Tiếng thét chói tai phá vỡ không gian tĩnh lặng, khiến đám chim chóc vô cùng hãi hùng bay toán loạn làm những cánh hoa trong ngự hoa viên rơi xuống như mưa. Ta nheo mắt, đưa tay sờ vào đống phân chim rơi trên trán mình, thực đúng là lúc người ta gặp xui, ngay cả con chim cũng có thể ăn hiếp được.
Không biết thể chất của Ngọc Phiến Nhi thực sự yếu đuối hơn thân thể của ta trước đây quá nhiều hay là do ta đã được phụ thân Thừa tướng nuông chiều quá độ, mà chỉ vì vết thương nhỏ xíu lần trước thôi cũng suýt chút nữa là khiến ta mất mạng. Diệp lo lắng cho thương tích của ta, liền đề nghị với Hoàng đế lão gia cho ta được tạm thời ở lại Đông cung, tiện cho thái y chăm sóc hàng ngày. Gần đây, ngày nào mấy vị thái y này cũng tới thay băng vết thương cho ta, mỗi lần thay băng đều đau đến mức khiến ta khóc lóc thảm thiết gọi phụ mẫu liên hồi.
Diệp trông chừng ta rất sát, bởi vì thái y dặn rằng ta không được ăn những thức ăn chua cay, vậy nên cuộc sống của ta hiện nay không hề có hai chữ mỹ vị. bữa ăn nào của ta cũng chỉ có bát cháo hoa đạm bạc. Đề phòng ta ăn vụng, Diệp còn phái cả một ma ma trong cung tới theo sát ta một ngày hai mươi canh giờ. Ta thực sự đáng thương, bị giày vò đến độ này, dung mạo lại càng thêm tiều tụy, mới có một tuần mà quầng mắt càng lúc càng thâm đen, da mặt vàng vọt, người còn gầy hơn cả hoa.
Thế nhưng ta vẫn chưa thảm nhất, người đáng thương nhất chính là Diệu. mấy hôm trước, Hoàng đế lão gia biết được ta bị kiếm làm thương, nổi trận lôi đình, liền hạ lệnh tra rõ chân tướng sự việc. Trước mặt Hoàng đế lão gia, ta ấp a ấp úng, chỉ muốn bẩm báo qua loa cho xong chuyện, Diệp cũng im lặng không nói gì, vậy mà chẳng hiểu tên hồ li Diệu kia lại bị ai xui khiến, chủ động thừa nhận là bản thân động thủ gây thương tích cho ta. Nghe nói ngày hôm đó, Diệu xông vào đại điện, trước bao văn võ bá quan, mặt mày thách thức nói với Hoàng đế lão gia rằng chính chàng đã ra tay khiến ta bị thương, lí do vì ta là một người phụ nữ vong ân bội nghĩa, lăng loàng, lả lơi. Chàng không chấp nhận được điều đó nên động thủ dạy dỗ.
Hôm đó, phụ thân ta đứng trong triều đình, sắc mặt tím xanh, nhưng không nói bất cứ lời nào. Hoàng đế lão gia liền hạ chỉ, thu hồi tước vị của Diệu. Chàng cũng không tức giận, chỉ bật cười lạnh lùng, dường như tất cả mọi thứ đều diễn ra theo mong đợi.
Ta càng lúc càng thấy mọi chuyện có điều gì đó lạ thường, thế là quyết định đến phố Tây tìm bọn Hoa Hoa, Thảo Thảo, hỏi rõ tình hình của Diệu hiện nay.
Tìm được một cái cớ, ta xuất cung rồi lần đến căn miếu hoang. Đầu hạ ở Trường An, nóng bức đến mức ta cảm thấy rất khó chịu. các quán hàng tại Phố Tây đều đang mở cửa, hơi nóng bốc lên nghi ngút, những con đường quanh đó vừa đen vừa bẩn, lại còn trơn trượt.
