biết làm thế nào, nơi này ngoài anh ra cô không biết ai, không nói chuyện được với ai, cũng không có ai là người thân.
“Tớ tưởng sẽ không gặp lại cậu nữa…” Cô nói rồi nước mắt lại trào ra. Thấy cô khóc anh liền chạy đến ôm cô:
“Ngốc, đừng khóc, Hải Nguyên ở đây rồi.”
“Nếu cậu không tìm thấy thì tớ phải làm sao?” Cô nói, nước mắt vẫn không ngừng rơi, trong lúc này cô mới cảm thấy anh quan trọng với cô như thế nào, cuộc đời này cô đã không thể thiếu anh.
“Ngốc quá! Dù cậu có lạc ở đâu trên thế giới này tớ vẫn sẽ tìm thấy cậu, nhất định sẽ tìm thấy!”
“Thật chứ?”
“Ừ” Khánh Đan nghe anh nói thấy trong lòng mãn nguyện vô cùng, sau này dù cô có lạc ở đâu thì anh vẫn sẽ đi tìm cô và sẽ tìm thấy cô, cô còn lo lắng gì nữa. Cô mỉm cười hạnh phúc vòng tay ôm anh.
…
“Đi, tớ đưa cậu đến một nơi.”
Khánh Đan không nói mà đi theo anh, cô biết dù bất cứ nơi nào, chỉ cần cùng anh cô sẽ đi, dù là chân trời góc bể.
Hải Nguyên đưa Khánh Đan lên một con thuyền chèo ra sông, trời bắt đầu tối, anh đèn thành phố bật lên phản chiếu xuống dòng sông khiến dòng sông rực rỡ lạ thường. Từ giữa dòng sông ngắm cảnh thành phố cảm giác thật yên bình.
“KHÁNH ĐAN!!! TỚ YÊU CẬU...YÊU NHIỀU LẮM!!!”
Hải Nguyên đột nhiên đứng dậy hét rất to khiến khá nhiều người chú ý, Khánh Đan đỏ mặt đứng dậy nhắc anh: “Cậu làm gì thế, người ta lại cười cho!”
Hải Nguyên nghe cô nói và cười: “Họ không để ý đâu, ở đây là Pháp mà.”
“Nhưng mà…” Khánh Đan đang định nói tiếp thì Hải nguyên đã cắt ngang lời cô:
“Phải rồi, người ta không hiểu tớ đang tỏ tình với người con gái tớ yêu.” Anh nói rồi nhìn cô, kéo cô đứng lên và hét to câu anh yêu em bằng tiếng Pháp. Lúc này thuyền đã đi sát bờ, rất nhiều người nghe thấy anh nói đều ngoảnh ra nhìn ra cười, ông lái đò cũng nhìn và cười. Khánh Đan không hiểu tiếng Pháp nhưng ít nhất thì câu đấy cô cũng hiểu, tuy rất ngại nhưng trong lòng cô thấy rất ngọt ngào, rất hạnh phúc, anh dường như muốn nói với cả thế giới rằng anh yêu cô.
…Cô… đang yêu…
Cảm giác thật hạnh phúc,
Anh ấy yêu cô… cô cũng yêu anh.
Khoảng thời gian cô không thể quên cũng không thể quay lại…
Khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong đời,
Đó là được ở bên người mình yêu, người ấy cũng yêu mình.
Dòng sông này…
Hương vị này…
Ngọn gió này…. Sẽ lưu giữ mãi hình ảnh của hai ta…
…Tiếng cười của em hòa trong tiếng nhạc,
Tóc em tung bay trong gió…
Bờ vai em tựa vào vai anh,
Khi anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, anh đã cảm nhận được trái tim của em…
…Tất cả những hình ảnh của em… nụ cười… ánh mắt sẽ còn lưu dấu mãi…
“Tạm biệt Khánh Đan nhé, hi vọng sau này còn gặp bạn nhiều hơn.” Linda nói và ôm Khánh Đan
“Mình cũng hi vọng sau này còn gặp bạn nhiều hơn, giữ gìn sức khỏe nhé!”
