p cho chúng sinh. Thập Vương gia, không biết Tam hoàng tử của Đại Kỳ ta có xứng để lệnh thiên kim tiểu thư không?”
“lão thần xin nghe theo sự sắp xếp của nương nương.” Hoàng Phủ Trung Nghĩa chắp tay cung kính đáp lại.
“Làm sao lại nghe theo sự sắp xếp của ta được chứ? Ta chẳng qua cũng chri nói thay ý của Hoàng thượng mà thôi. Hoàng thượng, thần thiếp đã to gan rồi.”
“Diệu, sau này con đã là người có gia thất, không được phép gây chuyện linh tinh như hôm nay nữa.” Hoàng đế lão gia tính tình nóng nảy, dường như phải nhẫn nhịn rất lâu mới có thể nói được câu này.
“Cung chúc Hoàng thượng, cung chúc Tam Điện hạ…” Mọi người thấy Hoàng thượng đã đồng ý liền lũ lượt đứng dậy chúc mừng. Ta cúng đứng dậy trong đoàn người, bọn họ nói những gì, ta cũng không nghe rõ nữa, trái tim ta lúc này như đã vỡ ra thành trăm mảnh chẳng thể nào ghép lại được. Ánh mắt Diệu nhìn ta chẳng khác gì so với nhìn người khác, như thể tất cả mọi chuyện xảy ra trước kia giữa hai chúng ta chưa từng tồn tại. Chàng thực sự sẽ xóa bỏ khoảng thời gian ngọt ngào bên ta trong quá khứ mà không chút lưu luyền nào sao? Chàng không cần ta, chàng cũng giống như những người trước đó, không cần ta nữa.
Nếu như đã không cần ta, tại sao trước đó lại đối xử với ta tốt như vậy?Tại sao chàng lại ăn hoành thánh cùng ta lúc đêm khuya? Tại sao chàng lại kể cho ta nghe câu chuyện cầm đèn lồng đi trên tường thành khi còn nhỏ, thậm chí còn mạo hiểm cả tính mạng để cứu ta, rồi cùng ta chạy trốn, lại còn uống rượu độc vì ta?
“Phiến Nhi, ta có thể bỏ mặc mọi khinh miệt trên thế gian này, nhưng mãi mãi chẳng thể nào làm hại đến nàng. Ta có thể coi thường mọi thứ tình cảm trong cuộc đời, nhưng mãi mãi không thể nào không yêu nàng. Ta yêu nàng!”
Những lời nói này lẽ nào để là giả dối? Chàng của hiện tại, ánh mắt nhìn ta trông xa cách, khinh thường, như thể ta chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi, cách xa chàng mười vạn tám ngàn dặm, chẳng đáng là gì, bất cứ lúc nào cũng có thể vứt bỏ.
Ta đột nhiên cảm thấy khắp cung Vị Ương này mây đen ngút ngàn, còn ở lại e là ta sẽ ngộp thở mà chết. ta đi ra ngoài mà thần trí hỗn loạn, va vào những ai, họ nói những gì, ta đều không nghe rõ, cũng chẳng muốn nghe. Chàng sắp thành thân cùng Hoàng Phủ Liễu Nhi, chàng sắp trở thành tướng công của người khác. Còn ta vẫn chỉ là một đứa ăn mày ai gặp cũng ghét, thậm chí lúc này ngay cái tên cũng không phải là của chính mình.
Ánh nắng vẫn chói chang, không biết là do vết thương tái phát hay vì thời tiết quá nóng, cảm giác mệt mỏi tràn ngập tâm trí và thể xác ta. Mỗi một bước, ta đều cảm thấy mình như đang bước trên mây, thân người nhẹ lâng lâng.
Á, đầu ta đau quá! Khó khăn lắm mắt ta mới nhìn rõ lại được, phía trước có một con sư tử đá rất lớn. trong bàng hoàng, ta dường như thấy Diệu ở phía trước, ánh mắt tràn đầy nỗi đau và lo lắng. Ta đưa tay dụi mắt, Diệu đã biến mất, chỉ có ánh mặt trời chói lòa mà thôi. Ánh nắng quá gay gắt, ta mới nhìn có một lúc, đôi mắt đã đau nhói, ta đưa tay dụi mắt lần nữa, không biết từ khi nào nước mắt đã tuôn rơi.
