Bầu trời đêm không sao, ánh trăng mịt mờ, sương mù giăng kín, khắp Đa La Duệ vương phủ bầu không khí thanh tịch yên tĩnh
Bỗng nhiên, có một bóng đen như quỷ ma mau lẹ lướt qua phía Uyển hoa viên, xuyên qua dinh thự lớn, cuối cùng tiến vào trước cửa phòng Khương Đông Ly.
Đứng ngoài một lúc lâu, Đức Tuyển đưa tay nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, rón rén đi vào khuê phòng của Khương Đông Ly, nhanh chóng đi đến bên giường của nàng.
Hắn trở lại vương phủ đã một ngày qua, nhưng trong suốt một ngày này, hắn cũng rất ít khi thấy nàng. Hắn biết nàng cố ý trốn tránh hắn, mỗi lần đến thời điểm dùng bữa là nàng lại lấy cớ thân thể mệt mỏi, bảo Tinh Nhi đưa cơm và đồ ăn đến phòng nàng, chính là muốn tránh mặt hắn.
Ngẫu nhiên có gặp ở hoa viên, bên cạnh nàng lại luôn có Đức An đi theo, vừa thấy hắn như là thấy kẻ xấu cực kỳ hung ác, cả người liền trốn sau lưng Đức An, khiến hắn cực kỳ giận dữ nhưng lại không thể làm được gì!
Cứ như vậy liên tục 2, 3 ngày sau đó, tâm tình hắn trở nên buồn rầu tức giận.
Hắn lại luôn nhớ đến dung nhan mỹ lệ động lòng người của nàng, chuyện này thật sự là mỉa mai nha! Trước đây hắn đối với nàng tràn ngập chán ghét, xa lánh còn không kịp, hiện tại ngược lại là nàng tìm mọi nơi trốn tránh hắn, xa lánh hắn.
Mắt thấy Đức An khắc khắc giờ giờ lúc nào cũng bên cạnh nàng, trong lòng không chịu nổi dâng lên một nỗi ghen tị mãnh liệt khó hiểu.
Tình cảm Đức An đối với Đông Ly hiểu nhiên là yêu, người sáng suốt nào cũng đều nhìn ra được, chỉ có nha đầu Đông Ly ngốc nghếch kia bản thân lại không phát hiện ra.
Hắn không thể không thừa nhận chính mình bắt đầu có chút lo lắng, hắn sợ hãi nếu nha đầu Đông Ly kia biết được tình yêu của Đức An đối với mình, bất chấp mọi việc mà đem lòng yêu thích Đức An, thấy dáng vẻ nàng chỉ cần nhìn thấy hắn là run sợ như sắp chết, hắn đoán chắc rằng, nàng tình nguyện lựa chọn Đức An cũng không nguyện làm tiểu thiếp của hắn!
Hắn đã hạ quyết tâm tận đáy lòng, chuyện hắn nạp nàng làm thiếp phải tiến hành nhanh chóng, phải sớm khiến nàng trở thành người của hắn. Tuy rằng hắn không muốn lấy nàng làm vợ, nhưng hắn muốn nàng, nàng nhất định phải là người của hắn!
Đức Tuyển đứng ở bên giường, từ trên phía cao nhìn chằm chằm xuống gương mặt Khương Đông Ly, kia là dung nhan giống như thanh liên tuyệt mỹ (hoa sen tinh khiết tuyệt mỹ) da thịt mịn màng cùng đôi lông mày uốn cong cong vút lên, còn có cái mũi thẳng thẳng và đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng… Nàng quả thật rất đẹp, đẹp hơn ngoài sự mong chờ của hắn, vượt qua sự hình dung mêu tả của Dận Kỳ hàng ngàn lần.
