ăn miệng nàng, lại cắn cổ nàng, mút ngực nàng khiến nàng vừa nhột vừa căng tức, nàng hơi hơi cúi đầu, lúc này mới phát hiện nữa trên người nàng giờ lại hoàn toàn trần trụi, mà bàn tay to của hắn lại ở ngay giữa bụng nàng… của nàng nơi đó… cho dù nàng có khờ dại tới mức nào cũng biết một nữ tử nhi gia không thể tuỳ tiện cùng người khác phái trần trụi ôm lấy nhau, huống chi còn để cho người ta vuốt ve sờ soạng nhầm mút thân thể của mình!
“Ngươi… Ngươi buông được không?” Nàng đáng thương khẩn cầu, nàng sốt ruột hoảng hốt đến độ nước mắt sắp trào ra, thanh âm cũng hơi chút nghẹn ngào.
Đức Tuyển căn bản mắt điếc tai ngơ, hắn hoàn toàn chìm vào da thịt mềm mại mê ly của nàng, lưỡi hắn di chuyển xuống bộ ngực sữa mềm mại, đói khát liếm láp.
Khương Đông Ly vừa vội lại sợ, rốt cuộc nhịn không được nước mắt bắt đầu rơi xuống nhẹ giọng khóc nức nở lên.
Giọng nàng nức nở rấm rứt khiến Đức Tuyển chú ý, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, cau mày nhìn về phía nàng, lại thấy nước mắt đang chảy xuống 2 gò má thì hắn có chút luống cuống.
“Đừng khóc!” Hắn cau mày nói, lấy thái độ thô lỗ che dấu sự hoảng hốt trong lòng
Khương Đông Ly nhanh chóng cắn chặt môi, không cho chính mình khóc thành tiếng. Nàng sợ hắn, hơn nữa sợ bộ dáng tức giận của hắn, vì hắn còn ở trên người, ép nàng tới khó thở, nàng muốn mở miệng nói cho hắn biết, lại chỉ có thể không ngừng thở gấp, miệng hết đóng lại mở mất một lúc lâu vẫn không phát ra được âm nào
Đức Tuyển nhíu mày nhìn nàng không tiếng động mà lệ lại cứ chảy xuống, điềm đạm đáng yêu vẻ mặt uỷ khuất, trong lòng hắn lại dâng lên một thứ tình cảm thương tiếc xen lẫn một chút không nỡ. Không nỡ? Thương tiếc?
Hắn đối với nàng vì sao lại có loại cảm xúc này? Khẳng định là nghĩ sai rồi, không riêng nàng, hắn đối với tất cả nữ nhân đều giống nhau, chưa từng thương tiếc bất kì ai.
“Ngươi muốn nói cái gì? “ Hắn tức giận nói, vẫn không tự chủ được vươn tay vì nàng lau đi nước mắt
Khương Đông Ly thở hổn hển một hơi, đáng thương nói: "Ngươi… Ngươi ép tới ta hết hơi!"
Đức Tuyển nhếch miệng cười tà khí, chậm rãi nâng thân thể lên, thuận tiện một phen ôm lấy nàng, khiến nàng tựa hẳn vào lòng hắn.
"A!" Khương Đông Ly kinh hô một tiếng, lập tức kéo lại phần y phục ngổn ngang trên giường che lại bộ ngực lõa lồ của mình.
"Ngươi… Ngươi tại sao có thể lén lút chạy vào phòng của ta?" Nàng trộm liếc hắn một cái, sợ hãi nói: "Ngạc nương nói… Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi không thể… Không thể làm chuyện này đối với ta!"
Đức tuyển nhếch môi cười giễu cợt, đưa tay nâng người nàng lên, khiến nàng nhìn thẳng hắn.
"Nam nữ thụ thụ bất thân? Hừ! Vậy ngươi cùng Đức An cả ngày thân mật cùng một chỗ, nào là nắm tay, nào là nựng mặt nhau, thì phải nói là thế nào đây?" Hắn bình tĩnh mặt có chút tức giận hỏi.
