phụ thân của Hoàng Phủ Liễu Nhi? Vừa nhớ tới Thạch Lựu cô nương đáng ghét đó cứ quân chặt lấy Diệu là ta lại bừng bừng lửa hận. xem dáng vẻ các binh sĩ được thao luyện nghiêm túc này, thì vị Hoàng Phủ tướng quân kia đúng là người nhẫn nại, nghiêm khắc.
Bầu trời biến thành màu đỏ rực bởi vầng mặt trời sáng chói, mây trắng bay qua, thi thoảng lại thấy từng đàn chim lượn bay khắp trời. những binh sĩ gác thành người nào người nấy đứng nghiêm trang, oai vệ. Trái tim ta bỗng thắt lại, đột nhiên nhớ tới bức tranh mang tên Phượng hoàng vạn lí của Diệu. Ta bỗng thấy hoang mang, sự hoang mang không rõ lí do, hình như những gì Hoàng Phủ tướng quân nắm trong tay chính là những gì Diệu muốn có. Ánh mắt đau đớn mà sắc như sao của Diệu thực sự đã làm trái tim ta tan nát.
Ngọc Phiến Nhi, mày chẳng thể nào làm gì cho chàng hết. ta thầm nhủ bản thân như vậy.
***
Cuối cùng đã đến ngày tuyển chọn tú nữa của Đại Kỳ. Những cô gái tròn mười sáu tuổi của các quan viên từ thất phẩm trở lên đều có thể tham dự. đây là hoạt động lớn nhất được diễn ra trong hậu cung của Đại Kỳ thời gian gần đây. Cuộc tuyển chọn này luôn được tổ chức tại cung Vị Ương. Có điều, mấy lần tuyển chọn tú nữ trước kia, đều không tuyển được người con gái nào có thân phận, địa vị, tài trí, năng lực vượt qua Hoàng hậu tiền nhiệm, cho nên vô cùng đáng tiếc.
Diệp mời ta tới tham gia buổi yến tiếc hôm nay, ta tất nhiên là rất vui sướng. Nghĩ tới việc Diệu cũng sẽ xuất hiện, trái tim ta lại nhen nhóm chút kì vọng, mong rằng có thể giải thích mọi hiểu lầm với chàng.
“Đánh trắng hơn chút, bôi hồng nữa đi!” Ta cầm chiếc gương, nhìn trái ngó phải, dặn dò đám cung nữ trang điểm cho mình xinh đẹp hơn nữa.
“Ngọc tiểu thư, vẻ đẹp của người hoa nhường nguyệt thẹn thế này, nếu như trang điểm quá đậm ngược lại sẽ làm mất đi khí chất cao sang. Người nhìn xem, môi không đánh cũng đỏ, mày không vẽ cũng đen. Ngọc tiểu thư, người xuất hiện thế này, nhất định sẽ khiến cho ba ngàn giai nhân biến thành vô nhan đó.”
“Biến vô nhan? Không thể nào, ta thấy bọn họ người nào người nấy đều đánh cho khuôn mặt hệt như đít khỉ, thế mà kêu là vô nhan sao? Ngươi nói ta không cần tô son môi cũng tự hồng, như vậy đẹp hơn sao?” Ta cầm chiếc gương bán tín bán nghi. Trước đây khi còn làm ăn mày, ta rất ngưỡng mộ những tiểu thư con nhà giàu, lúc nào cũng son son phấn phấn. vậy nên ta cũng đã từng thề với bản thân, khi nào phát tài nhất định sẽ mua một hộp phấn bôi lên toàn mặt. Bây giờ có tiền rồi, những cung nữ này lại không chịu bôi lên cho ta, có điều lời khen của bọn họ quả thực nghe rất bùi tai.
Những cung nữ đó không đáp lại, chỉ mỉm cười dịu dàng. Một người nhẹ nhàng mặc y phục lên cho ta, chải tóc ta gọn gàng, sau đó kéo ta đứng dậy, ngắm nhìn thêm lần nữa.
“Thái tử Điện hạ đúng là có mắt nhìn, bộ y phục có hoa phù dung được thêu bằng sợi chỉ vàng trên lụa thực sự rất hợp với tiểu thư.”