“Tiểu thư, cuối cùng đã tìm được người rồi. Người không biết khi nãy trông sắc mặt của người đáng sợ đến mức nào đâu. Tiểu thư, người không sao chứ? Người khóc à?”
“Ai khóc chứ hả? Chẳng qua vì ánh mặt trời chói chang quá khiến mắt ta nhức nhối. Tại sao ta lại phải khóc, chẳng qua chỉ là đánh mất một con hồ li thối tha, cùng lắm không cần nó nữa là được?”
“Hồ li? Tiểu thư, nếu người thích, đừng nói là hồ li, cho dù là hổ Thái tử Điện hạ cũng có thể bắt về cho người. tiểu thư thích con gì? Mèo, chó hay là thỏ? Để nô tì dặn dò công công phủ nội vụ mang đến cho người giải sầu, người đừng nghĩ tới con hồ li đã làm mất nữa.” Thỏ? Hổ? Ta lau khô nước mắt, lặng người một lúc lâu, chỉ cảm thấy càng lúc càng thêm buồn bã. Bất chợt ta bật khóc thành tiếng.
“Ngọc tiểu thư, người sao thế?”
“Tiểu thư làm mất một con hồ li nên cảm thấy đau lòng.”
Nghe thấy đoạn đối thoại giữa các cung nữ, ta nhận ra nỗi buồn bã, uất ức của mình chẳng biết phải nói từ đâu. Ta khóc lớn, dùng hết sức lực còn lại trong người khóc lóc một trận đã đời. Ta khóc đến độ mồ hôi đầy đầu, toàn thân ướt đẫm, sau cùng chẳng còn chút sức lực nào nữa, ta chỉ còn biết thút thít nghẹn ngào. Mũi ta tắc nghẹn đến độ không thở nổi, hai mắt sưng vù chẳng nhìn rõ mọi vật, người thì vừa mệt vừa nóng, cuối cùng ta từ từ ngủ thiếp đi.
***
Hậu hoa viên ở Đông cung yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng chim sẻ vỗ cánh trên không trung, ta nằm trên ghế, nhìn vào hồ nước trước mặt chán nản đếm số cá vàng bơi lội qua lại. Ánh mặt trời dịu nhẹ, mặt nước lấp lánh, thi thoảng lại gợn sóng lăn tăn lóe lên những tia sáng màu vàng long lanh. Trên mặt hồ, những bông sen hồng nổi bật trên những phiến lá xanh, tạo nên vẻ đẹp lạ thường!
“Tiểu thư, đã ba ngày rồi, người không ăn không uống thì làm sao chịu đựng được. Ít nhiều gì người cũng phải ăn chút đồ ăn đi chứ, nếu người có mệnh hệ gì, Điện hạ sẽ lấy mạng của bọn nô tì mất!”
Ta chán nản ngước mắt lên, có nhầm không thế, lại là cháo hoa? Ta xua tay đi đầy ngán ngẩm, ra hiệu cung nữ bê đi. Trong lúc đó, bụng ta vẫn không ngừng kêu lên vì đói. Cho xin đi, ta không phải muốn tuyệt thực để tự sát nhưng thực sự là ta chẳng thể nào nuốt nổi thêm thứ cháo trắng này nữa. Ta liếm đôi môi đắng ngắt, than dài một tiếng. Tại sao họ không thể mang thịt kho tàu, cá nướng giòn, gà ăn mày, chân giò hầm tương lên cho ta ăn chứ? Lẽ nào đường đường một Thái tử Điện hạ của Đại Kỳ mà nghèo khổ đến mức ngày ngày chỉ biết ăn chay hay sao? Đáng tiếc, đạo lí người xưa đã dạy có đồ ăn thì hãy ăn, chớ có kén chọn làm gì. Tính cách của Diệp nóng nảy như vậy, nếu như biết ta từ chối đồ ăn thức uống nhà ngài, chắc ngài lại xông tới bóp chết ta cho xem.
