Lãnh Như Tuyết lần đầu tiên quan sát kĩ Ưu Vô Song với khoảng cách gần như vậy.
Hắn không thể không thừa nhận, Ưu Vô Song so với Ưu Lạc Nhạn mĩ nhân đệ nhất kinh thành thì không hề thua kém, thậm chí còn đẹp hơn mấy phần.
Nếu như khi ấy, nàng không hề bị ngốc nghếch, vậy thì danh hiệu mĩ nhân đệ nhất kinh thành chắc chắn thuộc về nàng!
Bởi vì năm đó hắn cho rằng Ưu Lạc Nhạn mới là người nữ nhân duy nhất trong vương triều Tây Diệm này xứng với hắn, cho nên khi hắn biết tân nương lên nhằm kiệu hoa, đổi thành một người ngốc nghếch thì hắn mới phẫn nộ.
Vì thế, dù cho sau này hắn phát hiện dung mạo nghiêng thành của nàng không hề thua kém Ưu Lạc Nhạn, nhưng hắn lại chưa từng quan sát nàng kĩ qua, càng không cần nói là nhìn nàng với khoảng cách gần như vầy.
Nhưng mà, dung mạo của nàng không phải là nguyên nhân thu hút hắn, nguyên nhân thu hút hắn thật sự chính là sự kiên cường và thông tuệ của nàng mà những nữ nhân khác không có.
Tính cách manh động, tính khí hỏa bạo, từ trước tới này không để hắn trong mắt mặc dù hắn mới chính là chủ nhân của thất vương phủ.
Nếu như còn có người nào khác biết được, vậy thì lần đi Lăng Phong huyện này nhất định không thái bình.
Tuy phụ hoàng đã phái một đại đội tinh binh hộ tống, nhưng nàng trong sáng, giặc trong tối, vẫn sẽ có lúc không phòng bị kịp.
Hơn nữa, đoàn đưa thân của Tử Việt quốc sắp đến đây, phụ hoàng không thể phái nhiều người đi được, cho nên hắn vẫn không yên tâm để nàng một mình đến Lăng Phong huyện.
Ưu Vô Song nào có biết trong lòng Lãnh Như Tuyết nghĩ gì, nàng khó khăn lắm mới có cơ hội rời khỏi thất vương phủ, rời xa Lãnh Như Tuyết, tự khắc không nguyện ý bị Lãnh Như Tuyết kề cạnh khua tay múa chân.
Hơn nữa, trong lòng nàng còn có một bí mật.
Cho nên, khi nàng nghe thấy Lãnh Như Tuyết nói là theo nàng đi Lăng Phong huyện thì nghĩ cũng không nghĩ, rất thẳng thắn từ chối nói: “không được, ngươi không thể đi!”
Thực ra, khi Ưu Thành Minh vừa mới biết được tin này, trong lòng kinh ngạc cực kì, trong lòng ông ta Ưu Vô Song người nữ nhi này từ nhỏ ngốc nghếch, sau khi thần trí thanh tỉnh lại có tài cán lớn như vầy, cho dù ông ta không hiểu hoàng thương anh minh tại sao lại phái nữ nhi mình đi trị thủy, nhưng ông ta biết hoàng thượng làm vậy chắc chắn có lí do của hoàng thượng.
Nói tuy là nói vậy, nhưng Ưu Vô Song dù sao cũng là nữ nhi của ông ta, thân là thừa tướng, đối với hoàn cảnh ở Lăng Phong huyện thập phần nắm rõ, cho nên, lòng ông ta ngoài việc lo cho an nguy ra còn càng thấp thỏm không yên.
Chỉ có Ưu Vô Song là người hưng phấn hơn cả, nàng dưới sự dặn dò của hoàng đế, và nói vài câu để Ưu Thành Minh yên tâm, sau đó vẫy vẫy tay với Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong, thì đã ngồi lên xe ngựa đợi sẵn ngoài cung.
Ngồi trên xe ngựa Ưu Vô Song lập tức cảm thấy mình như một con chim mới bay khỏi lồng, lòng hưng phấn nhưng lại có một tia thấp thỏm không yên, và càng có sự mơ hồ.
Nhưng mà nhưng thứ này nàng không nghĩ nhiều, bởi vì ánh mắt lạnh lùng, âm trầm không gì sánh bằng của Lãnh Như Tuyết, khiến nàng cảm thấy như bị kim đâm từ sau lưng, cảm giác ấy cứ như bản thân là tiểu thê tử bị trượng phu (=tướng công) nghi ngờ, thập phần khó chịu.
Ưu Vô Song hồi thần, nhìn Vân Nhi, rất nhanh có chút hư tâm quay đầu đi, nói: “Ta đâu có cười? Vân Nhi, ngươi đi ngủ đi.”
Vân Nhi nào có ngủ được? Biểu tình nàng ta có chút hưng phấn áp sát gần Ưu Vô Song, nói: “Tiểu thư, nô tì ngủ không được, nô tì lần đầu tiên đi xa khỏi cửa, bên ngoài kinh thần kinh thành có rất nhiều rất vui, không biết có phải là thật không?”
Vân Nhi từ khi còn rất nhỏ đã bị bán vào phủ thừa tướng, nàng ta một mực theo cạnh hầu hạ Ưu Vô Song, sau đó cùng bồi Ưu Vô Song gả vào thất vương phủ, ngoài những việc này nàng ta chưa từng ra khỏi cửa.
Hơn nữa, đại hộ gia đối với hạ nhân nô tì trong nhà rất nghiêm khắc, đặc biệt thất vương phủ là nơi của vương gia, tự nhiên là nghiêm hơn so với các đại hộ khác.
Và trước đây, bản thân Ưu Vô Song còn không thể tự do ra vào thất vương phủ, càng không cần nói tới Vân Nhi a hoàn này.
Cho nên, lần này có thể bồi Ưu Vô Song đến Lăng Phong huyện mới hưng phấn như vậy.
Ưu Vô Song bản thân sao không như vậy? Dù nàng là nữ tử tự lập của thế kỉ 21, nhưng mà sau khi xuyên không tới đây, một mực bị những quan niệm phong kiến trói buộc, bây giờ khó khăn lắm mới có thể ra ngoài, nhưng lại không phải tự do thật sự mà chỉ là hoàng đế phái nàng đi trị thủy.
Nhưng dù có như vậy, sự hưng phấn trong lòng nàng vẫn không hề giảm, nàng nhìn bên ngoài cảnh sắc không ngừng bay qua, nàng thậm chí còn có cao hứng muốn hát lên một bài, nhưng tiếc là bây giờ thân phận nàng là tuần phủ đại nhân do hoàng đế đích thân ngự phong, không thể tùy tiện như vậy.
Ngồi trong xe ngựa, nhìn cảnh sắc bên ngoài cứ lượn qua, tuy rằng bây giờ xe ngựa mới rời khỏi kinh thành nhưng vẫn trong phạm vi nội kinh, cảnh sắc vẫn không có gì mới lạ nhưng Ưu Vô Song lại cảm thấy nhìn mãi không chán, cảm giác buồn bực bị nhốt trong thất vương phủ hoàn toàn bị quét sạch.
Nhưng mà bây giờ ra khòi kinh thành nàng vẫn chưa thấy hi