Khương Đông Ly nhíu đôi mày thanh tú còn thành thật trả lời: "Chuyện này… Chuyện này không giống như vậy, An ca ca là ca ca của Ly nhi, huynh ấy và ta giống như huynh muội nha! Hoàn toàn khác với ngươi… Ngươi…” Nói đến đây, nàng ấp úng, mí mắt khẽ sụp xuống, không dám liếc mắt nhìn hắn một cái.
"Nói tiếp đi chứ!" Đức Tuyển lạnh lùng, ra lệnh. "Ta có chỗ nào không giống? Vì cái gì Đức An đụng chạm được ngươi, ta lại không thể được?"
Hừ! Hắn chính là vị hôn phu tương lai của nàng, nàng sắp là người của hắn, trừ hắn ra, so với hắn còn có ai đủ tư cách để gần gũi với nàng chứ? Vậy mà chỉ có mỗi điểm này thôi nàng ta còn chưa hiểu rõ.
"Ta…” Khương Đông Ly sợ hãi cắn cắn đôi môi cánh hoa hồng hồng, yếu ớt sợ hãi trả lời : "Ta và ngươi không quen, đối Ly nhi mà nói ngươi… chỉ là người lạ!"
"Người lạ?" Đức Tuyển cau mày, khóe miệng gợi lên một nụ cười tà quái, "Hình như ngươi đã phạm sai lầm to rồi, ta nhớ vừa mới nãy, ta và ngươi lúc đó thân mật vô cùng, ngươi là của ta, thân thể của ngươi cũng chỉ có mình ta được quyền gần gũi, chúng ta lúc nãy tuyệt đối không phải là mối quan hệ giữa hai người xa lạ nha!"
Lời nói của hắn mơ hồ mang theo một luồng tà khí mạnh mẽ, ánh mắt đen tối quỷ dị thẳng không dời khỏi người nàng, cả người tản ra mùi vị của sự bá đạo hung hãn, Khương Đông Ly ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn hắn, trong lòng chợt như có cơn gió lạnh thổi qua khiến nàng rùng mình, bộ dạng hắn lúc này quả là rất doạ người nha!
"Ta… Ta không gả cho ngươi được không?" Nàng cau mày vẻ mặt đau khổ, lí nhí hỏi.
Nàng biết trước đây mình và hắn đã có hôn ước, sau khi lớn lên sẽ chính thức được gả cho hắn, trở thành thê tử của hắn, ngày đó ngạc nương từng có nhắc qua với nàng, nhưng mà… nàng thật rất sợ hắn!
Từ trước đến bây giờ, thái độ hắn đối với nàng mang lại cho nàng một cảm giác sợ hãi sâu sắc, nhiều năm như vậy không gặp lại hắn, nàng từng cho là có lẽ mình không cần gả cho hắn nữa. Ai ngờ…haiz~
"Không thể!" Đức Tuyển rống lên một tiếng. “Ngươi không có quyền lựa chọn! Sớm biết như thế, ngươi lúc trước không nên tiếp tục ở lại trong vương phủ, hiện tại muốn chạy trốn, đã không còn kịp rồi!" Hắn ghé sát mặt vào nàng, tà ác nói nhỏ.
Khương Đông Ly nhìn hắn, khuôn mặt tuấn mỹ tràn đầy tà khí, cả người nàng lại run lên, trong lòng lại hoảng lại sợ, nức nở nho nhỏ: "Không muốn… Ta không muốn làm thê tử của ngươi đâu!"
Đức Tuyển tức giận, nhào đến hôn ngấu nghiến đôi môi của nàng, chặn lời cự tuyệt nàng nói ra, sau một lúc lâu, hắn mới buông ra, "Ngươi nhất định trở thành người của ta, cả đời đều phải ở bên cạnh ta…” Hắn đột nhiên lộ ra một nụ cười lạnh gian trá quỷ quái: "Nhưng mà sẽ như mong muốn của ngươi, ngươi không thể trở thành thê tử của ta, ngươi chỉ là tiểu thiếp của ta!"
