iều ước được thực hiện không phải lúc nào cũng là một cái kết hạnh phúc.
Lê Bằng cất lời phá tan phép màu của anh chàng rô bốt xanh béo: “Chiếc nhẫn đó là của Lâm Nhược”.
Sự thật đến quá đường đột, tôi liếc nhìn anh, nói: “Không thể thế được, tại sao cô ta lại tặng tôi nhẫn?”.
Một suy nghĩ thoáng hiện lên trong đầu, chẳng lẽ Lê Bằng đánh cắp nhẫn của Lâm Nhược rồi thả vào túi tôi?
Vậy là Lê Bằng muốn giá họa cho tôi, hay anh định trả thù Lâm Nhược?
Việc này khác nào tặng cho Lâm Nhược một cái tát trước mặt mọi người.
Lê Bằng giải thích: “Chiếc nhẫn đó có lẽ là của Lâm Nhược. Hôm nay, lúc cô gây chuyện tại lễ cưới, nhẫn của cô ấy bị rơi ra. Lúc tôi đưa cô đi khỏi đó, tất cả khách khứa đều đang bò trên sàn tìm giúp cô ấy”.
Nghe thấy câu nói này, tôi không biết phải phản ứng thế nào nữa, nhưng tôi biết rằng, chắc chắn Lâm Nhược rất hận tôi.
“Anh sẽ không nói với cô ta chứ? Thực sự tôi không biết tại sao chiếc nhẫn lại nằm trong túi áo tôi.”
“Có lẽ là do lúc say, cô ngồi xuống đất và nhặt được nó.”
Tiếp đó, anh cau mày, bán tín bán nghi nói: “Cô đã say thật à?”.
“Anh đã để tôi say khướt, ngã lăn ra đất? Tại sao anh không kéo tôi đứng lên!”
Tôi hỏi một đằng, Lê Bằng trả lời một nẻo: “Tìm cơ hội nào đó, cô trả lại chiếc nhẫn cho Lâm Nhược đi”.
Tôi không biết, cô dâu sẽ có cảm tưởng như thế nào khi được bạn gái cũ của chú rể tận tay đeo nhẫn cưới cho, tôi chỉ biết nhìn chiếc ti-vi rồi lại nhìn Lê Bằng và nói: “Vậy anh hãy đeo thử cho tôi trước đi, giống như cảnh diễn vừa rồi trong phim ấy”.
Lê Bằng hỏi tại sao?
Tại sao ư?
Một chiếc nhẫn cưới thông thường chỉ dành để chú rể đeo vào tay cô dâu. Nhưng Lâm Nhược đã làm mất nó, và tôi nhặt được, thế nên tôi muốn bạn trai cũ của cô ta đeo nó cho người bạn gái cũ của chồng cô ta cũng chính là tôi đây, để nó có một lịch trình đặc biệt.
Tất nhiên, Lê Bằng sẽ không chấp nhận lý do này.
Thế nên tôi giải thích: “Tôi chỉ muốn thử cảm giác được đeo nhẫn, xem nó có cảm động như trong phim không?”.
Tôi chìa cánh tay đưa chiếc nhẫn ra trước mặt Lê Bằng, anh không nhúc nhích, mà nhìn thẳng vào tôi, tôi lại đưa tay về phía trước, anh vẫn ngồi im, tiếp tục nhìn thẳng vào tôi, tôi vẫn tiến đến gần, đưa sát đến mi mắt anh, anh lùi lại theo bản năng, tôi cũng nghiêng người theo.
Vì quá chú ý đến chuyện này, nên tôi không để ý đến tư thế của mình đang rất chênh vênh, tôi muốn nghiêng chân phải để tựa về bên phải, nhưng vẫn mất thăng bằng, ngã vào Lê Bằng trong tư thế rướn người.
Lê Bằng hoảng hốt giơ tay đỡ tôi, tôi cũng hoảng hốt lấy lại thăng bằng, cùng lúc chúng tôi há mồm kinh ngạc.
Anh nắm bờ vai tôi, giúp tôi đứng vững.
