánh Đan nhìn Hải Nguyên giờ tay lên thề cùng điệu bộ nghiêm túc đến đáng ghét của anh muốn giận cũng không được. Thấy Khánh Đan không giận nữa anh liền giở nụ cười nịnh nọt cô. Cô gái này thời gian qua đã gặp nhiều kinh sợ nên để cô ấy thoải mái vui vẻ một chút.