Bởi vì nàng cố ý tránh né hắn, hắn đành phải lén lút ban đêm đi đến khuê phòng của nàng, chỉ có lúc này hắn mới có thể buông thả mọi thứ, thưởng thức dung nhan xinh đẹp. Khuôn mặt diễm lệ kia của nàng thường xuyên hiện lên trong đầu của hắn, hằng ngày hằng đêm quấy nhiễu dòng suy nghĩ của hắn, làm cho hắn lần nào lần nấy cũng giống mấy tên dâm tặc hái hoa bên đường cứ phải trốn trong khuê phòng lén ngắm nhìn nàng.
Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì cơ chứ? Hắn đường đường là Đại bối lặc của Đa La Duệ vương phủ lại làm ra những hành động buồn cười thế này!
Vấn đề này hắn đã tự hỏi chính mình không dưới mấy trăm lần, mà đáp án tựa hồ cũng đã sớm có trong lòng của hắn rồi. Có lẽ là hắn đã mê muội vẻ đẹp của nàng, cũng như luyến thương cái khí chất ngây thơ quyến rũ trên người nàng, từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn đã liền bị mê hoặc.
Đúng vậy, hắn quả thật muốn nàng, hơn nữa dục vọng muốn nàng lại nóng bỏng hắn không thể dập tắt được!
Nhận thức được điều đó khiến hắn chợt kinh hãi, nhưng chỉ là trong khoảnh khắc liền bị hắn ném qua một bên.
Muốn nàng thì đã sao chứ? Nàng chính là nữ nhân của hắn, nhiều nhất cũng chỉ là tiểu thiếp của hắn! Hắn không thể cưới nàng làm vợ, để rồi cái tên thầy tưởng số thong manh (mắt mù) kia tiên đoán đúng!
Nghĩ đến đó, khoé môi đẹp của Đức Tuyển chậm rãi thoáng gợn lên nụ cười tà nịnh.
Nếu Đông Ly chắc chắn phải là nữ nhân của hắn, sao hắn không tận tình hưởng thụ niềm vui với nàng. Chuyện này với những lời ước đoán của tên thầy tướng số cũng không có gì mâu thuẫn, nàng cuối cùng chính là một trong những nữ nhân của hắn, mà không phải là thê tử duy nhất!
Hắn chậm rãi vươn tay, đẩy tóc qua hai bên trán nàng, khoé môi tự động gợn lên một nụ cười ôn nhu.
Tay hắn nhẹ nhàng lướt qua hàng lông mày đen sẫm, đôi má đỏ bừng, đi vào đôi môi mọng đỏ, lưu luyến vuốt ve nhẹ nhàng.
Đột nhiên, Đức Tuyển kinh ngạc khi thấy bản thân mình sinh ra phản ứng mãnh liệt, hắn lại vì chính nữ tử mà hắn chán ghét thật sâu sắc này mà phát lửa dục tình bừng bừng.
Dường như càng lúc càng nóng, hắn nhanh chóng rút tay trở về, bình ổn con tim của mình đang đập kích cuồng.
Đức Tuyển nheo mắt lại, không hài lòng, đôi môi mím chặt lại, trong lòng chán nản không thôi. Hắn giận chính mình, càng giận cái kẻ đang ngủ say kia, cái gì cũng không biết, làm động lòng người ta.
Hắn rốt cuộc đã bị ma quỷ gì ám mà lòng lại vì nàng trở nên xúc động như thế? Xem ra, hắn nhất định mau chóng khiến nàng trở thành của hắn, có lẽ sau khi hắn có được nàng, những luồng sóng ái tình cứ như cơn thủy triều dồn dập, đánh vùi trái tim hắn sẽ mau chóng biến mất.
Đang lúc trầm tư thì Khương Đông Ly trở mình khẽ động đậy xoay lưng về phía hắn, còn phát ra âm thanh lẩm bẩm như trẻ em, nhất thời kéo lại sự chú ý của Đức Tuyển, hắn khó có thể kiềm chế nhìn về phía nàng.
Chỉ thấy Khương Đông Ly nghiêng người ngủ, mái tóc dài giống như một dãi lụa màu đen xổ tung ra trên đệm giường màu trắng, phát ra một nét quyến rũ phong tình.
