Hai quân giao tranh nhưng Diệp hoàn toàn không để tâm đến chiến trận, chỉ một lòng chuyên tâm lo lắng cho vết thương ở vai của ta mà thôi.
Bỗng nhiên, từ đâu một mũi tên lửa bắn thẳng về phía chúng ta, đầu mũi tên tẩm dầu. Diệp quay người, tránh được mũi tên, nhưng nó lại rơi vào người ta bỏng rát. Khoảnh khắc ta cau chặt đôi mày ánh mắt Diệp ngập tràn sự phẫn nộ. ngài chẳng để ý nhiều, tóm lấy mũi tên đang cháy, vận công ném mạnh về phía quân địch. Mũi tên bay đi, trong giây lát phía kỵ binh Hồi Cốt vọng lại một tiếng kêu thảm thiết. Đóa Lệ Tư thấy Diệp dùng công phu “tay không nắm tiễn, nhắm trúng bách bộ”, nét mặt hoàn toàn kinh ngạc.
“Ta sẽ không để những kẻ đã làm tổn thương nàng, còn sống mà rời khỏi nơi này đâu!” Ánh mắt Diệp hiển hiện niềm căm hận vô bờ bến.
“Người đâu, bố trận, nghênh chiến!” Diệp bế ta đề khí bay thẳng lên ngựa, cởi áo giáp đang mặc ra khoác lên người ta. Ngài kiêu ngạo nghênh chiến hoàn toàn không cần áo giáp, y phục nhẹ bay trong gió. Hình ảnh đó khiến ngay đến binh sĩ Hồi Cốt cũng phải kinh ngạc đặc biệt khi đối diện trước khí thế ngút trời của ngài. Mấy tên đứng đầu, tay cầm khiên che chắn đã lui lại phía sau vài bước.
Đội quân Đại Kỳ đã sẵn sàng nghênh chiến, bọn họ ai nấy đều cầm chắc cung tên. Trận ác chiến chỉ trong khoảnh khắc nữa là nổ ra, không gì ngăn lại được.
“Nguyên soái Đại Kỳ, tất cả chỉ là hiểu lầm. Mọi người đừng đánh nữa, hãy nghe ta, đây đều là hiểu lầm cả thôi.” Đóa Lệ Tư không ngừng vùng vẫy, cất lời khuyên giải, thế nhưng binh sĩ Đại Kỳ lại tóm chặt nàng hơn, không để nàng nói thêm gì nữa.
Bỗng toàn quân Hồi Cốt chìm trong im lặng, chủ tướng và phó tướng bất ngờ quay sang thì thầm điều gì đó. Sau một hồi, đột nhiên, vị chủ tướng đó giơ tay ra hiệu, tức thì tất cả binh sĩ quỳ sụp xuống, đọc to một tràng dài tiếng Hồi Cốt. khoảnh khắc đó tim ta thắt lại, những gì họ đang đọc không phải chính là giáo ý mà đám thương nhân đã đọc trước đó hay sao? Đóa Lệ Tư cũng đã ngừng vùng vẫy, sắc mặt trắng nhợt, môi khẽ mấp máy.
“Không… trong thành vẫn còn bách tính Hồi Cốt, xin đừng… xin đừng làm vậy…” Nàng thét lớn.
“Có phải bọn họ sợ quá phát điên rồi không? Huynh nhìn con đàn bà đó vừa la vừa thét, trong khi đám người Hồi Cốt quỳ rạp xuống đất miệng không ngừng lầm rầm những gì không biết.” Lời bàn tán không ngừng vang lên giữa đám binh sĩ Đại Kỳ, thậm chí có người còn bật cười thành tiếng. Trong khi ta lại cảm thấy có điều gì đó bất ổn sắp xảy ra.