Bộ y phục có hoa phù dung được thêu bằng sợi chỉ vàng trên lụa… Cái tên của bộ y phục này dài quá, nghe có vẻ rất đắt tiền, đáng tiếc, nó lại nhẹ như gió, chắc không được bền cho lắm. Ta quay một vòng nhìn hình dáng của mình trong gương, y phục nhẹ nhàng lả lướt, trông thướt tha như bông hoa sen mới nở, bên thắt lưng đeo miếng ngọc bội, khẽ rung lên tạo ra tiếng động vui tai. Khi ta bước đi, bộ y phục không ngừng bay bay trong gió, vô cùng đẹp mắt!
“Sợ là hôm nay tất cả tú nữ đều phải ghen tỵ trước dáng vẻ quốc sắc thiên hương của tiểu thư rồi!” Phụ nữ trong cung, bản lĩnh khác không có, nhưng công phu nịnh hót thì chẳng ai bằng, họ chỉ mới nói có vài câu thôi đã khiến ta vui mừng khôn xiết.
“Cuộc tuyển chọn sắp bắt đầu rồi, chúng ta mau đi thôi!” Nghe tiếng nhạc vang lên từ phía xa, ta liền vén váy chạy ra bên ngoài, chưa đi được mấy bước đã bị người ta kéo lại.
“Tiểu thư, xin mời lên kiệu!” Ồ, ta quên mất là có thể ngồi kiệu để tới đó, không cần ta phải vén váy chạy đến nơi. Ta thẹn thùng gãi đầu gãi tai, thực đúng là mất mặt!”
“Tiểu thư, người đừng gãi nữa, người xem… chiếc trâm cài này đã lệch cả rồi.” Đừng có cắm nhiều thứ trên đầu ta thì làm sao mà lệch được, thực đúng là càng lúc càng thêm loạn. ta ngồi lên kiệu, vui vẻ hân hoan đi về phía cung Vị Ương.
Vừa mới bước vào, mùi son phấn đã sộc lên đầy mũi, khiến ta ho sặc sụa. hành động thất lễ của ta tức thì thu hút sự chú ý của mọi người, ai nấy đều nhăn nhó mặt mày, lườm ta, còn ta thì vô cùng chán nản, chọn một chỗ khuất nhất để được yên lành.
“Im lặng!” Viên thái giám hắng giọng nhắc nhở, đám tú nữ lập tức lặng tiếng, nhạc sư cũng thôi không tấu nhạc, các phi tần trong hậu cung cùng với các vương hầu đều lũ lượt đứng dậy. họ chắp tay, cúi đầu, thái độ vô cùng tôn kính. Nhìn dáng vẻ này của họ chắc là có nhân vật quan trọng nào đó sắp xuất hiện.
Quả nhiên không sai, một lúc sau, Hoàng đế lão gia Nam Cung Hạo ăn vận trang trọng, dẫn theo một đội thị vệ, oai phong tiến vào. Ta len lén đưa mắt ngắm nhìn, vị Hoàng thượng này tuy rằng hơi già, thế nhưng tướng mạo không tệ, thậm chí là khá nổi bật trong chốn hoàng cung hoa lệ. ngồi bên cạnh ngài là một người phụ nữ dung mạo kiêu sa, diễm lệ, chỉ có điều, người phụ nữ này dường như không thích cười, lúc nào cũng nghiêm mặt, thần thái vô cùng kiêu ngạo. Đi theo bọn họ còn có vài vị hoàng tử. Diệp nhanh chóng nhìn thấy ta, ánh mắt hắn lộ rõ nét kinh ngạc, tiếp đó hắn nhẹ mỉm cười. Ta nhìn ngang ngó dọc hòng tìm kiếm bóng hình Diệu, nhưng không hề thấy chàng xuất hiện. Thật khiến ta thất vọng vô cùng!
“Hầy…” Ta than dài một tiếng, nhưng cùng lúc ta cũng nghe thấy tiếng một cô nương ngồi gần đó đang than thở. Ta lập tức quay đầu nhìn về phía người đó, nàng ta cũng quay sang nhìn ta.