“Ừ, có dịp nhất định tớ sẽ đến Việt Nam!”
Thấy màn chia tay của hai cô gái không biết lúc nào mới chịu dừng Hải Nguyên nắm tay Khánh Đan kéo đi: “Thôi, thế đủ rồi. Anh về đây, bye bye.” Anh nói rồi quay bước đi tay vẫn vẫy vẫy về phía sau mà không hề ngoảnh lại, Khánh Đan nhìn Linda cười rồi cũng đi theo Hải Nguyên. Linda nhìn theo bóng hai người khuất dần rồi mới rời khỏi sân bay, trên môi cô nở một nụ cười không rõ vui hay buồn.
Tuy kỳ nghỉ tết đã kết thúc nhưng không khí tết vẫn còn lại nhiều dư âm, học sinh quay trở lại trường bắt đầu kỳ học mới vẫn bàn tán sôi nổi về tết vừa qua họ đi đâu, làm những gì. Nhật Lệ đến lớp nhìn thấy Khánh Đan đã đến liền chạy đến ôm lấy cô:
“Khánh Đan, tớ nhớ cậu chết đi được, từ mùng bốn tết cậu đã đi đâu với ai hả? Mình gọi mà không được.”
Khánh Đan cũng ôm Nhật Lệ một cái rồi đẩy cô ra: “Cậu lạ thật, hôm mùng hai chẳng phải gặp nhau rồi sao, còn sau đó mình đã đi đâu thì…là một bí mật! haha” Cô nói rồi nháy mắt với Nhật Lệ một cái nhưng Nhật Lệ nhất quyết bám lấy cô, bắt cô nói đến cùng.
“Cái gì, cậu sang Pháp với Hải Nguyên!” Khánh Đan nghe vậy chỉ gật đầu cười, Nhật Lệ lại nói tiếp: “Hai người lãng mạn quá nhỉ, thật là ngưỡng mộ.”
Thảo Vân ngồi cùng cũng chen vào vài câu, ba cô gái đi đằng trước nói chuyện rôm rả còn cậu con trai đi ngay sau chẳng biết nói gì chỉ im lặng suốt đoạn đường. Hải Nguyên thật không muốn đi cùng ba cô gái như này nhưng phải hộ tống mấy cô đi mua đồ còn biết làm sao. Từ ngày anh và Khánh Đan chính thức hẹn hò, anh thường xuyên cùng ba cô gái đi mua đồ hay đi chơi tiện thể làm chân sách đồ, đầu tiên thì cũng không phải chỉ có mình anh mà còn Hùng Tuấn bạn của Thảo Vân nhưng sau anh chàng không chịu được nên luôn chốn. Còn anh, anh không yên tâm cô đi cùng hai bà tám kia nên đành lẽo đẽo đi theo làm chân xách đồ, cô đi cùng nàng cáo kia nhỡ học được thói xấu gì thì sau này anh khó chiều lắm.
“Khánh Đan, cậu đang ký thi múa trong cuộc thi tìm kiếm tài năng à?” Thảo Vân từ ngoài cửa lớp đã lên tiếng hỏi cô, cô ngẩng đầu lên ngạc nhiên đáp:
“Không, mình đăng ký bao giờ đâu.”
“Trong danh sách có tên cậu mà, hôm nay mình lên văn phòng chốt lại danh sách thì thấy có tên cậu, chẳng lẽ mình nhìn nhầm.”
“…” Khánh Đan không hiểu ra sao thì Hải Nguyên từ phía sau lên tiếng:
“Tớ đăng kí cho cậu đậy, học múa bao nhiêu năm cũng đến lúc thi chứ, xem khả năng mình đến đâu.”
Khánh Đan nghe vậy trợn mắt nhìn anh như không thể tin nổi:
“Cái gì, cậu đăng kí ư, nhưng mà mình chỉ học múa để….”
“Không có cái gì học để chơi cả.” Anh ngắt lời cô.