Tầm mắt hắn nóng rực chậm chạp chuyển xuống dưới, này cái cổ trắng ngần như tuyết hiện ra trước mắt vì cái mền trên người nàng đã bị tuột xuống dưới tận thắt lưng, phong phanh một vạt áo mỏng manh mở quá nữa, làm lộ ra cái yếm nhỏ vàng nhạt, thân thể uyển chuyển như ẩn như hiện, rõ ràng là như khiêu khích sự tự chủ của Đức Tuyển.
Đáng giận! Tiểu yêu nữ này thật rất đáng giận mà!
Đức Tuyển nhịn không được thầm mắng trong lòng, rồi lại đến ngồi bên mép giường, lại một lần nữa vươn tay đụng chạm Khương Đông Ly, khi tay hắn vừa sờ tới làn da mỏng manh mượt mà như tơ của nàng thì trong lòng dâng mạnh lên một sự khoái cảm làm hắn chấn động, ngón tay cũng kìm lòng không đặng mà hơi hơi phát run.
Đột nhiên, trên giường có tiếng rên rỉ phát ra lần nữa, tiếp theo là hơi thở nằng nặng từ miệng, thì thào nói “An ca ca, Ly nhi không muốn gả cho Đại ca ca đâu… An ca ca, huynh giúp giúp Ly nhi được không…”
Đôi con ngươi đen bóng của Đức Tuyển lúc này đang ẩn chứa đầy dục tình bỗng phút chốc trở nên lạnh giá, đôi môi cánh hoa cương nghị mím lại thành đường thẳng.
Khá lắm Khương Đông Ly! Chẳng biết tốt xấu là gì, hắn đã chịu nhường bước, nạp nàng làm thiếp, nàng lại luôn miệng nói không cần, ngay cả trong mộng cũng muốn kháng cự hắn, miệng còn hô tên của nam nhân khác!
Hắn rất giận, hận không thể hung hăng lay tỉnh nàng dậy, dạy bảo cho nàng sự thật hiển nhiên, nàng chung quy nhất định trở thành người của hắn, muốn trốn không thoát mà tránh cũng không khỏi!
Giờ phút này trong lòng Đức Tuyển dâng lên một cảm giác điên loạn mãnh liệt như sóng triều, suy nghĩ của hắn trở nên rối loạn, giống như có một ngọn lửa từ bên trong hừng hực đốt cháy tâm can tình cảm của hắn, đe dọa thiêu huỷ cả lý trí của hắn, thiêu rụi tất cả mọi thứ… Kìm nén không được, hắn đã quên chính mình quyết tâm, đã quên luôn lời tiên đoán của lão thầy tướng, hắn cúi đầu xuống, ngang ngược phóng túng, cướp lấy đôi môi mềm mại ngọt ngào của nàng.
Người trên giường rõ ràng không tự chủ được, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lên, theo bản năng “ưm” một tiếng, nhưng vẫn không tự thức tỉnh trong giấc ngủ mơ.
Đức Tuyển thừa cơ hội đem lưỡi thăm dò hơi thở ngọt ngào mang mùi đàn hương từ miệng nàng, một nụ hôn đầy đam mê, mới nếm thử mà hương vị đã ngọt ngào, thực sự khiến hắn không thể rút ra, thầm nghĩ vĩnh viễn không muốn dừng lại.
Lưỡi hắn như vào chỗ không người, sục sạo toàn khuôn miệng nàng, hưởng thụ hơi thở mùi đàn hương thơm ngát, hắn phóng túng khiêu khích dây dưa cái lưỡi đinh hương của nàng, lần lữa nhấm nháp hơi thở ngọt thơm của nàng
Chỉ như vậy thì rốt cuộc cũng không thể thoả mãn, tay Đức Tuyển vội vàng vén chiếc áo mỏng bên ngoài của nàng qua 2 bên, kéo tuột cái yếm vàng nhạt của nàng xuống. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Thoáng chốc một thân thể trắng mịn như tuyết không chút tì vết, diễm lệ xinh đẹp hiện ra trước mắt hắn.