Còn tôi đưa thẳng chiếc nhẫn vào miệng anh, rồi trơ mắt nhìn anh nuốt mất. Anh không những nhìn thấy tư thế ngủ của tôi, mà còn nuốt mất chiếc nhẫn làm của riêng!
Lê Bằng nhìn tôi chằm chằm, duy trì tư thế anh ở phía dưới, tôi ở phía trên một lúc lâu.
Tôi cũng nhìn thẳng vào anh, tôi đang đợi anh sẽ nhả chiếc nhẫn ra, nhưng đừng có nhả vào mặt tôi.
Sau đó, chúng tôi cùng di chuyển, tôi lăn xuống khỏi người anh, quỳ trên thảm phía trước sofa, nhìn anh đứng dậy, khom lưng, cúi đầu, há mồm, móc họng.
Tôi nghĩ, nguy rồi nguy rồi, chiếc nhẫn đã thuộc về anh!
Tôi hét lên: “Lê Bằng, mau nhả ra, nhả ra!”. Tiếp đó, dùng hết sức mình liên tục vỗ vào lưng anh.
Lê Bằng càng sặc sụa hơn, anh hất tay tôi ra, mặt đỏ tía tai nhìn thẳng vào tôi.
“Không nhả ra được nữa rồi.”
“Vậy hãy mau trồng cây chuối đi!”
“Tôi không biết trồng cây chuối.”
“Vậy anh lộn một vòng đi.”
Anh không nói gì nữa, đứng dậy đi thẳng vào bếp. Tôi nối gót theo sau, nhìn thấy anh lấy một quả chuối, một bình sữa và một túi bánh mì gối.
Rồi anh quay đầu lại nói với tôi rằng vẫn còn một cách khác.
Sau đó, Lê Bằng cầm những món đồ ăn này đi vào toilet, đóng sầm cửa ngay trước mắt tôi.
Tôi bị nhốt bên ngoài, tâm trạng càng thêm phức tạp. Tôi không biết anh định dùng phương pháp bài tiết để đẩy chiếc nhẫn ra ngoài, hay định một mình thưởng thức những món ngon đó. Tôi có chút bực dọc và thất vọng, quay về phòng khách tiếp tục xem ti-vi. Bộ phim đang chiếu đến đoạn Thái Thiếu Phân thú nhận với u Dương Chấn Hoa rằng cô ấy đã yêu người đàn ông khác, chính là nhân vật cảnh sát mà Ngô Khởi Hoa đóng.
u Dương Chấn Hoa và tôi đều cùng bực dọc và thất vọng, anh chúc phúc cho họ, đồng thời lấy lại chiếc nhẫn đen đủi kia.
Thời gian trôi qua khá lâu nhưng Lê Bằng vẫn chưa ra. Thỉnh thoảng tôi lại nghe thấy tiếng xối nước, sau đó không gian lại tiếp tục rơi vào yên lặng… Vài lần như vậy tôi càng bực dọc, càng thất vọng hơn, nhìn phòng khách trống rỗng, chẳng buồn ngủ chút nào. Cho đến khi ti-vi hiện lên màn hình xanh, tôi mới biết rằng bộ phim Hồ sơ công lý vừa được phát bằng VCD.
Tôi tìm được đĩa phim Khu rừng Trùng Khánh trong ngăn tủ dưới kệ ti-vi, đó là bộ phim có Vương Phi và Lương Triều Vỹ đóng.
Lương Triều Vỹ đóng vai một viên cảnh sát, còn Vương Phi là nhân viên của một quán ăn nhanh. Hằng ngày anh ta đều đến quán ăn nhanh này để ăn cho no bụng, còn cô ấy luôn tranh thủ những hôm anh ta trực để lẻn vào nhà dọn dẹp giúp. Cô ấy đã thay tất cả những thứ mà bạn gái cũ của anh ta để lại như ga giường, con rối, đồ hộp, xà phòng. Lương Triều Vỹ cũng đâu có ngốc, anh ta nhanh chóng phát hiện ra ngay bánh xà phòng to hơn, con rối thay đổi hình dạng, đồ hộp có vị khác, ga giường càng dùng càng thấy sạch. Anh ta thường rất hài hước nói với chúng như vậy, cho đến một ngày anh ta bắt gặp Vương Phi đang làm những công việc đó trong nhà mình.