Tiểu thiếp? Khương Đông Ly bắt đầu cảm thấy choáng váng. Từ nhỏ, ngạc nương không hề nói qua cho nàng biết tiểu thiếp là cái gì.
"Tiểu thiếp là làm cái gì?" Nàng khó hiểu hỏi. Nàng mặc dù không phải là nữ nhi được Đa La Duệ quận vương cùng phúc tấn sinh ra, nhưng từ năm đó đến giờ được nuôi dưỡng, che chở, yêu thương hết mực, cũng bởi vì được bảo bọc quá tốt thế nên tâm tính đơn thuần lại khờ dại, đối với chuyện nam nữ vẫn có nhiều điều mơ hồ không hiểu.
Đức Tuyển tự dưng ngẩn ra, khóe môi hơi nhếch lên, xem ra tâm tư của nàng vẫn thuần khiết như giấy trắng, ngay cả tiểu thiếp là cái gì cũng không biết!
“Tiểu thiếp và thê tử giống nhau ở một điểm là đều phải hầu hạ nam nhân duy nhất của các nàng, nhưng thê tử là người có quyền hành, có địa vị chính thức, tiểu thiếp cũng tương tự như thế nhưng có cũng được không cũng chẳng sao, địa vị hoàn toàn thấp kém.” Hắn nhíu mày, từng câu từng lời đều thâm sâu khó hiểu.
Khương Đông Ly giật mình lặng đi trong chốc lát, cố gắng tiêu hoá ý tứ của hắn, sau một lúc lâu, nàng khổ sở nghiêm mặt nói: “Chẳng phải hai thứ đó cũng giống nhau sao! Ta không muốn đâu! Ta không muốn làm vợ của ngươi, cũng không muốn làm thiếp của ngươi!"
"Như vậy ngươi nên chuẩn bị sẵn tâm lý, không làm thiếp của ta, ngươi tất yếu phải rời khỏi Đa La Duệ vương phủ, trở lại cuộc đời của một đứa trẻ mồ côi, không bao giờ gặp lại những người ngươi yêu thương nhất nữa – chẳng hạn như A mã cùng ngạc nương của ta, còn có cả An ca ca yêu quý của ngươi!" Hắn cố ý doạ nạt, uy hiếp nàng.
"Ta…" Gương mặt xinh đẹp của Đông Ly lộ ra vẻ nghi ngờ băn khoăn. Nàng lớn lên ở Đa La Duệ vương phủ, sớm xem Đa La Duệ quận vương và Lan phúc tấn như cha mẹ sinh ra mình mà đối đãi, cũng như đối xử với Đức An như ca ca ruột thịt, cảm tình đó vô cùng sâu sắc, hiện giờ ép nàng rời khỏi bọn họ, nàng làm sao bỏ được?
Hơn nữa rời Đa La duệ vương phủ, nàng có thể đi nơi nào đây? Cậu ruột Cung hoàng thân vốn dĩ không thân thiết, qua nhiều năm như vậy, nàng cũng hiếm khi thấy ông ta, đối với nàng mà nói, Đa La Duệ quận vương, Lan phúc tấn cùng Đức An, còn có Tinh nhi cùng Tần má má, thậm chí là toàn bộ gia nhân trong vương phủ, bọn họ mới là người thân của nàng, nàng không nghĩ cũng không nguyện ý cách biệt với bọn họ.
"Ngươi… Ta làm của ngươi tiểu thiếp là được, ngươi đừng ép ta rời đi được không?" Đôi mắt Đông Ly đã ngân ngấn nước, rụt rè ngẩng đầu khẩn cầu Đức Tuyển, cái mũi thon thon xinh xắn cũng ửng hồng sụt sịt.