Sáng sớm, mặt trời vừa từ chân trời nhô lên không bao lâu, đem ánh sáng ấm áp chiếu rọi lên mặt đất.
Lớp sương mỏng còn chưa tan, vẫn lơ lửng giữa không trung, những đóa hoa mai nửa nở rộ ngày ngày lộ ra sương châu mê hoặc người, dưới ánh mặt trời phát ra những tia sáng lấp lánh.
Những chú chim dậy sớm đang ríu rít đua nhau hót, nhảy từ cành này sang cành khác, làm rơi không ít sương châu cứ như là đang vào ngày hội.
Vô Trần điện.
Trong tẩm phòng.
Lãnh Như Tuyết và Ưu Vô Song đang ôm chặt lấy nhau, rúc trong chiếc chăn ấm áp, nhìn thập phần ôn tâm và ấm áp, lò sưởi trong tẩm phòng vẫn đang dâng khí ấm, làm cho căn phòng ấm áp như xuân.
Đột nhiên, Lãnh Như Tuyết nhắm chặt mắt kia, lông mi dài khẽ rung rung, sau đó từ từ mở mắt ra.
Hắn cúi đầu nhìn Ưu Vô Song co lại thành một cục, nằm trong lòng mình ngủ say sưa, khóe môi cong lên nụ cười mãn nguyện, sau đó từ từ nhắm mắt lại.
Không biết qua bao lâu, Ưu Vô Song một mực nằm trong lòng Lãnh Như Tuyết đột nhiên vươn người, nàng khẽ động đậy, đột nhiên trở người, nằm trên người Lãnh Như Tuyết, trên mặt nở nụ cười vừa ý.
Lâu rồi không được ngủ thoải mái như vậy, từ khi đến nơi lạnh muốn chết này nàng chưa hề có ngày nào an giác.
Nhưng tối qua, nàng ngủ rất ngon, bởi vì, thời tiết đêm qua ấm áp hơn rất nhiều, nàng không bị lạnh đến tỉnh giấc, hơn nữa bên cạnh hình như còn có thêm một cái gối ôm rất dễ chịu.
Đợi chút! Gối ôm? Ưu Vô Song đột nhiên giật thót, mở mắt ra, sau đó dở chăn ngồi dậy, tiếp đó, trong tẩm phòng vang lên một tiếng kêu thảm thiết.
Tiếng kêu thảm thiết trong buổi sáng tinh mơ từ xa truyền lại, một số hạ nhân dậy sớm bận việc bị dọa đến ngừng cả việc đang làm, nhìn nhau không biết phát sinh chuyện gì.
Còn chim sẻ trong mai lâm, cũng bị tiếng hét ấy dọa bay hết, lượn lờ giữa không trung khá lâu không dám đáp xuống.
Trong tẩm phòng, Ưu Vô Song hai tay ôm trước ngực, phẫn nộ nhìn người nam nhân thư thả nằm trên giường, tức giận nói: “Lãnh Như Tuyết, tên sắc lang ngươi, đêm qua ngươi làm gì ta? Tại sao ta lại bị ngươi ôm trong lòng?”
Ơ! Ưu Vô Song nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết, có chút hư tâm quay đầu đi nơi khác, nhất thời yếu thế không ít, nàng vừa mới tỉnh dậy, sự thực là nàng phát hiện mình nằm trong người Lãnh Như Tuyết, còn vai của Lãnh Như Tuyết bị nàng coi là cái gối, còn cơ thể hắn bị nàng coi là cái gối ôm ở nhà nàng tại thế kỉ 21.
Lãnh Như Tuyết buồn cười nhìn Ưu Vô Song, làm vẻ cố ý, nói: “Ngươi còn dám nói, đêm qua ngươi chiếm tiện nghi bổn vương, bổn vương xem trên phần ngươi là vương phi của bổn vương, bổn vương còn chưa hỏi ngươi, ngươi hay thật, lại đổ oan cho bổn vương!”
Ưu Vô Song cảm thấy trong lòng rất ủy khuất, bụng nàng đầy nộ hỏa, nhưng lại không thể nào bộc phát.