“Thứ bọn họ đang đọc hình như là kinh văn Võng Sinh Trú của Phật môn. Lẽ nào, bọn họ quyết định sẽ liều mạng tử chiến?” Thần sắc Diệp vô cùng nghiêm nghị, ánh mắt đã không một chút lơ là dù chỉ một giây. Chủ tướng Hồi Cốt lại ra hiệu, đám binh sĩ liền đứng dậy, xếp hàng ngay ngắn, cung tiễn chĩa cả về phía chúng ta. Vô số tên tẩm dầu, rực lửa. Phía này, mọi người cũng đã nghênh khiên phòng bị. Thế nhưng đám binh sĩ Hồi Cốt lại không hề có ý định bắn người, tất cả mũi tên đều nhắm vào đám cỏ khô gần chỗ chúng ta đang đứng.
“Không xong rồi, bọn chúng định phóng hỏa thiêu chết chúng ta!” Bất ngờ trong đám binh sĩ Đại Kỳ có người thét lớn. hế nhưng tiếng nói của người này nhanh chóng bị tiếng tên bắn tới tấp nhấn chìm. Chỉ trong chớp mắt, phía trước đã biến thành một biển lửa. Gió mang theo lưỡi lửa liếm ngọt những bụi cỏ khô xếp quanh chỗ chúng ta, thế lửa càng lúc càng lớn. Quân Đại Kỳ nhanh chóng bị lửa vây quanh. Trong hoảng loạn mọi người vừa kêu la thảm thiết vừa tìm cách bỏ chạy.
Diệp bình thản nhìn đám binh sĩ đang sợ hãi hoảng loạn. Trong mắt ngài, cho dù đối diện với thời khắc nguy ngập nhất, ngài vẫn chẳng hề nao núng hay run sợ.
“Tất cả đứng lại cho ta!” Diệp thét lớn, tiếng thét không ngừng vang vọng trên thảo nguyên bao la. Đám binh sĩ hoảng loạn tức thì im bặt, nhanh chóng lấy lại đội hình, chờ lệnh Diệp. ngọn lửa vẫn không ngừng lan nhanh nhưng giờ đã không còn ai dám động đậy gì hết.
“Truyền lệnh xuống dưới, thế lửa rất lớn, mọi người theo hàng ngũ cùng ta về thành. Sau khi vào thành lập tức đóng cửa. Ai dám trái lệnh, quân pháp không tha!” Nghe lệnh chủ soái, những binh sĩ này mới trật tự bước nhanh về thành.
Lúc này, Đóa Lệ Tư im lặng nhìn cảnh tượng trước mặt, niềm lo lắng trong mắt nàng chưa một phút thuyên giảm. Đột nhiên, nàng quay sang ta, khẽ mấp máy môi. Do có một thời gian ta từng bị điếc cục bộ, nên có thể hiểu được khẩu hình. Khi nắm rõ được ý tứ của Đóa Lệ Tư, ta liền gật đầu.
“Đừng vào thành nữa!” Ta khẽ cựa mình trong vòng tay Diệp, máu ở vết thương trên vai vì thế lại chảy ra nhiều hơn.
“Sao vậy, có phải ta lại chạm vào vết thương của nàng không?” Diệp ôm chặt lấy ta, giọng nói đã dịu dàng đi rất nhiều.
“Chúng ta có bao nhiêu ngựa? Có thể chạy nhanh đến mức nào? Có nhanh hơn gió… nhanh hơn lửa không?” Ta khó khăn lắm mới nói hết một câu, đương nhiên đây đều là điều Đóa Lệ Tư vừa nói với ta. Bởi Đóa Lệ Tư biết Diệp tuyệt đối không tin nàng ấy, thế nhưng nhất định sẽ tin tưởng ta.
“Ý của nàng là…” Diệp suy nghĩ một hồi rồi nhìn ta lo lắng hỏi. Ta gắng hết sức rướn người dậy để nhìn rõ khẩu hình của Đóa Lệ Tư hơn nữa.
“Cỏ khô chính là mồi lửa tốt nhất, một khi lửa cháy lớn, ngựa có chạy nhanh đến mấy cũng chẳng thể nhanh hơn gió, hơn lửa được. Vì chúng ta chưa từng sống ở Mạc Bắc thế nên chẳng thể biết được sự lợi hại của một đám cháy lớn tại nơi này. Nhất là vào những ngày thời tiết nắng nóng như hôm nay, chẳng cần đến mấy canh giờ, nơi đây sẽ biến thành một đống tro tàn đổ nát.”