Hoàng Phủ Liễu Nhi? Vị quận chúa Thạch Lựu, không ngờ cô nương này cũng tới. xem dáng vẻ hoảng hốt của nàng ta, lẽ nào cũng đang tìm Diệu? Người ngồi bên cạnh nàng ta chính là Thập Vương gia Hoàng Phủ Trung Nghĩa, người đàn ông mấy hôm trước ta gặp đang đi tuần tra các binh sĩ gác trên tường thành.
Ta và quận chúa Thạch Lựu, tình địch gặp nhau, vô cùng bực bội. Ta thè lưỡi chọc nàng ta, nàng ta nhướng mày cau có. Mãi cho tới khi mọi người lần lượt cúi bái, hô to “vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế” ta bị mấy cung nữ ấn xuống, quỳ gối rồi dập đầu. Lúc này ta mới nhớ ra ở đây còn có Hoàng thượng lão gia, không thể nào thoải mái quá được.
Yến tiệc bắt đầu, các tú nữ đều thể hiện tài năng của bản thân, thổi tiêu, kéo nhị, gảy đàn rồi múa hát. Trong khi ta với quận chúa Thạch Lựu hoàn toàn không để tâm đến đám tú nữ này, vẫn trợn mắt đánh trận bằng ánh mắt. Đồ con gái thối tha, ngươi đắc ý gì chứ, chẳng qua là ngươi có người phụ thân biết đánh trận thôi mà. Phụ thân ta còn là một văn nhân tài giỏi cơ đấy.
Lúc này trong cung Vị Ương, giờ tốt cảnh đẹp, muôn hoa nở rộ, các tú nữ xinh đẹp đang ca múa rộn ràng, vô cùng náo nhiệt.
Các hoàng tôn quý tộc vui sướng nhìn đám đông toàn mỹ nữa, bàn luận liên hồi. chỉ mỗi mình Diệp ngồi im lặng một chỗ, uống rượu nghe nhạc, thi thoảng lại đưa mắt nhìn về phía ta. Ta ngồi tại chỗ không ngừng ăn hoa quả và điểm tâm. Mấy ngày nay Diệp sợ vết thương của ta trở nặng, ngày nào cũng chỉ cho ta ăn mỗi cháo hoa thanh đạm, vô vị đến độ nhìn thấy bát cháo là ta muốn nôn.
Cùng lúc đó, một thiếu nữ xinh đẹp như hoa đang nhảy múa, nàng ta hoàn toàn nổi bật so với đám đông tú nữ còn lại, khiến mọi người đều đắm say, ngẩn ngơ.
“Người con gái này thực sự quá tuyệt, giỏi ca giỏi hát, xem ra cơ hội được chọn là rất lớn.” Người ngồi bên cạnh ta đưa lời thì thầm. Trong khi Hoàng đế lão gia thì mỉm cười hoan hỉ.
“Vị này chính là thiên kim tiểu thư của Lâm đại nhân ở bộ lễ.”
“Truyền ngự chỉ của trẫm…” Hoàng đế lão gia gật đầu truyền lệnh.
“Đợi đã, Phụ hoàng, nhi thần tới muộn!” Một giọng nói lười nhác vang lên, mang theo chút mệt mỏi và chán nản khi đi dưới tiết trời mùa hạ. toàn thân ta run lên, ta quay về phía phát ra giọng nói. Trước mắt ta hiện lên hình ảnh Diệu ăn mặc rất tùy tiện, tựa người vào phía trước một dãy bàn, ánh mắt xảo quyệt như hồ li, mỉm cười đầy hứng thú. Tất cả đám tú nữ tức thì đều đỏ mặt bừng bừng, cúi đầu không dám nhìn chàng. Chỉ mỗi mình quận chúa Thạch Lựu là mặt mày hân hoan, nhìn chàng với ánh mắt đầy tình ý.
“Vào tiệc đi!” Hoàng đế lão gia vừa nhìn thấy chàng liền tỏ rõ thái độ lạnh nhạt. chỉ có mẫu thân chàng là cau mày nhìn về phía chàng, tỏ vẻ lo lắng.
