i dần lặn xuống, hoàng thành Trường An nhuộm một màu đỏ huy hoàng, chói lóa, mái ngói lưu ly lấp lánh tỏa sáng, những hình rồng phượng điêu khắc càng thêm oai phong, tuyệt đẹp. ta lặng người nhìn ánh hoàng hôn đang từ từ sậm lại, để rồi sau cùng vầng mặt trời chói lóa được thay bởi một vầng trăng tròn dịu nhẹ. Đêm trong cung bắt đầu điểm lên sáng rực, trước mỗi cửa cung đều treo đèn lồng màu vàng nhạt. Trên tường thành phía xa, những binh sĩ cầm đuốc đi tuần tra liên tục. Có lẽ vì ban đêm không khí ẩm ướt hơn nên đôi mắt ta lại bắt đầu nhạt nhòa, mơ màng. Những thân hình đó như hòa thành một thể với những ánh sáng phát ra từ đèn đuốc kia. Trong mông lung, ta dường như nhìn thấy một thiếu niên thân mặc y phục trắng, cầm một chiếc đèn lồng, đi trên thành đầy cô độc, sau đó dần dần biến mất trong bóng đêm…
Ta hít một hơi thật sâu, trái tim lại bí bách, nhói đau. Ta chẳng để tâm đến bộ dạng khó xử của đám cung nữ, cầm lấy miếng bánh điểm tâm trên bàn tiếp tục ăn. Bánh hạnh nhân, bánh đậu xanh, bánh táo đỏ hoa hồng, trứng gà mật ong rán, tất cả đều là những món bánh điểm tâm chỉ có trong cung, ngọt đến phát ngấy. Ta nhét hết chúng vào miệng, mãi cho tới khi chẳng thể nhét thêm gì vào đó. Miệng ta có vị ngọt sắc, ngọt đến độ tê dại, đầy mùi hương sữa, cứ như vậy đống bánh lần lượt trôi xuống bụng.
“Ta biết trong lòng nàng cảm thấy rất cay đắng…” Vào lúc ta đưa tay định lấy thêm miếng bánh khác, Diệp liền giữ tay ta lại. Giọng nói của ngài lạnh như băng, khiến bàn tay ấm nóng của ta đột nhiên lạnh ngắt, toàn thân nổi gai ốc.
Mẹ kiếp! Ta cảm thấy cay đắng lúc nào chứ? Đã ăn bao nhiêu là bánh ngọt như vậy, trong lòng đương nhiên là phải ngọt ngào rồi. Ta muốn cãi lại, thế nhưng mấy miếng bánh tắc nghẹn trong cổ họng làm ta chẳng thể nói được câu nào.
“Đừng ăn nữa, ta đưa nàng đi gặp hắn!” Ta ngẩng đầu nhìn Diệp, đứng cạnh hắn là vị thái giám Đông cung, tay đang cầm một chiếc đèn lồng. Ánh mắt Diệp sáng như sao trời, phút giây đó ta bối rối tránh né ánh mắt rừng rực đó, gắng sức nuốt trôi miếng bánh trong miệng, nhưng tất cả đều đã trở nên vô vị! Thấy ta không đáp lại, Diệp liền kéo mạnh ta đứng dậy, rồi ngô nghê để hắn kéo đi, trong lòng vô cùng hoang mang, nhưng lại không hề lên tiếng phản kháng. Lúc này, cho dù Diệp dắt đi đâu, thậm chí là quỷ môn quan, ta cũng không bận tâm gì nữa.
***
Bên ngoài An Phúc môn đèn đuốc sáng choang, đèn lồng treo khắp nơi nơi. Những cây đèn được treo trên cao tầm mười trượng tỏa ánh sáng lấp lánh, vô cùng lộng lẫy. Ta lặng lẽ đi theo phía sau Diệp trên con đường tại thành Trường An. Y phục hắn bay bay trong gió, dưới ánh sáng của đèn lồng, trông càng thêm sáng ngời, rực rỡ. Bên cạnh có mấy thiếu nữ cầm đèn lồng trông đẹp như tiên nữ giáng trần, cũng có thiếu nữ nhà nông bình thường, giản dị. Khi bọn họ nhìn thấy Diệp, tất cả đều cúi đầu e thẹn. Ta và Diệp lặng lẽ đi trên phố phường, trông giống như một đôi tình nhân vậy.