Xem đến đây, tôi bật ngọn đèn tuýp trong phòng khách lên, dùng ánh mắt hoàn toàn khác để ngắm nhìn một lượt những thứ này.
Tôi chạy vào phòng ngủ, nhìn chằm chằm vào hai mảnh táo vỡ trên nền nhà, nghĩ đến bộ phim Thế kỷ yêu đương.
Tôi còn nhớ, trong bộ phim này cũng có quả táo thủy tinh như vậy, là của hãng Swarovski. Nó là kết tinh cho kết quả của một tình yêu viên mãn, là sứ giả của tình yêu. Hơn nữa, quả táo này chắc chắn do Lâm Nhược mua, bởi đàn ông không bao giờ để ý đến tiểu tiết, họ cũng đâu có hiểu và yêu thích “thế kỷ yêu đương”, chỉ có phụ nữ mới tin vào tất cả những truyền thuyết về những lời thề nguyền trong tình yêu.
Tôi nhặt nửa quả táo lên, giơ thật cao, buông tay, rồi nhìn nó rơi một cách tự do, lại vỡ thành hai mảnh trên sàn nhà. Mấy lần như vậy nó không thể hàn gắn được nữa, không còn đủ tư cách để làm sứ giả, cũng giống như chiếc nhẫn kia, nó mất đi tư cách để gửi gắm tình yêu.
Tôi tìm thấy chổi và xẻng hót rác trong bếp, dọn sạch những mảnh vỡ từ quả táo, lột bỏ hết ga giường và vỏ gối, rồi đến rèm cửa và vỏ bọc sofa, tiếp đó là khăn trải bàn, gối tựa, đệm ghế. Tôi đóng gói chúng lại, để ra ngoài cửa nhà. Sau đó, dùng khăn lau sạch một ượt tất cả đồ gia dụng trong nhà, rửa sạch bát đũa trong bồn rửa bát, lau sạch tất cả những khu vực nền nhà không kê đồ đạc.
Vất vả cả một đêm, tôi ngồi tựa trên ghế sofa mơ màng ngủ, cho đến khi trời sáng, tôi lại nghe thấy tiếng giật nước lần nữa trong nhà tắm, “ào ào” tiếng nước chảy rất lâu.
Cửa nhà vệ sinh được mở ra, Lê Bằng mặt mũi trắng bệch bấu vào khung cửa, nhìn tôi một cách yếu ớt.
Tôi chạy ngay đến, thấy anh giơ cao cánh lay phải, ngón trỏ và ngón giữa kẹp một chiếc nhẫn, ướt sũng, nhưng rất sạch sẽ.
Tôi lùi lại một bước nói: “Cái này chui ra từ chỗ đó của anh à?”.
Anh gật đầu.
“Vậy thì anh cứ giữ lấy, tặng anh đấy.”
Anh nhìn tôi, lại cau mày, nhưng cũng không kiên quyết phải đưa được nhẫn cho tôi, mà đi thẳng vào phòng ngủ, lấy một chiếc hộp giấy trong tủ đầu giường, đặt chiếc nhẫn vào đó, rồi đưa cho tôi.
Tôi đang muốn nói câu gì đó, thì bắt gặp Lê Bằng đang rất hoảng hốt nhìn vào giường.
Anh hỏi tôi một cách nghi hoặc: “Ga trải giường và vỏ gối đâu rồi?”.
Tôi trả lời: “Ở bên ngoài”.
Ánh mắt anh hướng lên nhìn cửa sổ trống không, lại hỏi tiếp: “Rèm cửa đâu?”.
Tôi trả lời: “Cũng ở bên ngoài”.
Anh nhìn tôi với vẻ mặt đầy kinh ngạc, bước ra phòng khách lại hỏi: “Thế còn vỏ bọc sofa?”.
Tôi trả lời: “Tất cả đều ở bên ngoài! Thậm chí còn có cả khăn trải bàn, đệm ghế, gối ôm, tôi đang định giúp anh làm cuộc cách mạng dọn dẹp”.
Anh hít sâu đến ba lần mới mở miệng nói với tôi: “Tùy cô, tôi phải đi ngủ đây”.