“Hôm nay mỹ nữ tụ tập khắp nơi thế này, xem ra nhi thần thực sự có phúc rồi. Nhi thần hình như nhớ ra, trong những cuộc tuyển chọn tú nữ thế này, ngoại trừ việc Phụ hoàng tuyển phi, nhi thần cũng có thể chọn một phu nhân cho mình. Con thấy vị Lâm tiểu thư đó bề ngoài tú lệ, tính tình hiền lành, hay là Phụ hoàng ban nàng cho nhi thần được không?”
“Hỗn xược!”
“Làm loạn!”
“Không được!”
“Không thể nào!”
Hoàng đế lão gia, Quý phi nương nương còn cả quận chúa Thạch Lựu và ta, bốn người cùng lúc lên tiếng, Diệu lặng người, mắt nheo lại thành một đường chỉ, chàng nhìn mọi người, thái độ cực kỳ hứng thú. Chàng cầm ly rượu trên bàn lên, uống cạn, lúc ngước mắt lên trông chàng đã có vẻ say.
“Phụ hoàng, ngài có ba ngàn giai nhân, hà tất phải để tâm đến một Lâm tiểu thư bé nhỏ?” Diệu mỉm cười bình thản, xem ra hôm nay chàng không tới đây để tham gia yến tiệc mà tới để làm loạn.
“Không được đâu. Hoàng đế thúc thúc, người tuyệt đối đừng đồng ý lời thỉnh cầu của huynh ấy. Diệu ca ca không thể lấy bất cứ người con gái nào khác ngoài con được.” Quận chúa Thạch Lựu nhảy bật lên khỏi ghế, nàng ta vội vã đến độ mồ hôi túa ra đầy trán.
“Phụ hoàng, nhi thần e là Tam hoàng huynh đã uống say rồi, nhi thần sẽ cho người đưa hoàng huynh đi nghỉ.” Diệp quay sang nhìn ta, rồi đứng dậy bẩm báo. Còn ta đang ngậm miếng táo trong miệng, mãi chẳng thốt ra lời.
“Nhi thần không say. Hiếm khi Liễu Nhi lại rủ lòng thương yêu, nhi thần làm sao dám phụ tấm chân tình của muội ấy được? Nhi thần to gan xin Hoàng thượng ban hôn, tán thành cho con với phu nhân.” Diệu nheo mắt lại lên tiếng. Lúc nói câu này, chàng đột nhiên nhìn về phía ta, ánh mắt như thể đang trêu tức. Ta siết mạnh tay ghế, trái tím đau đến mức gần như mất đi hoàn toàn tri giác.
“Ngọc tiểu thư, sắc mặt của người sao khó coi vậy? Có phải vì trong này bí quá nên không thấy khỏe? Hay là nô tì đưa người ra ngoài cho thoáng nhé?” Cung nữ bên cạnh thì thầm nói với ta. Ta vẫn chẳng đáp, chỉ cảm thấy hai tai ù đi, mọi thứ trước mắt bắt đầu trở nên mơ màng.
“ Hai đứa này từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, tình cảm tốt đẹp. Tuổi tác của Diệu cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc thành gia lập thất rồi. Hoàng thượng, chi bằng ân chuẩn hôn sự cho Diệu và Liễu Nhi đi. Còn về vị Lâm tiểu thư kia, Hoàng thượng yêu thương thì cứ giữ lại bên mình là được. “ Quý phi nương nương nãy giờ chỉ im lặng bình thản đưa mắt nhìn mọi người, giờ đã lên tiếng. Giọng nói của người trầm trầm nhưng lại chứa đựng sự oai nghiêm khó ai chống cự. chỉ một câu nói của người mà những Vương gia đang toe toét cười nhạo Diệu tức thì im bặt không dám có bất kì hành động thất thố gì nữa.
“Bảo bối vô giá dễ tìm, khó cầu tình lang như ý. Hôm nay Tam hoàng tử đã hỏi cưới Quận chúa ngay trước mặt mọi người, sau này cũng sẽ trở thành một giai thoại đ