“Nàng có cách sao?”
“Tuy rằng hướng gió rất bất lợi, thế nhưng chúng ta vẫn có thể dựa vào nó để giữ mạng sống của mình. Ngài hãy cho người đi châm lửa, nhanh chóng đốt một vòng tòn lớn trong khoảng đất trống trước mặt, rồi mọi người… trốn vào bên trong vòng tròn đó.” Ta nặng nhọc nói từng từ. Mất máu nhiều khiến tâm trí ta bắt đầu trở nên mơ màng.
“Ta hiểu rồi, Phiến Nhi, nàng quả nhiên là phúc tinh của ta!” Diệp hân hoan nói. Dứt lời ngài liền ra lệnh cho đám binh sĩ làm theo ý ta vừa nói sau đó cả người, ngựa trốn vào trong khoảng đất giữa vòng tròn vừa tạo ra đó. Thế lửa theo gió dần mở rộng, thế nhưng lưỡi lửa vừa chạm đến đường viền quanh khoảnh đất mà chúng ta vừa tạo nên tức thì tắt lịm. Mọi người không ngừng reo hò mừng rỡ, còn ta chỉ cảm thấy hai mí mắt càng lúc càng nặng, dường như ta đã chẳng thể nào chống chọi được thêm nữa.
“Phiến Nhi! Phiến Nhi!” Giữa tiếng gọi thống thiết, ta chỉ nhìn thấy một điều duy nhất trong mắt Diệp đó là nỗi hoảng sợ. Nỗi hoảng sợ khi phải mất đi người thân yêu nhất.
“Hãy thả vị cô nương đó ra, chỉ có nàng ấy mới có thể cứu ta mà thôi!” Dứt lời ta rốt cuộc cũng ngất lịm trong vòng tay Diệp.
***
Ta cứ miên man trong những cơn mê. Đến khi tỉnh lại, bản thân ta cũng không biết đã trôi qua bao ngày.
“Đứng ngoài sa trường mấy người vui. Tự cổ đến nay mấy người trở lại? Đến Hồi Cốt này rồi, binh sĩ Đại Kỳ chẳng còn ai sợ chết.”
“Tướng quân anh dũng, không màng sống chết, tiểu nữ vô cùng cảm phục. thế nhưng tướng quân, ngài không cảm thấy vì sự anh dũng của riêng mình mà bắt người trong thiên hạ phải chết chung, như vậy là vô cùng tàn nhẫn sao?”
Vừa mới tỉnh lại, ta liền nghe thấy có tiếng người đang tranh cãi. Đưa mắt nhìn sang thì ra là Diệp và Đóa Lệ Tư. Diệp biết tiếng Hồi Cốt? Ta bất giác cảm thấy ngạc nhiên, nhưng lại nghĩ, ngay đến bản thân mình chỉ trong một khoảng thời gian ngắn còn học được tiếng Hồi Cốt thì Diệp chẳng có lí gì mà không thể. Xem ra, ta đúng là đã hôn mê quá lâu rồi.
“Sinh linh đồ thán, thi thể chất chồng, chỉ vì muốn thỏa mãn dục vọng và dã tâm của mấy người đàn ông các người. Có đáng không?”
“Cô nương không cần nói nhiều, dù thế nào đi nữa, Đại Kỳ không thể lui binh trước được.”
Phiền chết đi được, rốt cuộc bọn họ đang tranh cãi gì thế?
“Tại sao các ngài đều cố chấp như vậy chứ?”
“Đây không phải là cố chấp. Đối với một người lính, sỉ nhục lớn nhất không phải là chết trận mà là thoái lui. Đại trượng phu có thể chết, không thể bại.” Giọng Diệp đã tràn đầy phẫn nộ.