“Cô nương, hãy mua một chiếc đèn lồng đi!” Người bán đèn lồng bên cạnh nhiệt tình chào mời. Trên sạp bày rất nhiều đèn có hình dáng phong phú, sắc màu sặc sỡ, trông cực kỳ thú vị! Ta đã lớn lên tại khu phố Tây thành Trường An, thế nhưng đây là lần đầu tiên thấy cảnh tượng náo nhiệt như vậy.
“Hôm nay đâu phải là lễ thả hoa đăng, tại sao có nhiều người cầm đèn lồng vậy?” Ra khỏi cung, tâm trạng ta đã vui vẻ hơn nhiều. Ta ngắm các món hàng trên sạp, nào là đèn lồng, nào là mặt nạ. Đặc biệt trên sạp, mặt nạ rất đa dạng và phong phú cả về màu sắc lẫn chủng loại. Ta nhặt một chiếc mặt nạ đáng yêu lên đeo, còn lí lắc trêu ghẹo Diệp.
“Hoa đăng tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu, hôm nay Tam Điện hạ đưa lễ vật tới, sắp sửa rước Quận chúa Hoàng Phủ về làm thê tử. Kể từ ngày hôm nay thành Trường An sẽ không ngừng treo đèn lồng để chúc phúc cho hai vị đó. Công tử, hãy mua một chiếc đèn lồng cho vị cô nương này đi, coi như lấy chút phúc khí, sau này sẽ được giống như Tam Điện hạ và Quận chúa, hạnh phúc đến răng long bạc đầu, mãi mãi yêu nhau.” Kẻ nói vô tình người nghe hữu ý.
Nụ cười trên mặt ta vụt tắt, tay ta buông thõng, chiếc mặt nạ bất ngờ rơi xuống. Ta đưa mắt nhìn sang một chiếc mặt nạ với nụ cười quái lạ, ngay cả nó cũng đang chế giễu ta sao? Cảm giác chán nản tràn ngập trong tim, ta đưa chân giẫm nát chiếc mặt nạ dưới đất. Thấy vậy sắc mặt ông chủ kia tức thì thay đổi, đang định nổi nóng, thì Diệp nhẹ nhàng dưa một lạng vàng ra. Thấy vậy người đó lập tức hết giận, mỉm cười còn xán lạn hơn hoa xuân.
“Chúng ta về thôi!” Ta vốn nhát gan, thực sự chẳng còn chút can đảm nào tới phủ Tần Vương nữa. Hoa đăng treo ngợp hai bên đường, khiến trái tim ta càng lúc càng thấy nặng nề.
“Hãy cho bản thân một cơ hội, cũng như cho ta một cơ hội nữa.” Diệp nắm chặt lấy canh tay ta. Nhưng ta chỉ nhìn ngài lặng im không nói.
“Bỏ cuộc hay tiếp tục, ta đều cần có một lí do.” Diệp dõng dạc lên tiếng.
“Một lí do… ta còn quên chưa chúc mừng chàng.” Con hồ li chết tiệt, ta còn chưa chúc mừng chàng, và chàng thì nợ ta cả đời hạnh phúc.
Đột nhiên, bên trời vang lên một tiếng nổ lớn, một tia sáng vụt lóe lên trên bầu trời. Tia sáng màu đỏ khiến màn đem đen phút chốc bừng sáng, khiến thành Trường An, trông càng thêm lộng lẫy huy hoàng!
“Không phải chỉ là thành thân sao? Cần gì phải giăng đèn lồng với bắn pháo hoa chứ?” Ta lẩm bẩm cằn nhằn.
“Không phải là pháo hoa ở Trường An mà là pháo tín hiệu.” Diệp nhíu chặt đôi mày. Lời hắn còn chưa dứt, một chùm pháo hoa nữa lại được bắn lên, thậm chí còn sáng hơn cả trước đó.