Ta rẽ ngang rẽ dọc rồi đi về phía căn miếu hoang. Cả đường đi, thi thoảng ta lại gặp mấy tên thanh niên cứ nhìn về phía mình, không biết những người này có liên quan gì tới bọn Hoa Hoa, Quả Quả hay không ? Còn chưa đi tới căn miếu hoang, ta đã nghe thấy tiếng khóc quen thuộc, trong lòng chợt thấy buồn cười, lại gần xem thì ra mấy đứa nhóc Hoa Hoa, Thảo Thảo đang mặc áo xô gai để tang, khóc lóc thê thảm như mất cha mất mẹ. sau khi nhìn thấy ta, bọn chúng lại ôm đầu khóc to hơn.
“ Một giỏ trứng gà. Trên trứng gà còn dính ít cỏ khô, một con gà mái già, một quả trứng ngỗng. Trên tiền vàng vẽ nhiều trứng như vậy có nghĩa gì ? “ Ta nhìn vào một tập giấy đặt trước mặt chúng rồi bật cười lên tiếng hỏi.
“ Lão đại của chúng ta mất tích rồi, lâu lắm không tìm được. Mới đây, chúng ta lại nghe nói có thể lão đại đã chết. Òa ! Òa… “ Hoa Hoa bật khóc lớn. Ta gật đầu, rất tốt, diễn xuất không tệ chút nào !
“ Mấy ngày gần đây chúng ta đang tìm một ngôi mộ đẹp cho lão đại, thế nhưng lại không có tiền. Hu hu… “ Thảo Thảo nói thêm.
“ Vậy là chúng ta quyết định bán thân để chôn lão đại, nhưng chúng ta lại không biết chữ, không thể viết chữ được, cho nên đành nghĩ ra cách này thôi… “ Qua Qua lau nước mắt nức nở lên tiếng.
“ Ý nghĩa của một giỏ trứng gà chính là bán trứng gà, cũng có nghĩa là “ bán “, trứng gà thì có nghĩa là “ thân “, trứng gà dính chút cỏ khô có nghĩa là “ mai táng “, gà mái là trứng gà đã nở ra mà thành, chính là “ lão “. Trứng ngỗng lớn hơn trứng gà, diễn tả chữ “ đại “. Gộp tất cả chúng lại thì mang nghĩa là “ bán thân mai táng lão đại “. Không tệ, các đệ rất thông minh ! “ Ta tức giận quá thành ra bật cười. Nhìn bốn đứa nhóc ăn nhiều đến mức đứa nào đứa nầy tròn vo, chẳng có chút nào gọi là nhớ nhung ta cả.
“ Lão đại, tỷ thật thông minh… à không… là tiểu thư thật là thông minh ! “ Quả Quả cúi đầu vừa khóc vừa nói.
“ Thật sao ? mấy đứa đệ đúng là rất hiếu thuận, các đệ đã ở đây bán thân mai táng lão đại mấy ngày rồi ? “
“ Ngày nào cũng bán… hu hu… “ Mấy đứa nhóc lại ôm đầu khóc rống lên.
“ Vị tiểu thư này sao giọng nói nghe quen thế ? “ Quả Quả thút thít lên tiếng.
“ Đúng thế, nghe rất giống với giọng lão đại. “ Qua Qua tiếp tục khóc lóc.
“ Nhất định là vì chúng ta quá đỗi nhớ mong lão đại, nên mới cảm thấy ai cũng đều giống người cả. “ Thảo Thảo than thở rồi nói.
“ Chúng ta đều quá nhớ thương lão đại, thế nhưng tại sao ta càng nhìn lại càng thấy vị tiểu thư này trông rất giống với lão đại. Á… lão đại… tỷ vẫn chưa chết à ? Tỷ thực sự chưa chết, vậy thì quá tốt rồi ! “ Hoa Hoa ngẩng đầu lên kinh ngạc, còn ta mỉm cười còn tươi hơn cả hoa.