“Đây chính là lòng dũng cảm mà đàn ông các ngài vẫn thường nhắc đến sao? Ngài mau nhìn Phiến Nhi xem, lại nhìn đám binh sĩ của mình nữa. Bọn họ nhỏ nhất mới có mười mấy tuổi, già thì cũng đã tóc pha tiêu rồi. Bọn họ đều có phụ mẫu, có thê tử. Người thân họ đang mòn mỏi chờ họ về đoàn viên, ngài nghĩ xem chỉ vì một câu nói “đại trượng phu có thể chết, không thể bại” của ngài mà phụ mẫu mất đi con cái, trẻ nhỏ mất đi phụ thân, thê tử mất đi tướng công. Sau cùng các ngài sẽ đạt được gì chứ? Tất cả chỉ vì một lời tán dương của Hoàng đế Đại Kỳ thôi sao?”
Trái tim ta thắt lại, bất giác thấy khâm phục Đóa Lệ Tư vô cùng. Quả thực ta chưa từng được nghe những đạo lý mà nàng ta vừa nhắc tới trước đây bao giờ. Mọi người không phải đều muốn làm một người lính anh dũng trên sa trường sao? Thế nhưng những lời nàng ta nói lại vô cùng thấu tình đạt lí.
“Các ngài có phụ mẫu không? Con đi chinh chiến, phụ mẫu ở nhà ngày ngóng đêm trông, các ngài nhẫn tâm nhìn người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh hay sao? Nếu không có chiến tranh, khi phụ mẫu ốm bệnh, các ngài có thể ở bên cạnh chăm sóc không phải sẽ tốt hơn sao. Người Trung Nguyên các ngài chẳng phải có câu “trăm sự chữ hiếu đứng đầu” à? Vậy lòng hiếu thuận đó đâu rồi? Trong số các ngài đứng đây, e là có người thậm chí còn không nghe được tiếng khóc đầu tiên của đứa con đầu lòng? Lẽ nào các ngài không nhớ thương người thân của mình sao?”
Trái tim ta lại từng hỏi quặn thắt, đột nhiên nhớ về Trường An, nhớ đến người đàn ông giảo hoạt như hồ li của mình.
“Á!” Vì mải suy nghĩ, ta không để ý động vào vết thương trên vai. Nghe tiếng kêu của ta, Diệp vội vã xông lại đỡ ta ngồi dậy.
“Phiến Nhi, nàng tỉnh rồi sao? Đầu mũi tên đó có tẩm thuốc độc đặc chế của người Hồi Cốt, may mà có thuốc giải của cô nương Đóa Lệ Tư nên mới giữ tính mạng của nàng lại được. Nàng đã hôn mê mười mấy ngày rồi đấy.” Diệp nhìn ta, ánh mắt đầy xót thương.
“Diệp, đây là đâu? Ngài đỡ ta ra ngoài được không? Ta nằm mãi trong này cảm thấy bí bức quá!” Ta nhìn Đóa Lệ Tư nháy mắt, rồi ra hiệu những chuyện tiếp theo nàng ấy cứ an tâm giao lại cho ta là xong. Sau đó ta kéo vạt áo Diệp, nũng nịu nói. Diệp nhìn vết thương của ta, do dự một hồi, sau cùng gật đầu đồng ý, bế ta bước ra khỏi lều.
Trước mắt ta, hoàng hôn nhuốm đỏ cả bầu trời, những dãy núi tím thẫm trập trùng xa xa. Dưới ánh chiều, cảnh binh lính, doanh trại, vũ khí hiện lên hào hùng. Lá cờ nhuốm máu vẫn không ngừng tung bay trong gió, cán cờ màu bạc ánh lên vẻ lấp lánh mà huy hoàng. Chiến tranh vô tình đã phá hỏng cảnh hoàng hôn yên bình, tuyệt đẹp. Nếu không có chiến tranh, có lẽ lúc này mọi người vẫn còn đang thả trâu thả cừu, du mục hát ca. Ta nhìn Đóa Lệ Tư, càng hiểu hơn mục đích nàng ta đến đây. Tất cả chỉ vì muốn Hồi Cốt được bình yên, nên nàng ta không ngại hiểm nguy đến giảng hòa. Bởi lẽ nàng ta thấu hiểu một điều dù thắng hay thua, hai bên đều phải trả một cái giá quá đắt. Đó là máu thịt của đồng bào mình.
“Tại sao nàng tới Hồi Cốt? Nàng có biết làm vậy nguy hiểm thế nào không?