Hơi thở Đức Tuyển nhất thời trở nên khó nhọc, hai mắt như phát ra tia lửa nóng bỏng.
Trong lúc ngủ mơ, Khương Đông Ly loáng thoáng cảm giác được cả người bị luồng hơi nóng xa lạ đè lên, nhịp thở trở nên khó khăn gấp gáp, miệng của nàng hình như bị cái gì đó chặn lại, nàng càng lúc càng cảm nhận được nàng thật sự hết hơi, ra sức hít thở dồn dập, mà thân thể nàng cũng trở nên nặng nề, có một vật gì đó ấm áp đè chặt lên, khiến tim nàng đập không ngừng.
“Ah…” nàng khó chịu rên rỉ, theo bản năng lúc lắc đầu để tỉnh táo lại
Mắt nàng chớp liền mấy cái, rồi mở to mắt ra, đối diện là một đôi mắt cực kỳ quen thuộc, cũng là đôi mắt khiến nàng cực kỳ sợ hãi rung động
“A!” nàng kinh hô một tiếng, giật mình kinh ngạc khi nhìn thấy tên nam tử hung hãn hằng đêm xuất hiện trong mộng đang ở trước mắt.
Hắn tại sao lại ở trong phòng nàng, hơn nữa… còn ở trên người nàng?
Không phải, đây nhất định lại là mộng! Từ lúc hắn hồi phủ tới giờ, nàng cơ hồ mỗi ngày đều nằm mộng, hơn nữa lại luôn mơ thấy hắn.
Nàng nhanh chóng nhắm mắt lại, tự nhủ chính mình là vẫn còn trong mộng, tựa như lúc trước mỗi lần như vậy, đợi một lát nữa mở mắt ra, hết thảy sẽ khôi phục lại bình thường. Vì thế, nàng chậm rãi mở mắt ra. Hả? Hắn vẫn còn kia… Chuyện này thật không phải là mộng a~.
Đức Tuyển biết nàng đã tỉnh, nhưng vẫn không muốn rời môi nàng, hắn mới bắt đầu nhấm nháp vị ngọt mê luyến kia, còn chưa đủ thoả mãn, giờ phút này muốn hắn dừng lại trăm triệu lần cũng không khả năng đó!
Đôi mắt trong suốt của Khương Đông Ly nhìn chằm chằm đối diện hắn, trong lòng tràn ngập nghi hoặc cùng kinh ngạc, tiếp theo nàng kinh hãi thấy một áp lực lớn dồn trên môi mình khiến bản thân càng thở gấp, bỗng nhiên nàng trừng mắt ngó hắn, dùng sức đẩy hắn ra.
“Ngươi…” nàng mới phát ra âm thanh thì liền bị đôi môi cường bạo của hắn ngăn chặn, nàng kinh hoảng đẩy nắm tay, đập mạnh vào trong ngực Đức Tuyển.
Đức Tuyển không vì vậy mà buông tha nàng, ngược lại càng khiến nụ hôn của hắn càng ngấu nghiến sâu hơn. Nàng tỉnh cũng tốt, hắn muốn nàng biết nàng là thuộc về hắn, đừng vọng tưởng tránh né hắn mà chạy tới nam nhân khác, cho dù là nam nhân kia là huynh đệ của hắn cũng không được!
Hắn mạnh mẽ chụp lấy hai tay đang phản kháng của nàng giữ chặt lại, sau đó tận tình hút lấy đôi môi đỏ mọng kia, đến khi cả hai người đều không thể thở nhanh thì hắn mới nuối tiếc rời ra, rồi lập tức lại chịu không nổi sự hấp dẫn dường như là công kích của cái cổ tuyết trắng ngần… Khương Đông Ly nhíu mày, khó chịu rên rĩ, trong lòng nàng hoảng sợ không hiểu vì cái gì mà hắn muốn