“Biên quan cấp báo.” Diệp lạnh lùng lên tiếng, khiến ta giật nảy cả mình.
“Phía Tây Bắc phát hai tín hiệu, nếu ta đoán không nhầm, chắc là… Ngọc Môn Quan có cấp báo.”Ngữ khí của Diệp thể hiện rõ niềm lo lắng.
“Ngọc Môn Quan là nơi nào chứ? Lẽ nào lại sắp nổ ra chiến tranh?” Ta lẩm bẩm lên tiếng, trong lòng thầm nghĩ chuyện này không hề đơn giản chút nào.
“Là Hồi Cốt, ta cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Phiến Nhi, ta cần phải lập tức hồi cung, hay là…”
“Ngươi đưa ta quay về phủ Thừa tướng là được, ta cũng ở chỗ ngươi lâu rồi, phụ mẫu ta chắc là lo lắng lắm.” Ta vội ngắt lời Diệp. Ta không muốn hồi cung, ta muốn đi gặp tên hồ li chết tiệt. Chàng không thể từ bỏ ta mà không cho ta cơ hội giải thích. Ta không thể để chàng thành thên với quận chúa Thạch Lựu, tuyệt đối không được. Vốn định lừa Diệp rằng tự mình sẽ đi về phủ Thừa tướng, thế nhưng đoán chắc hắn nhất định không an tâm, cho nên, ta liền bảo hắn đưa ta đến trước cửa phủ. Đợi sau khi Diệp rời khỏi, ta liền đi về phía phủ Tần Vương ở phía Nam kinh thành.
Ta đi theo con đường treo đầy đèn lồng, sau cùng đến được nơi có treo tấm biển đề ba chữ “phủ Tần Vương.” Những chiếc đèn được dán chữu “bách niên hảo hợp” thực sự chẳng khác nào ngàn vạn chiếc kim đâm thẳng vào trái tim ta… ta không muốn chúc bọn họ bách niên hảo hợp, ta không thể để họ đầu bạc răng long.
“Là ai?” Ta vừa định vào trong phủ, mấy tên thị vệ liền tức thì ngăn lại.
“Ta muốn gặp Tần Vương.”
“Tần Vương không có thời gian rảnh gặp ngươi.” Thái độ của mấy tên thị vệ này xem ra không tốt chút nào.
“Ngươi đâu phải là chàng, chàng có rảnh rỗi hay không ngươi đâu quyết định được?” Ta vốn trong lòng đang buồn chán, nghe họ nói vậy, lửa giận bùng cháy, bộ dạng như thể muốn đánh người.
“Ngươi!” Viên thị vệ nghe vậy tức giận tiến lên phía trước. Ta không khỏi sợ hãi, vội lui lại phía sau vài bước, ai ngờ, mặt đất quá trơn liền bị ngã nhào xuống mấy bậc thang. Viên thị vệ đó vẫn còn định tiến lên, nhưng đã bị một tên thị vệ khác ngăn lại.
“Hoàng Phủ tướng quân đang ở đây, đừng có làm loạn.”
Hoàng Phủ tướng quân? Nghe cái tên này, ta chết lặng cả người, ngồi im trên mặt đất, mãi chẳng định thần lại được. Hoàng Phủ tướng quân ở đây, vậy chắc quận chúa Thạch Lựu kia cũng có mặt, bọn họ đã không đợi được mà dọn đến phủ Tần Vương luôn rồi sao? Nhạc phụ đại nhân và tân nương tử của chàng đều có mặt, ta còn đến đây làm gì?
“Ta là đại tiểu thư của Thừa tướng đại nhân, phiền hai vị vào thông báo một câu.” Ngọc Phiến Nhi, mày uất ức gì chứ, mày cũng không phải lần đầu tiên bị người ta vứt ra ngoài cửa, mày không thể chịu thua dễ dàng như vậy được. Ta tự nhủ với bản thân như vậy, rồi đứng dậy mỉm cười, nhẹ nhàng lên tiếng.