Tôi nói: “Anh ngủ trong phòng ngủ đi, tôi không buồn ngủ”.
Anh gật đầu một cách mệt mỏi, đi vào trong, đóng sập cửa.
Hôm đó, Lê Bằng dậy rất muộn. Sau khi tôi quẳng những thứ đó xuống cạnh thùng rác dưới nhà, còn mua về một suất ăn nhanh, anh vẫn chưa ngủ dậy. Tôi gõ cửa, anh cũng không trả lời. Tôi xoay tay cầm, mở cửa, thấy anh đang ngủ rất say, bèn lại gần đẩy anh. Anh vẫn mặc kệ, tôi lại tiếp tục đẩy, anh vẫn ngủ, tôi giơ chân lên đá, anh vẫn diễn cảnh ngủ say như chết, hơn nữa còn diễn rất đạt.
Tôi bắt đầu ý thức được rằng, có gì đó không ổn, đưa tay sờ vào trán anh, nóng quá.
Tôi lập tức gọi điện thoại cho cấp cứu, kể sơ qua cho nhân viên cứu thương biết về những gì anh đã trải qua rồi cùng anh lên xe cấp cứu, đi tới bệnh viện.
Bác sĩ nói rằng, Lê Bằng bị viêm đường ruột dẫn đến sốt cao. Chỉ cần truyền nước, nằm viện mấy hôm là khỏi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng tôi vẫn yêu cầu bác sĩ chụp X-Quang cho anh, xem bên trong có bị chiếc nhẫn làm tổn thương không.
Tranh thủ hai ngày Lê Bằng nằm viện, tôi về nhà một chuyến, trả lời những câu thẩm vấn của mẹ, cũng tranh thủ gặp Miumiu để chia sẻ với cô ấy câu chuyện kỳ lạ mà tôi vừa trải qua. Cả mẹ và Miumiu đều rất kinh ngạc và cho rằng, tôi là một nữ anh hùng.
Cuối cùng, tôi cũng đi gặp Trương Lực, không quên mang theo chiếc hộp giấy đó.
Khi gặp tôi, Trương Lực sa sầm nét mặt, nhưng giây phút nhận lại hộp nhẫn rồi mở ra xem, anh mừng vui ra mặt, nhìn tôi với ánh mắt hoàn toàn khác.
Trương Lực nói: “Nhược Nhược, trước nay anh cứ nghĩ em là một cô gái yêu tiền bạc như sinh mệnh, đúng là anh đã tưởng nhầm rồi”.
Tôi nói: “Giờ thì anh đã biết tôi là người có nhặt được vàng cũng không màng tới rồi chứ, tôi tha thứ cho lỗi lầm của anh”.
Trương Lực cầm chiếc nhẫn lên, mân mê nó dưới ánh nắng, cảm động đến mức tiến sát vào hôn lên chiếc nhẫn, sau đó nâng niu nó trên tay, vô cùng xúc động.
Tôi ngắm nhìn từng cử chỉ của Trương Lực một cách đầy thiện ý, lần đầu tiên cảm ơn anh ta vì đã đưa ra quyết định chia tay với tôi và cũng là lần đầu tiên tôi không còn thấy hận Lâm Nhược nữa. Tôi càng không tiết lộ chuyện chiếc nhẫn đã có một chuyến chu du trong dạ dày và đường ruột của một người đàn ông.
Tôi ở nhà Lê Bằng bốn ngày để chăm sóc anh được tốt hơn.
Lê Bằng rất vừa ý trước sự ân cần của tôi, bởi anh không đưa ra bất kỳ sự ám chỉ nào nhằm yêu cầu tôi đi khỏi, thậm chí còn khen tôi nấu cháo ngon. Khi một người đàn ông ngầm cho phép một người phụ nữ được ở trong nhà mình, mà người phụ nữ đó cũng ở lại một cách tự nguyện, điều đó có nghĩa là họ đã ngầm cho phép rất nhiều chuyện có thể diễn ra sau đó.
Trong bốn ngày này, tôi và Lê Bằng không hề có sự tiếp xúc về xác thịt, chỉ tìm hiểu rất nhiều điều về nh