“Nhưng…”
“Tài năng không có thì thi nỗi gì!” Bỗng một giọng châm trọc từ bàn bên vang sang, Hải Nguyên và Khánh Đan cùng nhìn sang, Khánh Đan thấy điệu cười châm trọc của Cẩm Tú chỉ im lặng.
“Im miệng! Tôi thấy cái điệu thiên nga giãy chết của cậu cũng có tên trong danh sách đấy! Tự lo cho mình đi đừng quản chuyện người khác!” Nói rồi Hải Nguyên cầm tay Khánh Đan kéo ra ngoài trước ánh mắt thán phục của nhiều người còn Cẩm Tú chỉ biết há hốc miệng lên mà không nói được gì. Nhiều người trong lớp cũng được hả dạ, cô nàng Cẩm Tú kia chua ngoa đanh đá không ai trị nổi vậy mà một câu của Hải Nguyên đã làm nàng ta á khẩu.
“Buông tay mình ra đi, mọi người chú ý bây giờ!” Khánh Đan vữa nhăn nhó nói vừa cố gắng rút tay mình ra khỏi tay anh nhưng anh càng nắm chặt hơn, anh kéo cô đến tận sân thể dục của trường mới chịu buông tay, đẩy cô ngồi xuống ghế đá, bản thân cũng ngồi xuống. Khánh Đan xoa xoa tay mình nói với anh:
“Cậu đưa mình ra đây làm gì?”
“Ra đây nói chuyện, ở trong lớp ồn quá!” Anh đáp rồi nhìn tay cô hỏi: “Đau không?”
Lúc này Khánh Đan mói dịu giọng trả lời anh: “Hết đau rồi, nhưng lần sau cậu đừng kéo mình như vậy, mọi người để ý đấy!”
Anh cười trả lời cô: “Biết rồi, hì.” Anh nhìn cô im lặng một lát rồi nói tiếp: “Khánh Đan luôn ước mơ trở thành vũ công phải không?”
Cô cúi đầu không trả lời anh, thực ra cô cũng không biết bản thân muốn gì, rất thích nhảy múa nhưng lại không can đảm theo đuổi hơn nữa, cô từng thất bại, cô không dám thử.
“Năm học cấp hai cậu từng thi múa và bị Cẩm Tú cười nhạo?” Anh nói tiếp, Khánh Đan chỉ ngẩng lên nhìn anh một cái rồi quay đi.
“Thất bại rồi không dám thi nữa hay vì cô ta cười nhạo mà cậu không dám thi? Thất bại mới có thành công chứ, chưa gì cậu đã nhụt trí rồi làm sao thắng được cô ta?”
“Mình không làm được đâu!”
“Không gì là không thể cả, có mình ở đây, nhất định cậu sẽ thắng!”
Khánh Đan nghe anh nói liền bật cười: “Cậu tự tin vào bản thân mình quá nhỉ!” nhưng nụ cười sau đó lại có chút chua sót mà nói tiếp: “Nhưng mình thì không…”
Anh nhìn cô lắc đầu: “Tin mình không?”
Khánh Đan nhìn vào mắt anh một lúc dường như trong đó có một sức mạnh, sức mạnh vô cùng mà người ta không thể biết hết: “Tin”
“Vậy mình sẽ khiến cho cậu tin vào bản thân cậu như tin mình.” Anh nhìn cô cười, anh mắt lấp lánh, chính bản thân anh cũng tin anh sẽ làm được, thậm trí rất tự tin, lần đầu tiên anh nhìn thấy cô nhảy múa, anh đã nghĩ trên đời này không thể có điệu múa nào đẹp hơn thế nữa. Chỉ là cô luôn tự ti mà thôi.
Bây giờ đã cuối mùa xuân, cái lạnh dần tan biến, ánh nắng mùa hè bắt đầu tràn ngập khắp nơi, rực rỡ và ấm áp. Từ khi quyết định sẽ tham gia cuộc thi, ngày nào Khánh Đan cũng cùng Hải Nguyên luyện tập, sáng sớm cô cùng anh chạy thể dục, sau khi chạy về thì ăn sáng rồi đi học, chiều cô lại lên lớp tập múa, giáo viên dạy múa cho cô là một diễn viên múa rất nổi tiếng. Khi cô tập múa thì Hải Nguyên cũng ngồi gần đấy khi thì chăm chú nhìn cô múa, khi thì đọc quyển sách tiếng anh gì đó.