“Nàng mau đứng dậy cho ta, hắn không cần nàng nữa, vậy là nàng chẳng buồn ăn uống nữa sao?” Bên tai ta bỗng vang lên giọng nói phẫn nộ đằng đằng. Cổ tay bị Diệp thô bạo kéo lên đau đớn. vốn dĩ thân thể ta đã yếu đuối sẵn rồi giờ lại càng khó mà chống cự.
Diệp nhìn thẳng ta, bộ dạng vô cùng tức giận. Ta định nói lại ngừng, thôi bỏ đi, ăn tại nhà người ta, uống tại nhà người ta, ở tại nhà người ta, dùng đồ của người ta, sau cùng lại còn oán hận người ta tiếp đãi không chu đáo? Ta vùng vẫy chân tay, định nằm xuống chiếc ghế, vào lúc đặc biệt đói này, ta luôn cảm thấy rất buồn ngủ. Trước kia khi còn làm ăn mày, ta thường xuyên phải chịu đói, phương pháp giữ gìn thể lực chính là ngủ. Thế nhưng, lúc này người đàn ông mặt mày sầm sì đang đứng bên cạnh hiển nhiên là không muốn cho ta được ngủ yên lành.
“Được, Ngọc Phiến Nhi, nàng không ăn uống đúng không? Ta sẽ nhịn cùng nàng, bắt đầu từ hôm nay, nàng không ăn ta cũng không ăn.” Diệp nghiến răng nghiến lợi nói, tay chàng bóp chặt khiến cổ tay ta tưởng như vỡ nát.
Hu… hu… hu… có nhầm không thế, làm sao mà như vậy được? Ma đầu sát nhân ác độc không cho ta ăn sơn hào mỹ vị thì thôi, ngày ngày còn bắt ta phải ăn mấy món ăn không chút mùi vị, thậm chí giờ lại chuyển sang uy hiếp nhịn ăn cùng, đúng là chẳng hề thông cảm cho một người đáng thương đang suy sụp về cả thể xác lẫn tinh thần như ta. Ta thực đúng là xui xẻo, vào lúc cần biến bi thương thành động lực ăn uống thì chỉ có đống thức ăn vô vị ở bên cạnh bầu bạn mà thôi.
“Nàng hãy vực tinh thần lên cho ta! Không có Diệu thì đã sao chứ? Trời sụp xuống vẫn còn có ta.” Có ngươi? Ngươi có cho ta ăn thịt kho tàu không? Ta nhìn Diệp bằng ánh mắt ai oán, lại chán nản nhìn vào bát cháo hoa trước mặt, thấy mình sao mà quá xui xẻo. Ta nhắm mắt, giống như một đứa trẻ phạm lỗi bị phạt, đau khổ đưa bát cháo chán ngắt lên miệng. Mỗi một thìa cháo nuốt xuống, ta không ngừng nguyền rủa một câu, con hồ li thối tha đào hoa, phóng túng có mới nới cũ, còn ma đầu sát nhân thì thứa nước đục thả câu, ỷ mạnh hiếp yếu, khiến ta ăn không ngon, ngủ không yên, tâm trạng rất chán chường.
Ăn xong bát cháo, sức khỏe ta cũng từ từ phục hồi, thậm chí ta còn bắt đầu có sức để mà giận dỗi. Ta trợn mắt nhìn Diệp đầy bất mãn, trong lòng không ngừng cảm thán. Hừm, đợi bản cô nương khỏe mạnh trở lại sẽ đến Túy Tiên Lâu, gọi hai bàn đầy sơn hào hải vị, một bàn để ăn còn một bàn để ngắm. Rồi nhất định gọi thêm hai đĩa thịt kho tài, một đĩa để ăn, một đĩa để ngửi.
“Nàng đang mắng ta sao?” Diệp đột nhiên cất tiếng hỏi. Ngài thu lại vẻ phẫn nộ trước đó, nở nụ cười hiếm hoi, một nụ cười rất nhẹ, thoáng qua, nhưng lại có sức mê hoặc lạ thường.