Bởi vì, đêm qua kì thực là nàng tự mình không chịu được lạnh, sau đó mới chủ động chạy lên giường.
Vốn dĩ nàng nghĩ là nhân lúc Lãnh Như Tuyết ngủ say, nàng nhắm mắt chút. Sau đó nhân lúc hắn còn chưa tỉnh dậy, lén lén thức dậy.
Nhưng lại không ngờ, ngủ một chút đã ngủ quá giờ, hơn nữa trong lúc mơ hồ, nàng còn xem tên hỗn đản Lãnh Như Tuyết thành cái gối ôm!
Lãnh Như Tuyết căn bản không quan tâm thái độ của Ưu Vô Song, hắn thần sắc gấp gáp, nhưng lại có sự gượng gạo nói không ra lời, qua một lúc lâu, mới có chút ngượng nói: “Nữ nhân, ngươi mau đi lấy dạ hồ (nguyên văn dạ hũ nhưng mình thấy dạ hồ nghe ổn hơn) lại đây cho bổn vương, bổn vương muốn muốn………”
Hai chữ tiểu tiện vẫn nghẹn lại trong họng, bởi vì lúc này, nàng thấy Lãnh Như Tuyết cực kì ngại ngùng gật gật đầu.
Dung nhan cực kì tuấn mĩ của Lãnh Như Tuyết lúc này trở nên đỏ ửng, trên mắt không còn tia lãnh khốc thường ngày mà chỉ còn lại sự gượng gạo.
Không khí trong phòng đột nhiên trở nên cực kì quái dị, có một sự gượng gạo vô thanh khiến người khác muốn nhanh chóng rời khỏi.
Và Ưu Vô Song đang có cảm giác này, khuôn mặt nàng đỏ đến mức cơ hồ có thể nhỏ ra máu, nàng làm sao cũng không ngờ, Lãnh Như Tuyết lại có yêu cầu này với nàng.
Bởi vì nàng và Lãnh Như Tuyết tuy trên danh nghĩa là phu thê nhưng trừ đêm hôm qua, và việc ngoài ý muốn hôm kia, nàng và Lãnh Như Tuyết cơ hồ không hề động chạm qua, cái có chỉ là nhìn nhau không vừa mắt và đấu khẩu đấu khí.
Bây giờ Lãnh Như Tuyết bị thương, không thể cử động, nhưng muốn nàng làm việc này cho hắn thật sự khiến nàng thập phần khó khăn, cho nên dù đã hiểu ý của Lãnh Như Tuyết, nhưng cơ thể nàng vẫn cứng đờ không cử động.
Còn về phía Lãnh Như Tuyết, trong lòng hắn cũng nghĩ như Ưu Vô Song, hắn bây giờ tuy hay cố ý trêu chọc Ưu Vô Song, nhưng mà gặp chuyện như vậy, lòng hắn thậm chí còn khó chịu hơn Ưu Vô Song.
Nếu như là việc khác, hắn có lẽ có thể nhịn, nhưng người có ba loại gấp, hắn thật sự không thể nhịn được, Ngạo Phong lại còn chưa tới, cho nên hắn chỉ còn cách mặt dày gọi Ưu Vô Song.
Bởi vì, tuy hắn và Ưu Vô Song chưa chính thức viên phòng, nhưng dù sao Ưu Vô Song cũng là chính phi của hắn, họ đã là phu thê, vậy thì nàng giúp hắn giải quyết nan đề này có gì không ổn, chăng qua nói thì nói vậy nhưng vẫn cảm thấy ngại ngùng khó tả.
Đặc biệt khi hắn thấy thái độ kinh ngạc của Ưu Vô Song, cứ như thấy quái vật mà nhìn mình, trong ngại ngùng hắn đột nhiên thẹn quá hóa giận nhìn Ưu Vô Song, ão não nói: “còn không mau đi?”
Ưu Vô Song giờ mới hồi thần, nàng nhìn Lãnh Như Tuyết đang đỏ mặt, thần sắc thẹn nộ, đột nhiên trong lòng rất muốn cười, nhưng mà dưới không khí này, nàng vẫn phải nhịn cơn buồn cười lại, nàng lúc này không còn sự gượng gạo khi nãy, ngược lại mỉm cười nhìn Lãnh Như Tuyết, rất thẳn thắn nói: “Việc này ta không làm được, ngươi tự nghĩ cách đi!”