“Ngươi là đại tiểu thư? Đại tiểu thư gì mà cười trông chẳng khác gì một nha hoàn, ta thực sự mới gặp lần đầu tiên đấy. Nếu ngươi là đại tiểu thư, thì ta chính là Hoàng thái tử, ha ha, ha ha…” Ha ha cái đầu quỷ nhà ngươi, ta tức giận vô cùng liền lấy tấm lệnh bài hộ thân mà Diệu cho mình trước kia ra.
“Mau đưa cái này cho Tần Vương Điện hạ của các ngươi, rồi mở to mắt chó của các ngươi lên, Tuyên Võ lệnh của Tiên hoàng ngự ban đây. Lại còn không mau vào thông báo?”
“Hình như là thật đó.” Mấy tên thị vệ cầm tấm lệnh bài ngắm nghía, sau cùng lại nhìn nhau, vội vã bước vào trong vương phủ.
Đúng là mắt chó khinh thường người. Ta lạnh lùng hừm một cái.
Một lúc sau, cuối cùng trong phủ cũng có người đi ra, ta vui mừng bước lên trước liền phát hiện người tới không phải là Diệu.
“Ả điên nào từ đâu chạy tới thế này, cũng không nhìn lại thân phận của mình, cầm miếng sắt vụn này tới mà đòi gặp Tần Vương Điện hạ sao?” Là Hoàng Phủ Liễu Nhi, ả ta đang nghí ngoáy tấm lệnh bài Tuyên Võ trong tay, nhìn ta đầy đắc ý.
“Mau trả lại lệnh bài Tuyên Võ cho ta!” Đó là món quà đầu tiên mà Diệu tặng cho ta.
“Trả cho ngươi? Được thôi, ngươi phải đón lấy cho thật tốt đấy.” Hoàng Phủ Liễu Nhi nhìn ta bằng ánh mắt sắc nhọn, căm thù. Lệnh bài Tuyên Võ trong tay ả ta phản chếc ánh sáng, khiến ta chẳng thể mở mắt nổi.
“Á!” Người con gái đó đột nhiên ném tấm lệnh bài về phía ta với tốc độ nhanh đến chóng mặt. Vì không tránh kịp, trán ta đau nhói, một dòng máu nóng ấm từ từ chảy xuống, đau đến tê dại. Tấm lệnh bài dính máu nằm trên mặt đất, ta chẳng để tâm đau đớn, bò vội đến nhặt tấm lệnh bài, bất chợt một bàn chân đi chiếc hài hoa giẫm mạnh lên tay ta, hơn nữa còn nhấn rất mạnh, rất mạnh.
“Có đau không? Ta từ nhỏ đã đi theo phụ thân học võ.” Hoàng Phủ Liễu Nhi cong miệng mỉm cười, thế nhưng nhìn nụ cười ấy ta tức thì lạnh cả sống lưng.
“Không đau!” Ta hít một hơi thật sâu, chẳng qua chỉ là bị giẫm tay thôi, ta là ai chứ? Là ăn mày. Ta đã quá quen rồi… vậy nên chẳng sao hết.
“Không đau? Vậy còn thế này thì sao?” Ả ta lại càng giẫm mạnh hơn, ta gần như có thể nghe thấy tiếng xương bàn tay của mình đang gãy vỡ.
“Tính mạng của ngươi đúng là trời sinh đã định trước bị giày vò. Ngọc Phiến Nhi, ngươi cho rằng mình là ai chứ? Thiên kim tiểu thư phủ Thừa tướng? Phụ thân ngươi hiện nay bản thân còn khó bảo toàn tính mạng, ngươi có tin hôm nay cho dù ta có phế cả bàn tay ngươi, phụ thân ngươi cũng không dám ra mặt giúp không?”
“Chó ngoan không cản đường! Ngươi… ngươi hãy… hãy bảo Diệu ra ngoài gặp ta.” Ta khó khăn lắm mới nói hết được một câu, bàn tay càng lúc lại càng thêm đau đớn. Bốp! Bốp! quận chúa Thạch Lựu đáng ghét kia liền thưởng cho ta hai cái tát. Quả nhiên là người học võ, chỉ hai cái tát của ả thôi đã khiến ta hoa mày chóng mặt, cổ họng nghẹn tắc, ngay sau đó là mùi máu tanh lòm trào lên trong cổ họng.<