“Chết? Các đệ đương nhiên mong ta chết sớm rồi. Ngày nào cũng phái người canh tại Phố Tây, ngăn ta tới thông báo tình hình. Các đệ không phải giỏi nắm bắt các tin tức lắm sao, tại sao lại không biết ta đã quay về phủ Thừa tướng? Ta bị nhốt trong nhà không ra được, các đệ không hỏi han, cũng không đến chi viện, bây giờ chỉ vì mấy tờ giấy rách này mà hi vọng ta sẽ không trách phạt nữa sao? Các đệ xem, mực trên giấy vẫn còn chưa khô, thế mà còn kêu đã ở đây bán thân vài hôm rồi. Tất cả đều là nói dối!” Ta cốc mạnh lên đầu của Hoa Hoa, bốn đứa nhóc đều ôm đầu kêu đau. Hàng ngày ăn sung mặc sướng quá lâu rồi, bây giờ mấy đứa thân hình nảy nở, nặng nề chẳng chạy được bao xa đã bị ta tóm lại.
“Có phải vì đệ đẹp trai nhất, lão đại ghen tị với dung nhan của đệ, thế nên lần nào cũng chỉ đánh mỗi mình đệ?” Hoa Hoa ôm đầu than thở.
“Bởi vì huynh có diễn xuất giả dối nhất, lão đại tức giận dạy mãi mà huynh không nên thân. Đúng không, lão đại?” Ba đứa nhóc còn lại liền xúm vào, vừa bóp vai, đấm lưng lấy lòng ta lại vừa rời khỏi phe của Hoa Hoa.
“Ta thấy lúc ta không có mặt ở đây, các đệ đã sống vô cùng sung sướng. Đứa nào bụng cũng to như cái trống. Tên hồ li Nam Cung Diệu kia chắc đã cho các đệ bổng lộc không tệ đâu nhỉ?”
“Lão đại à, Diệu ca ca thực sự lúc nào cũng đối xử với bọn đệ rất tốt. Hơn nữa, huynh ấy tuyệt đối không phái người đi giết tỷ cùng Thái tử điện hạ đâu, huynh ấy còn bảo bọn đệ phải nghe ngóng bằng được tung tích của tỷ, sau đó, còn đích thân tới thành Hoa Âm để tìm kiếm tỷ. Lão đại, tại sao tỷ lại tâu với Hoàng thượng rằng Diệu ca ca muốn giết chết tỷ?”
Hoa Hoa thấy sắc mặt ta lạ thường, liền ngậm miệng không nói thêm nữa, rồi nhìn ta bằng ánh mắt đáng thương, vô tội. trong lòng ta vô cùng kinh ngạc, bọn chúng vừa nói gì, ta đã tâu với Hoàng đế lão gia là Diệu muốn sát hại ta với Diệp sao? Ta đã nói những lời này khi nào chứ?
“Lão đại, tỷ có biết, tỷ bảo phụ thân mình dâng tấu hại Diệu ca ca khiến huynh ấy đang thương, thê thảm thế nào không? Đám quan viên trong triều xưa nay vẫn luôn là những kẻ gió chiều nào cho thuyền xuôi chiều ấy…”
“Phải là gió chiều nào xoay chiều đấy mới đúng.” Ta chán nản đưa lời chỉnh đốn. Thảo nào mà Diệu lại tức giận với ta như vậy. Phụ thân Thừa tướng chết tiệt, không ngờ lại giở âm mưu hiểm ác, mượn danh nghĩa của ta để hãm hại Diệu, khiến chàng hiểu lầm ta, thực đúng là muốn phá vỡ tình cảm giữa ta và chàng mà. Buổi tối hôm đó ta lại còn bảo vệ Diệp, cãi lời Diệu, con hồ li đó không tức chết mới lạ.
“Lão đại hình như không vui vẻ, mưa gió bão bùng sắp đến rồi.”
“Lão đại nhất định đang dùng những lời thậm tệ nhất để mắng chửi ai đó trong lòng. Mỗi lần tỷ ấy định mắng người mà không dám lên tiếng, đôi môi mấp máy, ánh mắt đảo điên, biểu cảm ghê sợ giống vậy đó.” Hoa Hoa và Thảo Thảo ngồi bên cạnh thì thầm to nhỏ. Lại còn dám bàn luận về ta? Ta khẽ hừm một tiếng, mấy tên nhóc sợ rúm người, nhìn ta bằng ánh mắt đặc biệt vô tội, cầu xin ta tha cho.