Lãnh Như Tuyết lườm Ưu Vô Song, hắn bây giờ nếu không phải thân mang trọng thương không thể xuống giường, nếu không hắn nhất định dạy dỗ nữ nhân đang cười nhạo hắn một trận, nhưng mà bây giờ hắn ngoại trừ việc dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn Ưu Vô Song ra, thì không thể làm gì nàng.
Vấn đề sinh lí khiến hắn mất khiên nhẫn, hắn phẫn nộ nhìn nàng, cắn răng nói: “Nữ nhân đáng chết, bổn vương bây giờ không đùa với ngươi! Mau đi!”
Dù cho Lãnh Như Tuyết lúc này cả mặt hung dữ, bộ dạng cắn răng nghiến lợi hận không thể ăn nàng nhưng mà Ưu Vô Song lại không có chút sợ hãi, bởi vì nàng biết, Lãnh Như Tuyết nay thân mang trọng thương không thể làm gì nàng, bây giờ hắn chẳng qua chỉ là con cọp giấy mà thôi!
Nhưng mà nàng thấy vẻ mặt đỏ ửng của Lãnh Như Tuyết, lại không muốn nhanh chóng rời khỏi tẩm phòng, nàng quét qua một lượt tẩm phòng, sau đó chọn chiếc ghế cách Lãnh Như Tuyết xa nhất ngồi xuống, sai đó mỉm cười nhìn Lãnh Như Tuyết nói: “Sao? Mùi vị nhịn thế nào? Lãnh Như Tuyết, nếu như người đáp ứng bây giờ viết hưu thư cho ta, vậy thì ta sẽ giúp người giải quyết nan đề này, nếu ngươi không nguyện ý, vậy thì ngươi cứ tiếp tục nhịn, tốt nhất nhịn lâu một chút, ta đoán những nữ nhân bị ngươi đuổi đi hôm qua, hôm nay không dám đến đâu!”
Việc này không thể trách Ưu Vô Song tiểu nhân, đem việc này ra ép buộc hắn, chỉ là đây là cơ hội lớn, nàng không đem lợi dụng, đó không phải là rất có lỗi với bản thân?
Hơn nữa là tên Lãnh Như Tuyết hỗn đản này không giữ lời hứa, ai bảo hắn thất hứa, không làm theo dự định đưa hưu thư cho nàng?
Ưu Vô Song không thèm quan tâm Lãnh Như Tuyết tức sắp phát điên kia, ngáp một cái, lười nhác nói: “đáp ứng hay không tùy ngươi, bổn tiểu thư bây giờ có rất nhiều thời gian bồi ngươi, chỉ là ngươi đừng trách bổn tiểu thư không nhắc ngươi, đến lúc ngươi nhịn không được nữa thì đừng trách ta!”
Dứt lời, Ưu Vô Song không có hảo ý nhìn chỗ nào đó trên người Lãnh Như Tuyết, sau đó cười gượng một tiếng.
Trong đầu nàng, thậm chí còn tấ bất lương hiện lên cảnh chỗ đó của Lãnh Như Tuyết ướt một mảng lớn, còn có bộ dạng tức giận của hắn.
Từ khi nàng xuyên không tới đây, không có ngày nào không chị tính khí của Lãnh Như Tuyết, bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội gặp việc chỉnh Lãnh Như Tuyết, lòng nàng đương nhiên là rất tốt.
“Ngươi!” Lãnh Như Tuyết thật sự rất muốn giết người nữ nhân đang cười này! Nàng không nhắc còn tốt, hắn khi nãy vì giận mà quên mất nay cảm giác nội gấp lại đến.
Nữ nhân này lúc này còn nhàn nhã ngồi trên ghế, không có chút ý định đi lấy dạ hồ cho hắn, rõ ràng là muốn nhân cơ hội này ép buộ hắn ghi hưu thư! Hừ, muốn rời k