“Đâu có?” Chân khẽ giậm lên mặt đất, trong lòng ta thầm nghĩ, tại sao hắn lại nhìn ra được.
“Đã có người nào từng nói cho nàng biết rằng, mỗi lần nàng thầm mắng ai trong lòng, đôi môi mấp máy, đôi mắt chuyển động không ngừng, chân giậm lên xuống liên tục không?”
Ta lập tức chỉnh lại tư thế, ngậm miệng, đôi mắt tập trung nhìn về một phía, lẽ nào lúc ta thầm mắng chửi trong lòng, biểu hiện ngoài mặt lại sinh động đến vậy? Ta cảm thấy thật vô cùng ảo não, trong khi Diệp mỉm cười dịu dàng, chẳng hề giống với con người băng giá mọi khi chút nào.
“Ta buồn ngủ rồi, muốn đi ngủ.” Ta dùng tay áo lau sạch miệng, nằm xuống chiếc ghế đầy lười nhác. Chiếc ghế này không dài lắm, chân phải hơi co lại thì mới nằm xuống được. Ta co người, nhắm mắt giả vờ ngủ. Trong lòng tự hỏi lâu vậy rồi không biết lúc này Diệp đang làm gì.
Một lúc sau, ta thấy có người nhẹ vén gọn tóc mái mình sang một bên. Hơi thở nóng hổi khẽ phả bên tai ta, khiến ta cảm thấy vừa ngứa vừa nhột. Ta có thể ngửi được mùi của rượu Trạng Nguyên Hồng trên người Diệp, mãnh liệt mà dịu dàng. Hơi thở ấm nóng đó cứ phảng phất quanh người, khiến ta chẳng dám động đậy, cả người tức thì cứng đờ lại.
“Nha đầu ngốc, nàng có biết không, nàng vì hắn mà không ăn không uống, còn hắn lúc này đang chuẩn bị rượu tiếc đại hôn? E là trên thế giới này, chẳng còn vị cô nương nào ngốc hơn nàng nữa.” Giọng Diệp không lớn, nhưng mang theo cả tình thương, sự xót xa cùng cả nỗi đau đớn khôn cùng. Cả người ta run lên, nhưng ta vẫn cố gắng nhắm mắt lại. không biết có phải vì quá kìm nén không mà ta nhận thấy khuôn mặt mình lạnh giá, hai mắt lại nóng rực, có thứ gì đó lặng thầm đang từ từ rơi xuống…
Được Diệp chăm sóc tận tình, cơ thể của ta ngày một khỏe lại. Các cung nữ và thái giám ở Đông cung đều đối xử với ta rất lễ phép, có thể nói là ta muốn gì được nấy. Nóng có người quạt mát, chán nản thì có người kể chuyện, mệt mỏi thì có người đấm lưng, bóp vai. Đến khi vết thương của ta đỡ hản, thái y không còn bắt ta phải ăn cháo hoa nữa, các món ăn vì thế đưa lên càng ngày càng thêm phong phú.
Vì các món ăn đa dạng hơn nên ta không còn chối từ ăn uống nữa, ngược lại cái gì ta cũng muốn ăn. Chỉ cần cảm thấy chán, ta liền tới ngự hoa viên, ngắm nào hoa nào cỏ, nào chim nào chóc rồi lại ăn uống không ngừng. Sau cùng, ta liền dặn dò cung nữ chuẩn bị sẵn thức ăn , mỗi lần Diệp đến, ta đều ra sức nhét đủ các loại thức ăn vào miệng. Đố với ta, dường như chỉ có vậy, trái tim mới cảm thấy đỡ trống trải và buồn bã. Ta chẳng thể nào ngừng ăn được, chỉ cần miệng thôi nhai, đầu óc ta lại tiếp tục nghĩ vẩn nghĩ vơ. Ta không muốn bản thân có thời gian rảnh rỗi để nghĩ những thứ đó, lại càn không muốn bản thân có thời gian nhớ lại những chuyện trước kia.