“Các đệ hãy kể lại tất cả mọi chuyện biết được cho ta ngay, đừng quên ta mới là lão đại của các đệ, sau khi thu thập được thông tin gì đều phải thông báo cho ta trước. bây giờ hãy kể cho ta những biến cố xảy ra trong triều đinh khi ta không có mặt tại Trường An. Chuyện lớn, chuyện nhỏ, từ triều đình cho đến giang hồ, từ hậu cung phi tần cho đến mọi việc tại phố Tây, tất cả đều không được bỏ xót. Đã nghe rõ hay chưa?”
Mấy đứa nhóc ngồi gọn lại, run run rẩy rẩy, kể lại những chuyện đấu đá kịch liệt, mưu huyết gió tanh trong triều đình. Ta nghe mà mồ hôi túa đầy, nắm chặt bàn tay, càng lúc càng thêm căng thẳng. Cứ như vậy, thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy đã chuyển sang giờ ngọ. Ta nghe tiếng trẻ con ồn ào bên ngoài căn miếu hoang, mới nhận ra mình đã xuất cung nửa ngày rồi.
“Khoảng thời gian tới, lão đại thi thoảng sẽ tới thăm các đệ, đừng có làm chuyện xấu nữa.” Ta gõ đầu bọn chúng, tâm trạng cũng thanh thản được đôi phần. Diệu nhất định đã hiểu lầm ta nên mới không thèm quan tâm đến ta nữa.
Ra khỏi căn miếu hoang, ta than dài một tiếng. Hoa Hoa, Thảo Thảo nói với ta rằng, kể từ khi quay về Trường An, Diệu đã bị mọi người bỏ rơi Hoàng thượng đã biết chuyện mẫu thân Diệp chết trong miệng giếng cổ, đương nhiên cũng biết được chuyện phụ thân ta âm mưu đưa mỹ nữ vào cung. Tuy rằng những chuyện này đều không có chứng cứ xác thực, thế nhưng vị phụ thân của ta muốn có được tín nhiệm của Hoàng đế thêm lần nữa là điều không thể. Hiện nay ngài thân mình còn không lo xong, chỉ còn cách bán rẻ Diệu, lại còn dâng tấu thư làm những chuyện bấy lợi với chàng. Hiện tại, phe Thái tử vô cùng mạnh, còn thế lực họ ngoại với trung tâm quyền lực là Diệu đã bị lung lay. Chính lúc này, ông ngoại của Diệu cũng xin rút lui, thỉnh thị triều đình, từ chức đại học sĩ, cáo lão hồi hương. Không chi triều đình, thế lực trong hậu cung cũng đã xảy ra những biến đổi lạ thường, mấy hôm trước, cuộc tuyển chọn tú nữ năm năm một lần của Đại Kỳ đã được lên kế hoạch, Hoàng đế lão gia lựa chọn thêm phi tần mới, hi vọng thông qua việc ân sủng những người phụ nữ khác có thể làm suy yếu quyền lực của mẫu phi Diệu.
Dưới ánh mặt trời gay gắt, tường thành tại khu phố Tây này trông lại càng bẩn thỉu, chẳng khác nào một vị tướng quân đã chinh chiến ngoài sa trường nhiều năm, thương tích đầy mình. Lá cờ Đại Kỳ tung bay phấp phới trên cao, như cắt ánh mặt trời gay gắt kia thành nhiều mảnh. Chỉ có những binh sĩ trên tường thành vẫn đứng im như trụ vững, để mặc ánh nắng chiếu vào mắt, thân người nóng rực, mà không hề động đậy.
“Hoàng Phủ tướng quân!” Các binh sĩ đột nhiên cúi đầu bái lễ trước một vị tướng oai dũng.
Ta kinh ngạc ngẩng đầu, Hoàng Phủ tướng quân? Chính là Hoàng Phủ Trung Nghĩa,