Thời gian cứ thế mà trôi đi, thoáng chốc đã đến vòng chung kết miến bắc. Khánh Đan trong bộ váy trắng tinh, điệu múa như tiên nữ, hút hồn bao khán giả và ban giám khảo, không thể phủ nhận hai tháng qua đã khiến cô lột xác hoàn toàn từ một cô gái tự ti nay đã tự tin vào bản thân mình, hóa mình vào điệu múa đẹp vô cùng. Lúc được đọc tên cô giành giải nhất cuộc thi tài năng cô đã bật khóc, cô không dám tin đó là sự thật, phải ngây ra một lúc cô mới đứng lên nhận giải trong sự chúc mừng của mọi người, trong cái ôm ấm áp của Hải Nguyên. Hải Nguyên cầm bó hoa lên ôm cô nói: “Tớ biết cậu sẽ làm đươc, nhất định sẽ làm được!”
Khánh Đan cảm động, nước mắt trào ra, cô không nói được lời nào, nhờ có anh mà ước mơ của cô thành sự thật, tuy nhiên tất cả mới chỉ là bắt đầu, bắt đầu cho một ước mơ lớn hơn.
Sau cuộc thi, Khánh Đan trở về với những ngày học bình thường, thỉnh thoảng tụ tập bạn bè, trải qua những ngày tháng vui vẻ của đời học sinh. Mùa hè cũng là mùa thi bắt đầu, ánh nắng cũng bắt đầu trở nên gay gắp hơn.
“Tối nay mọi người nhớ đến đúng giờ nhé! Bây giờ giải tán!” Nhật Lệ vang lên, mọi người đều đồng ý và đứng dậy chuẩn bị rời khỏi căng tin. Vừa kết thúc kì thi học kì ai nấy đều mệt mỏi, được tổ chức xả hơi thư giãn một lần mọi người đều rất hào hứng, gần tám giờ tối đã tập trung đông đủ ở một quán karaoke.
“Gọi bia lên đi, hôm nay tất cả phải uống bia nhé!” Hùng Tuấn lên tiếng.
“Thôi, không uống được đâu, gọi nước ngọt thôi.” Thảo Vân liền lên tiếng
“Làm sao thế được còn phải uống rượu chúc mừng nữa chứ!”
“Bảo không là không mà, cậu đừng lôi thôi!”
Thấy giọng Thảo Vân có chút khó chịu Nhật Lệ liền đứng ra khuyên: “Thôi mà hai người lại cãi nhau bây giờ, cứ uống chút bia cũng được, không sao đâu.”
Thảo Vân bĩu môi một cái không nói gì rồi kéo Khánh Đan đi vào trong, Nhật Lệ chỉ cười: “Mấy cậu gọi đồ nhé, bọn tớ vào trước.”
Khánh Đan vào trong ngồi xuống ghế rồi mới bảo Thảo Vân: “Hai cậu suốt ngày cãi nhau thế không chán à?” Nhật lễ cũng đồng tình: “Đúng rồi đấy!”
“Ui dào, không cãi nhau không chịu được, các cậu không thấy cậu ấy bá đạo à, tớ không chịu được!” Thảo Vân nói.
Nhật Lệ nghe Thảo Vân nói phá lên cười: “Thế mà cũng bao nhiêu năm rồi đấy chứ. Các cậu cãi nhau từ nhỏ tới lớn cơ mà, phải không?”
Nhật Lệ vừa nói dứt câu thì mấy cậu con trai bước vào: “Ba cậu nói gì mà vui vẻ thế?” Hùng Tuấn hỏi.
“Nói xấu cậu!” Thảo Vân liền đáp làm Hùng Tuấn xị mặt ra, mọi người ai nấy đều nhìn nhau cười ẩn ý, rồi bắt đầu chọn bài hát. Không khí sôi nổi vui vẻ. Mọ